Người Vợ Nô Lệ - Chương 82

Tác giả: BooMew


Cho dù có bù đắp ra sao cũng không đủ, nhưng chỉ cần còn ở bên nhau thì sớm hay muộn, mọi đau buồn của trước kia sẽ được xoa dịu lại hết.
Nhưng chỉ là cái tia hy vọng đó vĩnh viễn không tồn tại khi anh để cô thêm một lần, lại một lần nữa chịu tổn thương.
Lê Bá Sâm cười khổ, cái nụ cười chứa đựng vô vàng bi thương trong đó.
Tư Noãn Noãn cúi đầu không nói gì, cô hít một hơi thật sâu mãi một lúc lâu sau cô mới nói.
" Chuyện đã qua, cũng nên quên đi, chỉ là... chúng ta thật sự có duyên nhưng phận... " còn chưa nói hết ý muốn nói, Lê Bá Sâm liền chen ngang.
" Anh sẽ thay đổi số phận, chỉ cần anh phẫu thuật xong, chỉ cần trong một tháng có thể nhớ được em là ai thì em sẽ trở về bên anh có phải không Noãn Noãn? "
Lê Bá Sâm nhìn Tư Noãn Noãn nghiêm túc hỏi, đấy là một cơ hội duy nhất cũng như cuối cùng mà anh có từ cô, nếu như không thể nhớ lại thì xem như anh mất hết...
Tư Noãn Noãn nhìn Lê Bá Sâm hồi lâu, cô nặng nề gật đầu một cái.
Lê Bá Sâm nhếch mép... anh nhất định không để mất cơ hội này đâu, anh nhất định phải nhớ cô...
Tư Noãn Noãn và Lê Bá Sâm ngồi ngoài đấy vừa ngắm hoa, vừa nói chuyện thật lâu mãi cho đến khi quản gia Lâm gọi vào ăn cơm mới thôi.

- --
Phòng bếp.
Bàn ăn quen thuộc, đồ dùng quen thuộc chỉ là vị trí hiện tại khác.
Anh và Tư Noãn Noãn ngồi đối diện nhau, hai người bốn mắt nhìn nhau một lúc lâu, Lê Bá Sâm \' khụ \' một tiếng nói.
" Ăn thôi. "
Tư Noãn Noãn gật nhẹ đầu mới nhìn quản gia Lâm nói.
" Bác, giúp cháu pha hai bình sữa cho Thiên Thiên và Thương Thương nhé! Chắc hai bé con sắp tỉnh rồi. "
Quản gia Lâm cười nói.
" Tư tiểu thư yên tâm, tôi đã cho người pha sẵn rồi, một lát hai tiểu thiếu gia và tiểu thư tỉnh sẽ có ngay sữa uống. "
Tư Noãn Noãn gật nhẹ đầu nói \' cảm ơn \' lại nói.
>>>TOP 20 TRUYỆN NGÔN TÌNH HOT NHẤT


" Bác cứ gọi con là Noãn Noãn là được, Tư tiểu thư này, Tư tiểu thư kia nghe trong xa lạ quá. "
" Vâng. "
Lê Bá Sâm mím môi, gấp một miếng thịt bỏ vào dĩa của Tư Noãn Noãn nói.
" Noãn Noãn ăn đi. "
Tư Noãn Noãn lại gật đầu, gấp miếng thịt mà Lê Bá Sâm vừa bỏ vào miệng ăn.
Lê Bá Sâm lại gấp rau, nhìn thấy cô ăn, anh lại gấp... gấp mãi đến đầy chén dĩa của Tư Noãn Noãn, Tư Noãn Noãn nhíu mày nói.
" Anh ăn đi, gấp chi gấp mãi thế? Bộ muốn tôi tăng cân hay sao? "
Lê Bá Sâm ủy khuất nói \' không có \' sau đấy cúi đầu đáng thương hề hề ăn cơm.
Tư Noãn Noãn thật sự tức chết cô rồi, nhưng cô vẫn nhịn xuống ngồi đấy mà ăn hết.
- --

