Những Năm Tháng Tôi Bồi Dưỡng Bá Tổng - Chương 06

Tác giả: Chước Đào


Chương 6: Cậu phải tin


Hứa Huyên Huyên gào khóc, giống như nhìn thấy sự vật cực kỳ khủng bố, trong đôi mắt to tròn của con bé tràn đầy hoảng hốt sợ hãi.
Toàn thân Giang Qua căng cứng, luống cuống tay chân chỉnh lại ống quần của mình, nhưng bất kể chỉnh như thế nào, cũng không che giấu được một đoạn trống rỗng kia.
Nó nghe tiếng khóc tan nát cõi lòng của Hứa Huyên Huyên, giống như bị người đối diện đánh một đấm nặng nề, hơi ngẩn ra sau đó hốc mắt xoang mũi cũng cay xè.
Nó... Nó cũng không muốn dọa người khác.
Tạ Tinh Lan đau cả đầu, nói với Lý Tiểu Bân: "Mau mau đưa Hứa Huyên Huyên về nhà!"
Lý Tiểu Bân à à hai tiếng, đến nắm tay Hứa Huyên Huyên: "Hứa Huyên Huyên cậu đừng khóc, tớ đưa cậu về."
Hứa Huyên Huyên lại không chịu đi.
Con bé khóc đến độ sắp nấc lên, đứt quãng nói: "Tạ, Tạ Tinh Lan, cậu đừng làm bạn bè với nó, nó, hấc, nó không có chân, có phải nó là yêu quái không?"
Mỗi một câu nói của nhỏ, Giang Qua liền cúi đầu thấp xuống một chút, khuôn mặt nhỏ nhắn đã trắng bệch đến không có chút hồng hào nào.
Con ngươi sáng tỏ vừa rồi còn tràn ngập chờ mong dần dần ảm đạm lại, không có tiêu cự mà nhìn chằm chằm một mảng lá rụng trên mặt đất, biểu cảm chết lặng đến bình tĩnh, không nhìn ra một chút gợn sóng.
Nhưng mà tay nhỏ giữ chặt sách vở của nó đã dùng sức tới mức khớp xương trắng xanh.
Rõ ràng là nó đã nghe quen những lời này.
Quái vật, tàn phế, vô dụng... Nó cũng nghe quen rồi, người nói ở trước mặt hoặc sau lưng nhiều như vậy, nó sẽ chỉ khó chịu một hồi, lại chưa từng như giờ phút này ——
Bối rối tuyệt vọng đến độ nghĩ rằng vì sao nó vẫn chưa chết.
Tạ Tinh Lan biết Hứa Huyên Huyên không cố ý, nhưng trẻ con ngây thơ thường hay tàn nhẫn nhất.
Nhất là đối với đứa trẻ tâm tư nhạy cảm cơ thể có tàn tật như Giang Qua, mỗi câu nói mỗi hành động lơ đãng cũng có thể là con dao mạnh mẽ đâm vào tim.
Tạ Tinh Lan vội vàng che miệng Hứa Huyên Huyên, để tránh con bé lại nói lời gì làm tổn thương người: "Cậu ấy không phải yêu quái, cậu đừng nói nữa. Lần sau, lần sau tôi chơi nhà chòi với cậu, được không?"
Hứa Huyên Huyên vẫn đang không ngừng thút thít, ngược lại dần dần không khóc nữa.
Đúng lúc này mẹ của Hứa Huyên Huyên đến đón con bé, nhìn thấy con gái mình khóc đến mức gương mặt nhỏ giống mèo hoa, vội vàng ôm lên dỗ dành.
Hứa Huyên Huyên ôm cổ mẹ, vẫn còn hơi sợ hãi liếc nhìn Giang Qua.


