Nhật Ký Tìm Chồng Của Mẹ Hồ Đồ - Chương 01

Tác giả: Mính Hương Hoa Hồn

Trong phòng Địch Bar, âm nhạc điếc tai nhức óc, bốn phía đều là tiếng nhạc. Lần đầu tiên An Tiểu Yêu tới chỗ như thế này, ánh đèn đầy màu sắc, An Tiểu Yêu cảm thấy mới lạ thú vị. Hôm nay là sinh nhật tròn 18tuổi của An Tiểu Yêu, để ăn mừng sự kiện này người bạn tốt nhất của cô kéo cô đến nơi vui chơi nổi tiếng nhất này. Mái tóc đen dài buông xuống càng làm gương mặt thanh tú của An Tiểu Yêu thêm động lòng người, cô cùng Lâm Nha chọn ngồi trong một góc khuất. An Tiểu Yêu cùng Lâm Nha không ngừng cười đùa và uống rượu, An Tiểu Yêu đã có chút mơ màng, tửu lượng của cô vốn không cao vài ly đã hơi say rồi, không phân biệt được phương hướng rồi. Đúng lúc An Tiểu Yêu đang tự rót rượu cho mình thì Lâm Nha cướp ly rượu trong tay Tiểu Yêu. "Tiểu Yêu, cậu nhìn kìa, bên kia có một anh chàng rất đẹp trai nha——"
An Tiểu Yêu lờ đờ nhìn về phía Lâm Nha chỉ, nhưng cô chỉ thấy một bóng mờ mờ. An Tiểu Yêu dụi dụi mắt, nhưng vẫn không nhìn rõ, cô cầm ly rượu để trước mặt líu lưỡi nói: "Uống ——, uống rượu a. Nhìn —— không thấy rõ ——"
"Trời ơi, Tiểu Yêu. Cậu đừng uống nữa, hôm nay là sinh nhật của cậu, có dám qua cưa anh ta không?"
An Tiểu Yêu vừa nghe mấy từ có dám hay không, đứng dậy, đầu óc choáng váng nên hơi lảo đảo, dùng tay chỉ Lâm Nha. “Tớ, tớ nói cho cậu biết, không có —— không có —— chuyện gì mà tớ Tiểu Yêu này không dám làm nha. Cua —— cua anh ta đã là chuyện gì, tối nay tớ —— tớ với anh ta, cậu không cần phải lo —— phải quản tớ."
Lâm Nha há hốc mồm, dù biết khi uống rượu vào An Tiểu Yêu có chút thay đổi nhưng không ngờ lại khác xa so với lúc bình thường đến như thế. Trời ạ, quả thật giống như một người khác vậy, một Tiểu Yêu trong sáng đáng yêu lại trước mặt mọi người nói muốn qua đêm với người đàn ông xa lạ kia? Lâm Nha choáng váng, nếu chuyện này mà bị cha cô ấy biết thì nhất định sẽ bóp chết cô ấy, trán Lâm Nha đầy mồ hôi. Lâm Nha định đuổi theo nhưng đúng lúc này cô cần phải giải quyết sinh lý trước. Trước khi đi, Lâm Nha nhờ một người để ý Tiểu Yêu dùm rồi cô chạy nhanh vào phòng vệ sinh, cô không muốn Tiểu Yêu gặp chuyện không may, cha của cô ấy là ông chủ trong thế giới ngầm, nếu biết cô dẫn con gái cưng của ông ấy đến chỗ này thì không khéo chém cả nhà cô không chừng, chờ giải quyết xong chuyện này đã rồi đưa Tiểu Yêu về nhà. An Tiểu Yêu mặc kệ mọi thứ, nói xong liền cầm ly rượu đi về phía Lâm Nha vừa nãy chỉ. Long Viêm Dạ đang nhàm chán ngồi trên sofa, chợt một cô gái lẳng lơ tiến lại gần rồi đưa ly rượu trước mặt anh. Chân mày Long Viêm Dạ nhíu lại, tròn mắt nhìn cô gái xa lạ trước mặt, cách ăn mặc của cô thật đẹp, lông mi giả thật dài. Nhìn cô trong lòng Long Viêm Dạ không cảm thấy chán ghét, thậm chí còn có một chút thích thú, có thế làm anh bớt nhàm chán, vẻ mặt chuyển sang bỡn cợt, Long Viêm Dạ lặng lẽ chờ An Tiểu Yêu lên tiếng. An Tiểu Yêu nâng ly lên nói:"Uống —— uống rượu. Tối nay tôi —— tôi muốn anh!"
