Những Năm Tháng Tôi Bồi Dưỡng Bá Tổng - Chương 74

Tác giả: Chước Đào


Tạ Tinh Lan đưa Catherine vào trong khách sạn, đặt lên giường, đắp kín chăn.
Trong lúc đó Catherine đều ngủ rất say, sắc mặt đỏ bừng, tửu lượng của cô xoàng thôi, say cái là có thể ngủ cả ngày. Bộ dáng không phòng bị này, Tạ Tinh Lan cũng không yên lòng để người khác nhìn, không ai an toàn hơn cậu.
Bây giờ đã hơn mười hai giờ rồi, Tạ Tinh Lan thấy cô ngủ rất an ổn, vốn định trở về phòng ngủ, nhưng nhớ tới đời trước hình như sau khi Catherine uống say sẽ nôn, do dự một lát vẫn ở lại trông nom nửa tiếng.
Đây là những gì thật sự nợ cô ấy ở đời trước.
Tạ Tinh Lan nằm xuống ghế sofa, điện thoại sắp hết pin, cậu gọi điện cho Jack, điện thoại đổ chuông chốc lát rồi bắt máy.
"Jack, tôi về muộn. Chừng nào thì ông về phòng ngủ?"
"Tôi đang ở phòng ngủ."
"Hả?" Tạ Tinh Lan chế nhạo nói: "Không phải đi tán gái à? Sao kết thúc sớm thế?"
Jack hậm hực nói: "Còn chưa tới khách sạn đã đá tôi rồi."
Tạ Tinh Lan cười trên nỗi đau của người khác.

Tán dóc hai câu, Tạ Tinh Lan cúp luôn, xem video trò chơi một lát, xem mãi lại hơi buồn ngủ.
Trong lúc cậu nửa ngủ nửa tỉnh, mơ hồ nghe thấy âm thanh có người đi trên hành lang.
Hiệu quả cách âm của khách sạn kém, mấy phút trước Tạ Tinh Lan còn bị ép nghe động tĩnh của đôi người yêu sát vách, cậu oán giận trong lòng, xoay người định đi ngủ. Tiếng bước chân có vẻ nặng nề lại biến mất ở cửa. Sau đó vang lên hai tiếng gõ cửa.
Trong đêm cuối thu, âm thanh kia lạnh lẽo lạ thường.
Tạ Tinh Lan vốn định không nghe thấy, rõ ràng người ngoài cửa có kiên nhẫn hơn cậu, đợi nửa phút sau đó lại bắt đầu gõ cửa.
Tạ Tinh Lan đành phải ngồi dậy, vén tóc mái, đi dép vào ra mở cửa.
"Ở đây không cần phục vụ phòng..." Cậu không kiên nhẫn mở cửa, lời mới nói ra được một nửa, lúc vừa ngước mắt nhìn thấy người đứng ngoài cửa, khiếp sợ đột nhiên im bặt: "Giang Qua?"
Giang Qua đứng ngoài cửa, mặc áo khoác màu lam đậm, dáng người cao thẳng, khuôn mặt trầm tĩnh không nhìn ra một tí cảm xúc, hai đồng tử đen láy chăm chú nhìn cậu. Trên người hình như còn mang theo hơi lạnh ở bên ngoài.
Tạ Tinh Lan hoài nghi mình ngủ choáng váng rồi, sao Giang Qua lại đột nhiên xuất hiện ở đây? Không phải hắn nói hai ngày sau mới đến à?
Mặc dù kinh ngạc ngờ vực, nhưng mấy tháng không gặp hắn, Tạ Tinh Lan nhớ hắn quá chừng, tỉnh táo cái là vô thức nhào tới ôm hắn, Giang Qua cũng thuận thế ôm chặt cậu, chặt như hận không thể vò cậu vào xương thịt của mình. Hai người vẫn chưa kịp nói gì, đã vội vã không đợi nổi mà thân mật.


