Nhật Ký Gái Gọi - Chương 01

Tác giả: Hắc Nhan

Đêm tối, gã ma men và cô gái
Từ chỗ khách hàng đi ra cũng đã hơn hai giờ sáng, Ngô Quế Lan tạt vào quán ăn đêm làm một bát mì rồi mới về phòng trọ. Giờ này ngoài taxi cũng chẳng còn phương tiện giao thông nào nữa, cô lại tiếc hai mươi đồng, thế là đành miệt mài cuốc bộ những bốn chục phút. Trời lạnh thế này đi bộ coi như làm ấm người lên đôi chút, bằng không về đến nhà chẳng có nước nóng, chỉ sợ ngủ một đêm dậy chân cũng đông thành đá.
Cô ấp hai bàn tay bị giá rét làm cho buốt như kim châm lên miệng hà hơi, xoa xoa cho ấm rồi mới nhét lại vào túi áo. Thời tiết quỷ quái này, không tuyết không gió mà khô hanh lạnh lẽo đến thấu xương, công việc làm ăn cũng vì thế nên kém hẳn. Cả ngày trời cô cũng chỉ kiếm được có hai khách, xui xẻo hơn nữa là một gã lại bị cô vợ đang có thai tóm được. Không chịu nổi cảnh bà bầu vừa khóc vừa gào, ngay cả tiền cũng không kịp thu, cô đã bỏ của chạy lấy người. Nhiều lúc cô thấy mình đúng là đồ ngốc, hà cớ gì phải đi lo cho người ta, sợ người ta động thai như thế chứ? Còn cái thân cô đây, có ai thương cho cảnh nửa đêm một thân một mình lội bộ về nhà giữa trời rét cắt da cắt thịt thế này?
Qua khỏi khu chợ đêm rồi, người trên đường cũng dần thưa thớt. Nhà trọ của cô nằm tít trong khu ổ chuột ven đô, ở đó, ngoại trừ một vài khu nhà gạch từ những năm bảy mươi, tám mươi thì hầu hết là nhà xây chui không phép, người đến ở toàn dân tứ xứ. Mỗi tháng tiền thuê chỉ mất khoảng một trăm, đó là nguyên nhân chủ yếu khiến nơi này được lao động ngoại tỉnh đặc biệt ưa chuộng.
Lúc chuẩn bị qua đường, Ngô Quế Lan do dự một chút, cuối cùng cũng quyết định đi cầu vượt. Giờ này xe cộ trên đường thưa thớt hơn ban ngày rất nhiều song cẩn thận vẫn hơn, mạng của cô người ta có thể khinh rẻ, nhưng đối với cô mà nói vẫn quý trọng vô cùng.
Hổn hà hổn hển leo lên bậc thang cuối cùng, Ngô Quế Lan lại bị một bóng đen sừng sững đứng đó dọa cho hết cả hồn, bình tĩnh lại mới nhìn ra là một người đàn ông cao gầy, tay cầm chai bia tu ừng ực.
Hơi men nồng nặc phả vào mặt khiến cô phải cau mày, ngấm ngầm lùi lại một bước, cố ý lách người trách né. Nhưng khi lướt qua người nọ, lơ đãng liếc một cái, chỉ một cái liếc mắt thế thôi cũng đủ khiến cô ngần ngừ không bước tiếp được. Trên người tên sâu rượu kia mặc một bộ vest, dù nhăn nhúm nhưng nhìn qua vải vóc lẫn đường may đều rất tuyệt. Hẳn phải là một kẻ có tiền.
Cả ngày trời kiếm được có năm mươi đồng, quả thực cô có chút không đành lòng. Có điều lại là một tên ma men…
“Anh à, có muốn không? Em chiều?” Trong lúc cô còn do dự, bản năng nghề nghiệp đã tự động lên tiếng mất rồi. Lời vừa ra khỏi miệng, đắn đo cân nhắc gì cũng vứt lên chín tầng mây. Có cái gì mà phải sợ? Khách kiểu này nào phải cô chưa từng tiếp bao giờ?
Nghe được tiếng hỏi, động tác uống bia của đối phương thoáng ngừng, trán nhăn lại vẻ bực bội vì bị quấy rầy, nhưng mắt không thèm liếc đến cô dù chỉ một cái, hẳn là muốn mặc cho cô tự thấy chán mà bỏ đi.
Nhún vai, Ngô Quế Lan cũng không kỳ kèo, cất bước đi tiếp về phía bên kia cầu vượt. Cô làm nghề đã hai năm, dạng người nào cần, dạng người nào không cần, nhìn phản ứng một cái là nhận ra ngay. Người này, xem ra tâm trạng đang không được tốt.
