Nhật Ký Tìm Chồng Của Mẹ Hồ Đồ - Chương 21

Tác giả: Mính Hương Hoa Hồn

Long Quân An lấy áo khoác định khoác cho An Tiểu Yêu thì Lâm Nha vội vàng ngăn lại, chắn trước giường bệnh.
"Long Quân An, anh định làm gì? Anh không thấy An Tiểu Yêu cần được tĩnh dưỡng ư, vừa rồi bác sĩ nói Tiểu Yêu phải nằm nghỉ ngơi mấy ngày thì đứa bé mới được an toàn. Rốt cuộc anh vội vội vàng vàng kéo Tiểu Yêu đi đâu hả?"
"Anh Viêm Dạ nói sẽ ra đi, anh ấy nói muốn đi châu Âu và có thể không quay về đây nữa. Tiểu Yêu, bây giờ chỉ có chị mới có thể giữ anh ấy lại thôi, chị có muốn anh ấy ra đi không, chị nghĩ kỹ đi, có phải chị cũng muốn giữ anh ấy lại đúng không?"
Lúc này trong lòng Long Quân An đang nóng như lửa đốt, ánh mắt nhìn Tiểu Yêu có chút mong đợi. Long Quân An biết trong trái tim anh trai anh có hình bóng An Tiểu Yêu, trong lòng Tiểu Yêu cũng có Long Viêm Dạ, cả hai đều có tình cảm với đối phương, nên Long Quân An mới không muốn nhìn thấy cảnh hai người chia tay, quan trọng nhất là Long Quân An không muốn lợi dụng lúc người khác gặp khó khăn.
An Tiểu Yêu nghe được tin này, phản ứng đầu tiên là kinh ngạc. Trong mắt cô có chút bi thương, trong hoàn cảnh lúc này mà anh ta lại lựa chọn ra đi, trốn tránh đối diện sự thật ư, đây chính là người mình thích sao? An Tiểu Yêu cảm thấy thất vọng cùng cô đơn.
"Tôi sẽ không đi, nếu Long Viêm Dạ muốn đi thì cứ để cho anh ta đi. Lựa chọn thuộc về anh ta, ai muốn giữ cũng không nổi, mà anh ta đi hay không thì liên quan gì tới tôi hả? Tôi chẳng còn chút quan hệ gì tới anh ta nữa. Long Quân An, dù cậu quan tâm tới tôi, coi tôi là bạn bè thì cũng không cần phải nhắc đến chuyện của anh trai cậu với tôi đâu, tôi sẽ không đi giữ anh ta lại đâu ———"
An Tiểu Yêu nói rất dứt khoát, đây là lựa chọn của Long Viêm Dạ, dù anh ta chọn như thế nào thì cô sẽ không chịu nhận thua trước anh ta, càng không thèm qua ngăn anh ta lại. Long Quân An cứng họng, đây là một An Tiểu Yêu mà anh chưa từng thấy, rõ ràng bộ dạng đang đau khổ mà lời nói lại kiên quyết và cao ngạo như vậy. Long Quân An định khuyên An Tiểu Yêu nhưng chưa kịp mở miệng thì Lâm Nha đã nhảy vào chặn họng anh.
"Long Quân An, không phải anh cũng thích An Tiểu Yêu sao? Tôi chưa từng thấy ai như anh, đẩy người mình thích sang cho người khác, lại còn can tâm tình nguyện nữa, dù người đó có là anh trai anh thì cũng không phải ép mình làm như vậy. Mà anh cũng nghe thấy An Tiểu Yêu nói gì rồi, cậu ấy sẽ không đi ngăn Long Viêm Dạ lại đâu, cho dù anh ta có đi châu Âu hay lên sao Hỏa thì cũng là chuyện của Long Viêm Dạ, không liên quan gì tới Tiểu Yêu hết. Tôi khuyên anh không nên đưa Tiểu Yêu đi đâu cả, nếu có chuyện gì xảy ra tới Bảo Bảo thì ai sẽ chịu trách nhiệm đây."
Trong lời nói của Lâm Nha có chứa hàm ý châm chọc, dù Lâm Nha có không ưa Mị Âm Tuyết nhưng so về bất cứ mặt nào thì anh ta cũng tốt hơn Viêm Dạ nên cô không muốn An Tiểu Yêu sống chung với Long Viêm Dạ. Cho nên cô không muốn An Tiểu Yêu ngăn Long Viêm Dạ ra đi, lại càng không muốn Long Quân An ở đây tiếp tục thuyết phục Tiểu Yêu. Vì suy nghĩ thế nên Lâm Nha mới không chút do dự nói ra những lời đó.