Một giọt mồ hôi lạnh chảy sau ót Long Viêm Dạ, có nhất thiết phải nói thẳng ra như vậy không? ! Long Viêm Dạ cũng giơ ly lên."Em tên gì?"
"An —— An —— An ——" An Tiểu Yêu vẫn chưa nói xong, cô cảm thấy choáng váng rồi ngã xuống, Long Viêm Dạ nhanh tay đỡ An Tiểu Yêu.
Khoé miệng Long Viêm Dạ hơi cong lên, trong mắt anh lên khác vọng. An An? ! Rất hợp với người, ôm An Tiểu Yêu vào lòng, Long Viêm Dạ liền xoay người ra cửa.
Nửa đêm An Tiểu Yêu cảm thấy đầu đau như muốn nứt, khẽ ho khan giống như đã lâu không có uống nước vậy, An Tiểu Yêu mở mắt, theo thói quen đưa tay lên sờ trên đầu giường lấy ly nước, nhưng chợt giật mình. Mình đang gối lên cái gì vậy? An Tiểu Yêu không dám tin vào trực giác của mình bèn cẩn thận sờ vật dưới cổ mình, nó mềm mềm, ấm áp, co dãn được, suýt nữa cô nhảy dựng lên, đây rõ ràng là cánh tay mà.
Xong rồi, xong rồi, đã xảy ra chuyện gì rồi? An Tiểu Yêu vắt hết óc nhưng vẫn không nhớ ra chuyện gì đã xảy ra, chỉ nhớ là đi cùng Lâm Nha vào quán bar uống rượu rồi chuyện gì sau đó cô không thể nhớ ra, cô nhẹ nhàng vặn đèn sáng hơn một chút, giờ thì cô đã nhìn rõ, rất rõ làm cô suýt ngất. Thân thể cô không một mảnh vải, nằm bên cạnh còn có một người đàn ông xa lạ, anh ta ngủ rất ngon.

An Tiểu Yêu kìm được tiếng thét lại, rón rén xuống giường mặc quần áo vào, giờ này còn chưa về nhà, cha mà biết chắc chắn sẽ nổi giận. Chỉ là ăn mừng tuổi 18 thôi mà, có cần làm ra chuyện đáng sợ như vậy không? An Tiểu Yêu cầm túi xách đi ra đến cửa thì quay lại, móc từ trong ví ra một xấp tiền đặt trên tủ đầu giường. Mình đã trả tiền, sẽ không còn phiền phức nữa?
An Tiểu Yêu khẽ mở cửa, rón rén ra ngoài như một tên trộm vậy.
Mở đầu 2.
Ánh mặt trời len qua khe hở của rèm cửa liều mạng chui vào, Long Viêm Dạ nằm trên giường xoay người định ôm người đẹp vào lòng nhưng bị hụt. Anh mở mắt nhìn thì phát hiện cô gái cùng mình đêm xuân đã chuồn mất, trong phòng chỉ còn mỗi mình, trong chăn vẫn còn lưu lại mùi hương, khoé miệng Viêm Dạ cong lên, cười khẩy một tiếng. Không ngờ cô gái gọi là An An rất biết điều nha, một cô gái vừa ngọt lại khéo léo đúng là hiếm gặp. Đêm qua thật vui vẻ, đã lâu rùi không có cảm giác này, tiếc là mình quên hỏi số cô ấy rồi, Viêm Dạ ngồi dậy, lộ ra bộ ngực rắn chắc. Chợt Long Viêm Dạ tròn mắt nhìn, không thể tưởng tượng được một xấp tiền trên tủ đầu giường, giống như bị người ta hung hăng đánh một cái tát, lập tức tâm trạng vui vẻ biến mất. Cô gái kia nghĩa anh là gì? Con vịt ư, cũng chỉ là một dạng gà móng đỏ (gái bao) mà thôi, dám dùng cách này để làm nhục anh, Long Viêm Dạ tức giận nắm chặt xấp tiền, An An! Được, ta Long Viêm Dạ nhất định phải tìm được cô, trừng phạt cô. Trong nháy mắt Long Viêm Dạ trở nên lạnh lùng đến đáng sợ.
