Nhật Kí Theo Đuổi Vợ Của Chàng Đầu Bếp - Chương 29

Tác giả: Yên Bán Căn

Đánh dấu

Nhà
Edit: Yuurei Bana.
Đến chiều gần đến giờ nghỉ, Trình Dật Tu lại tới. Giang Hạ thu dọn xong đồ đạc, cùng anh rời khách sạn.
Dọc theo đường đi Giang Hạ đều tò mò hỏi anh muốn đi đâu, lúc nào anh cũng cười nói: “Đến nơi em sẽ biết.”
Giang Hạ hỏi không được, không để ý đến anh nữa, bĩu môi quay đầu nhìn ra ngoài cửa xe.
ồ, đường này không phải là đi về nhà sao?
cô quay đầu lại hỏi anh, “anh muốn dẫn em về nhà sao?”
anh hé miệng cười, nói: “Xem như là thế đi.”
Đúng là đúng, không phải là không phải, thần thần bí bí cái gì? Giang Hạ quay đầu nhìn ra ngoài cửa sổ lần nữa. không nói thì thôi, cô không muốn biết rồi.
Xe thật sự lái đến tiểu khu nhà Giang Hạ, nhưng mà cũng không có dừng lại, chạy lòng vòng quanh Bình Hồ nửa vòng, đến bên kia công viên, lái vào một tiểu khu hạng sang mới khai phá.



Tiểu khu này cách nhà họ Hạ một cái hồ, tất nhiên cô biết. Hơn nữa bởi vì giá phòng ở đây cao trong thành phố T, nên cũng rất nổi.
Tiểu khu này gọi là Phong Viên, gần công viên Bình Hồ, bên ngoài là vài nhà cao tầng, bên trong gần Bình Hồ, tất cả đều là biệt thự. Cây cối tươi tốt, giống như hòa làm một thể với công viên.
“anh dẫn em đến nơi này làm gì?” Giang Hạ tò mò hỏi anh. Chẳng lẽ muốn gặp người nào sao?
Trình Dật Tu mang xe dừng trước biệt thự hai tầng, xuống xe mở cửa cho Giang Hạ. “Xuống xe trước, tí nữa em sẽ biết.”
Giang Hạ xuống xe nhìn xung quanh một lần, vị trí biệt thự này rất tốt, đối diện Bình Hồ, trước nhà còn có sân nhỏ, cỏ trải dài, đủ loại hoa và cây cảnh, xanh um tươi tốt.
Trình Dật Tu chỉ căn nhà kia, hỏi cô: “Thích nhà này sao?”
Giang Hạ gật đầu, chao ôi tòa biệt thự nhỏ kia, còn gần Bình Hồ, ai có thể không thích. “Là nhà ai thế? Bạn của anh sao?”
Trình Dật Tu dắt cô tiến vào sân nhỏ, ấn mật mã mở khóa mở cửa chính.
Giang Hạ thấy anh ấn mật mã mở khóa cũng sửng sốt.
Bên trong nhà còn chưa trùng tu, tường và mặt đất đều bằng xi măng. Tòa nhà này chọn thiết kế cao, ánh mặt trời xuyên qua cửa sổ, chiếu sáng cả căn phòng.
Giang Hạ đứng trong ánh sáng đó, không thể tin miệng mở rộng. “Đây, đây là nhà anh sao?”
Trình Dật Tu đứng đối diện cô, dịu dàng nói: “Nếu như em thích, nơi này chính là nhà sau này của chúng ta.”
Giang Hạ nhìn bộ dáng anh không giống như nói đùa, tim đập nhanh hơn.
Đây xem như là anh cầu hôn sao?
“Nhưng mà, nhưng mà ba mẹ em còn chưa biết chuyện của anh…” cô cũng không biết đầu óc mình nghĩ gì, bật thốt lên câu này.

