Người Vợ Nô Lệ - Chương 30

Tác giả: BooMew


Tư Noãn Noãn đứng trước cửa phòng... môi câu lên chua xót mà cố bước đi xuống từng bước một.
Hai chân cô kịch liệt run rẩy, Tư Noãn Noãn cố gắng nắm thật chặt tay vịn cầu thang mà đi dần dần xuống dưới.
Giữa hai chân cô... cảm giác ê ẩm lại rất đau khi bước xuống, Tư Noãn Noãn cố gắng bước đi, cứ đi mãi cho đến khi ra phía sau biệt thự Lê Gia, đến ngôi nhà nhỏ của chính cô.
Đến ngôi nhà nhỏ, Tư Noãn Noãn buông lỏng cơ thể ra, ngồi bệch trong nhà, thở một hơi ra " phù " sau đó, lại nức nở khóc thành tiếng.
Cảm giác của cô lúc này đây.
Đau.. thật sự rất đau, nỗi đau này còn đau hơn nỗi đau bị Lê Bá Sâm dày vò. Trái tim cố chấp vừa gặp đã yêu, giờ lại nhận lấy tổn thương.
Tình Yêu đau đớn nhất là như vậy... yêu đơn phương đôi khi còn tốt hơn là thổ lộ sau đó lại bị chà đạp cái tình cảm đó...
Tư Noãn Noãn cười khổ, tại sao... tại sao cô lại khổ như thế này...
Khó khăn đau đớn thì thôi, tại sao lại để cô yêu anh ta?
- ----

Quản gia Lâm núp trong tối, nhìn chằm chằm vóc dáng nhỏ bé gầy gò của Tư Noãn Noãn đang rời đi, ông khẽ lắc đầu, thầm nghĩ " cậu chủ luôn đối xử với mợ như vậy, nếu có một ngày mợ bỏ đi. Chắc chắn cậu sẽ phải hối hận cả một đời này."
Dứt suy nghĩ, quản gia Lâm đang định rời đi thì bước chân khẽ khựng lại thấy Lê Bá Sâm đang đi xuống, quản gia Lâm không chậm chạp gọi một tiếng.
" Cậu chủ. "
Lê Bá Sâm không đáp mà đi xuống dưới, hai mắt nheo lại nhìn quản gia Lâm, không nhanh không chậm nói.
" Gọi người nấu ít cháo đem cho cô ta đi. " dừng một chút lại nói.
" Cháo mịn một chút, thịt cũng bâm nhiễn một chút cho cô ta dễ ăn. "
Nói xong đang định rời đi, thì quản gia Lâm liền hỏi.
" Cậu chủ quan tâm mợ như vậy? Tại sao lại đánh đập mợ? "
Lê Bá Sâm cứng đờ không nói gì thì quản gia Lâm lại nói.
" Tôi chăm sóc cậu từ khi cậu mới sinh ra, tôi biết cậu không phải là một người độc ác như vậy. " dừng một chút lại nói.
>>>TOP 20 TRUYỆN NGÔN TÌNH HOT NHẤT


" Cậu đừng làm việc không nên làm nữa, không thôi sẽ... " không quay đầu lại kịp. Chính là quản gia Lâm còn chưa nói xong, Lê Bá Sâm đã nói chặn lại.
" Ông chăm sóc tôi từ nhỏ? Thì đừng xen vào việc của tôi. " dứt câu đi thẳng lên tầng.
Quản gia Lâm không nhịn được nói.
" Cậu sẽ hối hận nếu không dừng lại. "
Lê Bá Sâm nghe, nhưng vẫn vờ như không nghe mà đi thẳng lên phòng ngủ.
Quản gia Lâm nhìn bóng dáng tịch mịch của Lê Bá Sâm mày ông nhíu chặt, cũng không nói gì nữa mà đi thẳng vào bếp dặn dò người nấu cháo.
- ---
Tư Noãn Noãn khóc một lúc lâu nín, chính cô đi vào phòng tắm tẩy rửa cơ thể của cô.
Đi ra khỏi phòng tắm, Tư Noãn Noãn nhịn đau nhức mà lấy dầu sứt những chỗ bị bầm tím.
Nằm trên giường nhỏ, Tư Noãn Noãn thở dài một hơi, nhìn trăng sáng ngoài cửa sổ kia môi cô khẽ câu lên.

