Người Vợ Nô Lệ - Chương 75

Tác giả: BooMew


Tư Noãn Noãn như kẻ vô hồn mà bước đi từng bước một lên trên phòng mà bản thân đặt.
Chân cô vừa bước vào trong phòng, hai mắt cô đờ đẫn ra, vẫn còn ửng ửng đỏ mà ngơ ngác nhìn vào khoảng không...
Tư Noãn Noãn cứ có cảm giác chính mình như bị ai đó đang hung hăng bóp chặt lấy ngực, cơn nào này còn mãnh liệt hơn những lần trước đây vì thật sự rất đau rất đau và vô cùng đau.
Tư Noãn Noãn nhớ in những câu nói của Lưu Hà Mi
\' Mấy năm qua, ta cứ nghĩ nó đã quên con, hay bớt đau buồn... nhưng thật sự đã sai... ngày hôm đó... ta đột ngột đến Lê Gia lúc nửa đêm thì chợt nghe tiếng khóc... tiếng khóc rất thảm thương... ta giật mình mà đi theo hướng tiếng khóc đó mà đến phía sau nhà chợt thấy Lê Bá Sâm đang ôm một đống quần áo của con khóc nức nở. \'
\' Đêm nào nó cũng như vậy... \'
\' Nó chưa hề quên con... \'
Tư Noãn Noãn cứ đứng đó, trong đầu cô lại luôn hiện về những câu nói nghẹn ngào đó của Lưu Hà Mi.
Lê Bá Sâm vẫn đau lòng, vẫn khóc ư... nhưng liệu sự đau lòng dằn vặt đó trong suốt mấy năm qua là dành cho cô, hay cho đứa bé ngỡ như đã mất của anh ta.
Không phải cô đang ghen tị với con cô... mà là cô đang xem xét liệu cô có nên tha thứ cho anh không?

Nếu như anh không từng đau lòng cho cho, hối hận về những gì mà bản thân đã làm thì cô sẽ không tha thứ...
Còn nếu như anh ta đau lòng vì đứa bé mà anh ta nghĩ chính bản thân mình làm mất thì thật sự cô sẽ không tha thứ.
Nếu hỏi Tư Noãn Noãn tại sao lại làm như vậy? Lại độc ác như vậy thì hãy nhớ về những gì mà bản thân cô từng chịu đựng.
Không làm gì sai cũng bị đánh.
Quan hệ cũng bị đánh, thẩm chí là bênh vực anh ta cô cũng bị đánh...
Còn có ngày hôm đó... nếu như không phải cô chịu đau ở tay, nếu như không phải cô chịu đau ở tinh thần lẫn thể xác liệu hai bé con có hay không có thể ở lại bên cạnh cô...
Sai lầm của Lê Bá Sâm không phải chỉ cần hối hận là có thể tha thứ, càng không phải bởi vì anh ta khóc lóc đau đớn mà phải tha thứ mà chính là...khi nào cơn đau đó dày vò anh ta hơn cô... đến nổi... anh ta cảm nhận được bản thân anh cũng như cô thì đấy mới đủ.
- --
Tư Noãn Thương và Tư Noãn Thiên ngủ dậy, không thấy mẹ đâu, hai bé không khóc nháo như lúc sáng mà im lặng, mãi cho đến khi có cái anh đẹp trai gì đó đến đưa đồ ăn cho hai bé hai bé ngoan ngoãn nói cảm ơn rồi nhận lấy.
Hiện tại vẫn đang ăn tập trung ăn từ từ, thì nghe tiếng động mở cửa, Tư Noãn Thương và Tư Noãn Thiên cười to hô.
>>>TOP 20 TRUYỆN NGÔN TÌNH HOT NHẤT


