Người Vợ Nô Lệ - Chương 49

Tác giả: BooMew


Huỳnh Lập Thành nhíu mày nghe người báo tin nói Huỳnh Tố My hôn mê, tim ông nhói lại vội vàng hỏi.
" Hiện giờ có sao không? "
" Không sao đâu Chủ Tịch, tiểu thư nửa thật nửa giả, nên hoàn toàn không nghiêm trọng, với lại trong bệnh viện có người của chúng ta, nên chủ tịch cứ yên tâm. "
Huỳnh Lập Thành gật đầu, để người kia lui, ông nhíu mày trầm tư suy nghĩ.
Huỳnh Tố My... con gái ông, ông làm sao không hiểu nó, phải có chuyện gì đó phải thật nghiêm trọng mới khiến nó có thể chọn ra cái cách đập đầu vào tường ngu ngốc như vậy.
Ông suy đi nghĩ lại một lúc lâu, thì chính mình cũng suy đoán ra việc làm Huỳnh Tố My phải liều mạng như vậy, mày ông nhíu lại thêm chặt hơn.
Bị phát hiện sao... môi ông không khỏi nhếch lên trong lòng càng không dám coi thường Lê Bá Sâm, ông cố ý điều tra ra cặn kẻ như vậy, cố gắng che hết mọi dấu vết, thế mà vẫn bị người phát hiện, thật đúng là nực cười mà. Nhưng như vậy cũng không có gì đáng lo, dù sao sớm biết một chút cũng dễ thực hiện kế hoạch khác hơn thôi.
Ông nghĩ nghĩ, vẫn không nhịn được khen Huỳnh Tố My thông minh, với cái đà này, sớm muộn gì con bé cũng sẽ thuận lợi bước vào ở trong Lê Gia thôi.
- ----
Nước J.

Sáng hôm sau, Tư Noãn Noãn thức dậy rất sớm, có lẽ do do đêm khóc hai mắt cô sưng vù, ánh mắt cô không còn bao nhiêu khí lực nữa, cô chỉ cúi xuống, nhìn chằm chằm bụng của mình.
Nhanh nhanh mang thai một chút đi có được hay không... nếu cứ ở đây trong vô vọng thì cô sẽ thật sự chết mất... cho dù có buồn chán ra sao, nhưng khi biết chính mình mang thai, cô tin, ít nhiều gì cô vẫn vì đứa bé trong bụng mà sống...
Trong khi Tư Noãn Noãn vẫn đang buồn rầu, thì Lê Bá Sâm ở bệnh viện kia thật sự vui vẻ.
" Bác sĩ... nhanh nhanh đến khám cho cô ấy. "
" Bác sĩ, cô ấy tỉnh rồi... " giọng nói của anh không kiềm được sự xúc động trong đó, không những thế còn có ít nghẹn ngào trong đấy.
Bác sĩ vừa nghe thấy, vội vàng chạy đến, tiến vào trong phòng khám cho Huỳnh Tố My, Huỳnh Tố My hai mắt mở to nhưng vẫn có một chút gì đó mờ mịt mà nhìn đông nhìn tây, như thể cô đang nghĩ gì đó.
Bác sĩ sau khi kiểm tra xong, báo cho Lê Bá Sâm biết là Huỳnh Tố My ổn rồi, Lê Bá Sâm cười tươi vội vàng đi vào trong phòng, nhìn người vẫn còn đang nhìn đông nhìn tây gọi.
" My... My... "
Huỳnh Tố My hai mắt mở to ra, nhìn chằm chằm Lê Bá Sâm, cũng không biết cô đang nghĩ gì mà mày cô nhíu chặt lại.
Lê Bá Sâm bèn gọi thêm một tiếng nữa.
>>>TOP 20 TRUYỆN NGÔN TÌNH HOT NHẤT