Cuộc sống này... đâu phải ai cũng đau thương, có những người họ đang hạnh phúc, họ sinh ra là có gia đình có cuộc sống tốt đẹp, chỉ có cô sinh ra không ai cần.
Khi hai mắt sắp nhắm chặt chìm vào giấc ngủ thì ngoài cửa liền có tiếng gõ cửa.
" Cốc cốc cốc. "
Tư Noãn Noãn nhíu mày nghi ngờ, giờ này cũng gần 8 9 giờ tối rồi chứ ít mà sau có tiếng gõ cửa.
Aley như biết Tư Noãn Noãn sợ vội vàng lên tiếng.
" Là em, Aley đây ạ. "
Tư Noãn Noãn thở " phù " một hơi, cố chống đỡ thân thể đau nhức của cô ngồi dậy đi đến mở cửa cho Aley.
Nhìn thấy Aley, môi Tư Noãn Noãn khẽ câu lên hỏi.
" Sau muộn thế này em lại tới? "
Aley đi nhanh vào đem cái giỏ đựng đồ ăn cùng chén đĩa đặt lên bàn, vừa bày ra vừa nói

" Chị nhanh đến ăn đi. "
" Cái này là? "
" Cậu chủ dặn người làm cho chị đấy. " Aley nhíu mày nói, lúc sáng chính mắt cô bé nhìn thấy Tư Noãn Noãn bị đánh, bị đánh đến thảm thương ra sau, cũng không nói gì thêm mà đem đồ ăn dọn lên.
Tư Noãn Noãn nhìn cháo nấu rất kỹ, mày cô nhíu chặt ngồi xuống ăn.
Aley lại đi về nhà chính, sau đó trên tay xách thêm một giỏ lớn đi tới.
" Cái này là thuốc mà quản gia Lâm dặn em đưa cho chị, công dụng cũng như cách dùng đã ghi rõ sau mỗi lọ, còn có đây là. " đưa cho Tư Noãn Noãn chiếc điện thoại mới. Aley lại nói.
" Phu Nhân kêu quản gia Lâm đưa cho chị. "
Tư Noãn Noãn nhìn điện thoại lại nhìn thuốc khẽ hỏi.
" Anh ta biết sao? "
Aley lắc đầu nói.

" Không biết, cho dù có biết cũng không cản được" Aley nhìn chằm chằm Tư Noãn Noãn, nhìn đến một bên má sưng vù mày cô bé nhíu chặt, hai mắt đỏ ửng rưng rưng nói.
" Sao chị lại khổ như vậy? "
Tư Noãn Noãn buông đũa muỗng trên tay xuống nhìn Aley, xoa nhẹ má cô bé nói.
" Đây là mệnh của chị. Đừng khóc... chị không xứng đáng để em phải khóc đâu. "
" Tại sao lại không xứng đáng chị tốt như vậy mà. "
" Tốt hay không tốt, không thể nhìn người một vài ngày có thể nhận ra. Nhiều người họ phải tiếp xúc thật lâu mới nhìn ra người đó là tốt hay xấu."
" Thế sau này khi cậu chủ nhìn ra chị là người tốt sẽ không còn đánh chị nữa có đúng không? " Aley hai mắt to tròn nhìn Tư Noãn Noãn hỏi.
" Thế sau này khi cậu chủ nhìn ra chị là người tốt sẽ không còn đánh chị nữa có đúng không? " Aley hai mắt to tròn nhìn Tư Noãn Noãn hỏi.
Tư Noãn Noãn cứng họng, bất ngờ với câu hỏi của Aley, môi cô câu lên cười khổ, nuốt câu định nói, nhìn Aley cười nhẹ một cái nói.
" Đúng rồi nha! Một thời gian nữa, cậu chủ của Aley sẽ rất rất thương chị khi biết chị là người tốt. "


