Những Năm Tháng Tôi Bồi Dưỡng Bá Tổng - Chương 72

Tác giả: Chước Đào


Đếm ngược thi đại học trên bảng đen trong phòng từ hai chữ số biến thành một chữ số, thời tiết dần dần nóng bức, thời tiết nóng xâm nhập, ve kêu ồn ào ngoài cửa sổ, các học sinh vùi đầu làm bài thi trong phòng học, thời gian đang trôi qua từng chút một trong bầu không khí yên tĩnh lại nôn nóng này.
Ba ngày trước khi thi, trường học cho nghỉ, để học sinh lớp mười hai về nhà ôn tập đón kỳ thi.
Tạ Tinh Lan hiếm khi an tĩnh ở nhà đọc sách ba ngày. Kỳ thi đại học ở đời trước đã qua lâu lắm rồi, hơn nữa lúc ấy cậu cũng không đặt kỳ thi đại học trong lòng, lúc này đã quên từ lâu khi đó thi những gì.
May mà một năm này, Giang Qua theo kiểu dạy để kiểm tra học bổ túc cho cậu rất nhiều trọng điểm, cứ cho là Tạ Tinh Lan là khối bùn nhão cũng dán lên tường được, cậu làm khá nhiều bài thi mô phỏng, cảm thấy cố gắng một chút, thi vào khoa chính quy vẫn có thể.
Vào hôm thi, Lâm thành mây đen dày đặc, đổ cơn mưa rào tầm tã, lúc Tạ Tinh Lan đi vào tòa nhà dạy học, ống quần đã ướt một đoạn.
Trời đầy mây đen kéo dài hai ngày, đến sau khi đợt thi cuối cùng kết thúc, thời tiết mới dần dần tạnh.
Ánh chiều tà xuyên thấu tầng mây, chân trời là một mảng vàng tan chảy khi mặt trời lặn, Tạ Tinh Lan và bọn Lý Tiểu Bân lẫn trong đám người, bên cạnh đều là sinh viên sau khi thi xong phấn khích ôm nhau cùng hét lên, còn có người ném giấy lên trời, mọi người như thể đều rơi vào cuồng hoan.
Tạ Tinh Lan đứng trên bồn hoa, nhìn xung quanh từ xa, nhìn mất mấy phút cũng không thấy bóng dáng Giang Qua.
"Lão Cố, mày thi cùng phòng với Giang Qua, mày thấy cậu ấy không?"
"Không, ổng đi trước, không biết đi đâu."

"Vậy thôi," Tạ Tinh Lan nhảy xuống từ bồn hoa, "Đi, chúng ta đi đâu chúc mừng một chút."
"Chủ nhiệm lớp quyết định KTV, bảy giờ bắt đầu, chúng ta đi ăn cơm chiều trước đi."
Đến cuối ngày hôm đó, Tạ Tinh Lan cũng không nhìn thấy Giang Qua.
Ba ngày sau, Tạ Tinh Lan mới nghe ngóng được từ Viên Dục Văn, ông nội Giang Qua đột ngột bị xuất huyết não vào ngày thi đại học thứ hai, vẫn chưa đưa đến bệnh viện, người đã không xong rồi. Bây giờ Giang gia đang chuẩn bị lễ tang và lễ truy điệu, còn có các vấn đề phân chia tài sản, đoán chừng bận đến nỗi đầu óc rối mù.
Có thể là hai tháng này Tạ Tinh Lan biểu hiện tốt đẹp, ba cậu dần dần buông lỏng trông coi đối với cậu, nhìn thấy cậu mua điện thoại mới cũng không nói gì nhiều.
Có lẽ ông tưởng rằng Tạ Tinh Lan và Giang Qua thật sự đã cắt đứt rồi, dù sao theo bọn ông nghĩ, hai nam sinh chỉ đang vui đùa, căn bản chưa tới nghiêm túc, cắt đứt liên lạc hai tháng, đủ để cho chút tình cảm mãnh liệt này nguội lạnh.
Nhưng vì để tránh tai họa về sau, Tạ Hạo Bằng vẫn kiên trì muốn cho Tạ Tinh Lan ra nước ngoài học, đi Úc.
Điểm này ngược lại giống hệt đời trước, Tạ Tinh Lan không từ chối.
Đời trước ở Úc cậu có đội xe của mình, có sự nghiệp và lý tưởng của mình, có thể nói cuộc sống cậu yêu quý nằm trên vùng đất đó, cho dù không có Tạ Hạo Bằng, cậu cũng dự định sẽ đến Úc.
Nhưng mà trước khi đi vẫn nên liên lạc với Giang Qua, không nói gì cả đã đi, Tạ Tinh Lan cảm thấy Giang Qua chắc chắn sẽ nổi điên.


