Người Vợ Nô Lệ - Chương 65

Tác giả: BooMew


Tư Noãn Thương và Tư Noãn Thiên sau khi uống xong sữa thì đòi lên phòng ngủ.
Tư Noãn Noãn vốn còn muốn ôm hai bé con nhưng nhìn hai mắt sưng vù của hai bé, cô cũng không đành lòng nữa mà đi thẳng lên phòng, để hai bé lên chiếc giường rộng, vì có làm thanh chắn giường cho hai bé nên cô hoàn toàn không lo lắng hai bé sẽ ngã xuống sàn.
Hôn hôn má mỗi đứa một cái, Tư Noãn Noãn cưng chiều nói.
" Ngủ ngon. "
Tư Noãn Thiên và Tư Noãn Thương đồng thanh nói.
" Mẹ ngủ ngon. " sau đấy hai bé vờ như nhắm mắt lại.
Tư Noãn Noãn thở hắc một hơi đi ra ngoài.
Trong phòng, Tư Noãn Thiên và Tư Noãn Thương vốn hai mắt nhắm chặt vờ ngủ giờ đây đều mở mắt.
Hai bé chồm tay ra khỏi cái ô của thanh chắn bật đèn lên.
Tư Noãn Thiên và Tư Noãn Thương ngồi dậy bốn mắt nho nhỏ nhìn nhau.

Tư Noãn Thiên hít một hơi sâu nói.
" Em nghĩ nên nói chuyện này cho Thương Thương biết. "
Tư Noãn Thương cũng hít một hơi nói.
" Chị nghĩ nên nói chuyện này cho Thiên Thiên biết. "
Hai bé đồng thanh nói, khi nói xong hai mắt nho nhỏ trừng to kinh ngạc.
Tư Noãn Thiên lại nói.
" Hai Thương, phải chuẩn bị tinh thần em nghĩ chuyện này sẽ làm hai sốc. "
Tư Noãn Thương nhướng mày.
" Chị cũng nghĩ chuyện chị sắp bị nói sẽ làm Thiên Thiên của chị sốc. "
Tư Noãn Thiên hít một hơi sâu hai mắt đỏ lên nói.
>>>TOP 20 TRUYỆN NGÔN TÌNH HOT NHẤT


" Baba ruột của chúng ta đã mất rồi... " nói xong bé không kiềm được mà nước mắt cứ lã chã tuôn.
Tư Noãn Thương cảm giác như đầu nhỏ bé của bé sắp nổ tung, bé nhíu chặt mày nhìn Tư Noãn Thiên hỏi.
" Em nghe ở đâu? "
Tư Noãn Thiên hít hít mũi.
" Mẹ nói... mẹ nói không phải baba bỏ chúng ta, không cần chúng ta mà là baba mất... huhu. "
Bé không muốn, không hề muốn như vậy đâu... bé muốn baba... muốn có baba... nhưng ông trời không thương bé... baba mất... mất rồi...
Tư Noãn Thương thở hắc một tiếng, bé đoán không sai mà nhất định có chuyện gì đó mẹ giấu bé và Thiên Thiên, nếu không thì tại sao lại cứ luôn trốn tránh câu hỏi của bé... nhất định baba đang ở nước J, nhất định bé sẽ kiếm được baba.
Tư Noãn Thương dùng cánh tay đầy thịt của bé lau sạch nước mắt của Tư Noãn Thiên hỏi.
" Thiên Thiên muốn gặp baba không? "
" Muốn... ô... ô... "

" Thiên Thiên nín, đừng khóc. Baba vẫn còn sống! "
" Thật sao? "
" Thật. "
" Nhưng sao mẹ lại nói... "
Tư Noãn Thương xoa đầu nhỏ của em trai nói.
" Mẹ đang giấu hai chị em chúng ta chuyện gì đó, hiện tại Thiên Thiên có thật sự muốn gặp baba không? "
Tư Noãn Thiên dùng tay lau sạch nước mắt nhìn Tư Noãn Thương gật đầu.
" Có có... " bé muốn có baba.
" Chúng ta sẽ bỏ trốn. " Tư Noãn Thương trong mắt lóe sáng nói.
" Như vậy làm sao được. " Tư Noãn Thiên nhíu mày nói.