“Bao nhiêu?” Ngay khi cô sắp đi đến giữa cầu vượt, phía sau đột nhiên vang lên giọng đàn ông trầm thấp, hơi khàn.
Hả? Nhìn nhầm rồi? Ngô Quế Lan hơi kinh ngạc quay đầu, thấy người nọ đang tiến đến, nét mặt chìm khuất trong bóng tối chỉ thấy lờ mờ, bèn nở một nụ cười chuyên nghiệp, “Hai trăm, trả trước làm sau.” Cô lớn mật ra giá. Nếu là lúc trước, nhiều lắm cô cũng chỉ lấy năm mươi đồng, nhưng bây giờ đã khác, có vẻ anh ta đang có nhu cầu, cô tha hồ mà cò kè, dù bớt đi chút ít cũng vẫn còn lời chán. Cô thuộc hàng gái gọi rẻ tiền, hiếm hoi lắm mới được giá trên trăm, còn lại chủ yếu là năm ba chục, đôi khi làm ăn kém quá, để kiếm miếng cơm, dù chỉ mười đồng cũng phải đi.
Đối phương lạnh lùng quét mắt nhìn cô, trong mắt lộ rõ vẻ khinh bỉ rằng cô không đáng giá nhiều đến thế, nhưng vẫn mở ví, rút ra hai đồng một trăm đỏ thắm quăng đến.
Bất ngờ vì khách hàng không mặc cả, Ngô Quế Lan cũng chẳng để tâm thái độ khinh miệt của anh ta, khom người nhặt tiền dưới đất lên, không quên lấy ngón cái vuốt thử mấy cái xem tiền thật hay giả, đến lúc chắc chắn mới cất vào túi, cười nịnh lấy lòng: “Đi khách sạn, hay là đến nhà anh?”
Anh ta hừ lạnh một tiếng, chỉ sải chân cất bước, không ra hiệu hay trả lời gì hết, Ngô Quế Lan vội cắm đầu chạy theo sau. Chắc là về nhà anh ta rồi, cô đoán vậy.
Xuống cầu vượt, người kia bất thình lình quay lại kéo cô vào một góc khuất, nhanh chóng kéo cao váy cô.
Ngô Quế Lan bật lên một tiếng kêu khẽ, không ngờ được anh ta muốn làm ngay tại đây. Tay cô theo bản năng cản lại, lập tức bị anh ta lao tới đè lên bức tường lạnh như băng…
Hai chân lẩy bẩy đứng dựa vào tường, nghe thanh âm chỉnh trang áo quần đầy ám muội bên kia, Ngô Quế Lan những muốn khóc thét. Cho dù cô chỉ là hạng gái đứng đường rẻ mạt, nhưng cũng chưa từng dùng phương pháp thấp hèn như vậy để kiếm tiền. Đợi lúc cô run run chỉnh lại áo xống, quay người nhìn sang thì người khách kia đã đi xa tự bao giờ.
Nhìn theo bóng dáng cao gầy thẳng tắp của người nọ, cô khinh ghét rủa thầm mấy tiếng.
Một cơn gió lạnh thổi qua, Ngô Quế Lan co người kéo chặt áo khoác, ôm ví sát vào mình, lại tiếp tục về nhà. Rét quá!
May mà cũng sắp đến nơi rồi. Đằng trước mặt là một con dốc vừa sâu vừa tối, bên cạnh là tòa soạn của một tờ nhật báo cùng trường học và khách sạn, có một tòa nhà văn phòng nữa. Nhưng đằng sau của những tòa nhà đẹp đẽ đó là một mảnh đất dốc như cái gò núi nhỏ, từ trên xuống dưới chật ních những căn phòng đơn sơ cũ kĩ với những đoạn cầu thang bằng đá chật hẹp chằng chịt nối liền toàn bộ khu ổ chuột lại với nhau. Không sai, với thành phố này mà nói, nơi đây chính là khu ổ chuột, bên trong phần lớn là hạng người giống cô. Phòng của cô nằm ở lưng chừng, leo lên hết tầm mười phút. Vừa nghĩ đến đây, hai chân vốn đã không chịu nghe chủ nhân sai khiến càng run lên bần bật.
Cô đành vịn vào tường nghỉ lấy hơi một lát, rồi mới gắng gượng tiếp tục trèo lên.
Sắp đến cuối tháng, thu nhập linh tinh vụn vặt tổng cộng mới gần ba ngàn, trừ đi ăn, tiêu, còn lại được hai ngàn rưỡi. Gửi hai ngàn về nhà, còn tiết kiệm được năm trăm, dù ít hơn so với tháng trước, nhưng có vẫn còn hơn không.