" My... My... " hai mắt anh cũng không nhịn được mà nhíu lại nghi vấn, sao anh gọi mà cô không phản ứng?
Huỳnh Tố My vẫn cứ nhìn Lê Bá Sâm, giọng nói yếu ớt khẽ vang lên.
" Anh là ai? My My là tên của tôi sao? Đây là đâu? "
Ba câu hỏi của Huỳnh Tố My vừa dứt, Lê Bá Sâm vốn còn mang biểu hiện vui vẻ thì cũng cứng đờ ra, hai mắt trừng to nhìn chằm chằm Huỳnh Tố My, không nhanh không chậm anh vội vàng nói.
" My... My, anh biết anh không nên nghi ngờ em, em đừng dọa anh như vậy chứ!? "
Huỳnh Tố My khó chịu quát nhẹ.
" Anh đang nói điên cái gì vậy? Rốt cuộc anh là ai? Đây là đâu? " giọng nói tuy khó chịu, nhưng vì thanh âm quá yếu mà có muốn quát cũng không giống quát.
Lê Bá Sâm mím môi, nhìn chằm chằm Huỳnh Tố My, thấy cô không giống như đang nói dối, anh run rẩy nói.
" Anh là Sâm... em không nhớ anh sao My...? " tay anh không kiềm được mà nắm lấy tay cô, vì đang kích động mà lực nắm cũng không nhẹ.
" Sâm là ai, làm sao tôi biết... Đau quá... anh buông tôi ra coi. " Huỳnh Tố My ăn đau mà đẩy tay của Lê Bá Sâm đang nắm chặt tay anh.

Lê Bá Sâm giật mình mà buông cánh tay cô ra.
" My... My...em đừng có như vậy... em phải nhớ anh là ai chứ My... ai... em cũng có thể quên nhưng anh... anh thì em không được quên... "
Tại sao... tại sao lại như vậy... mặc dù bác sĩ có nói là Huỳnh Tố My có thể sẽ bị mất trí nhớ tạm thời nhưng rõ ràng nói là không chắc chắn, vậy mà... vậy mà hiện tại cái gì cô ấy cũng không nhớ.
Nhìn ánh mắt khó chịu của Huỳnh Tố My, Lê Bá Sâm nhấn nút khẩn cấp màu đỏ ở đầu giường.
Bác sĩ vốn còn đang thở phào nhẹ nhõm bên kia, khi nghe đến tiếng chuông khẩn cấp bên kia, thì cả đám vội vàng đi đến,
Vừa bước vào bác sĩ liền bị Lê Bá Sâm quát.
" Các người khám bệnh kiểu gì vậy? Kiểm tra lại xem, tại sao cô ấy lại không nhớ gì hết. "
Bác sĩ bị quát đến run lẩy bẩy mà không dám nói gì biện minh cho mình, vốn dĩ chuyện mất trí tạm thời này là chuyện quá hiển nhiên nhưng ông bị dọa đến quên đầu quên đuôi đi nhanh về hướng Huỳnh Tố My hỏi đông hỏi tây.
Bác sĩ bị quát đến run lẩy bẩy mà không dám nói gì biện minh cho mình, vốn dĩ chuyện mất trí tạm thời này là chuyện quá hiển nhiên nhưng ông bị dọa đến quên đầu quên đuôi đi nhanh về hướng Huỳnh Tố My hỏi đông hỏi tây.
Sau đấy mới run rẩy nhìn Lê Bá Sâm nói.

" Lê... Lê Thiếu... thật sự cô Huỳnh bị mất trí nhớ tạm thời thôi... đây là trường hợp thường xuyên xảy ra... "
Lê Bá Sâm nhìn Huỳnh Tố My một lúc lâu mới hỏi bác sĩ tiếp.
" Khi nào cô ấy sẽ nhớ lại? "
" Sẽ... sẽ nhanh thôi... nếu như Lê Thiếu để cô ấy tiếp xúc với những thứ mà bản thân cô ấy từng thấy từng quen thuộc... " bác sĩ run rẩy đến muốn nói thành câu trọn vẹn cũng khó.
Lê Bá Sâm gật đầu một cái để bác sĩ và các y tá lui, anh để người ở lại chăm sóc Huỳnh Tố My, đi nhanh ra ngoài, gọi điện về Lê Gia.
- ----
Lê Gia.
Quản gia Lâm đang ở ngoài sân nhìn đông nhìn tây cắt tỉa bớt những bông hoa dư thừa thì chuông điện thoại reo lên.
" Reng Reng Reng... "
Ông nhanh chóng lấy điện thoại ra từ trong túi mà nghe.