Trình Dật Tu đến gần một bước, hai tay chạm vào má cô, để mắt cô nhìn thẳng anh, “Nếu như em nguyện ý, đợt nghỉ lần sau chúng ta đi gặp chú và dì, có được không?”
Mặt Giang Hạ đỏ hồng, đại não vẫn còn bãi công. trên mặt không ngăn được vui vẻ, lại hơi ngượng ngùng. Trình Dật Tu nhìn, chỉ cảm thấy mười năm trôi qua đều đáng giá. Nhưng lúc này, trong lòng anh lại hơi bất an.
Có đôi khi, đem hạnh phúc vững vàng bắt vào trong ngực, trái lại sẽ bất an. Bởi vì đã nếm tư vị hạnh phúc, sẽ bị bệnh sợ hãi mất đi, so với chưa từng có càng làm người ta bất an hơn.
Bây giờ Trình Dật Tu đang trong tình huống này. anh hơi cúi đầu, bỏ hai tay vào trong túi quần bất an xoa ngón tay. Sau khi quyết định, anh ngẩng đầu lên, nói với cô: “Hạ Hạ, có một việc… anh muốn nói cho em.”
Vẻ mặt anh rất nghiêm túc, trái tim Giang Hạ vốn còn cuồng loạn bởi vì vẻ mặt anh mà bình tĩnh trở lại.
“Sao thế?” cô cẩn thận hỏi.
anh nhìn cô, trầm mặc một lát, rất lâu sau mới cúi đầu nói: “Hạ Hạ, anh bị cha mẹ vứt bỏ ở ven đường, là ông nội thu nhận anh.”
Giang Hạ sửng sốt, lúc trước cô bồi Trình Dật Tu về nhà, từng nghĩ tới vì sao không thấy cha mẹ anh, thậm chí ngay cả ảnh chụp của cha mẹ anh cũng không có. Hơn nữa những lời mà ông nội Chương nói lúc say rượu, làm cho cô hiểu lầm có phải cha mẹ anh qua đời rồi không. không nghĩ tới, anh là cô nhi bị vứt bỏ.
Thấy cô không trả lời, trong lòng Trình Dật Tu bất an giống như bóng ma ở trong đêm tối, nhanh chóng cắn nuốt anh. “Có phải em… Ghét bỏ anh hay không?”
Giọng nói của anh hơi run, làm Giang Hạ đau lòng. cô đi tới, ôm anh. “Tại sao em phải ghét bỏ anh? Chuyện này không phải lỗi của anh.”
“Nhưng mà…” Thấy trong mắt cô có đau lòng, câu nói kế tiếp, đột nhiên Trình Dật Tu không nói ra miệng. Cuối cùng anh không có dũng khí nói rõ chuyện của mình cho cô.
Tất nhiên là chiếm được, anh không muốn mất đi. Cho dù lừa gạt cô cả đời, anh cũng không muốn thấy trong mắt cô có chút ghét bỏ.
anh đưa tay vuốt tóc cô, nuốt lại lời muốn nói. Sửa lại lời: “Cảm ơn em, Hạ Hạ.”
“không, phải là em cảm ơn anh, cảm ơn anh làm em hạnh phúc như thế.” cô kiễng chân, hôn lên môi anh.
Trình Dật Tu duỗi tay ấn chặt đầu cô, không cho cô rời đi. Nghiêng đầu ngậm lấy môi cô, dùng sức mút. Trong lòng anh có quá nhiều bất an và khao khát, chỉ có như thế, mới có thể làm cho anh thoáng an tâm.Giang Hạ bị anh giam cầm chặt chẽ, không thể động đậy. anh hôn vừa nhanh lại mạnh, có tính xâm lược hơn trước đây. cô vô lực phản kháng, mặc lưỡi anh xông vào trong miệng, quấn lấy cô triền miên, càn quét trong miệng cô. cô có thể cảm nhận được anh vội vàng, loại vội vàng này làm cô trầm luân, phát ra tiếng hừ nhẹ thỏa mãn.
Đây không thể nghi ngờ là tín hiệu khích lệ, làm Trình Dật Tu càng thêm nhanh hơn. Tay thuận theo quần áo đi vào trong dò xét, lúc chạm vào da thịt, anh nhẹ nhàng run rẩy. Trong thân thể giống như có lửa, tất cả đều mạnh mẽ lao tới, làm anh khó nhịn. không tự chủ được thẳng lưng dán vào cô chặt hơn, làm cô cảm nhận được nhiệt tình của anh.
Giang Hạ cảm giác được anh khác thường, dùng chút nghị lực cuối cùng tránh cái hôn của anh, vùi đầu trước ngực anh, giọng nói buồn bực: “không được, không nên ở chỗ này…”
anh đương nhiên biết không thể ở chỗ này. Giọng nói khàn khàn hỏi cô: “Vậy chúng ta trở về có được không?”
Được đáp lại là cô dùng sức véo hông anh. anh than nhẹ một tiếng, không dám bức cô. Hôn nhẹ lên trán cô một cái, “đi thôi, anh dẫn em đi tham quan nhà chúng ta.”
cô ừ một tiếng, lui ra từ trong ngực anh, ánh mắt lại quét đến chỗ kia của anh, giống như là bị phỏng, vội vàng xoay người sang chỗ khác.


Trình Dật Tu khẽ cười, nắm tay cô, ghé vào tai cô nói: “Xấu hổ cái gì, sớm muộn gì nó cũng là của em.”
Mặt Giang Hạ đỏ bừng, tránh tay anh, dẫn đầu chạy tới tầng hai.

