Người Vợ Nô Lệ - Chương 32

Tác giả: BooMew

Vốn Tư Noãn Noãn còn nghĩ bản thân chắc chắn sẽ không yên ổn qua ngày hôm nay, nhưng mọi chuyện diễn biến quá đột ngột.
Cô sau khi ăn xong bữa sáng long trọng đó, thì chính cô đã chuẩn bị sẵn tinh thần bị đánh cùng với bị ăn THỊT nhưng...
Không có như vậy, Lê Bá Sâm không đến gây chuyện cũng không hề gọi người đến gây chuyện, Tư Noãn Noãn thấy lạ không giống với cách làm việc với Lê Bá sâm liền hỏi Aley.
" Aley... cậu chủ đi đâu rồi? " thật sự trong lòng cô rất sợ hãi nhưng thà chính mình chấp nhận với sự thật này còn hơn là phải chịu những dày vò khác mà bản thân không hề hay biết.
Aley nhìn Tư Noãn Noãn lại nói.
" Cậu chủ đi làm rồi ạ. "
" Đi Làm Rồi. " câu này cứ lặp đi lặp lại trong đầu Tư Noãn Noãn, hai tay cô không kiềm được run rẩy.
Aley như nhìn ra Tư Noãn Noãn run rẩy, cô bé vội vàng hỏi.
" Chị... à không Mợ chủ, mợ có sao không? "
Cô bé cũng không hiểu tại sao mỗi lần nhắc đến cậu chủ, mợ đều run rẩy, mặc dù cô bé từng thấy mợ bị cậu đánh... nhưng không phải là cậu đã thấy được điểm tốt ở mợ rồi sao.
Tư Noãn Noãn thu lại sự sợ hãi của mình, nhìn Aley khẽ nở nụ cười nhẹ nhàng nói.
" Không sao. Chị thấy hơi lạnh thôi. " dừng một chút Tư Noãn Noãn lại nói.
" Sau này không có ai, em cứ gọi chị là chị như trước kia đi. Không cần phải gọi mợ đâu. "
Aley nhìn nhìn Tư Noãn Noãn không nghi ngờ gì nói.
" Dạ chị, vậy chị nghỉ ngơi đi. Trước khi cậu đi cậu có nói chị ở nhà nghỉ ngơi thật tốt đi. "
Tư Noãn Noãn gật đầu một cái, Aley tạm biệt nhanh chóng rời đi về biệt thự.
Tư Noãn Noãn ngồi trong ngôi nhà nhỏ, đọc đi đọc lại tin nhắn mày khẽ nhíu chặt...
Nếu hiện tại muốn cô có con... cũng không có gì khó khăn, chính là Lê Bá Sâm sẽ càng thêm hiểu lầm cô, càng gây chuyện với cô nhiều hơn.
Tư Noãn Noãn nhu nhu thái dương, lại nhìn vào gương, gương mặt phản chiếu của cô. Đã bớt sưng nhưng... thuốc có công dụng cũng không thể nhanh lành được.
Cũng có thể hiểu tại sao Lê Bá Sâm lại để cô ở nhà nghỉ ngơi, chắc là vì không muốn cô xách cái mặt này tới công ty. Nhưng cũng không có vấn đề gì, không đến công ty cũng chẳng sao, nhưng rốt cuộc Lê Bá Sâm đang nghĩ gì? Biết tin bên kia buộc mang thai không lẽ anh ta không tức giận.
Tư Noãn Noãn trong lòng thầm hy vọng Lê Bá Sâm không tức giận, chính là những gì cô hy vọng vĩnh viễn cũng sẽ không thành sự thật.
Vì có một số chuyện, không phải chỉ cần một người nghĩ đó ổn thì sẽ ổn đâu. Bản chất của con người cũng vậy, cũng phải cần có thời gian thích nghi và thay đổi nhưng không...
Lê Bá Sâm không thuộc dạng người nhìn nhận những sự việc trước mắt mà suy nghĩ xem có nên làm thế này thế kia không, anh là một con người cố chấp, vì những gì bản thân tổn thương ở quá khứ mà sống tàn nhẫn ở hiện tại.
Người xưa có câu " Giang Sơn dễ đổi, Bản Tính khó dời. "
Con người, ai cũng cố chấp cũng tham vọng cũng sợ hãi cũng tổn thương. Có người họ đạp lên tổn thương mà hướng về phía trước còn có người... họ tự chôn mình vào cái tổn thương ở quá khứ mà ám ảnh cả một hiện tại hay tương lai.
- ----
Nước P, thành phố Rame quận 99.
