Người Vợ Nô Lệ - Chương 45

Tác giả: BooMew


Tư Noãn Noãn câu lên khóe môi, nụ cười trào phúng cùng đau lòng khó mà có thể che dấu được, cô không ăn, chỉ đi nhanh ra khỏi biệt thự này mà về ngôi nhà nhỏ xinh của cô tắm rửa thật sạch sau đó đi ra lại Lê Gia.
Cũng như mọi khi, một cây vừa đủ chống đỡ thân thể cô, một chiếc đèn pin nhỏ và hôm nay lại lấy thêm một chiếc áo khoác, cô để mọi thứ ngay ngắn bên dưới sàn lạnh lẽo sát bên phòng Lê Bá Sâm.
Tư Noãn Noãn hít một hơi sâu, cô mới nhẹ nhàng bước vào trong phòng.
Cánh cửa vừa đóng, Lê Bá Sâm vẫn như mọi khi nhìn Tư Noãn Noãn, ánh mắt anh chỉ toàn là chán ghét, cũng không biết anh đang nghĩ gì, môi anh câu lên nham hiểm, không nhanh không chậm nói.
" Cô biết hôm nay vì sao tôi về trễ không? "
" Không biết. " biết! Nhưng cô nào có thể nói bản thân biết chứ.
Môi Lê Bá Sâm cười như không cười nói.
" Tôi đi gặp người tôi yêu! Chính là gần hay hơn tám năm trước đấy! Cô ấy vì bị ép buộc mà rời xa tôi, nhưng bây giờ cô ấy đã ở bên cạnh tôi. "
Trái tim Tư Noãn Noãn đột nhiên cảm thấy nó như đang rỉ máu nhưng môi cô vẫn cười, ánh mắt vẫn lạnh, giọng nói vẫn lạnh.
" Chúc mừng anh! "

" Chúc mừng anh " đây thật sự là cô thành tâm nói, vì...cho dù buông bỏ nhưng sau này cô cũng không thể nói ra ba từ này thêm một lần nào nữa.
Không phải buông bỏ rồi hay sao? Tại sao trái tim cô lại cứ đau nhói như thế?
Không phải không cảm giác gì nữa sao? Tại sao cô trông như một con ngốc đứng nhìn người người hạnh phúc còn cô vẫn đứng đó giữa cơn mưa tầm tã muốn bước đi về nhanh phía trước cũng không được, muốn dừng lại cũng không xong...
Lê Bá Sâm vẫn nhìn chằm chằm Tư Noãn Noãn, dùng lời lẽ cay độc trào phúng nói.
" Chắc cô cũng biết rõ thân phận của mình trong cái Lê Gia này? Nhanh chóng mang thai rồi cút khỏi đây là được. Tiền tôi sẽ gửi cho cô, cũng như chu cấp đầy đủ cho cô. "
" Ừ! "
" Cô không có gì để nói sao? "
" Nói gì? "
" Cô? " Lê Bá Sâm cắn chặt răng tức giận!
" Nhanh mang thai! " Tư Noãn Noãn nói một câu, dừng một chút lại nói tiếp.
>>>TOP 20 TRUYỆN NGÔN TÌNH HOT NHẤT


" Vậy nên anh phải nhanh! "
Lê Bá Sâm tức giận, bước nhanh về phía trước tay giơ lên cao, định đánh Tư Noãn Noãn, chính là nhìn ánh mắt cô, ánh mắt đó giống như hôm qua...
Anh hạ tay xuống, hung hăng đẩy cô xuống giường tay anh giữ chặt tay cô, xé rách toàn bộ quần áo trên người cô lúc này.
Hai mắt anh đỏ ngầu, môi câu lên nói.
" Tư Noãn Noãn, đỉ thì vẫn là đỉ... nếu đã thèm khát đàn ông như vậy! Thì tôi cũng không cần phải kiêng dè gì nữa. " áp sát vào tai cô, Lê Bá Sâm cắn mạnh vào vòng tay cô.
" Thật sự mà nói, mỗi lần chạm vào người cô, tôi đều cảm thấy thật dơ bẩn gớm ghiếc, nhưng... khuôn mặt của cô chẳng khác gì mấy với Tố My của tôi... nên cũng thật có cảm giác nha. "
Dứt câu, anh kéo khóa quần anh ra, lôi vật nam tính vốn đã cương cứng từ khi đè cô xuống, không mở rộng hang động giúp cô, cũng không hề để cô tiết ra dịch để trơn tru dễ vào, anh chỉ hung hăng cấm sâu vào trong cô.
Mặc cho tiếng thét đau đớn của cô vang lên, lực đạo ra vào của anh càng ngày càng nhanh.
Tư Noãn Noãn đau đến mặt mày tái nhợt.
" a.... "

" A... đau... a... "
" Lê Bá Sâm...a... hư... hư mất... không... a... ưm... a... "
Tiếng rên rỉ cùng tiếng nức nở liên tục vang lên, Tư Noãn Noãn thở dốc liên tục, mãi cho đến khi một lần Lê Bá Sâm rút ra gần hết, sau đó lại hung hăng tiến vào liên tục chục lần, tinh dịch nóng hổi bắn thẳng vào người cô...
Tư Noãn Noãn hai mắt ngập lệ, mệt mỏi, bủn rủn, đau đớn... mọi dư vị xen lẫn nhau, khi anh hoàn toàn rút ra khỏi người cô... môi cô câu lên cười khổ gọi một tiếng.
" Lê Bá Sâm... "
Lê Bá Sâm nhìn cô, Tư Noãn Noãn yếu ớt nhìn anh môi cô nhếch lên.
" Tôi Hận Anh! "
Hận! Vì yêu nên Hận, vì Tình nên Hận hay vì chính anh nên cô Hận!!!
Chính là một câu của Tư Noãn Noãn ngày hôm nay... sẽ khiến Lê Bá Sâm vĩnh viễn nhớ mãi không quên.
Khi Tư Noãn Noãn rời đi, trời đã hơn hai giờ, hôm nay Lê Bá Sâm tha cô nhanh hơn mọi ngày, nói chính xác là anh không có tâm trạng hành hạ cô.

