Người Vợ Nô Lệ - Chương 66

Tác giả: BooMew


Hoa Tử Khiêm không hề nghi ngờ gì Tư Noãn Thương, chính anh cũng không biết rõ vì sao bản thân lại tin tưởng Tư Noãn Thương như vậy.
Tư Noãn Thương và Tư Noãn Thiên mím chặt môi nhìn gương mặt của Hoa Tử Khiêm.
Hai bé biết ba Khiêm rất yêu mẹ Noãn Noãn của hai bé, càng biết rõ ba Khiêm cũng rất là yêu thương hai bé... không phải hai bé không muốn càng không phải hai bé đề phòng ba Khiêm cướp mẹ của hai bé mà là...
Ba người ba của hai bé đều rất tốt.
Ba Lâm lúc nào cũng bảo vệ mẹ Noãn Noãn, mặc dù đấy là lệnh từ Ba Khiêm nhưng... hai bé biết là ba Lâm cũng tự nguyện, ba Lâm không chỉ giỏi võ còn giỏi nhiều thứ khác, không bảo vệ mẹ Noãn Noãn, ba Lâm có thể là một thầy giáo dạy võ hay là một nghề gì đó.
Ba Dư... là người trầm nhất nhưng hai bé biết so với ba Khiêm, Ba Dư cũng rất yêu mẹ Noãn Noãn, lúc nào cũng vì mẹ Noãn Noãn... bởi vì quá yêu nên quá cô đơn... hai bé không biết yêu là cái gì nhưng hai bé biết tình yêu rất khổ... chỉ cần nhìn ánh mắt buồn của ba Dư mỗi lần nhìn mẹ Noãn Noãn hai bé liền hiểu.
Về phần Ba Khiêm, người chủ động nhất cũng là người mất mặt nhất.
Ngày tỏ tình đó, mẹ Noãn Noãn thẳng thừng từ chối, dưới sự chứng kiến của biết bao nhiêu người.
Tư Noãn Thương xoa nhẹ mặt của Hoa Tử Khiêm.
" Baba, Thương Thương xin lỗi... Thương Thương nhất định giúp baba kiếm được một người vợ tốt. "

Tư Noãn Thiên thì dựa vào vai của Hoa Tử Khiêm.
" Con xin lỗi... "
Hoa Tử Khiêm cúi xuống nhìn hai bé con, trong lòng ấm lại.
Từ nước Rose bay sang nước J dùng tốc độ nhanh thì tầm tám tiếng.
Bởi vì Hoa Tử Khiêm muốn về gấp nên ngồi tốc độ bay nhanh.
- ----
Nước J.
" Boss. "
Lê Bá Sâm nhướng mày nhìn Hà Sinh Khứu.
Hà Sinh Khứu run lên, không nhanh không chậm nói.
>>>TOP 20 TRUYỆN NGÔN TÌNH HOT NHẤT


" Hoa Tổng của Hoa Thị đã về nước. "
" Cậu ta về thì liên quan gì đến tôi? " Lê Bá Sâm khó chịu nói. Dù sau chuyện Hoa Chủ Tịch của Hoa Thị đang nằm viện, ai ai cũng biết, nếu Hoa Tử Khiêm kia còn không chịu về thì bị mang danh bất hiếu còn gì.
Hà Sinh Khứu nhíu chặt mày một lúc nói.
" Không chỉ Hoa Tổng về, mà còn có một đôi song sinh về theo. "
Lê Bá Sâm nghe đến " đôi song sinh " mày anh nhăn lại, tay không kiềm được mà run lên.
Nếu không phải tại anh... thì hiện tại anh cũng sẽ có một đứa con như bao người.
" Con của cậu ta thì liên quan gì đến tôi? Hà Sinh Khứu hay cậu cảm thấy công việc quá nhàn rỗi nên thích nhiều chuyện. "
Hà Sinh Khứu đang định nói gì đó thì im bặt.
" Boss, tôi xin phép ra ngoài. " nói xong, anh chạy vọt ra ngoài.
Lê Bá Sâm im lặng, trong phòng vốn vang lên tiếng lạch cạch của bàn phím lúc này cũng yên tĩnh.