Nhà cô ở tận vùng nông thôn hẻo lánh, có tất cả sáu anh chị em. Mặc dù kế hoạch hóa gia đình đã triển khai vài chục năm, nhưng ở quê cô lại chẳng hề có hiệu quả. Ngoại trừ việc thường xuyên bị người ta đến thăm hỏi để phạt tiền, khi rời đi lại mang theo vài con trâu con lợn hay một ít đồ gia dụng chẳng đáng giá, mỗi nhà mỗi hộ vẫn cứ lòi ra thêm miệng ăn. Cho dù là lúc đói kém nhất, công cuộc sản xuất người vĩ đại cũng vẫn tiếp tục diễn ra.
Trong nhà, cô là con cả, ở dưới còn ba em gái, hai em trai, hơn nữa còn có một người bà già yếu. Mấy chiếc tàu há mồm khiến bố mẹ quanh năm làm nông đầu tắt mặt tối cũng chẳng đủ ăn, huống chi em trai em gái cô còn đang đi học. Mỗi khi đến kì mua sách vở, bố cô phải chạy vạy cúi đầu vay mượn khắp người quen trong làng. Nhưng đại đa số họ hàng thân thích của nhà cô đều cùng cảnh ngộ thì có thể cho mượn được bao nhiêu đây? Cho nên cô còn chưa học hết cấp hai đã phải theo chị em trong thôn ra thành phố, cứ như lời cha mẹ nói, thứ nhất là vì kiếm tiền cho các em đến trường, hai là tự lo cho mình một ít vốn làm của hồi môn. Hồi ấy, thành tích ở trường của cô rất tốt, nếu tiếp tục học, nói không chừng có thể giống em gái lớn, thi đỗ một trường đại học tiếng tăm.
Nghĩ đến đây, Ngô Quế Lan bất giác bật cười, tự giễu mình mãi không chừa thói quen cứ mỗi đêm khuya lại nhớ những chuyện đã qua. Cái gì mà học đại học với chả lập gia đình, cô còn có hi vọng nữa hay sao?
Qua một ngã rẽ, cô dừng lại lấy hơi, ngẩng đầu nhìn bầu trời thành phố về đêm rực rỡ ánh đèn. Ở nơi đây cái gì cũng có, chỉ duy bầu trời trong sáng chốn quê hương là không cách nào thấy được.
Thực ra, khi mới đến đây, cô đâu có ngờ chính mình sẽ bước vào con đường này. Khi đó cứ nghĩ, cho dù không được học nhiều, nhưng con người chỉ cần chịu khó ngay thẳng làm ăn, cuối cùng thế nào cũng nuôi sống được bản thân. Nghĩ xem, khi đó cô mới có bao nhiêu tuổi?
Một bàn tay đỡ lấy thắt lưng đã tê rần, một bàn tay chống trên đầu gối, cô nhìn làn khói trắng phả ra từ trong miệng, nhịn không được mỉm cười chua chát.
Là mười lăm, hay là mười sáu tuổi…
Dòng suy tư của cô đột nhiên bị cắt đứt, liền đứng thẳng người mà mỉm cười thờ ơ nhìn cảnh tượng đang diễn ra trước mắt. Trong con ngõ nhỏ chật chội, mấy thằng nhóc choai choai còn hơi sữa đè nghiến một thiếu nữ không ngừng gào khóc giãy giụa xuống xé quần xé áo, như vậy hẳn là không phải đang đùa giỡn rồi. Dân sống ở đây đủ loại thành phần hỗn tạp, mại dâm cờ bạc hút chích thứ gì cũng không thiếu, mấy thứ cặn bã xã hội càng có đất tốt để nảy nòi. Chuyện thế này, nếu không nói ngày nào cũng xảy ra thì cách ngày một lần cũng chẳng có gì là lạ, cô nhìn mãi cũng thành quen mắt, chỉ không khéo là lần này “sân khấu” nằm ngay trên đường cô phải đi, trừ phi lộn ngược lại tìm đường khác leo lên mới tránh được. Haizz, mớ xương khớp rã rời của cô không chịu nổi tra tấn như vậy nữa đâu.
“Cứu tôi… cứu tôi với…” Thấy Ngô Quế Lan đứng đó, cô gái vừa đạp tên thanh niên trên người mình ra, vừa khóc hướng về phía cô mà van vỉ. Trong tình cảnh này đột nhiên bắt gặp một người, đối với cô gái kia mà nói hẳn không khác gì chiếc phao cứu mệnh cuối cùng.
Cùng lúc ấy, mấy thằng nhóc kia tất nhiên cũng phát hiện ra sự có mặt của cô. Theo tiếng huýt sáo của tên canh gác, có ba tên nhàn rỗi liền lại gần mà vây lấy cô, nhưng nhìn rõ mặt xong lập tức dừng lại.