Cô bé hít mũi một cái, nhỏ giọng nói: "Mẹ, mẹ bảo Tạ Tinh Lan đừng làm bạn với bạn nam này được không, nó, nó rất đáng sợ..."
Mẹ Hứa Huyên Huyên vội vàng liếc nhìn Giang Qua, ánh mắt lóe lên một cái, không nói gì, ôm Hứa Huyên Huyên xoay người rời đi.
Tạ Tinh Lan bước chân ngắn đi đến trước mặt Giang Qua, Giang Qua hơi quay đầu sang chỗ khác như tránh né, như là đang kiềm chế cảm xúc mãnh liệt nào đó, môi nó cũng sắp bị cắn chảy máu.
Cảm xúc của trẻ con rất nhạy cảm, cho dù người khác không nói gì, nó cũng có thể hoặc nhiều hoặc ít mà cảm nhận được yêu thích và căm hận của người khác. Tuy mẹ Hứa Huyên Huyên không nói một lời, Giang Qua vẫn cảm nhận được trong ánh mắt cô ta nhìn về phía mình, là căm ghét và lạnh lùng không hề che giấu.
Nếu như chỉ có một mình nó, ngay cả biểu cảm nó cũng sẽ không thay đổi một tí.
Nhưng Tạ Tinh Lan ở ngay bên cạnh.
Cậu bé này vừa nói mình là bạn cậu.
Bị cậu nhìn thấy bộ dáng mình không được người khác chào đón, bị người tránh né chỉ sợ không kịp, điều này khiến Giang Qua cảm giác như thể có người xé rách quần áo và cái xác nó dùng để che đậy, phơi bày toàn bộ bên trong khó coi thiêu đốt dưới ánh mặt trời mãnh liệt.
Ngực Giang qua phập phồng dữ dội một cái, không đợi Tạ Tinh Lan mở miệng, nó giành nói: "Tôi, tôi phải đi rồi."
Giọng nói vừa thấp vừa khàn, giống như cố gắng đè ép giọng nghẹn ngào.

Tạ Tinh Lan hơi sững sờ, Giang Qua đã xoay bánh xe quay người.
Chắc hẳn nó chưa bao giờ xoay nhanh như vậy.
Tạ Tinh Lan thầm mắng một tiếng, chạy chậm hai bước đuổi theo, chạy đến trước mặt Giang Qua chặn nó lại: "Khoan đã! Tôi còn chưa nói xong đâu?"
Giang Qua vội vàng đè bánh xe lại, suýt nữa đâm vào Tạ Tinh Lan.
Nó kinh ngạc ngẩng đầu: "Cậu..."
Tạ Tinh Lan cuối cùng cũng nhìn thấy hốc mắt đỏ bừng của nó, giống con thú non yếu đuối bất lực.
Bất kể sau này Giang Qua lớn lên một tay che trời, lòng dạ thâm trầm như thế nào, bây giờ nó cũng chỉ là một đứa trẻ năm tuổi đưa mắt nhìn không thấy ai thân thuộc.
"Giang Qua, cậu đừng buồn, Hứa Huyên Huyên ngốc, nó không cố ý."
Giang Qua im lặng, không lên tiếng.
"Còn có, " Tạ Tinh Lan hơi khom lưng, đối mặt với Giang Qua, nghiêm túc nói từng câu từng chữ: "Cậu không phải quái thai, cậu cũng không phải phế vật, sau này cậu nhất định sẽ trở thành người rất lợi hại."

Giang Qua ngẩn ra.
Gió đầu thu êm ái thổi qua.
"Cậu phải tin."
Tạ Tinh Lan cười với nó một cái, lộ ra một cái răng nanh nho nhỏ bên trái.
Giang Qua nhìn đôi mắt cong thành trăng lưỡi liềm của cậu, ánh nắng nhảy nhót bên trong, nhất thời không nói gì.
Tạ Tinh Lan nhớ tới gì đó, móc một lát trong túi nhỏ của mình, móc ra cây bút chì còn một nửa, dùng khi viết vẽ ở nhà trẻ, đầu bút bị cậu gọt như chó gặm.
Trong túi còn có bức tranh hôm nay cậu vẽ, cậu lấy ra hết, viết tên mình và số điện thoại nhà ở mặt sau bức tranh.
"Đây là tên của tôi, còn có số điện thoại, nếu như cậu muốn tìm tôi chơi, có thể gọi điện cho tôi."
Tạ Tinh Lan đặt giấy vẽ lên đầu gối Giang Qua.
Lý Tiểu Bẩn bị bỏ rơi ở bên cạnh rất lâu đã ăn xong kem, lại ăn hết một túi khoai tây chiên nhỏ, mắt thấy không có đồ ăn vặt để ăn, gọi Tạ Tinh Lan: "Chiêu ơi, về nhà đi!"

