Người Vợ Nô Lệ - Chương 70

Tác giả: BooMew


Hai cha con nói chuyện cùng nhau một lúc thì cánh cửa phòng bị mở ra, một thân ảnh bé gái ngắn ngủn múp múp chạy vào, hai mắt đỏ ửng hô to.
" Thiên Thiên... " bé con nhìn loạn xạ chỉ thấy một người đàn ông cao lớn, cũng chẳng nhận ra là baba bé muốn tìm, lúc này bé chỉ còn nhớ mỗi gương mặt của Tư Noãn Thiên.
Tư Noãn Thiên vội vàng leo xuống chạy về hướng Tư Noãn Thương.
" Chị hai. "
Tư Noãn Thương huhu ôm lấy Tư Noãn Thiên vào lòng.
" Em đi đâu vậy hả? Ô ô làm chị lo muốn chết... ô ô... nếu như em xảy ra chuyện gì chị biết ăn nói với mẹ làm sao ô ô... "
Tư Noãn Thiên đau lòng ôm lấy chị gái vuốt ve.
" Chị đừng khóc, khóc sẽ không còn xinh đẹp nữa đâu a. "
Tư Noãn Thương buông Tư Noãn Thiên ra, mím môi nhìn chằm chằm Tư Noãn Thiên một lúc, không chần chừ đánh mạnh vào bàn tay Tư Noãn Thiên.
\' CHÁT. \'

Tư Noãn Thương không hề biết trên tay Tư Noãn Thiên có vết thương, đánh một cái rất mạnh ( lực trẻ con nên sẽ rất đau đối với trẻ con nha) Đánh một cái, ai nấy đều bất ngờ, ngay cả Lê Bá Sâm cũng nhíu nhíu mày, vì tay của Tư Noãn Thiên đang bị thương.
Tay bị đau, nước mắt lã chã rơi nhưng không đám khóc to, Tư Noãn Thiên mím chặt môi nhìn chị hai của bé.
" Em xin lỗi. " chuyện bé tùy tiện bỏ đi đích thật sai, phạt đánh là đúng.
Tư Noãn Thương cũng khóc, nhưng không đánh sẽ còn có lần sau, hai mắt bé đỏ ửng nhìn chằm chằm Tư Noãn Thiên cảnh cáo.
" Đừng nghĩ em nhỏ sẽ có người bảo vệ, ở đây khác nước Rose, Rose là do có ba người ba còn ở đây nếu rời khỏi ba Khiêm chẳng ai để ý đêm đâu. " bé dùn g tiếng nước Rose để nói với Tư Noãn Thiên.
Tư Noãn Thiên mím môi, tay bé rất đau a.
" Em xin lỗi, chị có thể chừa lại bốn cái đánh kia để lần sau không? Tay của Thiên Thiên rất đau. "
Tư Noãn Thương đang định nói gì đó, Lê Bá Sâm dành nói trước.
" Thiên Thiên đang bị thương, Thương Thương có thể bỏ qua cho Thiên Thiên một lần không? "
Lê Bá Sâm ôn nhu nói, trong giọng nói chứa không biết bao nhiêu cảm xúc khó nói nên lời, anh nhìn Tư Noãn Thương biết yêu thương em, lại giáo huấn em trai tốt như vậy, chắc chắn một phần nào đó cũng là công lao của Tư Noãn Noãn a.
>>>TOP 20 TRUYỆN NGÔN TÌNH HOT NHẤT


Tư Noãn Thương nghe giọng nói ấm áp nhưng rất xa lạ, bé ngẩng đầu nhìn về hướng Lê Bá Sâm.
Bình tĩnh lại, nên lúc này hai mắt bé trừng to, tay run lên chỉ vào Lê Bá Sâm.
" Baba? "
- ------------
Nước Rose.
" Noãn Noãn... em định về lại nước J thật sao? " Phỉ Vô Dư bước vào trong nhà nhìn thấy Tư Noãn Noãn đang sắp xếp đồ, kinh ngạc hỏi.
Tư Noãn Noãn nặng nề gật đầu một cái nói.
" Nếu không về... thì em sẽ mất con mất. "
Dựa theo pháp luật, nếu không phải xảy ra chuyện gì quá mức cho phép thì phụ nữ đang mang thai không thể ly hôn với người chồng, trừ phi giấu đi chuyện mang thai... nếu như giấu thành công và bị phát hiện... người cha có quyền nhận lại đứa con.
Cô không thể... không thể để hai đứa con của mình bị đem đi dễ dàng như vậy được.