Lê Bá Sâm ngồi, trên gương mặt tuấn tú hiện lên bi thương, đau lòng... không phải ai cũng hiểu, càng không phải ai cũng có thể thấy được.
Bốn năm... anh mang một cảm giác... chỉ cần nhìn thứ gì đó liên quan đến cô, anh cũng đau lòng... nỗi đau đó đi cùng anh theo năm tháng.
Cũng sẽ là một người ba, cũng sẽ được nghe tiếng gọi " baba " non nớt đấy nhưng không... không hề...
Hít một hơi sâu.
Lê Bá Sâm lấy ra từ ngăn bàn một bức hình.
" Noãn Noãn, bốn năm rồi.... em đang ở đâu? "
- ----
Sân bay.
Hoa Tử Khiêm một tay ôm Tư Noãn Thương một tay ôm Tư Noãn Thiên nói.
" Hai đứa muốn đi bệnh viện hay ở lại Hoa Thị với bác Trợ lý? "

Tư Noãn Thương nghĩ nghĩ nói.
" Đến Hoa Thị ạ. "
" Được. " Hoa Tử Khiêm vốn muốn đưa hai bé đến Hoa Thị, nhưng anh vẫn muốn nghe chính miệng của hai bé con nói hơn.
Bệnh viện lúc này chắc còn rất nhiều người, hai bé tuy đã ngủ đủ nhưng vẫn nên để nghỉ ngơi.
Hoa Tử Khiêm nói.
" Một lát nữa, cậu ôm Thương Thương và Thiên Thiên vào phòng tôi trong Hoa Thị đi. "
" A!? Boss không cần tôi đi cùng sao? " Trợ lý xoa nhẹ đầu của Tư Noãn Thương và Tư Noãn Thiên hỏi.
" Không cần. " biết là lần này về, nhất định không thể đi nữa, còn có sẽ bị chửi nhưng thôi một mình anh chịu đủ rồi.
" Nhưng... "
" Cậu phải chăm sóc cho hai bé con thật tốt. " nói xong anh để trợ lý ôm hai bé con, còn anh thì đi nhanh về hướng xe dừng lại ở phía trước.

Tư Noãn Thương và Tư Noãn Thiên ngoan ngoãn khi được trợ lý ôm, hai mắt bé mở to tròn nhìn bóng dần khuất của Hoa Tử Khiêm khẽ nói.
" Bác ơi... ba Khiêm sao lại buồn như vậy? "
" A!? " đột ngột bị hỏi, trợ lý hai mắt tràn ngập sủng nịch nói.
" Ba Khiêm của Thương Thương không sao đâu. Thôi chúng ta đến Hoa Thị thôi. "
- ----
Bệnh Viện.
Hoa Tử Khiêm hít một hơi sâu mới bước vào...
Bệnh Viện.
Hoa Tử Khiêm hít một hơi sâu mới bước vào trong phòng bệnh.
Hoa Tử Linh đang yên lặng say giấc, gương mặt của già nua của ông giờ đây càng thêm nhợt nhạt.


