Nhật Kí Theo Đuổi Vợ Của Chàng Đầu Bếp - Chương 66

Tác giả: Yên Bán Căn

Đánh dấu

Phiên Ngoại 2.
Sau khi kết hôn được ba tháng, Giang Hạ đi kiểm tra biết được mình có thai, cuộc sống của Trình Dật Tu bắt đầu giống như trong nước sôi lửa bỏng.
Thời gian Giang Hạ mang thai phản ứng đặc biệt nghiêm trọng, dường như ăn cái gì nôn ra cái đó, thấy cô ngày càng gầy đi, Trình Dật Tu càng đau lòng. Cả ngày anh chỉ nghĩ cách làm cho cô ăn ngon hơn.
Nhưng khi Giang Hạ mang thai, khẩu vị liền thay đổi, trước kia thích ăn gì bây giờ ăn vào sẽ buồn nôn. Trình Dật Tu nghĩ ra rất nhiều món cô cũng ăn không vô.
Hôm nay nửa đêm Giang Hạ bị đói tỉnh lại, lấy chân đá Trình Dật Tu. “Ông xã, em đói…”
Ánh mắt Trình Dật Tu sáng lên, “Em muốn ăn cái gì, anh đi làm cho em.”
Giang Hạ thở dài, cô chỉ thấy đói mà thôi, cũng không biết mình muốn ăn cái gì. “Cái gì cũng được ạ, anh làm cái gì thì em ăn cái đó.”
Trình Dật Tu lĩnh chỉ, nhanh chóng đi vào phòng bếp. Buổi tối nên ăn gì đó dễ tiêu hóa, lại không thể quá nhiều dầu mỡ, còn phải có dinh dưỡng. Vì thế anh lấy bột mì và trứng gà quấy, rán mỏng ở trong chảo, lại cắt thành mảnh, nấu với nước sôi, sau đó vì Giang Hạ mà anh cố ý cho thêm củ cải căng mềm.
Làm xong mọi việc, anh bưng đồ ăn để lên bàn, sau đó trở về phòng gọi Giang Hạ, phát hiện cô đã ngủ thiếp đi.
Trình Dật Tu buồn rầu đứng ở bên giường xoắn xuýt hồi lâu, nên gọi cô dậy ăn, hay là để cho cô ngủ tiếp?