Tư Noãn Thương hiểu em trai đang nghĩ gì nên bé thành thật nói.
" Chúng ta sẽ đi theo ba Khiêm, để ba Khiêm mang chúng ta theo. Ngày mai... chúng ta chuẩn bị đầy đủ hết quần áo các thứ, tóm lại những gì có thể dùng đấy. "
" Nhưng... " Tư Noãn Thiên lo lắng đang muốn nói gì đó thì Tư Noãn Thương cắt ngang.
" Thiên Thiên, nếu ngày mai chúng ta không đi, chúng ta sẽ vĩnh viễn không đưa ba về với mẹ được, không lẽ Thiên Thiên nhẫn tâm để mẹ sống cô đơn hoài sao? "
" Nhưng mà chúng ta không hề biết mắt baba... "
Tư Noãn Thương cười.
" Yên tâm, chị đã có mặt của baba, chính là không xác định được có phải hay không thôi. "
" Nhưng... "
Tư Noãn Thương lấy từ trong túi quần bé ra một mảnh giấy cũ được gấp đến nhăn nheo mở ra.
" Người trong này là baba. "

" Thật sao? "
" Thật. Ở đây có địa chỉ, chị ở với Ba Khiêm vô tình thấy người này, gương mặt rất giống với chúng ta, còn có em nhìn này... chữ này chị không biết đọc nhưng hình như những con số này là địa chỉ đấy. "
Tư Noãn Thiên mở hai mắt to nhìn, sau đấy môi nhếch lên.
" Em biết đọc này... nhưng không quá rành nha trong này ghi là số xxx đường xxx quận xxx thành phố x nước J. "
" Wow... em giỏi thế! " Tư Noãn Thương hai mắt sáng rực khen ngợi em trai, sau đấy lại nói.
" Như vậy được rồi! Chúng ta sẽ đi tìm baba... à không đi truy baba... chúng ta không thể để cho baba đi cùng người đàn bà khác được. "
" Đúng đúng... "
Đêm hôm đó, ngay khi Tư Noãn Noãn rời đi không bao lâu thì một kế hoạch bỏ trốn truy baba của hai bảo bảo đầy chông gai bắt đầu, với những manh mối cùng độ thông thạo từ ngữ nước J của hai bé quá ít, liệu cuộc bỏ trốn truy baba của hai bảo bảo có thành công như trong kế hoạch hay không?
Sáng hôm sau.
Vẫn như mọi ngày, Tư Noãn Thiên cùng Tư Noãn Thương vẫn mang vẻ mặt ngây thơ đơn thuần mà được Tư Noãn Noãn ôm dậy tiến vào phòng tắm, tắm rửa thay đồ.