——— —————— —————— —————— ———————–
Chớp mắt nửa tháng trôi qua, trong biệt thự sang trọng ở ngoại ô phát ra một giọng nói như gào thét, ở xa cũng có thể biết người đàn ông này đang rất tức giận."Tiểu Yêu, con nói cho cha biết, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?"
Trong phòng khách rộng lớn, một bộ mặt uy nghiêm của người đàn ông trung niên đang hầm hầm nhìn An Tiểu Yêu, cô tròn mắt không hiểu ý cha mình. Lại làm sao rồi? Ba ngày hai bữa đều la to, mình cũng đâu có điếc, hạ giọng xuống mà nói chuyện có phải tốt không, An Tiểu Yêu lấy tay chọc chọc lỗ tai mình, nhìn cha."Cha, cha lớn tiếng như vậy làm gì? Lại xảy ra chuyện gì ạ."
"Chuyện gì? Con còn dám hỏi cha. Nói, ai làm lớn bụng con?" Gân xanh trên trán ông hiện lên, sáng nay bác sĩ tới báo cáo kết quả của buổi kiểm tra ba hôm trước, trên giấy viết rõ, đứa con gái vừa tròn 18tuổi của ông đã có thai một tháng rồi. An Tiểu Yêu ngỡ ngàng rồi lập tức hỏi lại. “Dạ, con có thai?"
"Đừng có đóng kịch nữa, đứa bé đó là của ai? Nói, cha sẽ cho nổ tan tành nhà nó ra." An Ba vừa nghĩ đến con gái yêu của mình bị ăn sạch rồi, tức giận vô cùng.
An Tiểu Yêu cúi đầu, suy nghĩ một chút mới trả lời."Đứa bé là con của con, con cũng không biết người đàn ông đó là ai."
"Cái gì —— sao —— con không biết hắn là ai? !" An Ba thực sự sụp đổ, Tiểu Yêu dù có hồ đồ đi nữa cũng thể hồ đồ đến mức này chứ, An Ba nói:"Được, nếu con không biết thì bỏ đứa bé đi. Từ bây giờ con hãy ngoan ngoãn ở trong phòng cho cha, không được đi đâu, mai cha sẽ hẹn bác sĩ tới."
"? ? ? ? ? ? ? ?"
An Tiểu Yêu xoay người lên lầu, đóng cửa phòng mình lại, ngồi trên giường, An Tiểu Yêu đặt tay lên bụng mình, trong lòng dâng lên một cảm giác khó tả. Trong bụng mình có một tiểu Bảo Bảo, thật tốt! Mặc dù mình không có thấy rõ bộ dáng của người đó, nhưng sau này nghe Lâm Nha nói người đó đẹp trai, anh tuấn, kết hợp với mình vậy thì Bảo Bảo sẽ rất đáng yêu nha? ! An Tiểu Yêu có chút tự yêu mình.
Không ổn, giờ cha muốn bắt mình bỏ đứa bé này, mình sẽ không để chuyện đó xảy ra, An Tiểu Yêu đứng dậy mở tủ quần áo, lôi ra một túi thật to ném lên giường. Hừ, không cho mình sinh Bảo Bảo ra vậy thì mình bỏ đi, chỉ cần không để cha tóm được thì có thể làm gì mình. Nhân cơ hội này có thể tìm được cha Bảo Bảo cũng nên. An Tiểu Yêu mặt mày hớn hở bắt đầu thu dọn đồ đạc.
