Những Năm Tháng Tôi Bồi Dưỡng Bá Tổng - Chương 02

Tác giả: Chước Đào


Chương 2: Gọi ông nội


Lý Tiểu Bân sợ mấy đứa bé trai khác không vui, giật lấy con thỏ bông trong tay Tạ Tinh Lan, chạy chậm đến đưa cho chúng nó.
Sau khi chúng nó lấy được con thỏ bông, hết sức ra vẻ đi đến trước mặt Giang Qua diễu võ dương oai, cười đùa ném con thỏ.
"Mày qua đây cướp đi, mày cướp được chúng tao sẽ trả lại cho mày."
"Này, tại sao mày phải nằm trên mặt đất?"
"Tao nghe mẹ tao nói, người ngồi xe lăn gọi là tàn phế đó!"
Giang Qua nằm sấp trên bãi cỏ siết chặt tay nhỏ, nó nhẫn nhịn nước mắt chống đất loạng choạng đứng lên, trên khuôn mặt nhỏ tái nhợt tràn đầy cầu khẩn: "Cầu xin các cậu, trả lại cho tôi được không..."
Lý Tiểu Bân nhẹ nhàng kéo quần áo Tạ Tinh Lan, nhỏ giọng nói: "Chiêu à, nó thật đáng thương. Có phải chúng ta hơi quá đáng không?"
Từ sau khi mẹ cậu qua đời, đã rất lâu rồi Tạ Tinh Lan không nghe thấy có người gọi tên mụ của mình.
Cậu sững sờ chốc lát, sau đó ngũ vị tạp trần nhìn Giang Qua lúc này còn nhỏ lại bất lực.
...
Bỏ đi.
Đáng thương cái gì?
Cậu chưa quên, sau khi người này lớn lên, trở nên lòng dạ thâm trầm, thủ đoạn độc ác nhường nào.
Cũng chưa quên, là Giang Qua thừa lúc vắng mà vào, cướp đi Tạ thị một tay cha cậu sáng lập.
Nói trong lòng cậu không oán giận làm sao có thể?
Nhưng oán giận của cậu sâu hơn nữa, cũng không làm được chuyện bắt nạt Giang Qua thân có tàn tật cùng bọn trẻ xấu này. Đây là điểm mấu chốt.
Tạ Tinh Lan lắc đầu: "Chúng ta về nhà ăn cơm đi."
Lý Tiểu Bân ò một tiếng.
Hai đứa trẻ lặng lẽ chuồn đi.
"Tiểu Bân, sau này mày đừng chơi chung với Chu Dương." Tạ Tinh Lan chịu đựng giọng nói bập bẹ non nớt của mình, cố gắng bày ra vẻ mặt nghiêm túc: "Nó không phải là đứa trẻ ngoan."


Dẫn đầu mấy đứa trẻ kia chính là Chu Dương.
Chu Dương là độc đinh của Chu gia, được người nhà nuông chiều từ nhỏ, nuôi thành tính nết vô pháp vô thiên cậy thế khinh người. Chỉ có điều ở đời trước nó cũng chỉ đắc ý được mười năm, Tạ Tinh Lan từng nghe nói khi nó học đại học gọi người vây đánh một nam sinh chí tử, Chu gia không thể bảo vệ nó dưới dư luận của Internet, ngồi xổm trong cục cảnh sát.
Ngũ quan trên gương mặt tròn vo của Lý Tiểu Bân nhăn lại với nhau: "Nhưng mà không nghe nó nó sẽ giận, hôm qua tao không chịu cho nó ăn kem, nó đã giẫm hỏng người máy của tao."
Tạ Tinh Lan hỏi: "Hôm nay nó cũng gọi chúng ta đi bắt nạt Giang Qua?"
Lý Tiểu Bân nghi hoặc hỏi: "Giang Qua?"
"Chính là thằng cu ngồi xe lăn ấy."
Lý Tiểu Bân lắc đầu: "Chúng ta đều không biết nó. Vừa nãy Chu Dương nhìn thấy nó ngồi xe lăn ở dưới tàng cây, liền nói muốn chơi xe lăn của nó, tao, tao sợ không đi, mày cũng sẽ bị nó đánh, cũng chỉ có thể nghe nó."
Lý Tiểu Bân đấm ngực lời thề son sắt nói: "Mày yên tâm, tao dẫn mày ra ngoài chơi sẽ không để cho mày bị bắt nạt."
Vẻ mặt Tạ Tinh Lan từ ái duỗi tay vỗ vỗ đầu tròn của cậu: "Cái đứa ngốc này."
Tiếp đó cậu lại lắc lư người bạn nhỏ: "Sau này mày nghe tao. Đừng hỏi, đừng đưa ra ý kiến, nghe tao là được, tao sẽ không sai đâu."