Long Quân An không thèm để ý tới những lời Lâm Nha nói, anh chỉ đứng im nhìn An Tiểu Yêu. Chỉ cần trong tim có người đó thì nhất định rất quan tâm tới người đó. Long Quân An bèn nảy ra một ý, bèn nói ra.
"Tiểu Yêu, chị nhất định không đi thì em sẽ không ép chị. Nhưng em vẫn muốn cho chị biết, lúc nãy em về nhà, để trút giận cho chị nên em đã cho anh Viêm Dạ một đấm, chắc là đi ra sân bay trong trạng thái choáng váng đây, nhưng là do anh ấy đối xử quá đáng với chị nên bị đánh cũng đúng phải không?"
"Cậu đánh Viêm Dạ à? Anh ấy có bị làm sao không?"
An Tiểu Yêu ngồi bật dậy, vừa nghe nói Long Viêm Dạ bị em trai đánh thì trong lòng Tiểu Yêu cảm thấy đau thay. An Tiểu Yêu vô cùng lo lắng, biểu hiện này đã bán đứng tâm sự trong lòng cô. Long Quân Ab sung sướng vì đạt được mục đích, cố tỏ ra không quan tâm.
"Em cũng không biết anh ấy có bị thương không nữa, nhưng đó cũng là do anh Viêm Dạ tự chuốc lấy, chị thấy đúng không? Thật lòng mà nói, cũng đáng đời cơ, trong lòng cảm thấy có lỗi, áy náy với chị, lại cảm thấy mình không xứng với chị nên đã chọn cách ra đi. Tiểu Yêu, chị có thấy anh ấy ra đi là tốt cho mọi người không, em có thể đến chỗ ba chị cầu hôn chị, khi anh ấy trở về thì chị đã là vợ em, thật tốt phải không?"
"Long Quân An, cậu ngậm miệng lại! Ai nói muốn gả cho cậu hả ———"
An Tiểu Yêu liền ném gối vào cái mặt nhăn nhở của Long Quân An. Lúc này Tiểu Yêu cũng không hiểu nổi cảm giác của mình, nếu cô không đi thì sẽ nuối tiếc. Nhưng nếu đi không phải là cô nhận thua trước Long Viêm Dạ ư. An Tiểu Yêu cúi đầu suy nghĩ.
Lâm Nha định nói gì đó nhưng bị ánh mắt lạnh lùng của Long Quân An nhìn cô thì đành im lặng. Long Quân An không hiểu vì sao năm lần bảy lượt Lâm Nha đều ngăn cản không cho An Tiểu Yêu đi, nhưng anh cảm giác có gì đó không đúng, nếu Lâm Nha vì muốn tốt cho An Tiểu Yêu thì không nên ngăn Tiểu Yêu. Long Quân An nhìn Lâm Nha, trong lòng nghi ngờ.
Mặc dù Long Quân An rất nóng lòng vì máy bay sẽ không chờ người, nhưng mặt anh không biểu hiện ra, kéo ghế ngồi chờ quyết định của An Tiểu Yêu. Lúc lâu sau, An Tiểu Yêu cũng hạ quyết tâm, nhìn Long Quân An khẽ gật đầu.
"Được, em đưa chị đi ———"
" Tiểu Yêu ———"
Lâm Nha kêu lên nhưng An Tiểu Yêu chỉ khẽ lắc đầu.
"Lâm Nha, yên tâm đi. Tớ chỉ đi ngăn anh ta lại thôi, còn chuyện tình cảm giữa mình và anh ta đã không còn khả năng duy trì nữa rồi, dù nói thế nào, để Viêm Dạ ra đi mà trong lòng vẫn còn áy náy thì thực không tốt chút nào, tớ hi vọng mình sẽ không làm ảnh hưởng tới cuộc sống của anh ta nên cậu đừng lo."
Nghe An Tiểu Yêu nói xong, Lâm Nha cười một cách miễn cưỡng, trong lòng cảm thấy thất vọng. Không ngờ cô làm mọi cách ngăn cản mà An Tiểu Yêu vẫn muốn đi, thật mong Tiểu Yêu sẽ không gặp được Long Viêm Dạ. Lâm Nha cúi đầu, lấy áo mặc cho An Tiểu Yêu.