Một lúc sau bình tĩnh lại, Tạ Tinh Lan mới nói: "Sao anh lại ở đây..."
Lúc này, đại não chậm chạp của cậu bỗng nhiên nhớ ra trong phòng còn có Catherine, tức khắc da đầu nổ ra, đặc biệt giấu đầu hở đuôi chủ động thẳng thắn: "Anh anh anh đừng nghĩ nhiều! Bạn học em uống say rồi, em chỉ giúp đỡ đưa cô ấy đến đây... Em không thuê phòng với người khác!!"
Đôi mắt tĩnh mịch của Giang Qua dừng trên gương mặt cậu mấy giây, rồi nhìn về phía người trên giường. Từ góc nhìn ở cửa, chỉ có thể nhìn thấy có người nằm bên trên, chăn đắp rất kín, tấm thảm trên sofa lộn xộn, vừa nhìn chính là có người đã nằm, mà quần áo trên người Tạ Tinh Lan lại ngay ngắn nguyên vẹn, chỉ cần không phải biến thái cuồng khống chế hoặc là có chứng đa nghi, cũng sẽ không hoài nghi sự trong sạch giữa bọn họ.
Nhưng Giang Qua chính là biến thái cuồng khống chế cộng thêm chứng đa nghi! Người nào có cảm tình với cậu, từng tỏ tình với cậu, Giang Qua còn nhớ rõ hơn cậu.
Mà sau khi trải qua chuyện của Hứa Đỉnh, Giang Qua đã nói thẳng muốn định vị điện thoại của cậu trong thời gian thực, Tạ Tinh Lan biết lần đó đã dọa hắn sắp điên rồi, không từ chối. Mặc dù người ngoài thấy dục vọng khống chế này của Giang Qua có phần quá đáng, nhưng Tạ Tinh Lan lại không cảm thấy, dù sao hắn cũng không làm chuyện vụng trộm gì, vừa cho Giang Qua cảm giác an toàn, lại có thể dự phòng bản thân xảy ra chuyện bất trắc gì, cớ sao mà không làm.
Khi đó cảm thấy vui vẻ, lúc này Tạ Tinh Lan không ngừng kêu khổ trong lòng, sao cố tình đến vào hôm nay, cái này gọi là kinh hỉ, cậu cũng sắp bị dọa ra bệnh tim rồi.
Cậu lập tức nói cực nhanh giải thích chuyện đã xảy ra, nhưng vì nghĩ cho Catherine, cậu chưa nói Catherine có tâm tư đối với cậu, chỉ nói là bạn học bình thường.
Tay Giang Qua ôm eo cậu nắm thật chặt, trầm giọng nói: "Em có thể gọi bạn của cô ấy tới chăm sóc. Chiêu à, đừng ở một mình với người khác."
Tạ Tinh Lan bất đắc dĩ lại buồn cười: "Anh nghĩ nhiều rồi đó, cũng không phải ai cũng thích em." Cậu chớp mắt mấy cái, sau đó lại cắn môi Giang Qua, "Em thấy chỉ có anh thích thôi."
Hai người đã lâu không gặp, nhớ nhung bừng bừng phấn chấn, lại thuê một phòng, chẳng mấy chốc đã lăn vào nhau.

Tạ Tinh Lan cảm thấy lực tay của hắn mạnh quá, tưởng là hắn vẫn để ý, phụng phịu, vốn muốn giải thích thêm nữa, tránh cho người này nghĩ vài thứ lung tung trong lòng, sau đó chỉ lo sướng thôi, quên mất rồi.
Đến ngày hôm sau tỉnh lại, cậu mới nhớ tới, chui ra khỏi ngực Giang Qua, lại nhấn mạnh một chút: "Em với cô ấy thật sự chỉ là bạn học bình thường."
Giang Qua ừ một tiếng giống thật mà là giả, lưu luyến khẽ hôn trên mặt cậu, dịu dàng lại yêu quý, sau đó mới chậm rãi mở miệng: "Nhưng em cũng không phải người tràn lòng tốt đến chăm sóc một bạn học bình thường một đêm."
Tạ Tinh Lan: "..."
Giang Qua thực sự hiểu cậu rất rõ, Tạ Tinh Lan hoàn toàn không lừa được hắn, chỉ có thể kiên trì nói: "Em từng làm chuyện có lỗi với cô ấy, rất áy náy với cô ấy, trừ cái này, thật sự không có cái khác."
Tạ Tinh Lan định ôm khư khư chuyện Catherine là mối tình đầu của cậu ở đời trước vĩnh viễn thối rữa trong bụng, nói ra Giang Qua cũng sẽ không tin, cậu sẽ còn bị triệt để đóng đinh trên giường, cậu bị điên mới nhắc đến vụ này.
May mà Giang Qua không tiếp tục không buông tha, lại dục cầu bất mãn mà cúi đầu hôn cậu, hai người hôn mãi lại có chút bất thường, Tạ Tinh Lan vội vàng đẩy hắn ra nói: "Ngày mai tái chiến! Hôm nay thôi đi, em không được."
"Không sao, em không cần động."
"..."
Lại bị ép phịch một lần, Tạ Tinh Lan thật sự sắp bị hắn ép khô, nằm ở trên giường, cảm thấy mình cực kỳ giống gã đàn ông gầy như que củi sau khi bị nữ quỷ hút khô tinh lực ở trên TV, nước mắt cũng sắp rơi xuống: "Lúc nào thì anh đi, em cảm thấy chúng ra nên tách ra để bình tĩnh. Thế này đi, chúng ta chia tay một tháng, được không. Em cần một tháng mới có thể hòa hoãn lại."