Một người đàn ông trung niên ngồi trên ghế, hai mắt nheo lại nhìn chằm chằm báo trên tay, càng đọc mày ông càng nhíu chặt lại.
Mấy năm trước, ông không để ý, hiện tại mới để ý, thằng nhóc năm nào còn chưa dứt sữa giờ lại thành gia chủ của Lê Gia, không những thế từ năm năm trước, sau khi thằng nhóc lên làm gia chủ thì liền đưa Lê Gia lên một tầm cao mới. Thật đúng là không ngờ được mà.
Không bao lâu một người phụ nữ mặt mày trang điểm kỹ càng bước vào không nhanh không chậm ngồi đối diện người đàn ông trung niên, khó chịu nói.
" Ba nói đi. Gọi con về làm gì? Bây giờ mới 9h sáng. "
Người đàn ông trung niên nhìn đứa con gái mất nết của ông mày nhíu chặt, đập tờ báo trên tay xuống bàn.
" Mày tự mình coi đi. " dừng một chút ông lại hung hăng nói.
" Đừng có mà tối ngày ăn rồi lại chơi, cái nhà này không nuôi không mày. "
Người phụ nữ bĩu môi một cái, cầm tờ báo lên đọc mày nhíu chặt nói.
" Chuyện của anh ta liên quan gì con? "
" Ngu ngốc. " Người đàn ông trung niên nhìn chằm chằm người phụ nữ mắng.
Ông nhắm mắt lại khẽ nói.
" Mày không thấy giờ nó quá thành đạt sao? "
" Thì sao? "
" Còn sao nữa, về nước đi! Nhanh chóng câu dẫn nó, chỉ cần mày là làm vợ nó, tiền mày xài không hết. Còn là gia chủ Phu Nhân của Lê Gia nữa mà. "
Người phụ nữ cười như không cười nói.
" Anh ta cần gì câu dẫn, một con chó mà thôi. Cần gì câu dẫn... kêu một tiếng liền tới."
Như nghĩ tới gì đó, người phụ nữ liền cười càng nham hiểm.
Người đàn ông trung niên nheo mắt nhìn người phụ nữ khẽ nói.
" Con nghĩ cậu ta như trước kia sao? " dừng lại một chút lại nói.
" Cậu ta là gia chủ của Lê Gia, không còn ngây thơ như trước kia đâu. "
Theo như những năm trước kia, Lê Bá Sâm thật sự rất vô dụng, nhớ những năm đó hai đứa cận kề nhau ông không khỏi nhíu mày.
Người phụ nữ trẻ tuổi môi câu lên nói.
" Ông Huỳnh lo lắm chuyện quá! Con người có thay đổi nhưng ngài nghĩ một kẻ từng yêu con tận 10 năm kia có thể nói ngày một ngày hai là dứt à? Mới xa nhau có 8 năm chứ nhiêu đâu... con không tin anh ta quên đi con. Biết đâu hiện tại còn đang đợi con về nữa kìa. "
Chỉ cần nhớ lại chuyện tám năm về trước cô lại rất tự tin về những điều này. Cô và Lê Bá Sâm là bạn thanh mai trúc mã, năm 12 tuổi Lê Bá Sâm bắt đầu bám theo cô, lúc đó cô cũng mới 8 tuổi, thấy người tốt lại nhiều tiền mua bánh kẹo cho mình thì theo thôi, dần dần lớn lên, đúng thật khi nghe Lê Bá Sâm nói sẽ cưới cô, cô rất vui và còn nói cái gì năm 18 tuổi sẽ kết hôn.
Hiện tại nhớ lại, cô không khỏi cảm thấy nực cười, còn cái ngày chia tay đó nữa, lần đầu tiên cô thấy một thằng con trai lại khóc sướt mướt như thế... hứ hiện tại gia chủ, chủ tịch của Lê Thị sao?
Thật đúng là trời cao có mắt, đang biết cô thiếu tiền xài nên giúp cô đây mà.
" Hứ, con chỉ nói được cái miệng, ngon thì lo sắp xếp về nước đi. Những thằng bồ bịt ở đây cũng chia tay hết cả đi. Ta muốn ăn kẹo mừng trong năm nay đấy. "
Người đàn ông họ Huỳnh vui vẻ nói với cô con gái.
Người phụ nữ đặt tờ báo xuống, không nhanh không chậm đứng dậy đi ra ngoài mới nói vọng vào.
" Cuối tuần này con sẽ về. " dứt câu người phụ nữ này lại lái xe ra ngoài.
Người phụ nữ này không ai khác chính là vị hôn thê trước kia của Lê Bá Sâm, tên là Huỳnh Tố My, năm nay 26 tuổi, là cô con gái độc nhất của chủ tịch tập đoàn Huỳnh Lân.