" Mẹ... "
" Mẹ... "
Hai bé con trắng nõn mũm mĩm lại mặc bộ đồ khủng long trong thật đáng yêu a.
Tư Noãn Noãn nhìn thấy hai bé con, trong lòng cô ấm lại, không chần chừ mà đi đến bên cạnh hai đứa bé ôm chặt chúng vào lòng.
Ngực trái cô co thắt lại từng cơn từng cơn cứ như vậy mà xuyên suốt, cứ nghĩ đã hết yêu... thì ra không phải...
Cô chỉ là sợ gặp anh ta trong suốt từng ấy năm qua mà không hề biết hiện tại thì ra bản thân mình vẫn còn.
Còn cái cảm giác mạnh liệt ấy khi gặp anh ta, còn cái cảm giác đau đớn ấy khi nhìn thấy anh và hơn thế nữa đau lòng khi nghe nói anh ta khóc...
Vì sao... vì sao lại như vậy? Mấy năm qua tại sao lại như vậy chứ?
Cô muốn anh ta phải chịu hết mọi đau buồn, nhưng lúc này nhìn hai đứa con bé nhỏ trước mặt... cô thật sự không đành lòng.
Tư Noãn Noãn cứ ôm lấy hai bảo bối của cô, im lặng ngồi đó thật lâu.

Tư Noãn Thương và Tư Noãn Thiên như nhìn ra chuyện gì đó, đôi tay bé nhỏ của hai bé vỗ nhẹ trên lưng của mẹ Noãn Noãn mà im lặng.
Tư Noãn Noãn buông hai bé con ra, nghiêm túc nhìn hai bé con hỏi.
" Hai con có thương baba không? "
Tư Noãn Thương nhíu mày nho nhỏ của bé nhanh chóng nói.
" Có... nhưng so với ba người ba luôn giúp đỡ ba mẹ con của chúng ta cùng với một người ba luôn làm mẹ tổn thương thì Thương Thương không cần! "
" Thiên Thiên... Thiên Thiên cũng thế. " dừng một chút Tư Noãn Thiên nức nở nói.
" Con rất yêu thương baba vì cứ nghĩ baba là người tốt nhưng con sẽ không yêu nữa khi biết được baba là người xấu. "
" Mẹ ơi... Thương Thương biết sai rồi... mẹ đừng bỏ Thương Thương. "
" Mẹ ơi... Thiên Thiên biết sai rồi... mẹ đừng bỏ Thiên Thiên. "
Tư Noãn Noãn đau lòng ôm lấy hai bé con

Sau khi Hà Sinh Khứu đưa Lê Bá Sâm về đến Lê Gia thì Lê Bá Sâm lại một lần nữa rơi vào tình trạng hôn mê sâu.
Hà Sinh Khứu vội vàng gọi vào cho Quản gia Lâm.
" Quản gia Lâm, gọi người ra ngoài đây giúp tôi với. " nói xong anh tắt máy mà hô.
" Boss... Boss... " chết tiệt... không phải đã ổn hơn rồi sao? Sao hiện tại lại như vậy nữa.
Tình trạng hôn mê này của Lê Bá Sâm không phải lần đầu, thời gian trước Lê Bá Sâm cũng bị như vậy, và diễn ra thường xuyên đến nổi chính bản thân anh hay bất kỳ ai trong Lê Gia hoảng hốt.
Hà Sinh Khứu nhìn Lê Bá Sâm cứ hôn mê như vậy, lòng anh run lên có khi nào Lê Bá Sâm lại như trước khi...
Không... không thể nào như vậy được...
Quản gia Lâm gọi bảo vệ bên nhà sau của Lê Gia đi ra ngoài, nhất thời sửng sốt, hai mắt ông trừng to, hai tên bảo vệ to con đến đỡ Lê Bá Sâm.
Quản gia Lâm nhìn Hà Sinh Khứu trên gương mặt trắng nõn của anh đang rỉ ra từng giọt mồ hôi, mày lại nhíu chặt mà hỏi.
" Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì? Vì sao lại như vậy? "