Gọi cô dậy thì sợ cô ngủ không ngon lại mệt mỏi. Không gọi cô, lại sợ cô đói bụng mà khó chịu.
Cuối cùng anh vẫn không có gọi cô dậy, lúc khám thai bác sĩ đã nói, phụ nữ có thai phải nghỉ ngơi thật nhiều, lúc ngủ cố gắng không được quấy rầy. Nhưng mà sau nửa đêm anh vẫn không dám ngủ sâu, cách hai tiếng lại tỉnh lại một lần, sợ cô thức dậy mà mình không biết. Mãi cho đến khi chân trời trở nên trắng anh mới tỉnh lại, nhìn đồng hồ khoảng sáu giờ, quay đầu lại nhìn vẫn thấy Giang Hạ đang ngủ say, hôn lên trán cô một cái, sau đó rời giường làm lại một phần thức ăn đêm qua, để cô thức dậy có thể ăn.
Lúc Giang Hạ tỉnh lại ngửi được mùi thơm, hôm qua cơm tối dường như cô không ăn được mấy, trong bụng đã sớm kêu thầm thì. Lúc này ngửi được mùi thơm từ trong phòng bếp, nhìn mỳ sợi trên bàn, mặt cũng chưa rửa liền ngồi xuống ăn. Có thể là cô thực sự đói, một bát mỳ rất nhanh liền thấy đáy. Trình Dật Tu thấy cô ăn hết, rất là cao hứng.
“Hóa ra em thích ăn món này, ngày mai anh lại làm cho em có được không?”
Giang Hạ tựa lưng vào ghế sờ bụng, “Được ạ, nhưng mà phải cay mới ngon, mỳ này hơi nhạt.”
Nhưng cô vừa mới nói xong, dạ dày lạ bắt đầu khó chịu, chạy đến nhà vệ sinh nôn khan. Trình Dật Tu khẩn trương vội vàng đi theo, thấy cô nôn ra hết mỳ vừa ăn. Vừa đau lòng vỗ lưng giúp cô, vừa nghĩ cứ như vậy không được. “Hạ Hạ, đi bệnh viện một chuyến đi, hỏi bác sĩ xem có cách nào có thể làm em không nôn không.”
Giang Hạ vừa mới nôn xong, cả người cực kỳ suy yếu, gương mặt trắng bệch ngồi tựa vào lòng anh. Nghe vậy khoát tay, “Đây là nôn nghén, bác sĩ cũng không có cách đâu.”
Trình Dật Tu ôm cô trở lại phòng khách, để cô nằm trên ghế sofa. Nhìn cô ôm gối ôm, vô lực nằm đó, trái tim anh đau đớn. Sớm biết sẽ như vậy, có đánh chết anh cũng sẽ không để cô mang thai.
Lúc đang không biết làm thế nào, ba Giang mẹ Giang đi dạo dọc theo Bình Hồ đến đây, mang theo hai lọ dưa muối tự làm.
Dư Quỳnh Hoa nghe nói buổi sáng Giang Hạ lại ói, vội bảo Trình Dật Tu nấu cháo trắng. Cháo trắng nấu xong, lại phối với đồ ăn bà mang đến, Giang Hạ ăn một bát đầy, mà còn không nôn ra.
Trình Dật Tu như lấy được bảo bối, trân trọng bỏ hai lọ dưa muối vào trong tủ lạnh. Có hai lọ dưa muối, cuối cùng thì Giang Hạ có thể ăn cơm như bình thường rồi. Nhưng mà cơm khô vẫn khó ăn. Trình Dật Tu liền đổi thành hầm cháo, cháo trắng, cháo thịt, cháo thịt dê, mỗi ngày đều thay đổi.
Mang thai đến tháng thứ hai, hiện tượng nôn nghén của Giang Hạ cũng có chuyển biến tốt, chỉ cần không phải là đồ ăn quá nhiều dầu mỡ thì cô có thể nuốt trôi rồi. Lúc này Trình Dật Tu mới có thể phát huy sở trường của mình, tìm sách dạy nấu ăn cho phụ nữ có thai ở trên mạng làm, mỗi bữa cơm đều tận tâm mà suy nghĩ. Mà lạc thú lớn nhất của Giang Hạ là chụp ảnh anh làm đồ ăn gửi cho bạn bè, đăng lên Microblogging, làm cho người ta chảy nước miếng ròng ròng.
Hôm nay Hứa Lôi mời tiệc trăm ngày, sáng sớm Giang Hạ đã chuẩn bị. Từ khi mang thai, thân thể cô không thoải mái cho nên không ra khỏi cửa, hôm nay có cơ hội ra ngoài, đương nhiên cô muốn mình thật xinh đẹp.
Sau khi kết hôn tủ quần áo của cô vẫn trong trạng thái bão hòa, bây giờ đều là quần áo bà bầu. Cô chọn chiếc váy ren màu trắng không có tay, thắt lưng thiết kế cao nên che khuất bụng. Nhưng mà bụng Giang Hạ lớn không bình thường, mới có hai tháng mà giống như ba bốn tháng. Cho nên cô mặc cái váy này vẫn có thể nhìn thấy bụng hơi nhô ra.
Lúc Trình Dật Tu tỉnh dậy thấy vợ đang soi gương thay quần áo, trong nắng sớm da thịt toàn thân cô sáng bóng. Buổi sáng vốn là lúc đàn ông kích thích nhất, thấy cảnh đẹp này, nơi nào đó lại sung huyết làm anh đau đớn.