" Cậu chủ? "
" Chuẩn bị một căn phòng, trang trí giống như phòng của Tố My lúc còn ở nhà chúng ta khi còn nhỏ đấy. "
" Cậu chủ... cậu định đón Huỳnh tiểu thư vào nhà? " quản gia Lâm nhíu chặt mày hỏi.
" Ông chỉ cần chuẩn bị, những chuyện khác ông không cần quan tâm. " Lê Bá Sâm khó chịu nói.
Quản gia Lâm không chần chừ nói.
" Thế còn Mợ? Cậu để mợ ở đâu? "
" Tư Noãn Noãn " Lê Bá Sâm nhất thời cứng đờ người, đúng vậy... nếu như anh đón Huỳnh Tố My về, nhất định Tư Noãn Noãn sẽ đau lòng... chính là... anh không yên tâm để Huỳnh Tố My sống bên ngoài, chỉ cần Huỳnh Tố My nhớ lại, thì dọn ra khỏi Lê Gia là xong, Tư Noãn Noãn sẽ không suy nghĩ linh tinh.
" Chính tôi sẽ có cách nói cho cô ấy đồng ý! Ông cứ chuẩn bị đi. "
Nói xong, không đợi Quản gia Lâm có cơ hội đáp hay nói bất cứ câu gì anh cúp ngang. Nói chính xác là anh đang sợ... quản gia Lâm mà nói thêm vài câu thì anh sẽ suy nghĩ lại việc có nên hay không đưa Huỳnh Tố My về nhà, nhưng so với phải chiều chuộng Tư Noãn Noãn, thì người bệnh như Huỳnh Tố My quan trọng hơn.
Đúng vậy, Tư Noãn Noãn nhất định sẽ không vì chuyện này mà buồn bã.


- -----
Lê Thị.
Lê Bá Sâm sau khi nói chuyện xong thì đi thẳng đến công ty xử lý công việc.
Trong phòng làm việc, anh lúc này rất bận rộn, mày anh nhíu chặt đọc đọc lại ký ký, sau một buổi sáng rốt cuộc cũng xử lý xong.
Lê Bá Sâm dựa vào ghế, nhìn như không nhìn chiếc điện thoại đang hiển thị hình ảnh của Tư Noãn Noãn, trong lòng anh cực kỳ buồn chán, cũng không biết quyết định của mình là đúng hay là sai.
Anh hít một hơi sâu nhìn đồng hồ, lúc này đã hơn mười một giờ, chắc Tư Noãn Noãn cũng đã ăn trưa rồi nên gọi.
- -
Tư Noãn Noãn đang tập đan len mà mấy video dạy đan len ở trên Youtube, cô không nhanh không chậm lấy vài sợi len mà Aley có đưa cho cô lúc sáng đan theo.
Khi hai mắt cô đang tập trung cao độ nhìn chằm chằm màn hình điện thoại thì rất nhanh chiếc điện thoại hiện lên trên màn hình " Lê Bá Sâm đang gọi. "
Mày cô nhíu lại, tuy không muốn nghe nhưng vẫn phải nghe máy.
" Alo. "
" Noãn Noãn... " Lê Bá Sâm gọi được một tiếng rồi thôi.
Tư Noãn Noãn không quan tâm anh gọi cô là gì mà lạnh giọng đáp.
" Cậu chủ... gọi tôi có chuyện gì? "
" Cậu chủ?! " Lê Bá Sâm nghe cách xưng hô của Tư Noãn Noãn, bản thân anh không khỏi khó chịu.
" Gọi Sâm! "
" Cậu chủ, nếu không có gì thì tắt máy. "
Lê Bá Sâm nghiến răng nghiến lợi, cố nhịn cơn phẫn nộ xuống khẽ nói.
" Vài ngày nữa, nhà chúng ta sẽ có khách. "
" Khách của cậu, có liên quan gì đến tôi sao? "
Lê Bá Sâm cũng không để ý cách nói chuyện khó chịu của cô mà nói.
" Huỳnh Tố My không may bị mất trí nhớ, sẽ ở nhà chúng ta vài ba hôm. "
" Ừ. "
" Em không có gì để nói với tôi sao? "
" Nói gì? "
" Em không nói suy nghĩ của em cho tôi nghe khi tôi định đưa Tố My ở lại Lê Gia. "
Tư Noãn Noãn nắm chặt nắm tay lại, không nhanh không chậm nói.
" Tôi nói anh đừng đưa cô ấy đến đây sẽ được sao? "
" Không... " Lê Bá Sâm còn chưa nói xong, Tư Noãn Noãn cười thành tiếng ở đầu đây bên kia.
" Lê Bá Sâm!!! Nếu đã không thể thì đừng hỏi tôi, chuyện của anh vốn cũng chẳng liên quan gì đến tôi...



Có thể bạn sẽ thích:



Thử đọc