Hà Sinh Khứu đi theo sau Lê Bá Sâm và hai người bảo vệ nói.
" Chắc do Boss kích động quá thôi. " nói xong anh im bặt... có một số chuyện anh vẫn nên để Lê Bá Sâm chính mình tự quyết định càng sớm càng tốt.
Quản gia Lâm đã sống hơn nửa cuộc đời, ông làm sao không nhìn ra đang có chuyện gì đó mờ ám nhưng ông không hỏi vì ông biết cho dù ông có hỏi cũng không ai nói cho ông...
Ông im lặng đi nhanh vào phòng bếp cho người chuẩn bị nước ấm cùng thức ăn lỏng.
- ---
Trong phòng.
Hà Sinh Khứu đứng đợi Lê Bá Sâm một tiếng, rốt cuộc mí mắt của Lê Bá Sâm cũng giật giật, hai mắt lim dim đen láy sâu thẩm cũng dần dần mở ra.
Hà Sinh Khứu nhìn Lê Bá Sâm một lúc lâu hỏi.
" Boss... " dừng một chút, anh mới nói.
" Boss, không lẽ anh vẫn chưa quyết định được? "


Lê Bá Sâm chỉ nhìn Hà Sinh Khứu một cái mà im lặng không nói gì tiếp.
Hà Sinh Khứu mím môi, bản thân không thể kiềm nén nổi nữa mà quát to.
" Boss... không lẽ anh không yêu Tư tiểu thư và hai bảo bảo nhỏ bé kia sao? "
Lê Bá Sâm vừa nghe thấy lời của Hà Sinh Khứu anh nhất thời nhìn về hướng Hà Sinh Khứu, trong mắt bi thương và bi thương ngày một dày đặc.
" Boss... thật sự không còn nhiều thời gian nữa đâu... Boss chỉ còn một năm nữa thôi... xin Boss... vì Tư tiểu thư và hai tiểu bảo bảo mà suy nghĩ cho chính mình. "
Hà Sinh Khứu khó khăn nói.
Lê Bá Sâm nắm chặt nắm tay lại, anh chỉ nhìn mà vẫn im lặng.
Đúng vậy... anh chỉ còn một năm nữa thôi...
- ----
Tư Noãn Noãn đang ở trong phòng, mày nhíu lại trên tay cầm chiếc điện thoại bàn của khách sạn nắm chặt không nhịn được quát to.
" Anh nói cái gì? " giọng nói cô chứa đựng rất nhiều sự tức giận trong đó.
Quản lí khách sạn run lên, tay cầm chiếc điện thoại cũng run theo mà lập lại câu vừa nói.
" Tư... tư tiểu thư bớt... bớt giận... bên hãng các máy bay đều nói là hết... hết vé. "
Tư Noãn Noãn hít một hơi sâu nói.
" Anh có dùng tên Hoa Tử Khiêm đặt vé không? "
" Dạ... có nhưng cũng y như vậy. "
" Vậy còn những tên khác, chẳng hạn như anh? "
" Bên họ lại nói còn vé. "
" Ừ! tÔi biết rồi, cúp máy đi. "
Tư Noãn Noãn nhìn Tư Noãn Thương và Tư Noãn Thiên đã ngủ say khi mày nhíu chặt.
Lê Bá Sâm... anh là đang cố ép chúng tôi ở lại đúng không?
Tư Noãn Noãn lấy điện thoại cá nhân ra, gắn sim nước J vào gọi vào số của Hoa Tử Khiêm.
Hoa Tử Khiêm đang nhíu mày đánh máy nghe tiếng điện thoại mà bắt.
" Noãn Noãn...? "
" Khiêm... anh giúp em đặt ba vé máy bay về Rose được không? "
" Em về sao? "
" Vâng... "
" Được anh đặt liền. " Hoa Tử Khiêm nghe Tư Noãn Noãn muốn về trong lòng không khỏi vui vẻ, nhưng khi anh đang định tắt máy thì Tư Noãn Noãn lại nói.
" Khiêm. "
" Sao đấy? \'
" Tên cả hai chúng ta không đặt vé được. "
Tư Noãn Noãn nói xong, Hoa Tử Khiêm nhíu chặt mày im lặng một lúc mới nói.
" Anh sẽ xử lí, em đợi tầm hai ngày nhé! Được không? "
" Vâng. Em cảm ơn. "
" Không cần khách sáo. "
Hai người hỏi han nhau vài ba câu, rồi tắt máy.
Hoa Tử Khiêm gọi cho trợ lý.
" Cậu cho người kiểm tra xem, vì sao tôi và nOãn Noãn không mua vé được? "
" Vâng. "



Có thể bạn sẽ thích:



Thử đọc