Giang Qua đã ăn mặc như mặt người dạ thú, ôm cái người mềm oặt mặc quần áo, động tác dịu dàng lại kiên nhẫn, thi thoảng hôn trộm trên mặt trên môi Tạ Tinh Lan. Trên mặt hắn còn mang theo ý cười mơ hồ, lời nói ra lại nguội lạnh như gió lạnh tháng hai: "Không được."
Sau khi ăn mặc chỉnh tề, Tạ Tinh Lan muốn đi xem tình huống của Catherine, Giang Qua đi cùng cậu.
Lúc này Catherine đã tỉnh rồi, khi Tạ Tinh Lan gõ cửa cô vừa rửa mặt xong, vừa thấy Tạ Tinh Lan thế là lúng túng không ngừng xin lỗi: "Thực sự ngại quá, Tạ, làm phiền cậu rồi, Sasa đã nói hết với mình..."
Đối tượng thầm mến chăm sóc mình một đêm, chuyện như này, đặt trên người cô gái nào cũng là một kích trí mạng, Catherine vốn đã từ bỏ Tạ Tinh Lan, lúc này lại hơi miên man bất định. Trên mặt cô đỏ ửng, khi đang định nói mời Tạ Tinh Lan ăn cơm tối để cảm ơn, thì thấy Giang Qua đứng sau lưng Tạ Tinh Lan, có chút chần chừ.
Tạ Tinh Lan nói: "Cậu đã không sao, vậy chúng tôi đi trước."
Catherine mơ hồ đáp lời.
"Chuyện cậu ấy đưa cậu đến khách sạn, hy vọng cậu đừng rêu rao ra ngoài," Biểu cảm Giang Qua thản nhiên, hai đồng tử lại cực đậm, "Tôi là bạn trai cậu ấy, không muốn nhìn thấy cậu ấy dính dáng đến bất kỳ lời đồn đại nào."
Catherine: "..."
Tạ Tinh Lan đỡ trán, trên đường trở về, nhìn cái người mặt mũi tràn đầy đứng đắn, nói: "Không phải đã nói phải thận trọng à, mặc dù bây giờ không ở trong nước, nhưng ba em cũng có người quen ở đây, nếu chuyện của hai chúng ta truyền đến tai ổng là phiền đấy."
Giang Qua nói: "Cô ấy thích em."

Tạ Tinh Lan: "..."
Giang Qua: "Phải làm cho cô ấy chặt đứt ý nghĩ này."
Mặt Hắn không biểu cảm, nhưng lại nói lời khiến Tạ Tinh Lan dở khóc dở cười.
Tạ Tinh Lan nghiêng đầu liếc nhìn Giang Qua ngồi ở cạnh ghế phó lái, hắn đang cúi đầu đọc qua một quyển tạp chí kinh doanh, bên mặt trầm tĩnh, bởi vì đường cong cứng rắn mà có vẻ lạnh lùng.
Rõ ràng mới cởi đồng phục chưa được lâu, sao lại cảm thấy có bảy phần giống Giang Qua của đời trước nhỉ?
Tạ Tinh Lan không hiểu sao cảm khái thời gian trôi nhanh thật.
Đời này cảnh tượng lần đầu tiên nhìn thấy Giang Qua, như thể còn ở trước mắt.
Đứa bé lẻ loi trơ trọi ngồi trên xe lăn, dường như bị tất cả mọi người quên lãng. Rõ ràng yếu đuối lại bất lực, nhưng vẫn biết lau nước mắt cho cậu một viên kẹo, một viên kẹo được bảo vệ rất tốt, còn có một trái tim hoàn hoàn chỉnh chỉnh phấn đấu quên mình.
Đúng lúc đèn đỏ, Tạ Tinh Lan chậm rãi giảm tốc độ dừng lại.
"Giang Qua."


Giang Qua nghe vậy ngẩng đầu lên, bỗng thấy hoa mắt, Tạ Tinh Lan nhanh chóng vươn người sang hôn một cái lên mặt hắn.
Hắn khẽ ngẩn ra, Tạ Tinh Lan rất gần, tỉ mỉ nhìn hắn.
Cậu tùy ý hành động một cái, bên trong đôi mắt vốn tối như đêm của Giang Qua, dường như có ánh sáng thâm nhập vào, sáng rực nhìn cậu.
Tạ Tinh Lan cười cười: "Nhưng em chỉ thích anh mà."
Em chỉ thích đứa trẻ trước mắt em cho dù không có gì cả cũng bỏ ra hết thảy để yêu em.



Có thể bạn sẽ thích:



Thử đọc