" Nhưng... em biết rõ... nếu về em chắc chắn sẽ gặp Lê Bá Sâm. "
Hít một hơi sâu, Tư Noãn Noãn cười khổ.
" Không gặp bây giờ, thì sau này cũng sẽ gặp... có chuyện gì thì chịu... còn hơn phải sống xa hai đứa bé. " dừng một chút, tay cô nắm chặt thành quả đấm, móng tay ghim sâu vào trong da thịt, Tư Noãn Noãn lại nói.
" Anh biết đấy... xa con em sẽ không chịu được. "
Minh Lâm ở bên ngoài cửa hàng hoa, môi mím lại.
Phỉ Vô Dư cũng im lặng.
" Anh sẽ về cùng em. "
" Tôi sẽ về cùng Tư tiểu thư. "
Tư Noãn Noãn kinh ngạc hỏi.
" Công việc của hai anh. "

" Vẫn sắp xếp được. "
Tư Noãn Noãn hai mắt tràn lệ.
" Cảm... cảm ơn hai anh... nhưng em không muốn làm phiền hai anh... em biết hai anh yêu hai bé con như con ruột của mình, nhưng mà... Lê Bá Sâm là dạng người gì... hai anh cũng biết. Anh ta nhất định sẽ không để yên cho hai anh. " dừng một chút.
" Cứ ở yên đây! Một ngày không xa em sẽ quay lại... chúng ta lại cùng nhau sống yên bình... chỉ là hiện tại, em nhất định phải tự mình giải quyết. "
Phỉ Vô Dư và MInh Lâm muốn nói gì đó tiếp nhưng lại vô dụng.
Phỉ Vô Dư mím môi nhìn Tư Noãn Noãn thầm hỏi.
\' Em sẽ còn quay lại được sao... Lê Bá Sâm sẽ không buông tay em thêm một lần nào nữa đâu. \'
\' Em sẽ còn quay lại được sao... Lê Bá Sâm sẽ không buông tay em thêm một lần nào nữa đâu. \'
Nhưng... những câu nói này Phỉ Vô Dư không hề nói ra vì anh biết cho dù có nói gì đi chăng nữa thì cũng vô dụng.
Trên đời này... cái gì cũng vậy... mọi thứ đều được ông trời định đoạt...

Anh không cần gì nhiều, tình cảm cũng không hề cần được đáp trả, anh chỉ cần Tư Noãn Noãn được hạnh phúc, chỉ như vậy là đủ cả rồi.
Tư Noãn Noãn dọn xong đồ, đứng dậy nhìn chằm chằm hai người đàn ông giúp đỡ cô mấy năm qua, môi cô câu lên không chần chừ nói.
" Nhờ hai anh quản hết toàn bộ cửa tiệm, cứ liên hệ với nhân viên, đợi đến khi em về sẽ ổn thôi, rảnh rỗi đến vài cửa hàng kiểm tra là được nha. " nói xong, cô ôm mỗi người một cái, kéo vali đi thẳng đến sân bay.
- ------
Bình tĩnh lại, nên lúc này hai mắt bé trừng to, tay run lên chỉ vào Lê Bá Sâm.
" Baba? "
Lê Bá Sâm bước đến, ngồi xuống trước mặt Tư Noãn Thương gật nhẹ đầu một cái nói.
" Ừm... là ba đây. "
Tư Noãn Thương hai mắt dần dần ngập nước nức nở, chạy đến ôm lấy cổ của Lê Bá Sâm.
" Ô... ô... baba... ô ô... "