Người đàn ông trung niên lúc nãy là Ba của Huỳnh Tố My, tên là Huỳnh Lập Thành, chủ tịch tập đoàn Huỳnh Lân.
Ông khác với những người khác, chính là rất yêu thương cô con gái duy nhất của mình Huỳnh Tố My, từ ngày mẹ cô mất, thì ông cũng là gà trống nuôi con tới nay, ông chưa từng nghĩ sẽ gần nữ sắc cũng như chưa từng có ý định sẽ lấy thêm vợ, ông yêu thương cưng chiều cô con gái này hết mực, ngay cả tập đoàn Huỳnh Lân, ông cũng chuẩn bị sang tên cho cô.
Cùng một định mệnh nhưng số phận mỗi người mỗi khác.
Huỳnh Tố My cũng như Tư Noãn Noãn, mẹ của cô cũng vì sinh khó mà mất, nhưng cô lại được người cha vô cùng yêu thương cưng chiều. Còn nhỏ đã biết cái gì gọi là tiền gọi là quyền mà chà đạp những người thấp kém hơn cô. Còn Tư Noãn Noãn, cũng vì mẹ mất do sinh khó, nhưng cô lại bị hai bên ông bà và cha ruột ghét bỏ. Cuộc sống chẳng có ngày nào vui vẻ ngoài việc hàng ngày phải chịu vô số trận đòn vô lý kia.
- --
Nhà Chính Lê Gia.
Lưu Hà Mi nhìn tin nhắn của quản gia Lâm gửi tới, mày bà khẽ nhíu chặt lại không chần chừ đi nhanh lên tầng thờ tổ tiên con cháu Lê Gia chỗ Lê lão gia tử hay ở cả ngày lẫn đêm.
" Ba. Con vào được không? " Lưu Hà Mi đứng trước cửa phòng cẩn thận gõ cửa, lại nhẹ giọng hỏi.
Lê Bá Thịnh trên tay đang cầm quyển tạp chí doanh nhân, khuôn mặt già nua nhăn nheo cố đọc chữ thì nghe thấy con dâu gọi, ông đặt quyển tạp chí xuống lớn tiếng nói.
" Ờ, vào đi. "
Lưu Hà Mi nghe được Lê Bá Thịnh đồng ý, mở cửa vào lại đóng cửa cẩn thận nói.
" Ba, chúng ta vẫn nên công khai chuyện Lê Bá Sâm ra bên ngoài. "
" Làm gì? " Lê Bá Thịnh nhìn Lưu Hà Mi hỏi.
Lưu Hà Mi cũng không nói dối gì.
" Phía bên nhà mẹ con cùng với bên này, mấy bác mấy chú mấy cô của Bá Sâm cứ muốn đưa người sang nó, nếu nói nó kết hôn rồi cũng đỡ phiền phức khi từ sáng đến tối đều nghe điện thoại. "
Lê Bá Thịnh nghĩ nghĩ, thấy cũng đúng, nên gật đầu đồng ý, ông còn nói thêm một câu.
" Công khai luôn tên cháu dâu đi. "
" Như vậy được sao ba? " Lưu Hà Mi nhớ đến tin nhắn của quản gia Lâm vội vàng hỏi.
Lê Bá Thịnh gật đầu nói.
" Cho dù hiện tại thằng Sâm còn không thích cháu dâu đó, nhưng ít nhiều gì nếu muốn giữ người ở lại dài lâu phải cấp cho nó một danh phận. Chúng ta không giúp được gì cho nó, nhưng dù sao thân phận là người của Lê Gia này sẽ để nó bớt gặp rắc rối. "
Ông có gọi cho người bên Lê Gia tìm hiểu tình hình, thì biết chắc chắn việc muốn chắt này không giúp được cháu dâu, nên hiện tại chỉ cần công khai Tư Noãn Noãn là cháu dâu Lê Gia, Gia Chủ Phu Nhân tương lai như vậy cũng sẽ không để nó phải chịu ủy khuất.
- ----------------
#Lưu Ý. Vì để phân biệt hai bên Lê Gia, một bên của Lê Bá Sâm thì gọi mỗi Lê Gia thôi nha, còn Lê Gia bên Mẹ của Lê Bá Sâm và ông nội anh Lê Bá Thịnh ở sẽ ghi thành nhà Chính Lê Gia. Ở mấy chương trước, có bị sai thì khi nào rảnh Boo sẽ sửa lại.
Theo dõi page để cập nhật truyện hay

Thử đọc