Người Vợ Nô Lệ - Chương 72

Tác giả: BooMew


" Lê Bá Sâm! Anh vẫn không hề THAY ĐỔI. "
" Noãn... "
Lê Bá Sâm đang muốn nói gì đó, thì Tư Noãn Noãn liền chặn ngang lời nói của anh.
" Lê Bá Sâm, anh vẫn như ngày nào, vẫn ép buộc người khác có đúng không? Nếu như anh còn có tình còn có nghĩa thì đã không đem bọn trẻ ở Lê Gia, nếu như anh thay đổi, đã không dùng bọn trẻ để tôi đến đây! "
Dừng một chút, môi Tư Noãn Noãn câu lên cười khổ.
" Chính anh phải hiểu rõ hơn ai chứ Lê Bá Sâm, à không phải gọi là Lê Chủ Tịch, hay là Lê Tổng nó mới xứng với anh nhỉ Lê Tổng? "
Lê Bá Sâm hai mắt đỏ ửng, nước mắt không tuôn nhưng hai ánh mắt tràn ngập bi thương nhìn chằm chằm Tư Noãn Noãn, đau khổ nói.
" Noãn Noãn, anh không có ép buộc em... anh không có đem bọn trẻ về đây là muốn em về đây với anh, anh... anh chỉ là... chỉ là muốn... muốn gặp em... muốn được em... tha thứ... Noãn Noãn. "
" Tha thứ? Hahah... Lê Bá Sâm hay anh quên mất ngày đó ai đã đạp thẳng vào bụng của tôi? Ai đó dày vò tôi trong suốt thời gian qua chứ? "
" Noãn Noãn... " Lê Bá Sâm quỳ xuống, tay anh nắm chặt tay cô.

" Anh biết sai rồi... anh biết sai rồi,.. không có em... anh giống như kẻ vô hồn... "
" Không... gần năm năm qua anh vẫn sống tốt mà. "
Tư Noãn Noãn hất tay Lê Bá Sâm ra, đi thẳng vào ôm lấy Tư Noãn Thương và Tư Noãn Thiên.
Hai bé nhìn thấy Tư Noãn Noãn tát Lê Bá Sâm, lại thấy Lê Bá Sâm quỳ xuống, hai mắt của hai bé đỏ ửng.
" Mẹ ơi... chúng ta không ở cùng baba sao? "
" Mẹ ơi... không phải một nhà chúng ta đoàn tụ sao? "
Tư Noãn Noãn mím môi, lạnh lùng nói.
" Baba các con chết rồi. "
" Không đúng/ Không đúng. " Cả hai bé đồng thanh thốt lên.
" Baba còn sống... baba còn sống... "
>>>TOP 20 TRUYỆN NGÔN TÌNH HOT NHẤT


" Baba tốt... baba rất yêu thương bọn con... "
Tiếng nức nở ủy khuất vang lên.
Tư Noãn Noãn mím môi nhìn chằm chằm Tư Noãn Thương và Tư Noãn Thiên, lại nhìn về hướng Lê Bá Sâm, giọng nói rét lạnh đau buồn vang lên.
" Thiên Thiên và Thương Thương chỉ có mẹ và ba người ba của các con thôi, còn ba ruột của hai con... CHẾT RỒI. Chết từ trước khi các con chào đời. "
" Không... baba còn sống... baba không chết... "
" Ôô... Thiên Thiên muốn ở cùng Baba... "
" Câm miệng. " lần đầu cô quát hai con.
" Từ giờ không được nhắc đến người ba đó của các con, nếu như muốn... thì đi mà ở với người ba đó của các con đừng theo mẹ về. "
" Mẹ... "
" Mẹ... "