Tạ Tinh Lan đáp một tiếng, sau đó nói với Giang Qua: "Tôi phải về nhà rồi, bái bai."
Nói xong cậu cũng không đợi Giang Qua đáp lại, rời đi cùng Lý Tiểu Bân.
Giang Qua ở đó một lúc lâu, nó cụp mắt nhìn giấy vẽ trên đầu gối, mặc dù vẽ rất trừu tượng, nhưng đại khái có thể nhìn ra được bên trên vẽ một đứa trẻ, trong tay cầm tận mấy cái đùi gà.
Có thể là lúc đó Tạ Tinh Lan muốn ăn đùi gà.
Giang Qua hơi hơi mím khóe môi, lật giấy lại, đằng sau viết ba chữ và một dãy số.
Giang Qua nhẹ giọng thì thầm từng chữ một: "Tạ Tinh Lan."
Nó chưa từng đi học mầm non.
Giang gia cũng không muốn để nó ra ngoài làm mất thể diện.
Nhưng Giang Qua sớm thông minh, mỗi ngày ở một mình là đọc sách tập viết, nó rất vui mừng mình biết chữ, đã đọc rất nhiều sách.
Như vậy mới có thể xem hiểu tên của Tạ Tinh Lan, cũng mơ hồ biết, tên của Tạ Tinh Lan có nghĩa là gì ——