Lý Tiểu Bân mếu máo: "Mày còn nhỏ hơn tao ba tháng. Hôm trước mày còn tè ra quần. Mẹ tao nói tao hai tuổi đã không tè ra quần nữa."
Tạ Tinh Lan duỗi tay kéo lưng quần của cậu, bắn trả lại, dáng vẻ tiểu lưu manh uy hiếp nói: "Mày nhắc lại chuyện này, có tin lần sau tao tiểu vào trong đũng quần mày không."
Lý Tiểu Bân sợ hãi che miệng lại.
Tạ Tinh Lan nín cười, đắc ý nghĩ, bố mày còn không trị được một đứa trẻ hư như mày?
Hai đứa trẻ đi đến rìa bãi cỏ, Tạ Tinh Lan không kìm lòng được quay đầu nhìn thoáng qua.
Chu Dương đã không vừa lòng ném đồ chơi, bảo người cướp xe lăn của Giang Qua, giống như được đồ chơi mới, mấy đứa trẻ thay phiên nhau ngồi trên ghế chơi.
Mà Giang Qua không kiên trì nổi đứng bằng một chân, lại té xuống đất.
Lý Tiểu Bân che miệng ô ô câu gì đó.
Tạ Tinh Lan nói: "Mày có thể bỏ tay xuống."
Lý Tiểu Bân để tay xuống hít thở sâu hai lần, hơi bất an nói: "Chúng ta có nên lén gọi bác bảo vệ không?"

Tạ Tinh Lan: "Vô dụng."
Phần lớn những hộ gia đình trong tiểu khu này không phú thì quý, đấm trẻ con này càng là bảo bối trên đầu quả tim của bố mẹ, bảo vệ tới nào dám lớn tiếng nói chuyện, nhiều nhất là thiện ý khuyên hai câu.
Lý Tiểu Bân áy náy trong lòng, cậu cảm thấy cậu cũng tham gia trò chơi bắt nạt Giang Qua.
"Vậy làm sao bây giờ?"
Trong lòng Tạ Tinh Lan thiên nhân giao chiến một hồi, cuối cùng véo thịt bắp đùi mềm mại của mình một cái.
Mày là đàn ông à mày là đàn ông à mày là đàn ông à??
Cho dù đời trước thù ghét lục đục với Giang Qua lớn bao nhiêu, đó cũng không phải là Giang Qua trước mắt này.
Bây giờ bị người ta bắt nạt chính là đứa trẻ chỉ năm tuổi, thân có tàn tật.
Tạ Tinh Lan tạm thời ném cảm xúc cá nhân qua một bên, cậu quay đầu xem xét bốn phía, phát hiện trên bãi cỏ cách đó không xa có cái vòi phun nước.
Cậu lập tức nghĩ đến một cách, vén tay áo lên, nghĩ đến chuyện tiếp theo muốn làm, hăng hái hai mắt phát sáng: "Tiểu mỹ nhân, mày đến giúp tao."

Lý Tiểu Bân đần mặt: "Tao á?"
Tạ Tinh Lan: "..."
Thế mà thốt ra tên đen đời trước của Lý Tiểu Bân.
Cậu đường hoàng ra dáng mà nói lung tung: "Đây là vị trí cho mày. Người đi theo tao, đều phải có danh hiệu. Sau này tao gọi tiểu mỹ nhân, chính là đang gọi mày."
Lý Tiểu Bân mơ mơ hồ hồ à một tiếng.
Mặc dù với trí thông minh hiện giờ của cậu mà nói, rất khó nghĩ ra vì sao Tạ Tinh Lan đột nhiên giống như biến thành người khác. Rõ ràng hôm nay lúc ra ngoài vẫn chỉ biết nhút nhát ăn tay.
Nhưng tư thế cậu hấp tấp chạy theo sát Tạ Tinh Lan lại rất tiêu chuẩn.
Tạ Tinh Lan nối ống nước với cửa xả nước, dùng sức bú sữa mẹ vặn chặt, khuôn mặt nhỏ cũng nghẹn đến đỏ bừng. Sau khi xác nhận không có vấn đề gì, cậu dặn dò Lý Tiểu Bân nói: "Lát nữa mày thấy tao nhấc tay, mày mở chốt ra."
Lý Tiểu Bân dùng sức gật đầu.
Tạ Tinh Lan ôm một đoạn ống nước, nện chân ngắn nhỏ đi xông pha chiến đấu.