Từ khi cô mang thai, bởi vì bác sĩ dặn dò anh vẫn không dám muốn cô, cho nên anh sắp bị nội thương rồi. Ánh mắt tuần tra trên mỗi tấc da thịt của cô, lúc nhìn đến tay cô, trong mắt anh sáng lên, xốc chăn xuống giường ôm lấy cô từ phía sau, nhỏ giọng nói bên tai cô: “Hạ Hạ, em thật là đẹp.”
Anh chỉ mặc quần lót tứ giác, bắp thịt rắn chắc nóng bỏng kề sát Giang Hạ. Ôm cô vào trong ngực, tay lại không an phận từ thắt lưng cô hướng lên trên.
Giang Hạ cảm nhận được sự nhiệt tình của anh, tất nhiên biết anh muốn làm gì. Mà cô… Dường như bởi vì mang thai mà càng trở nên mẫn cảm hơn, bị anh ôm như vậy cũng đã động tình. Nhưng mà trong đầu vẫn nhớ lời mẹ dặn - - lúc mang thai không thể để anh làm bừa!
Cô giãy giụa, rời đi cái ôm của anh, nhỏ giọng nói: “Mẹ em nói lúc mang thai không thể…”
Trình Dật Tu giống như thuốc nổ đã châm ngòi, nào có thể dừng lại được. Không thuận theo ôm cô vào trong ngực, khàn khàn nói bên tai cô: “Vậy em lấy tay giúp anh có được không, Hạ Hạ, chỗ này thật là khó chịu…” Nói xong nắm lấy tay cô chạm vào chỗ anh khó chịu, hướng dẫn cô vuốt ve trên dưới, cảm giác đó làm anh nhịn không được hừ nhẹ.
Trong giọng nói của anh cả thân thể Giang Hạ đã mềm nhũn, mơ mơ màng được anh ôm đến trên giường. Đỏ mặt vùi vào lòng anh, tay nhanh chóng được anh dẫn dắt. Cũng không biết qua bao lâu, mãi cho đến khi cô cảm thấy tay mình sắp muốn đứt, anh mới gầm nhẹ một tiếng xuất ra.
Giang Hạ đỏ mặt đi vào phòng vệ sinh, ngẩng đầu đã thấy hai mắt mình mê ly trong gương, hai gò má ửng hồng, vội vàng cúi đầu lấy nước lạnh hắt vào mặt.
Sau này không giúp anh nữa, khó chịu thì phải là mọi người cùng nhau chịu, như vậy mới công bằng!
Bởi vì buổi sáng vui đùa một phen, khi Giang Hạ và Trình Dật Tu đến tiệc trăm ngày, đã hơn mười giờ. Dọc đường đi Hứa Lôi gọi vài cuộc điện thoại thúc giục bọn họ.
Lúc đến Hứa Lôi đang ở cửa đợi bọn họ, vừa thấy liền nhìn chằm chằm bụng Giang Hạ. “Trời ạ, lúc này em mới được hơn hai tháng, sao bụng lại lộ rõ như vậy, không phải là song bào thai đấy chứ?” Nhớ lại ngày đó lúc cô mang thai hai tháng, không ai có thể nhìn ra được cô là phụ nữ có thai.
Hứa Lôi nói làm Giang Hạ động tâm, mẹ cô vẫn thường nói bụng cô to hơi không bình thường. Nhưng mà lần trước đi bệnh viện kiểm tra bác sĩ nói tạm thời chưa kiểm tra được, bảo cô được tám tuần thì đến bệnh viện. Cô im lặng tính, hình như được tám tuần rồi. Nếu thật sự là song bào thai, vậy thì quá tuyệt vời, một lần sinh hai, đỡ phải chịu tội!
Nhũ danh con gái Hứa Lôi gọi là Viên Viên, nghe nói là do người mẹ không đáng tin của bé đặt cho. Nhưng mà tên này quả thật rất đúng, người nho nhỏ, nhiều thịt. Có người đùa miệng a cười nhỏ, mắt to lấp lánh.
Giang Hạ mang thai, nhìn đứa bé lại nghĩ không lâu sau mình sẽ sinh đứa bé, trong đầu tình cảm của mẹ không ngừng lan ra, ôm đứa bé không chịu buông tay.
Trình Dật Tu đứng bên cạnh che chở, sợ Viên Viên động vào bụng Giang Hạ. Mà dường như Viên Viên rất thích Giang Hạ, được cô ôm ngay cả mẹ mình cũng không cần. Giang Hạ đùa bé, chỉ vào bụng mình nói bên trong cũng có tiểu bảo bảo, dường như bé nghe hiểu, đưa tay sờ bụng Giang Hạ, miệng y y a a nói chuyện.
Sau cùng vẫn là ba Viên Viên bồng con gái đi, lúc này Hứa Lôi mới rảnh nói chuyện phiếm với Giang Hạ. Lần này yến tiệc trăm ngày làm ở khách sạn mà các cô làm việc lúc trước, bởi vì tất cả mọi người đều quen biết, cho nên có rất nhiều đồng nghiệp trước đây đến nhìn tiểu Viên Viên, nhân tiện trao đổi một chút tin tức gần đây.
Mà làm cho Giang Hạ kinh ngạc là tình hình gần đây của Hạ Bạch Tuyết. Cô ta bị điên rồi!
Hóa ra Hạ Bạch Tuyết và Dương Thụ vẫn bị chia cắt, vì ứng phó Liễu Thời Phân mà giả bộ chia tay. Mà Liễu Thời Phân vì làm lung lay Trình Dật Tu, nên chuyển bất động sản cho Hạ Bạch Tuyết. Hạ Bạch Tuyết vì muốn rời đi nhà họ Hạ, vụng trộm bán tất cả những bất động sản đó, mà tiền bạc đều gửi cho Dương Thụ. Sau khi nhà họ Hạ gặp chuyện không may, Dương Thụ liền mất tích, một lần cũng không đến thăm Hạ Bạch Tuyết. Mới đầu cô ta còn ôm ảo tưởng, nhân viên thụ án hỏi cô ta bán nhà cửa tài sản để ở đâu, một chữ cô ta cũng không nói. Bởi vì bên ngoài Dương Thụ đã sớm chia tay với cô ta, cho nên nhất thời không có người nghĩ đến Dương Thụ. Mãi cho đến khi vụ án của nhà họ Hạ kết thúc, cô ta bị phán án vào tù, nhân viên thụ lý mới tra ra được Dương Thụ, chỉ là anh ta đã mang theo tiền chạy trốn ra nước ngoài trước khi nhà họ Hạ gặp chuyện không may, đến nay không có quy án. Sau khi Hạ Bạch Tuyết biết được, thần trí hoảng hốt mấy ngày. Sau đó vào một buổi sáng, đột nhiên bị điên rồi. Nghe nói bây giờ đã được đưa đến bệnh viện tâm thần, cưỡng chế trị liệu.
Giang Hạ nghe xong, trong lòng thổn thức. Ngẩng đầu nhìn Trình Dật Tu, chỉ thấy anh đang cúi đầu đùa Viên Viên, giống như là không nghe thấy.
Cô đi đến kéo tay anh. “Ông xã, Hứa Lôi nói có khả năng em hoài song bào thai, ngày mai anh đi cùng em đến bệnh viện kiểm tra có được không?”
Vốn là Trình Dật Tu bởi vì nghe được chuyện nhà họ Hạ, mới cố ý tránh đi, lúc này nghe được mấy chữ song bào thai, bóng mờ trong lòng không còn thấy bóng dáng. Vẻ mặt kinh hỉ nói: “Thật sao? Hay là buổi chiều chúng ta đi bệnh viện kiểm tra nhé!”