Đêm đen đã hết, ánh bình minh sắp tới.
Ngày hôm sau, lúc nghỉ giữa trưa, giáo viên nhà trẻ vội vàng tổ chức cho bọn nhỏ ngủ trưa.
Tạ Tinh Lan đặc biệt nghe lời, là đứa trẻ đầu tiên tự nằm ngửa xuống trong nhà trẻ.
Cậu nhìn những thằng nhóc nhảy tới nhảy lui trên chiếc giường nhỏ đông đúc, thầm nghĩ, bây giờ từng đứa không chịu ngủ, sau này muốn ngủ cũng không được ngủ.
Cậu kéo chăn lên, che kín đầu, nhắm mắt lại chuẩn bị buồn ngủ.
Mấy phút sau, cuối cùng giáo viên cũng dàn xếp bọn trẻ xong.
Trong phòng nghỉ chậm rãi yên tĩnh lại, chỉ có âm thanh quạt quay, giáo viên cũng tìm cái bàn nằm sấp ngủ.
Thời gian Tạ Tinh Lan ngủ trưa không dài, cùng lắm chỉ hai mươi phút sau cậu đã bị nghẹn nước tiểu tỉnh dậy.
Cậu rón rén bò xuống giường nhỏ, chân trần đi ra ngoài cửa tìm dép.
Hứa Huyên Huyên nằm ở giường nhỏ bên cạnh cửa lẩm bẩm bò dậy, nhỏ giọng nói: "Tạ Tinh Lan, cậu muốn chuồn hả?"
Tạ Tinh Lan thở dài một tiếng: "Tôi đi tiểu."
Hứa Huyên Huyên cũng xuống giường: "Tôi cũng phải đi tiểu."
Mặc dù tiếng nói chuyện của hai đứa trẻ không lớn, nhưng mấy đứa trẻ không ngủ đều có thể nghe thấy.
Tạ Tinh Lan lặn lộn ở nhà trẻ vài ngày, thành công lăn đến địa vị bá vương, những đứa bé này không thích nghe giáo viên quản, nhưng mù quáng đi theo Tạ Tinh Lan, nói gì nghe nấy. Vừa thấy Tạ Tinh Lan muốn đi tiểu, mấy đứa không ngủ đều ngồi dậy, một người hai người hô hào muốn đi.
Tạ Tinh Lan lười quản chúng nó, đi dép lê vào sau đó chạy thẳng đến nhà vệ sinh.
Trẻ em không nhịn tiểu được, Tạ Tinh Lan đi vệ sinh xong cả người đều khoan khoái, lúc đi trên hành lang, nhìn thấy một bóng dáng quen thuộc ngoài cửa chính dưới lầu.
Tạ Tinh Lan nằm nhoài trên lan can nhìn kỹ một chút, đúng là Giang Qua.
Giang Qua đợi dưới bóng râm tường rào, thỉnh thoảng hơi thò đầu nhìn vào trong cửa sắt, phần lớn thời gian đều ngồi yên tĩnh.
Bọn nhỏ nhìn ra phía ngoài theo Tạ Tinh Lan, có người ồ lên một tiếng: "Tạ Tinh Lan, đó là anh trai cậu à?"
Hứa Huyên Huyên cũng nhìn thấy, cô bé nhíu nhíu mày, hơi mất hứng nói: "Sao nó tới đây nhỉ. Tôi nói với các cậu, mẹ tôi nói mẹ của nó không sạch sẽ, rất bẩn, cho nên trên người nó chắc chắn có bệnh rất bẩn..."
Cho dù đồng ngôn vô kỵ, nhưng Hứa Huyên Huyên lặp đi lặp lại nhiều lần mà nói vài lời khó nghe, Tạ Tinh Lan cũng hơi nổi nóng, cậu sầm mặt: "Hứa Huyên Huyên, mẹ cậu dạy cậu thế nào, nói gì với cậu tôi không quan tâm, nhưng đừng đến nói trước mặt tôi, tôi nghe xong phiền."
Lần đầu tiên Hứa Huyên Huyên nhìn thấy dáng vẻ này của Tạ Tinh Lan, trong lòng hơi sợ hãi, không dám lên tiếng.
Tạ Tinh Lan đi xuống cầu thang, đi về phía cổng chính.
Những đứa trẻ hai mặt nhìn nhau, không biết làm sao Tạ Tinh Lan lại tức giận.
"Hứa Huyên Huyên, những chuyện cậu vừa nói là sự thật à?"
Hứa Huyên Huyên ngập ngừng nói: "Chuyện không liên quan đến tôi mà... là mẹ tôi nói như vậy."
Nhỏ hơi oan ức.
Tạ Tinh Lan đi đến cạnh cửa sắt, chưa tới thời gian tan học, cửa sắt không mở được, Tạ Tinh Lan đành phải cách cánh cửa gọi Giang Qua một tiếng.
Giang Qua nghe thấy, đẩy xe lăn tới.
Tạ Tinh Lan nói: "Giang Qua, sao cậu tìm tới đây được?"
Giang Qua nhìn vết đỏ trên mặt cậu vì ngủ trưa đè ra, khẽ nói: "Cái áo mưa lần trước cậu đưa cho tôi mặc, tôi giặt rồi, đến trả lại cho cậu."
Giang Qua đưa áo mưa gấp rất gọn gàng vuông vức cho Tạ Tinh Lan.
Tạ Tinh Lan chìa tay qua song sắt nhận lấy.
Giang Qua mím khóe miệng: "Mấy ngày nay trời mưa suốt..."
Tạ Tinh Lan cười: "Cảm ơn nha, cố ý đưa tới cho tôi."
Mắt Giang Qua hơi phát sáng.
Buổi sáng nó nghe thấy nhóm bảo mẫu nói chuyện phiếm, phàn nàn gần đây mưa dầm liên miên.
Nó nghĩ có thể Tạ Tinh Lan sẽ không mang dù. Tạ Tinh Lan chỉ có một cái cặp vịt nhỏ màu vàng, không để dù được.
Cho nên nó lặng lẽ rời nhà, một mình đẩy xe lăn từ trong tiểu khu đi ra, đến nhà trẻ mất gần nửa giờ, lòng bàn tay cũng bị lốp xe mài đỏ lên. Nhưng có thể đưa áo mưa đến tận tay Tạ Tinh Lan, nó rất vui.
Như vậy buổi chiều đổ mưa, Tạ Tinh Lan cũng không bị dầm mưa.



Có thể bạn sẽ thích:



Thử đọc