Aley hai mắt trừng to lặp tức vui vẻ nói.
" A, vậy là tốt rồi! Lúc đó Aley sẽ có em cùng chơi chung phải không? "
" Ừ nha. " Tư Noãn Noãn nặng nề gật đầu một cái.
Nói chuyện với Aley một lúc, Aley dọn chén đĩa lại tạm biệt chạy nhanh về biệt thự Lê Gia.
Tư Noãn Noãn nhìn từ căn nhà nhỏ của mình ra ngoài thấy căn biệt thự xa xa kia, cô cười chua xót.
" Sẽ tốt sao? Sẽ có em sao? Chắc chắn sẽ không rồi... "
Nước mắt đắng cay cứ thế tuôn xuống.
- ---
Trong phòng ngủ của Lê Bá Sâm.
Lê Bá Sâm ngồi một góc hút thuốc, trong đầu hiện về hình ảnh Tư Noãn Noãn cắn răng nhịn đau... lại nhớ những câu nói.
" Xin anh... ư... sẽ hư mất... "
" Đừng á... "
" Sâm... Sâm đừng mà... "
" Đừng đánh anh ấy... "
" Con nguyện ý... chính con nguyện ý để anh ấy đánh con... anh... anh ấy không có lỗi. "
" Là tôi mơ... mơ một ngày nào đó được anh nhìn được anh trân trọng... haha "
" Mơ một giấc mơ vĩnh viễn không là thật... thật nực cười mà không phải sao? Chính tôi hy vọng bao nhiêu liền bị đạp đổ bấy nhiêu... chính mình đã nhận ra nhưng... hy vọng vẫn còn hy vọng mà cố chấp yêu một người... như Anh... "
" Cuộc sống này là như vậy sao? Bởi vì tôi đang mơ nên tôi phải tỉnh lại trong giấc mơ đó có đúng không? "
Lê Bá Sâm nhu nhu thái dương, hai mắt anh đỏ ửng nhớ về quá khứ kia....
" Em yêu Anh... "
" Chúng ta sẽ đám cưới vào năm em 18 tuổi đi, khi đó em muốn những gì tốt đẹp nhất đều là của anh. "
" Hmm anh đừng nghe người ta nói, em chỉ yêu mỗi Sâm Sâm của em thôi. "
" A, anh biết không? Em yêu Anh đến nổi không chịu được nữa đây này... "
Hai tay Lê Bá Sâm nắm chặt.
" Mình chia tay đi. "
" Anh nghĩ anh xứng với tôi sao? "
" Lê Gia giàu có thì sao? Chính anh có tài giỏi như anh ta không? "
" Anh chỉ biết ăn chơi làm sao mà nuôi nổi tôi. "
" Anh im đi tôi không muốn nghe anh nói. "
" Hôn ước? Haha Lê Bá Sâm anh đừng quên! Một tời giấy viết rồi cũng có thể xé! "
" Đừng làm phiền đến cuộc sống của tôi nữa. "
Lê Bá Sâm cầm lấy ly nước bên cạnh ném mạnh xuống sàn.
" Toàn là giả dối... một lũ đàn bà giả dối... "
Hai mắt anh ửng đỏ nén bi thương, không để nước mắt tuôn ra.
" Yêu sao? Yêu là như vậy sao? "
" Hôm nay, yêu. Ngày mai, không yêu. "
" Haha... lại bị lừa... mình một chút nữa lại bị đàn bà lừa. "
Lê Bá Sâm hút thuốc một hớp lại tự mình nói.
" Hối hận sao? Cô ta mới ở mấy ngày mà các người đã nghĩ cô ta tốt sao? "
" Một người ở gần tôi hơn 10 năm... cũng bỏ rơi tôi thôi không phải sao? "
" Tiền... trong mắt ai cũng là tiền. "
Lê Bá Sâm ngồi đó một lúc lâu, nhìn chằm chằm bàn tay của anh.
Đây là bàn tay anh đánh Tư Noãn Noãn, nhìn cô đau đến mím môi, nhìn cô đau đớn, nhìn cô chảy máu... tim anh cũng thắt chặt lại nhưng làm sao tin được.
Cái gì mà vừa gặp đã yêu toàn là giả dối... giả dối...
- ---
Thành Phố U, Nhà chính Lê Gia.
Lưu Hà Mi hai mắt đỏ ửng nhìn Lê Lão Gia Tử nói.
" Ba, ngày phải nhanh chóng bảo vệ cháu dâu, cô bé ngoan hiền nhưng Bá Sâm của chúng ta luôn vì chuyện cũ năm xưa mà xem cô bé như cỏ rác... con thật sự không thể nào khuyên nói."
Lê Lão Gia Tử, Lê Bá Thịnh nhíu mày hỏi.
" Con bé là người ở đâu? "
Lưu Hà Mi đưa túi văn kiện chuẩn bị sẵn cho Lê Bá Thịnh xem.
Lê Bá Thịnh càng xem càng nhíu mày lại nói.
" Cũng tại cô và thằng con trai kia của ta, ta đã nói chuyện tình cảm đừng ép, cứ bắt nó nuôi cái ý tưởng có hôn ước yêu 1 người, kết quả cô gái kia bỏ nó. " dừng một chút lại nhìn bàn thờ, mắt ông khẽ nhắm lại nói.
" Thằng đang ngồi trên bàn thờ cũng quá tài giỏi, nghĩ sao lại chết sớm hơn ta giờ những gì nó gây ra bắt ta thay nó giải quyết. "
Lưu Hà Mi nghe Lê Bá Thịnh nói chồng đã khuất của bà như vậy, tay khẽ nắm chặt khó chịu nhưng vẫn chân thành nói.
[ Chỉ đăng tại http://medoctruyenchu.net/storyDetail/55620568! Những nơi khác đều là ăn cắp ]
" Ba, khó khăn lắm Sâm nó mới có vợ, cô gái đó rất tốt... nhưng nếu Sâm cứ đánh nó như vậy... con bé sẽ bỏ đi mất... "
Lê Bá Thịnh mở mắt nhìn tờ giấy vài lần môi mấp máy nói.
" Nói với thằng Sâm, ta muốn ôm chắt, trong năm nay không có hủy bỏ quyền thừa kế của nó. "



Có thể bạn sẽ thích:



Thử đọc