Tư Noãn Noãn và Lê Bá Sâm ăn xong đã là nửa tiếng sau, Tư Noãn Thương và Tư Noãn Thiên vẫn còn say giấc.
Cô nhíu nhíu mày, nhìn đồng hồ không nhanh không chậm đi lên phòng ngủ đánh thức hai bé con.
Con nít ngủ nhiều là tốt, nhưng không để vì để cho bé ngủ mà không để cho bé ăn được nên Tư Noãn Noãn chỉ còn cách này.
" Cục cưng. " ngồi bên mép giường, Tư Noãn Noãn hơi hơi cúi đầu xuống nhìn hai cục thịt của mình gọi một tiếng.
Nghe giọng nói quen thuộc, mày nho nhỏ của hai bé con nhíu lại, nhưng mắt vẫn nhắm chặt.
Tư Noãn Noãn bĩu môi, sau đấy liền cúi xuống hôn hôn khuôn mặt của hai bé con.
" Chụt chụt... "
" Ưm... " Tư Noãn Thương và Tư Noãn Thiên khó chịu la nhẹ.
Tư Noãn Noãn lại hung hăng hôn lên khuôn mặt hai đứa con của mình. Tư Noãn Thương và Tư Noãn Thiên lúc này mới hé mắt ra nhìn nhìn một cái.
" Cục cưng à. "

" Bảo bối của mẹ, dậy uống sữa. "
Tư Noãn Thương và Tư Noãn Thiên mím môi, hai mắt đỏ ửng như muốn khóc, Tư Noãn Noãn đau lòng ôm hai bé con vào lòng hôn hôn.
Không phải lúc nào hai bé con ngủ dậy cũng khóc đâu, chỉ thi thoảng một vài lần thôi... giống như hiện tại...
Lê Bá Sâm thấy Tư Noãn Noãn đi lên mãi không xuống, nên anh cũng đi lên trên phòng nhìn thì thấy cảnh tượng con trai con gái anh đang được Tư Noãn Noãn hôn, mày Lê Bá Sâm nhíu lại nhìn Tư Noãn Noãn một lúc lâu mới bước vào.
" Hai con làm sao thế? " Lê Bá Sâm ngồi bên cạnh Tư Noãn Noãn khẽ hỏi.
Tư Noãn Noãn không nhìn anh, mà chỉ nhìn hai bé con nói.
" Ngủ dậy nên nhõng nhẻo đó mà. "
Nói xong, Tư Noãn Noãn lại hôn hôn khuôn mặt của Tư Noãn Thương và Tư Noãn Thiên.
Mày Lê Bá Sâm càng nhíu chặt thêm, anh nhanh chóng đưa tay ra ôm lấy Tư Noãn Thiên, Tư Noãn Thiên ngơ ngác nhìn Lê Bá Sâm, Lê Bá Sâm mới nói.
" Thiên Thiên muốn uống sữa không? "

" Có ạ. " Tư Noãn Thiên hai mắt vẫn đỏ ửng đáng thương hề hề đáp.
Lê Bá Sâm cười cười nói.
" Thế xuống dưới uống nha. "
Tư Noãn Thiên gật đầu một cái.
Tư Noãn Thương trong lòng Tư Noãn Thiên, nhìn thấy em trai được baba ôm đi, bé kéo cổ áo Tư Noãn Noãn nói.
" Thương Thương cũng muốn uống. "
" Được. "
Tư Noãn Noãn cưng chiều con đáp.
Vừa ôm bé đi xuống, cô vừa nhướng mày suy nghĩ.
Sao cô cứ có cảm giác hai bảo bối rất sợ Lê Bá Sâm ta...