" Baba... ô ô... Thương Thương tìm thấy baba rồi... ô ô... "
Tiếng con nít nức nở vang lên mãi không dứt, Tư Noãn Thiên thấy chị gái khóc, mắt bé cũng đỏ lên nức nở.
Lê Bá Sâm mím môi cũng không biết dỗ con nít mà ôm lấy hai bé vỗ về lưng của hai bé nói.
" Ngoan ngoan không khóc... không khóc nha. "
" Baba thương thương nè... ngoan ngoan... "
" Huhhu... hức... "
Hoa Tử Khiêm nhìn chằm chằm ba người trước mặt, cảm giác tim nhói từng cơn.
Bản thân anh thật đúng là kẻ dư thừa...
Nhíu chặt mày, khó khăn nói từng câu.
" Cậu nhớ chăm sóc hai đứa bé! Tôi phải trở về rồi. " anh xoay người rời đi, đi được một chút lại nói.
" Thiên Thiên không uống hay ăn bất kỳ thực phẩm nào có liên quan đến đậu, Thương Thương không ăn cũng không uống các loại thực phẩm có liên quan đến dâu. " nói xong anh rời đi.
Cảm giác được sự dư thừa của bản thân là như vậy sao...
Cho dù bị Tư Noãn Noãn từ chối bao nhiêu lần đi nữa, thì anh chẳng hề cảm thấy khó chịu như hiện tại, vì có công mài sắc có ngày nên kim chính là... nhìn thấy Tư Noãn Thiên cùng Tư Noãn Thương hoàn toàn không để ý đến người dưng như anh nữa thì cái cảm giác này thật đúng là khó nói ra.
Lê Bá Sâm nhìn bóng dáng cô đơn của Hoa Tử Khiêm, anh chỉ nhíu nhíu mày không nghĩ nhiều, dù sau, hai bảo bảo là con của anh... có ra sao thì nó cũng phải thân thiết với anh hơn chứ.
Ôm hai bảo bảo lên.
Hôn mỗi đứa một cái lên mặt của bọn nhỏ anh ôn nhu nói.
" Chúng ta về nhà thôi có được không? "
Tư Noãn Thiên cùng Tư Noãn Thương gật đầu, lại dụi đầu vào cổ của Lê Bá Sâm hít hít không thôi.
Lê Bá Sâm vỗ nhẹ lưng hai bé con.
Ba cha con cùng nhau về Lê Gia.
- -------------
Lê Gia.
Về đến Lê Gia.
Lê Bá Sâm vẫn ôm chặt hai bé con đi thẳng vào trong nhà.
Quản gia Lâm hai mắt trừng to.
" Cậu... " chính là ông còn chưa kịp nói gì thì bị ánh mắt lạnh của Lê Bá Sâm dọa.
Ông mím chặt môi lại không dám nói chuyện.
Lê Bá Sâm cúi đầu nhìn trái lại nhìn phải hai bé con đã ngủ say trên vai anh. Trong mắt anh tràn ngập ôn nhu không thôi.
Đi thẳng lên phòng ngủ, Lê Bá Sâm cẩn thận đặt hai bé con xuống dưới nệm, hôn hôn trán hai bé một cái, trong mắt anh tràn ngập ý cười.
Lê Bá Sâm cẩn thận đóng cửa để không phát ra âm thanh phá giấc ngủ của hai đứa bé.
Bước xuống dưới phòng khách.
Quản gia Lâm nhìn Lê Bá Sâm một lúc hỏi.
" Cậu chủ... hai đứa bé lúc nãy là... "
Lê Bá Sâm nhấp một ngụm trà nói.
" Con trai và con gái tôi. "
" Cậu chủ... " Quản gia Lâm hai mắt trừng to, trong lòng không khỏi tức giận một chút.
Cậu chủ... thì ra là ở bên ngoài léng phéng đến có hai đứa nhỏ... vậy mà ông còn nghĩ cậu chủ độc thân bấy lâu này là vì còn thương Tư Noãn Noãn lại không nghĩ đến...
Lê Bá Sâm nhíu mày, không nhanh không chậm nói.
" Quản gia Lâm, ông bớt nghĩ linh tinh lại đi. " dừng một chút.
Lê Bá Sâm lại nói.
" Hai đứa bé là con của tôi và Noãn Noãn. "
" Sao... " Quản gia Lâm không tin vào tai mình, Lê Bá Sâm lại nói.
" Chuyện này hôm khác rồi nói rõ, hiện tại ông kêu phòng bếp chuẩn bị ít thức ăn cho bọn trẻ đi, nhất định không được có dâu và đậu. " dừng một chút anh lại nói.
" Gọi người mua quần áo cho bọn trẻ đi. Còn có mua ít sữa luôn. "
Quản gia Lâm gật đầu một cái nhanh chóng rời đi.
Lê Bá Sâm ngồi yên bất động, môi anh cứ nhếch mãi không thôi.



Có thể bạn sẽ thích:



Thử đọc