Buổi tối ngày nào đó, Tạ Tinh Lan cùng đám bạn xấu mở hắc chơi game, trong lúc chiến đấu hăng say, bỗng dưng nghe thấy ban công lộ thiên truyền đến âm thanh kỳ lạ, Tạ Tinh Lan lấy tai nghe xuống, lẩm bẩm: "Buổi tối gió lớn thế?"
Đúng lúc nhân vật của cậu bị đánh chết, cậu bèn đứng lên muốn đi đóng cửa sổ sát đất lại. Vừa đi tới cửa sổ, thấy ngay một bóng người đung đưa trước mặt, một giây sau, cả người đã bị ôm chặt.
Bên tai có tiếng thở hổn hển nặng nề, hơi ấm và nhiệt độ quen thuộc này, Tạ Tinh Lan chưa hoàn hồn sau khi bị giật nảy mình nói: "Giang Qua?"
"Ừ. Là anh."
Tạ Tinh Lan dở khóc dở cười: "Anh, anh trèo lên từ chỗ nào."
Cậu ở tầng hai, mặc dù không cao, nhưng muốn trèo lên cũng rất khó.
"Từ trên cây nhảy vào ban công."
Lúc này Tạ Tinh Lan mới phát hiện trên tóc hắn còn có lá cây, vừa nghĩ rằng người ngày thường đường hoàng ra dáng còn được gọi là cao lĩnh chi hoa thế mà nửa đêm trèo cây nhảy ban công, cậu cười nắc nẻ, vẫn chưa cười xong, đã bị Giang Qua chặn miệng.
Một hơi vẫn chưa thở ra, chưa hôn được bao lâu đã nghẹn đỏ mặt.
"Dừng dừng, dừng dừng dừng." Tạ Tinh Lan dùng sức lực mới tránh thoát khỏi trong tay người có sức lực thô bạo, "Mấy ngày nay anh đang làm gì vậy? Giang gia... bây giờ sao rồi?"

Lâu quá không ôm ấp thân mật, hai tay Giang Qua vẫn ôm eo Tạ Tinh Lan không chịu nới lỏng, vừa lưu luyến hôn lên mặt Tạ Tinh Lan, vừa thấp giọng đứt quãng nói: "Giang Gia Văn và mẹ hắn mua chuộc công chứng viên, sửa lại di chúc."
Tạ Tinh Lan: "Cho nên ban đầu ông nội anh thật sự định cho anh cổ phần lớn?"
Giang Qua ừ một tiếng.
Tạ Tinh Lan nghĩ ngợi nói: "Nếu anh có chứng cứ bọn họ đổi di chúc, vậy thì chống án đi."
Giang Qua lại chậm rãi nói: "Không cần. Bọn họ muốn như thế, vậy thì cho họ. Dù sao đồ của Giang gia, anh cũng không cần."
Tạ Tinh Lan nhìn vào hai mắt hắn, trong đôi mắt thâm trầm như đêm tối, lắng đọng rất nhiều cảm xúc u ám.
Nhớ tới đủ loại cảnh ngộ của Giang Qua khi còn bé, Tạ Tinh Lan hiểu trong lòng hắn căm thù dòng họ của mình đến tận xương tủy, loại căm hận kia đã biến thành như giòi trong xương, bất kể như thế nào cũng không loại bỏ được.
Tạ Tinh Lan không có lập trường cũng không thể khuyên hắn buông thù hận xuống, điều có thể làm đó là ôm lấy hắn: "Bây giờ anh không một mình."
Hai người yên lặng ôm một lát, Tạ Tinh Lan nhớ tới chuyện phải ra nước ngoài, nói: "Đúng rồi, tháng sau em sẽ đến Australia, sau đó anh định thế nào?"
"Anh biết em muốn đến Australia, anh cũng đã gửi đơn cho đại học công lập rồi." Giang Qua hôn tóc cậu một cái, nói khẽ: "Anh sẽ không để em rời khỏi anh."