Nhìn ánh mắt đó, nhìn thấy tia đau lòng đó, tia thất vọng đó, tuy mọi thứ rất ít ỏi hiện lên trong mắt cô, chính anh vẫn không nhịn được mà cảm thấy tim anh co lại.
Lê Bá Sâm cúi đầu nhìn chằm chằm vết máu còn dính trên ga giường kia, anh quát mạnh sao... hôm nay có máu...
Lê Bá Sâm hít một hơi sâu đi vào phòng tắm nhẹ lại ra ngoài thì chiếc giường đã sạch sẽ như mọi khi, anh nằm lên hai mắt nhắm chặt cố quên hết mọi thứ liên quan đến Tư Noãn Noãn.
- --
Tư Noãn Noãn khoác nhẹ chiếc áo mỏng manh, gió lạnh liu hiu thổi làm cả người gầy gò của cô không khỏi run lên, nhìn về ngôi nhà sáng đèn xa xa kia, môi cô câu lên. Là nhà của cô, của mỗi mình cô thôi.
Tư Noãn Noãn hít một hơi sâu, ngẩng đầu nhìn bầu trời đang rực sáng nhờ ánh trăng kia... thật cô đơn... thật tịch mịch.
- ----
Sáng hôm sau.
Tư Noãn Noãn vẫn không xuất hiện, Lê Bá Sâm cũng không để ý chỉ dặn dò cho người chuẩn bị nhiều hơn thức ăn đưa cho Tư Noãn Noãn, không phải anh quan tâm cô mà là anh nghĩ từ giờ cho đến cuối tháng nên để cô ăn nhiều một chút, nếu không có gì sai thì nhất định cô sẽ có thai.
Không phải anh giỏi mấy việc tính toán này, mà là trong lòng anh tự có tính toán, cũng vì thế anh không thể không nhanh chóng tính toán ngày giờ cô mang thai.

Tính ra Tư Noãn Noãn ở với anh cũng gần một tháng, trong một tháng này nào cũng quan hệ, cho dù không canh đúng ngày thì cũng dính thai thôi.
Lê Bá Sâm ăn sáng xong, khi đang chuẩn bị rời đi, anh nhìn như không nhìn chén đũa chuẩn bị cho Tư Noãn Noãn mỗi sáng, không nhanh không chậm nói.
" Sau này không cần chuẩn bị! Cũng đừng để cô ta đi lại nhiều, không có việc không cần để cô ta rời khỏi nhà bên đó. "
" Nhưng... " quản gia Lâm định nói gì đó, Lê Bá Sâm nhíu mày nói.
" Quản gia Lâm, ông đừng quá quan tâm đến cô ta nhiều quá! Mợ chủ của các người, phu nhân của Lê Gia sau này là một người khác không phải cô ta. " nói xong anh rời đi, chính là anh chưa bước xa bao lâu lại có chuông điện thoại vang lên.
Không còn giọng lạnh lẽo như lúc nãy nữa, thay bằng giọng nói ôn nhu sủng nịch.
" Anh nghe... "
"... "
" Ừ, anh đến liền! "
"... "


" Được rồi một lát gặp nhé! "
- -----
Tập đoàn Hoa Thị.
Hoa Tử Khiêm ngáp lên ngáp xuống ngồi trên ghế tổng giám đốc, hai mắt anh cố mở to ra nhìn chằm chằm đống báo cáo cần xử lý, môi anh mím lại khó chịu, nhưng đã hứa với lão già kia rồi, anh cũng không thể rời đi a.
Hoa Tử Khiêm vốn còn khó chịu vì nhức óc làm mấy báo cáo này thì điện thoại anh liền vang lên.
Hoa Tử Khiêm nhíu mày nhìn màn hình điện thoại, sau đó chấp nhận cuộc gọi.
" A lô? "
" Boss... "
" Sao đấy? "
" Huỳnh Tố My đã đến nước J, hiện tại đang ở khách sạn GI. "
" Còn gì nữa không? "
" Lê Bá Sâm, chủ tịch Lê Thị cũng có ở đó. "
Hoa Tử Khiêm nghe thấy, " a " lên một tiếng, môi anh câu lên nói.
" Chụp nhiều hình đẹp một chút, rất nhanh chúng ta sẽ cần chúng. "
" Rõ. "
Tắt máy, Hoa Tử Khiêm nhìn như không nhìn hình ảnh người phụ nữ xinh đẹp cười như có như không đang đi trên đường, môi anh câu lên suy nghĩ gì đó thích thú, đem hình ảnh cất đi, anh lại chăm chú xử lý báo cáo.
- -------
Khách Sạn GI.
Huỳnh Tố My đang ngồi trong nhà hàng của khách sạn GI, môi cô mím chặt hai mắt to tròn nhìn chằm chằm cửa ra vào đợi người.
Lê Bá Sâm rất nhanh đi vào, nhìn hướng Huỳnh Tố My đang ngồi, môi anh câu lên cười gọi.
" My... My... "
Huỳnh Tố My cũng nhìn thấy Lê Bá Sâm, hai mắt cô sáng rực gọi một tiếnG.
" Sâm Sâm... " giọng nói mang theo vài phần yếu đuối, vài phần nũng nịu khiến người nghe người thích...



Có thể bạn sẽ thích:



Thử đọc