Tư Noãn Thương và Tư Noãn Thiên không tin vào tai mình, tuy có câu bé hiểu có câu bé không hiểu nhưng làm sao bé không biết \' đừng theo mẹ về \' là như thế nào.
Hai mắt của cả hai bé con đỏ lên, môi mím lại để không phát ra tiếng nức nở.
" Rõ ràng con có baba... tại sao lại đối xử với con như vậy? Rõ ràng con có baba... vì sao phải mang danh mồ côi baba... "
" Đi học... ai cũng chê cười bọn con... bài tập nói về baba... bọn con không làm được... vì ai cũng kể về ba ruột... nhưng bọn con một chút cũng không biết baba là ai... "
Dừng một chút, hai bé nghẹn ngào nói.
" Làm sao mà không buồn không đau... con muốn có baba... thật muốn có baba... nhưng vì mẹ... con không nói sợ mẹ buồn... muốn kiếm baba về chung với mẹ... gia đình đoàn tụ... lại không được... "
" Vì sao... vì sao... ô ô... "
Tư Noãn Noãn nhìn hai bé con, ngực trái cô đau thắt lại từng cơn.
Ngồi xuống, tay cô giơ lên đánh mạnh mông Tư Noãn Thiên và Tư Noãn Thương.
" Hai đứa không có ba. Nhớ kỹ. "

" Noãn Noãn... " Lê Bá Sâm thấy cô đánh con vội vàng hô nhưng tay cô đã hạ xuống mông hai đứa.
" Ô... ô... "
" Ô... ô... "
Tư Noãn Thương và Tư Noãn Thiên ăn đau khóc rống lên.
Lê Bá Sâm đi nhanh về hướng hai bé con, ôm lấy hai bé con vào lòng.
" Không đau không đau... nín nín nha... "
Tư Noãn Noãn nắm chặt nắm đấm tay lại.
" Ai cho anh ôm con tôi? "
" Noãn Noãn... đánh anh thôi đừng đánh bọn trẻ có được không? "
Lê Bá Sâm vẫn ôm chặt hai con, anh nhìn cô nói.

Tư Noãn Noãn mím chặt môi, đánh con... con đau một cô đau mười... cô nào muốn ra tay với con... nhưng nếu như không đánh... bọn nhỏ sẽ không sợ... không đánh... bọn nhỏ vẫn sẽ xem Lê Bá Sâm là baba... không đánh... bọn nhỏ làm sao sẽ về lại bên cô...
Tư Noãn Noãn vờ như không nghe thấy mà ôm giật lại Tư Noãn Thương và Tư Noãn Thiên từ tay Lê Bá Sâm, cô hung hăng nói.
" Lê Bá Sâm, tránh xa ba mẹ con tôi ra. "
" Noãn Noãn... vì sao em lại đối xử với tôi như vậy? " Lê Bá Sâm run rẩy hai tay mà nhìn chằm chằm Tư Noãn Noãn hỏi.
Những năm tháng qua anh ở tại đây, nhìn ngắm những thứ xung quanh, chưa bao giờ anh không nhớ đến cô.
Anh chưa bao giờ quên cô... một ngày một phút hay thẩm chí là một giây... anh vẫn nhớ in hình bóng của Tư Noãn Noãn.
Nụ cười khi cô nhìn ngắm những bông hoa.
Hay là ánh mắt đau buồn khi cô nhìn anh...
Mọi thứ... chỉ một chút anh cũng không hề quên cô nhưng tại sao... tại sao cô luôn muốn bỏ rơi anh... anh làm gì sai? Anh có làm gì sai đâu nhưng tại sao lại đối xử với em như vậy?
Cảm giác ngực trái co thắt như từng ngày hay từng năm tháng qua làm anh không nhịn được mà đấm mạnh vào ngực nhìn Tư Noãn Noãn ngay trước mắt mình.


