Người Vợ Nô Lệ - Chương 47

Tác giả: BooMew


Anh ta tại sao lại không nghe máy?
Huỳnh Tố My hai mắt đỏ ngầu, Thiển Hạ Lâm rốt cuộc là đang làm cái gì không nghe máy. Không lẽ anh ta...
Khi Huỳnh Tố My nghĩ đến chuyện Thiển Hạ Lâm phản bội cô, thì cô nhất quyết lắc đầu phủ nhận, mày cô nhíu chặt lại.
Cô ăn nằm cùng Thiển Hạ Lâm bấy nhiêu năm, chứ không phải ngày một ngày hai mà không hiểu tính anh ta, anh ta là thật tâm yêu cô, cho dù ra ngoài chơi chít gái gú nhưng cũng không bao giờ nói dối cô.
Một một hai hai nói rõ với cô, nhưng chuyện không nghe máy này là lần đầu tiên.
Thiển Hạ Lâm từng nói " Sau này, khi chúng ta kết hôn! Anh nhất định chỉ yêu và muốn em. "
Huỳnh Tố My nhớ lại câu nói đó, trong lòng không khỏi vui vẻ chính là môi cô giương lên không bao lâu thì lại mím lại như cũ.
Lại không nghe máy!!!
Huỳnh Tố My nhịn xuống cơn tức giận nhanh chóng nhắn tin.
" Anh đang ở đâu? Sao không nghe máy? "

- -----
Nước P
Thiển Hạ Lâm đang được người phụ nữ xinh đẹp kia dùng đôi môi mềm mỏng của bản thân liếm lấy liếm để vật nam tính của anh, anh nhíu nhíu mày lại không để bản thân gầm gừ.
Người phụ nữ vốn đang hì hục ngậm lấy vật nam tính, nghe được điện thoại của Thiển Hạ Lâm vang lên liên tục liền buông ra nhìn anh khó chịu nói.
" Chúng ta đang làm, anh nên tắt máy! Thật mất hứng. "
Thiển Hạ Lâm cúi xuống hôn nhẹ người phụ nữ nói " xin lỗi " sau đó để chế độ run, điện thoại cứ run lên liên tục, người phụ nữ đang ngồi lên người anh vừa cưỡi ngựa vừa nói.
" Cô ta gọi sao? "
"... "
" Ưm... nếu như anh thật sự nói lời hôm qua là thật, em không muốn anh dây dưa gì với cô ta nữa, ưm... "
Thiển Hạ Lâm nhìn người phụ nữ đang cố gắng lên xuống, lại nhìn chiếc điện thoại, anh không như trước kia, vừa thấy liền nghe máy mà để máy ở chế độ im lặng hung hăng ra vào trong người phụ nữ trên người anh.
>>>TOP 20 TRUYỆN NGÔN TÌNH HOT NHẤT


Khi cả hai xong việc, người phụ nữ đã ngủ say trên chiếc giường king size.
Thiển Hạ Lâm đắp nhẹ chăn lên người người phụ nữ, cầm điện thoại, đi ra ngoài ban công nhìn chằm chằm tin nhắn của Huỳnh Tố My.
Đọc xong, cũng không biết anh đang nghĩ gì mà môi anh câu lên, sau đấy lại quay về ngủ cạnh người phụ nữ kế bên anh.
- ------
Huỳnh Tố My đợi mãi không thấy hồi âm, tuy rất tức giận nhưng cô vẫn nhịn xuống mà lấy chiếc điện thoại khác nhắn cho Lê Bá Sâm.
" Sâm... em sợ! "
- ------
Lê Thị.
Lê Bá Sâm đang nhu nhu thái dương vì suy nghĩ quá nhiều thành ra đau, thì nghe được tiếng tin nhắn, anh nheo mắt lại nhìn chằm chằm màn hình điện thoại.
Mày anh nhíu lại, tay anh cũng không đụng đến chỉ đưa mắt nhìn thôi.