Lúc này Long Quân An đang rất vui, chỉ cần An Tiểu Yêu đồng ý đến sân bay thì e rằng anh Viêm Dạ có muốn đi cũng không đành lòng. Long Quân An trong lòng vui sướng, đỡ An Tiểu Yêu rời khỏi bệnh viện.
Long Quân An phóng xe đi thật nhanh, các toà nhà hai bên đường cứ thế lướt qua lùi về phía sau, mặt Lâm Nha trắng bệch, nắm chặt tay vịn.
"Anh phóng nhanh như vậy làm gì hả? Tôi say xe rồi ———"
"Không còn nhiều thời gian nữa, cô nên quen dần đi vì từ giờ tới sân bay tôi đều chạy với tốc độ này."
Long Quân An không chút nể tình đáp lại Lâm Nha, An Tiểu Yêu ngồi sau không có chú ý đến những lời cãi nhau giữa hai người họ vì tâm hồn của cô đã bay đến một nơi rất xa. Long Viêm Dạ, anh muốn đi khỏi nơi này sao? Tại sao sau chuyện đó anh lại chọn trốn tránh, chẳng lẽ anh không có dũng khí đối mặt với em ư, em phải làm thế nào mới có thể nói cho anh biết, phải làm thế nào mới có thể mở miệng nói ra, anh chính là cha đứa bé?
Trong lòng An Tiểu Yêu tử hỏi mình, tim vẫn còn đau, tuy chuyện tình cảm giữa cô và Long Viêm Dạ không nóng bỏng hay kinh thiên động địa nhưng trong lòng cô luôn hiện lên bóng dáng anh, cho dù chính mắt cô đã thấy cảnh kia nhưng cô vẫn không có cách nào để quên anh ấy. An Tiểu Yêu khe khẽ thở dài, chẳng lẽ đó chính là tình yêu, An Tiểu Yêu cũng không biết cô có thực lòng yêu Viêm Dạ không, nếu Long Viêm Dạ không phải cha Bảo Bảo thì liệu rằng cô có đang ở cùng với Mị Âm Tuyết hay khônh, nhớ đến Mị Âm Tuyết, An Tiểu Yêu không nhịn được thở dài.
Long Quân An dùng tốc độ nhanh nhất nên chỉ mất có hơn mười phút là đã đến sân bay. Long Quân An vội vàng nắm tay An Tiểu Yêu chen vào dòng người đông đúc trong sân bay. Trong đại sảnh sân bay, tiếng loa thông báo máy bay chuẩn bị cất cánh, mọi người tiễn người thân chật kín sân bay, Long Quân An đảo mắt tìm Long Viêm Dạ trong dòng người đông đúc này, nhưng đáng tiếc không thấy bóng dáng Long Viêm Dạ đâu.
An Tiểu Yêu cũng không nhàn rỗi, ánh mắt cô tìm kiếm người kia. Trong lòng có chút sốt ruột, chút mong chờ, giờ đã đến đây rồi, An Tiểu Yêu không muốn Long Viêm Dạ cứ bỏ đi như vậy, ít nhất cũng nên nói chuyện cho dứt khoát đã, trong đầu cô chợt lóe lên một ý tưởng, An Tiểu Yêu vội buông tay Long Quân An ra rồi chạy về phòng phát thanh.
Không lâu sau, tiếng loa vang lên.
"Ông Long Viêm Dạ, có người cần gặp, mời ông đến phòng chờ ——— Ông Long Viêm Dạ, có người cần gặp, mời ông đến phòng chờ ———"
Tiếng loa vang lên vài lần nữa, An Tiểu Yêu cùng Long Quân An đứng trong phòng chờ, nhìn ra ngoài nhưng vẫn không thấy bóng dáng Long Viêm Dạ đâu, ngược lại Lâm Nha khi thấy tình hình này có chút vui vẻ.
Long Quân An sốt ruột đi đi lại lại, trong lòng vô cùng lo lắng.
"Tiểu Yêu, chị chắc là máy bay chưa cất cánh chứ?"
"Tôi chắc mà, tôi đã đi hỏi, anh ấy vẫn còn chưa bay mà. Chuyến bay còn nửa tiếng nữa mới cất cánh, có tên anh ấy trong chuyến đó, có thể anh ấy còn chưa tới thì sao?"