Nghỉ trưa hơn ba tiếng, hai người ở trong nhà mới hạnh phúc ngọt ngào cả buổi chiều. Sau khi quay lại khách sạn, tách nhau ra, trở lại vị trí của mỗi người.
trên mặt Giang Hạ không mất đi ngọt ngào, lúc nào không có người sẽ cười ngây ngô. Khiến cho mấy người Trần Yến nghĩ rằng cô bị làm sao.
Trạng thái này liên tục duy trì đến lúc đến nhà ăn nhân viên, cô tất nhiên ngồi cùng bàn Trình Dật Tu.
Chuyện hai người bọn họ bên nhau, từ sau khi hát ở ktv, đã là chuyện mọi người trong khách sạn đều biết. Cho nên bàn còn trống hai vị trí, cũng không có người lại gần.
Thức ăn hôm nay không tệ, Giang Hạ thích ăn thịt kho tàu và cá hố. Trình Dật Tu đều gắp phần của mình cho cô. anh là quản lý nhà bếp, nhân viên phòng bếp thuộc quản lý của anh. Mà Giang Hạ dính hào quang của anh, cá hố ở trong khay có không ít, trong khay đồ ăn của cô chất đầy thịt kho tàu và cá hố, miệng ăn không ngừng.
“Tiểu Giang, có thể ngồi lui vào bên trong được không?”
Hai người đang ăn vui vẻ, đột nhiên có người không có mắt nhìn đứng bên cạnh bàn. không cần ngẩng đầu, Giang Hạ cũng có thể nghe ra giọng nói của Hạ Bạch Tuyết.
cô ung dung nuốt miếng cá trong miệng, không muốn nhường vị trí cho cô ta. Nhưng mà Hạ Bạch Tuyết đã để khay thức ăn của mình lên trên bàn, hơn nữa còn đẩy khay thức ăn của Giang Hạ vào bên trong.
“Cảm ơn Tiểu Giang, tôi muốn nói với cô về chuyện nhân viên chủ quản nhà hàng Trung Quốc.”
cô ta chủ động như thế, lại nhắc tới công việc. Giang Hạ chỉ có thể tâm bất cam tình bất nguyện dời vào vị trí bên trong. Hạ Bạch Tuyết ngồi xuống rất nhanh, đối mặt với Trình Dật Tu.
“anh Dật Tu, anh không thích ăn cá hố sao? Em cũng không thích ăn.” nói xong quay đầu nhìn Giang Hạ, “Tiểu Giang có muốn ăn không, phần của tôi cũng cho cô.”
Sắc mặt Giang Hạ không thân thiện đem khay thức ăn vào trong lòng mình, “không cần, tôi ăn đủ rồi.”
Bộ dáng Hạ Bạch Tuyết rất thất vọng, “Như vậy à, vậy thì chỉ có thể lãng phí cá hố này, rất đáng tiếc.” nói xong lại nói với Trình Dật Tu: “Đúng rồi anh Dật Tu, tuần này nghỉ ngơi, có muốn quay về…”
Trình Dật Tu ngắt lời cô ta, “Ngại quá, lúc nghỉ ngơi tôi muốn ở bên Giang Hạ.” anh nhìn chằm chằm cô ta, trong mắt mang theo nồng đậm ý cảnh cáo.
Hạ Bạch Tuyết bị anh nhìn chằm chằm thay đổi sắc mặt, môi khẽ mở, cuối cùng không nói gì nữa.
Giang Hạ ngồi vị trí bên trong, ngồi chéo với Trình Dật Tu, cho nên không thấy rõ ánh mắt anh. Chỉ thấy anh đẩy khay thức ăn vào bên trong, ngồi đối diện cô.
cô cười vui vẻ, có thể để Hạ Bạch Tuyết bị coi thường, vui vẻ hơn cô ăn cá hố.
Có lẽ biểu hiện của Trình Dật Tu quá trực tiếp, không lưu lại mặt mũi cho Hạ Bạch Tuyết. cô ta bưng khay thức ăn lên, không được tự nhiên nói: “Tôi nhớ ra tôi còn chút việc phải làm, hai người từ từ ăn.”
Giang Hạ nhìn về phía cô ta, “không phải cô nói là có chuyện chủ quản cần nói sao?” cô ngạc nhiên phát hiện, Hạ Bạch Tuyết quanh năm mang nụ cười trên mặt, lúc này lại không cười, thậm chí còn trắng bệch.
Hạ Bạch Tuyết bị Giang Hạ đâm hạnh phúc vào mặt, nói câu: “Ngày mai nói sau.” Sau đó bước nhanh rời đi.
Giang Hạ nhìn Trình Dật Tu, anh đang cúi đầu ăn cơm. cô cầm đũa gõ khay thức ăn của anh.
“Chao ôi, anh nói xem có phải Hạ Bạch Tuyết thích anh không?” cô nhớ, từ lúc Trình Dật Tu tới khách sạn, Hạ Bạch Tuyết từng đưa ra tấm hình hai người chụp chung. Lại hỏi: “Có phải hai người quen biết từ trước rồi không?”
anh ngẩng đầu, nghiêm túc nói: “anh chỉ thích em. Hơn nữa không tính là quen biết cô ta, chỉ là lúc trước gặp qua mấy lần.”
Giang Hạ ồ một tiếng. Lời nói của anh rất có kỹ xảo, dùng “Chỉ thích em” để lẩn tránh vấn đề thứ nhất.
Nhưng mà cô lại không có một chút tức giận. Bởi vì cô có thể cảm nhận được, anh thấy Hạ Bạch Tuyết rất phiền, thậm chí là chán ghét.
Trình Dật Tu hơi thất vọng, “Vì sao bộ dáng em không có một chút ghen nào thế?”
Giang Hạ gắp miếng cá hố, “Sao em phải ghen?”
Trình Dật Tu: …
Xem ra anh còn chưa đủ cố gắng.



Thử đọc