Cảm xúc của anh bây giờ cũng không biết là gì!? Nhưng đâu đó vẫn ẩn chứa tia thất vọng trong đó.
Vài tiếng trước.
Lý Khê ( tài xế xe đấy) đi nhanh lên phòng của Lê Bá Sâm, cả người anh toát ra khí chất không thua kém những người có cấp bậc cao trong xã hội, chính là ai nấy đều bất ngờ vì dường như trong công ty ai cũng biết, Lý Khê là tài xế riêng của Lê Bá Sâm, nhưng họ không để ý vì tài xế nào chẳng như nhau.
Nhưng chỉ có vài người biết, Lý Khê đích thật là vệ sĩ nhưng vì không muốn lộ nên luôn ẩn danh làm một tài xế nhỏ.
Phỉ Vô Dư vừa thấy Lý Khê bước vào, không nhanh không chậm đưa anh đến văn phòng của Lê Bá Sâm.
Lê Bá Sâm nghe thấy tiếng gõ cửa liền nói.
" Vào đi. "
" Boss/ Boss. " Phỉ Vô Dư và Lý Khê đồng thanh gọi.
Lê Bá Sâm nhướng nhướng mày ý bảo " nói ".
Phỉ Vô Dư đứng sang một bên, Lý Khê mới nói.

" Boss xem đi. " anh đặt một tập văn kiện trên bàn Lê Bá Sâm.
Lê Bá Sâm cầm tập văn kiện mở ra, vừa đọc, môi anh không tự chủ khẽ nhếch lên cười.
Đúng là thật phải mở rộng tầm mắt nha! Thì ra những tư liệu lúc trước đều là giả, cái này mới thật sự đây sao.
Những thứ mà che đậy kia cũng bị ghi ra rất rõ trong đây.
Sống không tốt là đi bar, đi club hò hẹn.
Ngoan ngoãn là hôn hít hết người này đến người khác.
Không đồng ý hôn sự vì còn vương vấn tình cũ là tay trong tay với người dính tin đồn đó, là hôn hít các kiểu.
Lê Bá Sâm lắc nhẹ đầu một cái, cảm giác thật vọng đúng là không thể nào chối, nhưng không như sự tưởng tượng của anh, không đau lòng cũng không thấy khó chịu như lúc trước, chỉ là thấy thất vọng vì nghĩ đâu Huỳnh Tố My là một người tốt như trong tư liệu kia.
Lê Bá Sâm không nhanh không chậm nói.
" Nếu cô ta muốn đùa với lửa, thì chúng ta cùng nhau đùa với cô ta vậy! "

Nói xong, môi anh cười như không cười.
Lý Khê và Phỉ Vô Dư thấy nụ cười này của anh, trong lòng khẽ run lên, nụ cười không khác gì thường ngày nhưng hai anh đều biết, Lê Bá Sâm tức giận, hơn thế nữa, cơn giận này không dễ dàng dập tắt.
***Tưởng đâu mọi chuyện cứ như vậy đã được hóa giải, nhưng...
Mọi thứ mới chỉ là bắt đầu... bắt đầu của chuỗi ngày đau thương... bắt đầu của chuỗi ngày vì yêu nên hận... bắt đầu của chuỗi ngày chỉ muốn chết đi.
- -----
Khách Sạn GI.
Huỳnh Tố My sau khi gọi cho Lê Bá Sâm, nhận được đáp án như mong muốn của cô, cô vui vẻ hì hục ngồi bên trong phòng đợi chờ người đến.
Rất nhanh, tiếng chuông cửa vang lên, Huỳnh Tố My trong lòng không khỏi mừng rỡ thầm nói " thật nhanh a " sau đấy cô nhanh chóng chạy ra mở cửa.
Cánh cửa với mở ra, đập vào mặt Huỳnh Tố My không còn ánh mắt ôn nhu sủng nịch của Lê Bá Sâm như hôm qua hay lúc sáng nữa mà là ánh mắt chán ghét, khó chịu và thất vọng.
Huỳnh Tố My trong lòng không hốt hoảng, chuyện gì đang xảy ra thế này? Sao Lê Bá Sâm lại nhìn cô bằng ánh mắt đó?


