Người Vợ Nô Lệ - Chương 25

Tác giả: BooMew


" Cô... " nhìn ra sự giúp đỡ của anh bị Tư Noãn Noãn né tránh, mày Lê Bá Sâm nhíu chặt, không tin được mà nói, nhưng muốn nói lại thôi.
Tư Noãn Noãn sau một đêm như một người khác, bản thân vốn đã lạnh nhạt ít nói, giờ lại càng lạnh hơn rất nhiều, không chỉ thế, Tư Noãn Noãn càng kiệm lời hơn, thay vì nói những lời dễ nghe, Tư Noãn Noãn lại nói thẳng.
Môi mấp máy nói.
" Tôi dơ! Không dám phiền anh. " dừng một chút lại nói.
" Tôi đi về được chưa? "
Lê Bá Sâm trừng to mắt nhìn chằm chằm Tư Noãn Noãn, hai mắt đỏ ngầu lửa giận.
" Cô không định thay đồ? " Lê Bá Sâm nhìn từ trên xuống dưới Tư Noãn Noãn hỏi.
Cái áo tây trang không che hết đôi chân thon gầy kia, làm anh càng nhìn càng khó chịu.
Tư Noãn Noãn nhìn như không nhìn Lê Bá Sâm nói.
" Anh xé quần áo của tôi! Không phải vì muốn tôi ăn mặc phong phanh như vậy sao? " dừng một chút lại cười nói.

" Càng hở hang càng dễ câu dẫn đàn ông! Không phải sao chồng? "
Lê Bá Sâm không nhanh không chậm tát mạnh vào má của Tư Noãn Noãn.
" Chát. " hai mắt Lê Bá Sâm đỏ ngầu lửa giận, nhếch mép cười nói.
" Tư Noãn Noãn, cô đừng thách thức sự kiên nhẫn của tôi. "
Tư Noãn Noãn đưa tay lên má xoa xoa má mình, môi câu lên nói.
" Có kiên nhẫn hay không, không phải anh biết rõ hơn ai nhất sao? "
Đúng lúc đó, Phỉ Vô Dư từ bên ngoài bước vào, chính là còn chưa kịp vào Lê Bá Sâm liền giựt lấy quần áo trên tay của anh ta, mắt nheo lại đóng chặt cửa.
Lê Bá Sâm nhìn như không nhìn Tư Noãn Noãn, quăng đồ xuống sàn, môi mấp máy nói.
" Nhặt lên mặc vào. "
Tư Noãn Noãn nhặt lên, cởi chiếc áo khoác xuống, chính cô mặc xong bộ đồ đã lại nhìn Lê Bá Sâm.
>>>TOP 20 TRUYỆN NGÔN TÌNH HOT NHẤT


Mắt dần dần sưng lên, khóe môi thì có máu đang muốn chảy ra, nhưng một tiếng cô cũng không than chỉ nhìn Lê Bá Sâm.
Lê Bá Sâm nhìn thấy bộ dạng này của Tư Noãn Noãn, mày anh nhíu chặt lại, tiến một bước nắm chặt cằm cô lại cúi xuống cắn mạnh vào môi cô, máu từ môi ứa ra chính anh mời dừng lại, xoay người đi nhanh ra ngoài.
Tư Noãn Noãn lau nhẹ máu môi và khóe môi, nhanh chóng đuổi theo nhưng vì chân còn bũn rũn mà vừa đi nhanh liền nhũn ra.
Phỉ Vô Dư từ phía sau nhìn thấy, mày anh khẽ nhíu chặt, Boss cứ đối xử với Mợ như vậy... thì sau này nhất định sẽ hối hận.
Chính anh nhìn ra Lê Bá Sâm đối xử rất đặc biệt với Tư Noãn Noãn, chỉ cần nhìn bộ dạng vội vàng lo lắng lúc nãy của Boss chính anh cũng hiểu.
Yêu nhưng sợ tổn thương mà không dám.
Quan tâm nhưng sợ bị né tránh mà không thể hiện ra ngoài.
Nhưng trên đời này.. sợ hãi sẽ làm bản thân thưa cuộc.
- ---
Lê Gia.