Tư Noãn Noãn vừa nghĩ liền lắc đầu phủ nhận, con của cô làm sao lại sợ Lê Bá Sâm được cơ chứ.
Chính là Tư Noãn Noãn thật sự nghĩ đúng, Tư Noãn Thương và Tư Noãn Thiên xác thực đang sợ Lê Bá Sâm, có thể nói chỉ cần gần Lê Bá Sâm, hai bé con không những cảm thấy vô cùng thân thiết an toàn mà còn cảm giác sợ hãi.
Lê Bá Sâm đợi Tư Noãn Noãn xuống cùng, cảnh tượng hiện tại vô cùng đẹp mắt, cô ôm Tư Noãn Thương còn anh thì ôm Tư Noãn Thiên.
Cả nhà đều rất xinh đẹp mà làm chói mắt không ích người làm trong Lê Gia. Quản gia Lâm không nhịn được đưa tay lên bấm máy chụp lại cảnh tượng đẹp đẽ của hiện tại.
Hai bé con sau khi ôm xuống, được mẹ Noãn Noãn và ba Bá Sâm đặt lên trên sofa trong phòng khách, vì nhà có thêm hai trẻ nhỏ nên khu vực sofa này được lót thêm tấm thảm lông, để hai bé con muốn ngồi dưới sàn hay trên sofa đều được, không những thế có ngã cũng không bị đau.
Tư Noãn Thương và Tư Noãn Thiên ngoan ngoãn uống sữa của hai bé, Tư Noãn Noãn và Lê Bá Sâm ngồi bên cạnh im lặng.
Mãi một lúc lâu Tư Noãn Thiên uống xong, bé \' ợ \' một tiếng, giọng non nớt đáng yêu hỏi.
" Con muốn ra ngoài sân chơi có được không ạ? "
Tư Noãn Noãn gật nhẹ đầu nói \' được \' một cái cô mới hỏi Tư Noãn Thương.
" Thương Thương có muốn đi ra ngoài sân chơi không? "
" Dạ có. "
Lê Bá Sâm dùng hai tay ôm lấy hai bé con, mỗi bé một bên đi ra ngoài.
Bên ngoài đã được quản gia Lâm cho người chuẩn bị một tấm thảm dã ngoại lót bên trên cỏ, còn có hai ba con gấu bông đặt xung quanh thành vòng cung.
Bên cạnh là cái bàn đủ để đựng hai dĩa bánh trái và một bình trà ấm.
Tư Noãn Noãn đứng từ cửa nhìn ra bên ngoài, Lê Bá Sâm và Tư Noãn Thương, Tư Noãn Thiên đang chơi đùa trong nắng, môi cô nhếch lên, trong con ngươi tràn ngập vui vẻ.
Quản gia Lâm không biết đã đến bên cạnh cô lúc nào khẽ lên tiếng nói.
" Tư tiểu thư... à không Noãn Noãn, con biết không? Mới hôm qua và hôm nay, cậu chủ mới cười nhiều như vậy. "
" A?! "
Quản gia Lâm lại nói.
" Những bông hoa xinh đẹp xung quanh Lê Gia, là một mình cậu chủ chính tay mình trồng, lúc đó những ngón tay của cậu đều là máu. " dừng một chút ông lại nói.
" Noãn Noãn biết không? Cậu ấy thật sự rất đáng thương, đêm nào cậu ấy cũng khóc... khóc đến nỗi ai nấy trong căn nhà đều quen.
Đêm nào, cậu ấy cũng ra ngôi nhà nhỏ mà ngủ. Ngủ ở đó để nhớ về cháu. "
" Bác Lâm... " không đợi cô nói.
Quản gia Lâm lại lên tiếng.
" Bác không có lý do gì để gạt cháu hết, bác biết rõ cậu chủ đang gạt bác chuyện gì đó, nhưng bác biết chỉ có cháu mới có thể khuyên cậu ấy. "
" Bác Lâm, cháu..."
" Con người ai cũng từng sai cháu à! Một vài người họ làm sai đến khi họ mất họ mới biết được cái sai mà bản thân gây ra còn một vài người họ nhìn ra cái sai mà sửa đổi.
Và chúng ta những người chịu nhiều tổn thương cũng sẽ không thể nào không mềm lòng.
Bác biết, cháu không dễ tha thứ cho Cậu chủ, nhưng hãy cho cậu ấy một cơ hội để sửa chữa lỗi lầm của mình cũng không phải quá đáng... "
Tư Noãn Noãn im lặng một lúc nói.
" Cháu biết ạ. "



Có thể bạn sẽ thích:



Thử đọc