**************
Buổi chiều Trình Dật Tu đưa Giang Hạ đến bệnh viện kiểm tra, bác sĩ nói chúc mừng anh, cũng nói đúng là song bào thai, cả người anh đều cao hứng đến u mê, tay chân cũng không biết nên đặt ở đâu. Lúc trở về lại lo lắng mình kích động không lái xe an toàn, nên để xe ở bãi đỗ xe của bệnh viện, thuê xe về nhà.
Sau khi về đến nhà thì thông báo cho ba Giang mẹ Giang, hai vợ chồng già vui mừng không khép miệng lại được, chưa đến nửa tiếng đã đến.
Từ đó Giang Hạ trở thành động vật quý hiếm ở trong nhà, còn trân quý hơn cả gấu mèo. Bây giờ rốt cục cô cũng cảm nhận được phiền toái khi Hứa Lôi mang thai, cả ngày bị vài người nhìn, chuyện này không được phép làm, còn ăn không hết đồ ăn dinh dưỡng. Nhìn mình trong gương càng ngày càng… béo, hành động dần dần không tiện, tâm tình càng thêm phiền não.
May mắn là cô có ông xã chịu đựng mệt nhọc, đảm nhận là thùng hình người cho cô xả giận. Nhưng đến giai đoạn cuối mang thai, sinh lý đủ loại khó chịu, làm cô phát giận cũng không còn khí lực. Bị bệnh phù chân, làm cô không muốn đi. Nhưng hoài song thai, bác sĩ vẫn cố ý dặn dò cô phải đi bộ nhiều, đến lúc đó sẽ dễ sinh hơn, cho nên cô chỉ có thể kiên trì đi bộ cùng Trình Dật Tu dạo quanh Bình Hồ một vòng mỗi ngày. Chuyện này còn không tính là gì, đến buổi tối đi ngủ mới là thống khổ nhất, eo mỏi lưng đau, bất luận là nằm thẳng hay là nằm nghiêng đều khó chịu. Lăn qua lộn lại, cũng làm cho Trình Dật Tu ngủ không ngon. Mấy tháng gầy xuống còn không nói, rõ ràng tiều tụy hơn, Giang Hạ nhìn anh như vậy lại đau lòng.
Cũng may những ngày như vậy chỉ có mười tháng, buổi tối trước ngày dự tính sinh một ngày, bụng Giang Hạ bắt đầu đau, được Trình Dật Tu đưa đến bệnh viện.
Lúc trước Giang Hạ làm khám thai, tuy biết là song bào thai, nhưng bởi vì một đứa dưới lưng bị cuống rốn quấn chặt, cho nên không không thể nhìn ra là nam hay nữ, chỉ chắc chắn một đứa là gái. Cho nên Trình Dật Tu vẫn cho rằng mình sắp thành ba hai đứa bé gái.
Nhưng đêm đó anh nôn nóng bất an ở ngoài phòng sinh mười mấy tiếng, bác sĩ ra ngoài vui vẻ nói với anh một câu - - “Chúc mừng anh, phu nhân sinh hạ long phượng thai!”



Thử đọc