"Ể, sao anh biết được?"
Cậu quyết định sẽ đến Australia cũng chỉ là chuyện của hơn một tuần trước, Giang Qua lấy tin tức ở đâu ra.
Giang Qua nói: "Anh tra được ba em giao tư liệu của em cho trường của Úc ở trên mạng."
Tạ Tinh Lan đần mặt: "Sao anh tra được?"
Giang Qua rũ mắt xuống, không giấu giếm cậu nữa, nói rõ chi tiết cuộc sống của mình trong mấy năm sau khi rời khỏi Lâm thành.
Khi đó hắn không còn hy vọng, tưởng rằng cũng không về Lâm thành được nữa, cũng không gặp được Tạ Tinh Lan nữa, gần như từ bỏ bản thân, từng chút một sa xuống vực sâu của sa đọa suy sụp tinh thần. Hút thuốc uống rượu đánh nhau ẩu đả đều học được vào thời điểm đó.
Nhưng hắn quá muốn lấy được bất kể tin tức gì có liên quan đến Tạ Tinh Lan, cho dù là một chút vụn vặt, cho dù chỉ nhìn thấy tên của Tạ Tinh Lan, cũng giống như ánh nến trong đêm khuya trời đông giá rét, yếu ớt nhỏ bé, lại là nhiệt lượng duy nhất hắn có thể nhận được.
Trí thông minh của Giang Qua cao đáng kinh ngạc, lại có thiên phú về mặt này, chưa đến hai năm, hắn đã trở thành Geek trong giới ai ai cũng biết, không quan tâm quản lý thông tin được bảo vệ nghiêm mật cỡ nào, với hắn mà nói đều mỏng như tờ giấy.
(Geek thường là lập trình viên, hoặc người đam mê các hoạt động trí não)
Cũng bởi vậy, hắn biết mọi thứ của Tạ Tinh Lan, thậm chí còn đã từng hack camera của Tạ Tinh Lan, nhìn cậu qua camera.