Tư Noãn Noãn vỗ về hai đứa bé, cẩn thận đặt hai bé con còn nức nở xuống mà tiến lên vài bước nhìn thẳng vào Lê Bá Sâm nói.
" Tại sao tôi đối xử với anh như vậy? Haha... thế những gì anh làm với tôi... tại sao anh đối xử với tôi như vậy? "
" Tôi từng rất yêu rất yêu và rất yêu anh, yêu đến nổi bản thân tự nhủ chỉ cần tôi kiên trì anh sẽ thay đổi, sẽ nhìn đến tôi, sẽ xem tôi như là một người vợ chứ không phải là người vợ hợp đồng. Tôi còn từng nghĩ anh quá đau lòng vì người cũ nên mới không dám tin vào tình yêu... hy vọng rồi lại hy vọng nhưng chính tay anh vụt tắt mọi hy vọng đấy. Anh chà đạp lên tình yêu của tôi, xem tôi như một món đồ chơi, thích thì gọi không thích thì quăng bỏ. Anh nghĩ anh là ai? Anh nghĩ anh làm như vậy với tôi tư cách là một người chồng, hay là một người dưng? " hít một hơi sâu, Tư Noãn Noãn kiềm nén cơn run rẩy của bản thân mà nói tiếp.
" Đến khi anh yêu tôi... cái tình yêu của anh to lớn đến nỗi chỉ một vài câu quan tâm lo lắng, chỉ một vài cái ân cần là anh nói anh làm mọi thứ vì tôi. Anh ích kỷ... anh là một kẻ ích kỷ, anh không chỉ ích kỷ mà còn... mà còn chỉ nghĩ cho bản thân mình, yêu tôi? Tôi bảo không, anh sẽ không sao? Tôi bảo khó chịu, anh sẽ tin sao? Cho đến khi mang thai, anh đến quan tâm tôi được bao nhiêu lần, anh đến yêu thương hỏi han tôi được bao nhiêu lần?
Lê Bá Sâm, ngày đó chính tay anh giết chết con mình, anh không nhớ sao? Cái đạp của anh không hề nhẹ càng không hề thương cho tôi thân mang thai.
Khi đứa bé ngỡ như vĩnh viễn mất đi anh mới khóc rống lo lắng có phải muộn quá không? "
Hít một hơi sâu tiếp, Tư Noãn Noãn cúi đầu nhìn về hướng Tư Noãn Thương và Tư Noãn Thiên đang đứng.
" Cho dù chúng nó có là con của anh, thì tôi cũng không cho là như vậy? Con của anh bị chính anh đạp chết rồi, đây là con của tôi, đứa con mà tôi chịu đau giữ lại chứ không phải của anh. "
Lê Bá Sâm nắm chặt nắm tay lại.
" Noãn Noãn, con người ai chẳng sai lầm... anh không cần gì... anh chỉ cần em có thể chấp nhận tha thứ... à không chỉ cần em đừng để các con phải chịu cảnh mồ côi... "
" Con của tôi có ba người cha là đủ rồi, Lê Bá Sâm anh đừng nghĩ gì nữa. Vĩnh viễn tôi cũng không để con của tôi ở bên anh. "
Lê Bá Sâm run lên lùi về vài bước, cảm giác này... đau đến nổi anh không thể chịu được...
" Noãn... Noãn đừng như vậy... làm ơn... Noãn Noãn... " giọng anh run lên vì sợ hãi.
Tư Noãn Noãn cười như không cười nói.
" Trên đời này, không có thuốc chữa hối hận. " nói xong cô ôm hai đứa bé rời đi.
Tư Noãn Thiên không chịu, Tư Noãn Noãn vừa ôm bé, bé liền dùng hai tay hai chân cự quậy.
" Không... không... con không chịu... không chịu đâu... ô ô... "
" Ô...ô... không muốn... Thương Thương muốn ở với baba. "
Tư Noãn Thương cũng nức nở theo.
Tư Noãn Noãn vẫn không dừng lại khó khăn ôm hai bé ra khỏi Lê Gia.
" Noãn... Noãn... " Lê Bá Sâm đau khổ hô một tiếng, nhưng người đã đi xa.
Nhìn thấy Tư Noãn Noãn lên xe, Lê Bá Sâm lấy điện thoại lên gọi cho Hà Sinh Khứu.
" Boss...? "
" Cho người đóng hết toàn bộ vé máy bay đi Rose, chỉ cần người nào tên Tư Noãn Noãn hay Hoa Tử Khiêm mua vé đều báo hết. "
Tư Noãn Noãn... cho dù tôi có chết đi... cũng không để em rời đi thêm một lần nào nữa đâu... Tôi yêu Em... và Cần Em...



Có thể bạn sẽ thích:



Thử đọc