An Tiểu Yêu vui vẻ lấy từ trong ngăn kéo ra khoảng mười tấm thẻ tín dụng, nhìn từng thẻ một, trong lòng vui sướng, đây đều là của cha cho cô nhưng cô cũng không biết bên trong có bao nhiêu. Cô chưa rút ra bao giờ nhưng số tiền trong thẻ chắc đủ xài khoảng ba năm, An Tiểu Yêu cười gian, cô cất thẻ vào trong túi áo, mở ví ra, bên trong còn vài tờ một trăm, An Tiểu Yêu cũng nhét luôn vào túi áo. Giờ đã bỏ đi rồi thì cầm ví theo làm gì nữa. An Tiểu Yêu chạy quanh phòng, đông lấy một ít, tây lấy một chút, giờ trên giường cô chất một đống quần áo. Bộ này hay mặc, bộ này không thể không mang, chỉ một lát túi xách đã chật cứng, An Tiểu Yêu đành bỏ lại rất nhiều bộ quần áo yêu thích. Thu dọn xong, An Tiểu Yêu đứng ở cửa sổ quan sát xung quanh từng li từng tí, ánh trăng chiếu rõ từng góc trong khu vườn im ắng, không một bóng người. Trong lòng An Tiểu Yêu mừng rỡ, ha ha —— vừa đúng lúc, đây là ông trời cũng muốn giúp mình, ánh trăng sáng như vậy, soi rõ con đường đi, An Tiểu Yêu xé ga trải giường ra rồi buộc thành sợi dây. Không có cách nào khác cả, ai bảo cha mình quá thính, mình muốn xuống dưới phải đi qua phòng cha có khác nào trực tiếp đi tìm chỗ chết đâu, An Tiểu Yêu thả sợi dây tự chế xuống, một đầu còn lại buộc vào lan can, dùng sức kéo thử cảm thấy rất chắc. Trên lưng An Tiểu Yêu đeo túi hành lý, bám vào sợi dây từ từ tụt xuống. Ôi trời —— không ổn rồi, sợi dây còn cách mặt đất một đoạn nữa, An Tiểu Yêu đang treo mình lơ lửng giữa không trung trên đầu toát mồ hôi hột, cúi đầu nhìn xuống, hình như cũng không quá cao. Nếu giờ mà mình không nhảy xuống, chờ cha phát hiện ra chắc chẳng được ăn luôn, đầu tiên An Tiểu Yêu ném túi xách xuống trước, không thấy tiếng động gì An Tiểu Yêu lấy hết dũng khí. An Tiểu Yêu nhắm mắt lại, cắn răng nhảy xuống ngã đúng vào túi xách. Đau! Mông đau quá, An Tiểu Yêu lấy tay xoa xoa mông, lấy túi xách đeo lên vai định chuồn.



Tuy tiếng động rất khẽ nhưng cũng đủ làm cho An Ba tỉnh dậy, An Tiểu Yêu còn chưa kịp đứng dậy thì đầu An Ba đã xuất hiện ở trên cửa sổ, nhìn thấy con gái cưng nửa đêm không ngủ còn cõng theo một túi to trên lưng, An Ba nổi giận."An Tiểu Yêu ——! ! Con định làm gì?"
Hỏng rồi, nếu cha tóm được mình thì xong đời. An Tiểu Yêu vội vàng đứng dậy, túi cũng chưa kịp cầm cứ thế cắm đầu chạy ra phía cổng, có lẽ đây là lần An Tiểu Yêu chạy nhanh nhất trong suốt cuộc đời cô mất, tiếng quát của An Ba vẫn truyền đến. Vừa chạy tới đường lớn, An Tiểu Yêu vội vàng chạy vào một bụi cây, cha cô có xe nên nếu cô cứ chạy trên đường lớn thì chẳng cần phải nghĩ cũng biết chắc chắn cô sẽ bị tóm.
Quả nhiên, mới được vài phút An Tiểu Yêu đang núp sau lùm cây đã thấy xe của An Ba chạy qua. An Tiểu Yêu đứng dậy, hướng về phía xe cha mình làm mặt quỷ, giờ túi đồ không còn, nhưng cũng không cần lo vì An Tiểu Yêu sờ vào túi áo vẫn còn thẻ và một ít tiền mặt mà, cô vui vẻ đi về phía ngược lại hướng xe cha cô vừa đi. Chỉ cần trong tay có tiền thì cho dù không mang được túi đồ theo cô vẫn có thể mua lại mà, giờ phải tìm xe cho mình đi nhờ xuống núi là xong.
Bảo Bảo, mẹ dẫn con đi tìm cha nha! ! !



Đang tải...

Thử đọc