Vẫn là chiếc balo nho nhỏ đó, vẫn đôi giày đấy, vẫn bộ trang phục bình thường đấy.
Tư Noãn Noãn cẩn thận ôm hai bé thật chặt, lại dặn dò các thứ để hai bé đến trường không nghịch.
Chính là dù có quan tâm yêu thương có nhiều ra sau thì Tư Noãn Noãn vẫn quên mất chuyện xét chiếc balo trong nặng hơn mọi ngày của hai bé con.
- ---
Nhà Trẻ.
Tư Noãn Thiên nắm chặt tay chị gái Tư Noãn Thương, không nhịn được hỏi.
" Hai Thương Thương, chúng ta bỏ đi như vậy... mẹ mà biết sẽ đánh đòn đấy! "
Mẹ Noãn Noãn tuy rất thương yêu bé và Tư Noãn Thương nhưng sẽ không bao giờ mặc kệ chuyện bé và Hai Thương làm sai.
Có một vài chuyện mẹ Noãn Noãn từng nói.
" Ai cũng phải có sai lầm, nhưng có một số sai lầm có thể tha thứ, còn một số sai lầm vĩnh viễn không thể tha thứ, Thiên Thiên và Thương Thương phải luôn nhớ một khi đã làm sai thì có hối hận ra sau cũng vô dụng, hôm nay các con nghịch tài liệu của Ba Khiêm và Ba Dư của các con, mẹ đánh các con để các con nhớ sai lầm này, sau này không tái phạm. Ba Khiêm và Ba Dư của các con yêu thương các con nên không nói, nhưng các con phải biết không nên ỷ y vào tình thương của người khác mà làm họ đau lòng. "
Tư Noãn Thiên nhớ lời mẹ nói, không tự chủ xoa xoa mông của mình lo lắng, ngày đó mẹ Noãn Noãn đánh rất đau nha.
Tư Noãn Thương cũng nhớ những gì mẹ Noãn Noãn nói, nhưng nhìn mẹ hay buồn, hay nhìn trên trời cao buồn, bé lại không kiềm được mà nói.
" Không sao hết! Chúng ta không có sai, chúng ta chỉ là đang tìm baba ruột của chúng ta, để ông ta về với mẹ chúng ta thôi. Nếu baba là một người xấu thì xem như chúng ta không có người ba này. "
Tư Noãn Thiên hai mắt sáng lên, nhưng rất nhanh rầu rĩ nói.
" Baba rất giàu... sau này nếu baba quay về với mẹ Noãn Noãn, thì mẹ sẽ không còn cực khổ vì hai chúng ta. " mặc dù rất cần baba, nhưng nếu đấy là một người baba xấu thì bé chỉ cần ba người ba hiện tại thôi, tuy không ruột rà nhưng cũng rất thương hai bé nha.
Chính là... người baba ruột đấy hình như rất là giàu... bé không muốn mẹ Noãn Noãn phải chịu cực khổ.
Tư Noãn Thương đau lòng, xoa đầu em trai nhẹ giọng nói.
" Yên tâm, chúng ta sẽ đòi baba đấy một số tiền. "
Tư Noãn Thiên gật đầu.
Hai chị em đi một đoạn đường.
Tư Noãn Thương lấy chiếc điện thoại mà Tư Noãn Noãn mua cho bé lúc cần liên lạc ra, gọi nhanh vào số " BA KHIÊM. "
Tư Noãn Thiên cũng đứng kế bên chị gái, không phát ra bất kỳ âm thanh nào.
Hoa Tử Khiêm đang ở Hoa Thị bên Rose làm vài ba thứ chuẩn bị rời đi đến sân bay thì có cuộc gọi.
" Thương Thương? " cho dù anh muốn Tư Noãn Noãn đi cùng, nhưng anh nghĩ sẽ không ai có thể thuyết phục được cô đâu.
" Ba Khiêm... ba đến đón con và Thiên Thiên đi. "
" A!? " Hoa Tư Khiêm giật mình.
Tư Noãn Thương lại nói.
" Con và Thiên Thiên sẽ sang nước J cùng ba Khiêm thăm cố. "
Nói dối cũng không sao... dù sau hai bé cũng sẽ gặp cố... ừ chắc là cố.
Hoa Tư Khiêm kinh ngạc hỏi.
" Mẹ hai con biết? "
Tư Noãn Thương đáp.
" Không có! Nhưng bọn con đã để lại thư! Ba Khiêm không muốn đưa con và Thiên Thiên đi cùng sao?"
Hoa Tư Khiêm thở hắc một tiếng, anh nên nói gì với Tư Noãn Noãn đây.
" Đừng đi lung tung, ba đến liền. " nói xong anh tắt máy lái xe đi vội nhà trẻ.
- ---
Từ xa, Hoa Tử Khiêm đã thấy Tư Noãn Thương và Tư Noãn Thiên nắm tay nhau đứng trước cổng nhà trẻ.
Mở cửa đi ra, Hoa Tử Khiêm đi nhanh về hướng hai Tư Noãn Thương và Tư Noãn Thiên.
" Ba đưa hai con về. "
Tư Noãn Thương đang định hoan hô thì cứng đờ lại, hai mắt bé ẩm ướt.
" Ba không thương Thương Thương sao? "
Không để Hoa Tử Khiêm có cơ hội trả lời, Tư Noãn Thương lại nói.
" Con chỉ muốn cùng ba và Thiên Thiên đi nước J chơi thôi... ba thật sự không muốn con đi cùng sao? "
Hoa Tử Khiêm khó xử, anh nhìn bé con nói.
" Thương Thương và Thiên Thiên đi mẹ sẽ lo... "
" Mẹ sẽ đến tìm chúng con... mẹ nó mẹ bận để con và em đi cùng ba trước. "
Hoa Tử Khiêm hai mắt trừng to kinh ngạc.
" Thật? "
Tư Noãn Thương nói dối không chớp mắt gật đầu, Tư Noãn Thiên cũng ra sức gật đầu.
Hoa Tử Khiêm đang định lấy điện thoại, gọi cho Tư Noãn Noãn hỏi, thì Tư Noãn Thương nói.
" Ba ơi, chúng ta vẫn nên đi thôi. Mẹ đang rất bận nào đến nước J vài ngày chúng ta mới gọi nói với mẹ. "
Hoa Tử Khiêm vui vẻ nói.
" Được. " anh hoàn toàn không nghi ngờ những lời nói dối của Tư Noãn Thương, bởi vì anh ở chung bé, chăm sóc bé biết mấy năm, không lẽ bé nói dối anh không nhận ra.
Hoa Tử Khiêm ôm Tư Noãn Thương và Tư Noãn Thiên lên xe, lái thẳng đến sân bay.



Có thể bạn sẽ thích:



Thử đọc