Anh còn rất yêu thương cô mà... mới ngày hôm qua anh còn ôm cô, kích động như vậy... sao bây giờ lại như thế này?
Huỳnh Tố My nhìn Lê Bá Sâm, giọng yếu ớt gọi một tiếng.
" Sâm. "
Lê Bá Sâm bước nhanh vào trong, cười như không cười nhìn Huỳnh Tố My đợi xem cô diễn kịch tiếp.
Huỳnh Tố My nhìn Lê Bá Sâm, mày cô nhíu lại trong lòng thầm tính toán.
Không lẽ anh ta đã biết hết?! Không... không thể như vậy được, anh ta không thể biết... vì ba cô đã sắp xếp rất kỹ lượng chuyện này, nhưng dù có cố phủ nhận thì chính cô lại không dám tin vì khi thấy Lê Bá Sâm không còn giống như trước kia nữa, cô lại sợ...
Sự sợ hãi này không thể diễn tả bằng lời, vì... đây là lần đầu tiên cô biết đến ánh mắt này của anh.
Lê Bá Sâm nhìn thấy ánh mắt Huỳnh Tố My cứ đảo tới đảo lui suy nghĩ, anh không nhịn được nói.
" Đã tính được kế khác rồi sao? "
Giọng nói anh không còn chứa những thanh âm ôn nhu nữa mà thành những thanh âm miệt thị, cay độc.
Lời nói của Lê Bá Sâm vừa dứt, Huỳnh Tố My hai mắt trừng to ra không tin vào tai mình.
" Anh ta thật sự biết. " Đây là câu nói đầu tiên vang lên trong đầu của Huỳnh Tố My.
Cô không nhịn được lảo đảo một cái như muốn té, nhưng do đang đứng gần bàn nên cô liền nắm lấy bàn trụ chính mình đứng vững.
Hai mắt cô trừng to nhìn chằm chằm Lê Bá Sâm hỏi.
" Anh nói vậy là sao? " thình thịch... thình thịch... tiếng trái tim cô đập nhanh dần hồi hộp chờ đáp án từ anh.
Lê Bá Sâm không nhìn Huỳnh Tố My mà nhẹ giọng nói.
" Tôi còn nghĩ Huỳnh tiểu thư đã thay đổi, giống như cô bé năm nào tôi quen biết... chính là không ngờ đến... " dừng một chút, môi anh câu lên nhìn cô, trong ánh mắt tràn ngập thất vọng lẫn coi thường nói tiếp.
" Hồ ly thì vẫn là hồ ly, có chưa chết cũng giả như đã chết a! Cô thật làm tôi mở rộng tầm mắt. "
Huỳnh Tố My run rẩy, tay cô giơ lên che miệng...
" Anh... anh nói vậy là sao Sâm? Em nghe không... không hiểu! " cố ngăn chặn tiếng la hét hốt hoảng của cô, Huỳnh Tố My giả vờ ngây thơ hỏi.
Lê Bá Sâm nheo mắt nguy hiểm nhìn Huỳnh Tố My, lấy tập văn kiện mà Lý Khê đưa cho anh lúc chiều, đập mạnh vào bàn trước mặt Huỳnh Tố My.
" Tôi nghĩ cô phải biết và hiểu rõ hơn ai hết! Ngây thơ, nết na, thùy mị, đơn thuần của cô là dạng gái đi đêm tối ngày! À đi chơi bình thường, bè bạn bar club cũng ai đâu nói gì... chính là cô là dạng gái hư hỏng của nước P lại sang nước J giả vờ ngây thơ, thuần khiết? " anh không nhịn được quát to lên.
Cho dù không yêu thương cô như trước kia, nhưng anh đã rất vui sướng kinh ngạc vui mừng khi gặp lại cô, cho dù là anh luôn nghĩ bản thân yêu cô, nhưng anh lại không yêu cô nữa... chính là anh vẫn có thể bảo vệ cô.
Nhưng... lừa dối vẫn là lừa dối... môi anh câu lên cười còn khó coi hơn khóc nhìn thẳng vào ánh mắt hoảng loạn trốn tránh của Huỳnh Tố My anh khẽ nói.
" Cô thật làm tôi thất vọng đấy My! "
" Không... Sâm... mọi chuyện không như anh nghĩ đâu... không như anh đang nghĩ đâu Sâm! " con người sợ hãi của cô đảo một vòng, như tính ra cách gì đó mà dùng hai mắt ngập nước nhìn Lê Bá Sâm nói.
Không đợi Lê Bá Sâm nói, Huỳnh Tố My quỳ xuống, nắm lấy chân Lê Bá Sâm ngẩng đầu đáng thương nói.
" Mọi chuyện không phải như anh nghĩ... xin anh... xin anh đừng nghĩ em như vậy! "
" Haha! Huỳnh Tố My, cô đang xem tôi như một thằng ngốc, thích thì chơi không thích thì đuổi nó đi hay sao? " Lê Bá Sâm nghe Huỳnh Tố My nói, anh cười rộ lên quát.
" Không... không phải như vậy! Ai không có quá khứ... ai lại không có sai lầm... nhưng... em thật sự hối cải, thật sự bị ép rời đi... thật sự bị người ba luôn cưng chiều yêu thương em bỏ mặc, hơn thế nữa, em thật sự yêu anh...



Có thể bạn sẽ thích:



Thử đọc