Hoa Tử Khiêm tay nắm chặt thành quả đấm nhìn chằm chằm Hoa Tử Linh, nói anh say anh chịu vì anh đã bỏ đi để ông lại một mình.
Hiện tại...
Hoa Tử Khiêm vốn còn đang tự trách mình, còn chìm đắm trong sự oán trách thì một giọng nói khàn khàn già nua chứa đựng sự khó chịu trong đấy vang lên.
" Nghiệt tử! Tao còn nghĩ mày không chịu về!? "
Hoa Tử Linh hai mắt nhăn nheo của ông nheo lại chặt nhìn chằm chằm Hoa Tử Khiêm.
Hoa Tử Khiêm mím môi.
" Ông nội... "
" Mày còn biết tao là ông nội mày à? Tao đã già đến tuổi này mà mày còn định lêu lỏng bên ngoài đến khi nào? "
" Con... con xin lỗi... " Hoa Tử Khiêm cúi đầu.
Hoa Tử Linh hít một hơi sâu.
" Cháu dâu tao đâu? "
"... " Hoa Tử Khiêm im lặng.
Hoa Tử Linh nhìn cũng biết, ông không nhắc đến nữa mà nói.
" Ta già cả rồi, về thì lo cho công ty... " không còn xưng mày tao nữa mà thành xưng ta... bởi vì ông biết hiện tại mình đang cần Hoa Tử Khiêm.
Hoa Tử Khiêm biết rõ cũng không vạch trần, chỉ đứng đó nhìn ông.
" Con sẽ ở lại, ông yên tâm. "
Lần này về hơi gấp, nhưng nếu không về thì không chừng...
" Thôi đi đi, đi ra ngoài đi ta muốn ngủ. "
Hoa Tử Khiêm đi ra ngoài, anh đứng trước cửa phòng một lúc lâu mới rời đi.
Hoa Tử Linh từ từ mở mắt ra hỏi.
" Thằng nhóc thối đó đi rồi? "
" Vâng chủ tịch. "
" Nó sẽ không giận ta đâu đúng không... " khụ khụ " "
Quản gia Han đau lòng nhìn Hoa Tử Linh nói.
" Chủ tịch... ngài đừng nói vậy! Cậu chủ sẽ không giận ngài. "
" Haha... ta biết. " Hoa Tử Linh nói xong, hai mắt ông đỏ ửng lên.
Đương nhiên thằng nhóc Hoa Tử Khiêm sẽ không giận ông... nhưng nó sẽ rất đau buồn nếu như lại một lần nữa mất đi người thân.
- ----
Hoa Thị.
Tư Noãn Thương và Tư Noãn Thiên được trợ lý ôm vào Hoa Thị, thu hút không ít ánh nhìn của các nhân viên, vì ai cũng bất ngờ và tò mò thân phận của hai bé.
Và hơn thế nữa vì gương mặt hai bé quá đáng yêu nên càng nhiều người để ý.
Tư Noãn Thương và Tư Noãn Thiên bị nhìn đến khó chịu chui vào cổ của Trợ Lý trốn.
Anh vỗ nhẹ mông hai đứa trấn an, sau đấy nhíu mày nhìn quanh một vòng.
Tuy hai bé con này không có quan hệ gì với Boss, nhưng nhìn Boss yêu thương cả hai nhóc con như vậy, ngay cả anh cũng yêu thương hai nhóc nào đành lòng để hai nhóc chịu những ánh mắt đầy thị phi đấy.
Vào đến phòng làm việc của Hoa Tử Khiêm. Trợ Lý đặt Tư Noãn Thương và Tư Noãn Thiên xuống sofa nói.
" Hai cục cưng muốn ăn hay uống gì không? "
Cả hai đồng thành đáp.
" Sữa. "
" Sữa. "
Trợ Lý hơi bất ngờ một tý mới cúi đầu hỏi.
" Thương Thương và Thiên Thiên uống sữa gì? "
" Con uống sữa mẹ. "
" A!? "
Trợ Lý cứng đờ, sữa mẹ... anh biết đi đâu tìm.
Khi trợ lý đang đuối thì Hoa Tử Khiêm bước vào.
" Cậu đi ra căn tin mua hai bịt sữa bò đi. "
" Vâng. "
Trợ lý vừa đi ra, Hoa Tử Khiêm bước nhanh về hướng sofa hỏi.
" Sao lại nói sữa mẹ? "
" Tại vì nhìn mặc bác ấy bối rối rất đáng yêu nha. " Tư Noãn Thương và Tư Noãn Thiên thành thành thật thật nói.
Hai bé vốn không thích đùa giỡn đâu, nhưng chẳng hiểu sao nhìn bác Trợ Lý nhíu mày suy nghĩ lại làm hai bé rất ưa là thích thú.
Hoa Tử Khiêm cười cười im lặng.
Tư Noãn Thương dùng hai cái chân đầy thịt của mình leo lên đùi của Hoa Tử Khiêm, giọng non nớt nghiêm túc lo lắng hỏi.
" Ba Khiêm sao thế ạ? Có chuyện gì xảy ra sao ạ? "
Hoa Tử Khiêm lắc nhẹ đầu.
Tư Noãn Thương xoa xoa khuôn mặt của Hoa Tử Khiêm nhẹ giọng an ủi.
" Ba Khiêm đừng buồn! Chuyện gì rồi cũng sẽ qua thôi. Trên đời này không gì là mãi mãi phải có chút sóng gió chúng ta mới trưởng thành. "
Hoa Tử Khiêm kinh ngạc nhìn Tư Noãn Thương hỏi.
" Ai dạy con nói? "
Một câu này, nếu như Tư Noãn Thương có thể nói trôi chảy như vậy mà ở tuổi trưởng thành thì bình thường nhưng bé con mới hơn ba tuổi thôi cho dù có thông minh ra sao cũng không thể như vậy.
Tư Noãn Thương cười cười, ôm lấy cổ của Hoa Tử Khiêm nói.
" Là mẹ nói với con, con học theo đấy ạ. " dừng một chút.
" Ba Khiêm đừng buồn nữa nhé! "
Hoa Tử Khiêm gật đầu.
Khi hai người một lớn một nhỏ lo nói chuyện mà không hề hay biết bóng dáng của Tư Noãn Thiên đã biến mất...



Có thể bạn sẽ thích:



Thử đọc