Đây đối với Giang Qua mà nói giống như thuốc phiện, mạo hiểm lại tràn ngập sức hấp dẫn trí mạng.
Hắn biết mình bệnh trạng, giống như con chuột bên trong rãnh nước bẩn, không có người bình thường thông qua cách thức u ám còn khiếp người như vậy để nhìn trộm một người khác, nhưng hắn không kìm nén được, mỗi lần sau khi nhìn trộm Tạ Tinh Lan, đều cảnh cáo bản thân không thể như thế nữa. Lần sau lại vẫn tiếp tục đắm chìm trong đó.
Vốn là tất cả những điều này Giang Qua đều muốn thối rữa trong bụng, những quá khứ không thể cho người khác biết này, không cần phải cho Tạ Tinh Lan biết. Sau khi Tạ Tinh Lan biết có thể sẽ sợ hắn, sẽ cảm thấy tâm lý hắn biến thái. Nhưng khoảng thời gian này thật sự quá hạnh phúc, dù cho bởi vì phụ huynh, hai người họ bị ép tạm thời tách ra, nhưng trái tim họ vẫn liên hệ chặt chẽ với nhau.
Quá hạnh phúc, hạnh phúc đến nỗi hắn bắt đầu vọng tưởng, Tạ Tinh Lan thật sự sẽ không rời khỏi hắn... Cho dù biết được hắn chân thật thực ra tối tăm không chịu nổi, cũng sẽ ở lại bên cạnh hắn.
Lúc Giang Qua nói chuyện, giọng điệu vừa thấp vừa nhẹ, hai tay từ đầu đến cuối đều ôm Tạ Tinh Lan, dường như đang e sợ, trong nháy mắt nào đó, Tạ Tinh Lan sẽ tránh thoát trốn đi.
Nhưng Tạ Tinh Lan vẫn luôn không cử động, ngoan ngoãn mặc hắn ôm.
Đợi Giang Qua nói xong, cậu mới thở dài, giơ tay sờ tóc Giang Qua, nói: "Nhóc đáng thương, sao trước kia không nói với em."
Giang Qua im lặng nhìn cậu, hai đồng tử đen láy.
"Anh nhớ em thì để lại lời nhắn cho em, gửi tin nhắn này, em có thể đến thăm anh." Bây giờ Tạ Tinh Lan mới biết mấy năm đó Giang Qua sống thế nào, ngẫm lại cũng cảm thấy đau lòng, "Lúc đó anh không nói một tiếng đã đi, em còn tưởng là anh không muốn chơi với em."
"Sao có thể," Sau một lúc lâu, giọng Giang Qua khàn khàn, thấp giọng nói: "Anh..."


Quá nhiều lời nói hắn nói không nên lời, trong bóng tối hốc mắt hắn ửng đỏ, tay ôm Tạ Tinh Lan cũng run rẩy rất nhỏ.
"Nhưng sau này anh không được như vậy, cực kỳ đáng sợ." Tạ Tinh Lan cười nói, "Cứ trực tiếp video nha."
Giang Qua không nói gì thật lâu.
Lúc này Tạ Tinh Lan mới nhớ ra vẫn đang mở mic trong trò chơi, tránh ra khỏi ngực hắn nhìn máy tính, đeo tai nghe lên: "Đậu, tao chưa tắt mic!"
Cố Lãng cười dê: "Lão Tạ, có phải mày đang ở chung với Giang Qua không? Hai bay gặp gỡ đêm khuya à!"
Lý Tiểu Bân: "Mày yên tâm, hiệu quả thu âm không tốt, bọn tao chỉ nghe thấy có người nói chuyện, không nghe thấy chúng mày nói gì."
Tạ Tinh Lan nói: "Cúp đây cúp đây, kế tiếp không thích hợp cho đám học sinh tiểu học chúng mày nghe."
Hai người cùng đồng thanh: "Ề —— "
Tạ Tinh Lan cười chửi tắt mic đi, lại chạy về ôm bạn trai nhà mình, bổ nhào người xuống giường.
Cậu ngồi trên người Giang Qua, tà mị cười một tiếng: "Nhóc đáng thương, anh cho rằng anh đến rồi, em sẽ thả anh đi ư?"
Giang Qua ôm eo Tạ Tinh Lan, hôn cổ cậu, rất phối hợp mà thấp giọng nói: "Em chuẩn bị xử lý anh như thế nào?"
"Anh đã thành niên rồi, anh nói em phải xử lý anh như thế nào?" Tạ Tinh Lan cười, lại gần tai Giang Qua nhẹ nhàng nói một câu.
Giang Qua giống như đè ép cảm xúc gì đó, khàn giọng nói: "Em nói đấy."
Mặt mày Tạ Tinh Lan giương lên: "Em nói, không đổi ý."
Sau đó, bàn tay ôm cậu bỗng nhiên dùng sức, trời đất quay cuồng.



Có thể bạn sẽ thích:



Thử đọc