“Cứ tưởng ai, hóa ra là chị cả Lan.” Một tên trong bọn miệng ngậm điếu thuốc hỉ hả cười nói bằng thứ giọng pha lẫn khẩu âm địa phương đặc sệt, một tay chống lên tường cùng với hai tên còn lại che kín đường đi. “Sao? Hôm nay làm ăn lăn lộn thế nào, có được nhiều không?” Ý tứ trắng trợn trong câu hỏi khiến hai đứa kia cười phá lên, cả bọn nhìn qua cũng chỉ mười bảy, mười tám tuổi, chính là cái tuổi trời không sợ, đất không sợ đây mà.
Trong lòng Ngô Quế Lan khẽ mắng vài câu thô tục, ngoài mặt lại cười thật mềm mại đáng yêu, nũng nịu nói: “Muốn ૮ɦếƭ hả, ba thằng nhóc các cậu đến chị đây cũng dám đùa giỡn hay sao? Nhường đường cho chị đi mà, chị không còn hơi sức đâu mà dây dưa với mấy đứa nữa đâu… Hôm nay rõ bực mình, lạnh như quỷ ấy, làm ăn cũng chẳng ra sao cả.” Lăn lộn ở chốn này đã lâu, việc ai người nấy làm, không xen vào chuyện thiên hạ là điều cô phải thuộc nằm lòng rồi.
Ba tên thanh niên không hẹn mà cùng xì lên một tiếng, tức giận nhích sang bên, chỉ chừa một lối đi ở giữa. Bọn chúng dù quen thói coi trời bằng vung cũng không ngu xuẩn đến mức trêu chọc “đồng loại”, nếu bị người khác biết được, ở nơi này bọn chúng sẽ chẳng có ngày yên thân.
“Bye.” Ngả ngớn chào một tiếng, Ngô Quế Lan bước qua ba người bọn họ, tất nhiên không tránh khỏi bị sờ soạng một ít.Cô cũng chỉ giả bộ cự tuyệt hờn dỗi một hai câu, như vậy là có thể thuận lợi đi qua.
Cô gái kia tuy vẫn ra sức kêu gào vùng vẫy nhưng cũng không cầu cứu cô thêm lần nào nữa, hiển nhiên đã coi cô là cùng một giuộc với đám thiếu niên kia.
Mà cũng nào có liên quan gì tới cô?Chuyện như vậy ngày nào cũng xảy ra, cô hơi sức đâu mà quan tâm?
Ngô Quế Lan thầm nghĩ, sắp sửa đi lướt qua bọn họ.
“Tránh ra… Hu hu… Kiều, cứu em…” Cô gái òa khóc, giọng đã khản, tiếng lạc đi, rõ ràng chẳng còn bao nhiêu sức lực mà phản kháng.
Bỗng một tiếng “Chát!” vang lên giòn giã, kèm theo là tiếng chửi rủa của một gã thiếu niên, hình như đã bị cô gái kia cắn cho một ngụm. Mấy tên còn lại thấy vậy có vẻ hả hê, cười ầm lên, lại có một tên định tiến đến giúp một tay.
“Mẹ kiếp, ông không chơi ૮ɦếƭ mày không xong, con ranh này…” Gã bị cắn thẹn quá hóa giận, túm đầu cô gái đập vào tường.
Ngô Quế Lan vốn đã đi qua lại dừng bước, tất cả cũng vì một tiếng “chát” kia. Tay cô bất giác siết chặt lại, móng tay cắm sâu vào da thịt. Nếu ngày ấy ai đó có thể giúp cô một lần, thì hôm nay cô đã không ra nông nỗi như thế này…
“Này, tôi bảo này, mấy tên trẻ ranh các cậu sao lại đối xử với phụ nữ thô lỗ như vậy?” Trước khi kịp nghĩ ngợi thêm gì, cô đã xoay người trở lại chỗ bọn họ, “Mấy cậu không sợ gây họa ૮ɦếƭ người hay sao?”
“Mẹ kiếp, chị bớt lo chuyện thiên hạ đi!” Một gã tay mân mê dao bấm chặn cô lại. Ngoại trừ tên đang giữ cô gái kia, tất cả những tên còn lại đều nhìn về phía cô.
“Chị Lan có phải lại muốn rồi không?” Thiếu niên ngậm thuốc kia lại lười biếng lên tiếng, kéo thêm vài tiếng cười lỗ mãng của những tên bên cạnh.
“Đừng vậy chứ…” Ngô Quế Lan vừa thầm mắng mình, vừa nhẹ nhàng đẩy con dao của tên trước mặt ra, “Chị chẳng phải muốn tốt cho các cậu sao? Chơi đùa cũng được, nhưng đừng có ђàภђ ђạ người ta quá, nhỡ người ta bắt mấy đứa nhốt vào cục cảnh sát thì làm thế nào?”
Theo dõi page để cập nhật truyện hay

Thử đọc