Cậu vui chơi mà chạy điên cuồng: "Chu Dương Chu Dương! Mày xem tao phát hiện ra bảo bối gì!"
Chu Dương nghe thấy tiếng nhìn sang, quan sát vài lần, khinh thường nói: "Cái ống này có gì hiếm lạ đâu?"
Cơ thể này của Tạ Tinh Lan thực sự không có sức lực gì, chạy đoạn đường như thế đã thở gấp.
Mặt cậu đỏ bừng, đôi mắt vừa to vừa tròn lại giống kim cương pha lê óng ánh: "Mày nhìn kỹ vào đi!
Mấy đứa trẻ vây quanh.
Tạ Tinh Lan không có ý tốt nhếch miệng, một cái tay giơ lên cao, tay kia nhắm ống nước vào Chu Dương đứng trước nhất.
Sau đó kéo âm nói: "Cho đám gà con tắm nào —— "
Vừa dứt lời, cột nước từ trong ống nước phun ra, trong nháy mắt tưới Chu Dương ướt sũng, ướt từ đầu tới chân.
Chu Dương hét to một tiếng, nhảy dựng lên gào: "Tạ Tinh Lan!"
Tạ Tinh Lan cười to: "Ơi! Cha mày mồ yên mả đẹp rồi hả? Gọi ông nội mày làm gì?!"
Chu Dương sắp giận điên lên: "Mày, mày đừng chạy! Mày có tin tao mách mẹ mày không! Để mẹ mày đánh mông mày!"
"Mày đi đi! Cháu trai ngoan của tao ơi!"
Tạ Tinh Lan cầm cái vòi chạy đuổi theo mấy đứa trẻ, Chu Dương chạy được một nửa vị vòi nước phun vào sau lưng, trực tiếp ngã sấp mặt, lúc bò dậy trên mặt đều là nước bùn.
Nó đần mặt một giây, sau đó mũi nhăn lại, oa một tiếng khóc lên.
Mặc dù những đứa trẻ kia kiêu ngạo ương ngạnh, nhưng dù gì cũng mới sáu bảy tuổi, dáng vẻ Tạ Tinh Lan hung thần ác sát dọa chúng nó sợ.
Tạ Tinh Lan đuổi chúng nó ra mười mấy mét, mới ném ống nước xuống đất: "Cút ngay cho tao! Lại để tao thấy chúng mày bắt nạt bạn nhỏ, tao giật chim nhỏ của chúng mày xuống nhét vào rốn nhá!"
Mấy đứa bé trai cuối cùng bị dọa khóc lớn, từng đứa vừa gọi mẹ vừa chạy trối chết.
Tạ Tinh Lan sướng rồi.
Điên cuồng đánh trẻ hư thật sự sướng.
Liên tục đánh liên tục sướng.
Nếu không phải cơ thể hiện tại này của cậu chỉ có năm tuổi, một tay cậu có thể đánh hai đứa nít ranh.
Lý Tiểu Bân bị một màn này chấn kinh rơi cằm.
Ánh mắt nhìn Tạ Tinh Lan cũng tràn đầy sùng bái và ngưỡng mộ, chỉ thiếu quỳ xuống ôm đùi.
Đám nít ranh chạy rồi, Tạ Tinh Lan tùy ý bôi vết bẩn trong lòng bàn tay lên quần, sau đó mới xoay người lại nhìn về phía Giang Qua.
Giang Qua đã bò dậy khỏi mặt đất.
Quần áo của nó dính đầy cây cỏ và bùn đất, ngay cả làn da ở cánh tay và bắp chân cũng bẩn không thể tả.
Từ đầu gối bên phải trở xuống của Giang Qua là ống quần trống rỗng. Nó không có cẳng chân.
Không mượn lực, nói rất khó đứng vững bằng một chân, thế là chỉ có thể cắn răng, chậm rãi dùng tư thế quỳ dùng cả tay cả chân bò đến xe lăn của mình.
Dưới đầu gối rõ ràng là bãi cỏ mềm mại, mỗi bò mỗi bước, đối với nó mà nói lại như thể đang đi trên đao thép.
Toàn thân đều đau, đau đến độ nó run lên.
Giang Qua dùng sức mở to mắt, vẫn không thể nào ngăn nước mắt trào ra, đập xuống mu bàn tay mình.
Lúc này, chiếc xe lăn vốn còn ở rất xa, đột nhiên xuất hiện ở trong tầm mắt của nó.
Giang Qua sững sờ ngẩng đầu nhìn.
Tạ Tinh Lan có phần không được tự nhiên, vô thức ăn tay: "Cậu, cậu ngồi lên đây đi."
Giang Qua không nói chuyện.
Tạ Tinh Lan lại nói: "Tôi giúp cậu đuổi bọn nó chạy rồi, bọn nó không còn dám đến bắt nạt cậu. Cậu mau về nhà tắm rửa đi."
Giang Qua yên lặng nắm lấy bánh xe, mượn lực đứng lên.
Hai người họ cao xêm xêm nhau.
Nhưng Giang Qua không nhìn cậu, hơi sợ hãi ngồi xuống xe lăn.
Giang Qua chưa quên, đứa bé trai như đúc từ ngọc trước mặt này, vừa rồi cũng dùng giọng nói ngây thơ lại tàn nhẫn hỏi nó vì sao không có chân, hỏi nó vì sao không giống người khác.
Bọn họ đều nói nó là tiểu quái thai.
Tạ Tinh Lan ê một tiếng, nhẹ nhàng dùng ngón tay chọc một cái sau lưng nó: "Tại sao cậu không nói chuyện?"
Giang Qua cứng đờ bắn ra hai chữ: "Cảm, cảm ơn."
Tạ Tinh Lan cảm thấy không thú vị, xua xua tay: "Bỏ đi, không cần cảm ơn."
Nói xong Tạ Tinh Lan liền đi, trước khi đi xa cậu quay đầu liếc mắt, Giang Qua vẫn duy trì cùng một tư thế, lặng yên ở dưới tàng cây.
Cơ thể của nó nhỏ gầy, lại cố gắng thẳng lưng.



Có thể bạn sẽ thích:



Thử đọc