An Tiểu Yêu cũng thấy lạ, không lý gì mà Long Viêm Dạ nghe thấy lại chưa xuất hiện, cách lý giải duy nhất chỉ có thể là chưa tới. Long Quân An không thể ngồi yên, lo lắng nhìn xung quanh. "Tiểu Yêu hay là như thế này đi. Hai người chờ ở đây, em đi xung quanh xem một chút xem biết đâu anh ấy còn chưa tới đây."
"Được, cậu đi xem một lượt, bọn tôi chờ ở đây ———"
An Tiểu Yêu khẽ gật đầu, để Long Quân An đi tìm một chút, chứ mọi người cùng ở đây chờ cũng vô ích thôi. Sau khi Long Quân An đi rồi, Lâm Nha đưa chai nước cho An Tiểu Yêu uống, rồi mới lên tiếng.
"Tiểu Yêu, cậu thật lòng muốn giữ Long Viêm Dạ lại à? Chẳng lẽ cậu quên đã nhìn thấy gì trong nhà họ Long ư, tớ cảm thấy một số chuyện nên để nó chìm vào quá khứ sẽ tốt hơn, nếu cậu và hắn ta sống cùng nhau thì sẽ chỉ có mình cậu bị tổn thương thôi."
"Lâm Nha, tớ biết. Bây giờ tớ cũng không hiểu rõ tình cảm của mình nữa nhưng thật lòng tớ không muốn anh ấy ra đi, mặc dù tớ không biết mình có thể tha thứ cho anh ấy không, tớ chỉ biết rằng tớ không muốn anh ấy cách tớ quá xa. Nếu có thể quay ngược thời gian thì nhất định tớ sẽ nghe lời cậu, sẽ không chạy ngay tới nhà họ Long tìm hắn, nhưng giờ chuyện đã rồi, tớ chỉ có thể từ từ điều chỉnh tâm tình của mình, có thể một thời gian nữa tớ sẽ tha thứ cho anh ấy, nhưng chắc chắn không phải bây giờ."
An Tiểu Yêu uống một ngụm nước, nói ra tâm sự trong lòng mình cho Lâm Nha biết. Sau khi nghe xong, trong lòng Lâm Nha có cảm giác thất vọng. Chẳng lẽ An Tiểu Yêu sẽ tha thứ cho Long Viêm Dạ ư, cô không hi vọng chuyện này xảy ra, Lâm Nha khẽ thở dài.
"Tớ đi rửa tay chút, cậu có đi cùng không?"
"Cậu không nói tớ cũng không nhớ ra. Tớ muốn đi nhưng nơi này không thể không có người mà, hay là cậu đi trước đi, tớ chờ ở đây, cậu đi xong thì tớ đi, nếu Long Viêm Dạ đến không thấy ai thì phải làm sao?"
An Tiểu Yêu có chút lo lắng, Lâm Nha khẽ cười, vỗ nhẹ lên vai Tiểu Yêu.
"Cậu đi đi. Cậu là phụ nữ có thai nên đi trước đi, tớ ở đây chờ, cậu không phải lo ———"
An Tiểu Yêu có chút khó chịu, bụng có chút không thoải mái, nhưng có Lâm Nha ở đây nên cũng an tâm, An Tiểu Yêu vội vàng chạy vào phòng rửa tay. Nhưng cũng thật trớ trêu, đúng lúc An Tiểu Yêu đi khuất thì ở chỗ không xa Long Viêm Dạ đang vội vàng chạy lại, trán lấm tấm mồ hôi, đúng lúc anh đến cổng sân bay thì nghe thấy trên loa gọi tên mình, ôm hi vọng chạy lại phòng chờ.
Nếu người tìm anh là An Tiểu Yêu thì thật tốt, chỉ cần cô ấy nói tha thứ thì nhất định anh sẽ ở lại, dù phải từ bỏ tất cả anh cũng muốn cho An Tiểu Yêu hạnh phúc. Long Viêm Dạ ôm hi vọng bước thật nhanh đến phòng chờ, khi nhìn thấy Lâm Nha, Long Viêm Dạ mừng như điên, Lâm Nha tới đây thì chắc An Tiểu Yêu cũng đến.
Theo dõi page để cập nhật truyện hay

Thử đọc