Lưu Hà Mi ( Mẹ Lê Bá Sâm) hai mắt đỏ ngầu lửa giận ngồi trong phòng khách nhìn như không nhìn Quản gia Lâm, không nhanh không chậm nói.
" Ông lớn rồi cũng lẩm cẩm giống như nó hay sao? " dừng một chút bà nheo mắt lại nói.
" Sao lại không cản nó lại mà lại để nó kết hôn cùng một cô gái không rõ danh tính, không những thế... biết đâu cô ta vào nhà họ Lê chúng ta có mục đích gì đó. "
Quản gia Lâm cúi đầu xuống nói.
" Tư tiểu thư là con gái của Tư Gia... " ông còn chưa nói zong.
Lưu Hà Mi tức giận đập mạnh bàn một cái " Bốp. "
" Ông còn dám nói, Tư Gia có một đứa con gái không ra gì ai không biết, con bé đó mới 16 hay 17 tuổi, thằng Sâm nó lại dám. "
" Phu nhân hiểu lầm rồi. " dừng một chút, quản gia Lâm đưa điện thoại của ông ra, trong điện thoại ông có chụp vài bức hình của Tư Noãn Noãn.
" Cô gái này là đại tiểu thư của Tư Gia. " dừng một chút lại kể đầu đuôi buổi tiệc đó hôm đó cho Lưu Hà Mi nghe.
Càng nghe mày bà càng nhíu chặt, trên đời này có người tham lam như vậy sao? Không những thế, thua xong lại đổ tội lên người khác.

Lưu Hà Mi nhìn Tư Noãn Noãn, cô gái trong hình rất xinh đẹp... nhưng tại sao bà chưa từng nghe tới tên của cô ta?
Tư Gia từ khi nào có cô con gái lớn này.
Quản gia Lâm như nhìn ra Lưu Hà Mi thắc mắc không nhanh không chậm nói.
" Sau khi cậu chủ đem cô ấy về, tôi có cho người điều tra. Mời phu nhân xem. "
Lưu Hà Mi nhận túi văn kiện, mở ra mày nhíu ngày một chặt.
Cớ sao lại nói không từng thấy cô gái này, thì ra bị Tư Gia vùi lấp, không những thế còn xem cô gái ấy là người ở trong nhà, đi học phải có giáo viên đến gia đình xin xỏ mới cho... càng đọc mày bà càng nhíu chặt, trên đời này còn ông ba như vậy sao? Con ruột của mình mà đành lòng đối xử như vậy sao?
" Cô ta có tốt không?"
Quản gia Lâm tuy từng tính toán, nhưng dù sao Lê Bá Sâm cũng là ông chăm sóc từ nhỏ nên hiện tại cái tâm tư không đúng kia cũng hết nên ông cũng không thêm bớt gì mà nói.
" Tốt hay không phải đợi một thời gian nữa mới biết. Nhưng mà cô ấy siêng năng chăm chỉ, biết nấu ăn biết dọn dẹp giặt giũ, nhìn cũng rất đảm đang, chính là quá ít nói, cười rất xinh đẹp nhưng rất ít cười, nói chuyện rất êm tai nhưng không nói. "
Lưu Hà Mi nghe quản gia Lâm nói gật đầu một cái nhìn chằm chằm bức hình.

Trong tư liệu điều tra này, bà tin chắc không phải chỉ có mỗi quản gia Lâm tò mò mà tìm hiểu, bà chắc chắn Lê Bá Sâm, con trai bà cũng đã điều tra.
Nhìn hoàn cảnh của con bé Tư Noãn Noãn này, dù không biết cô gái này là loại người gì nhưng...
Rơi vào hoàn cảnh này, một là người vô cùng có tâm cơ, gian xảo và lừa dối, còn hai là loại người quá trầm, ít nói, bị hiểu lầm cũng mặc kệ...
Lưu Hà Mi nhíu mày nhìn ánh mắt trong sáng thuần khiết của Tư Noãn Noãn, cũng không hiểu sao bà lại có cảm giác cô gái này là thuộc loại hai. Lại nhớ về con trai bà, nếu như cô gái này thuộc loại hai thì nhất định ăn khổ dài dài rồi.
Bà thở ra một hơi ra...
Nếu năm xưa không vì cái hôn ước gì đó, bắt nó một lòng với cô gái kia, thì chắc chắn Lê Bá Sâm đã không phải loại người như ngày hôm nay... bà vẫn muốn... muốn nhìn thấy nụ cười chân thành đó của con trai bà.
- -----
Lê Thị.
Tư Noãn Noãn được Phỉ Vô Dư sắp xếp chỗ ngồi là cái bàn nhỏ mới nhét vào phòng làm việc của Lê Bá Sâm hôm qua, với chức vụ là Thư Ký của Lê Bá Sâm.
Cũng vì thế lúc này đây, Tư Noãn Noãn đang chăm chú nhìn vào số liệu, cũng như những thông tin cô cần nhớ kỹ.


Lê Bá Sâm ngồi trên bàn làm việc mắt thi thoảng lại nhìn về hướng Tư Noãn Noãn, mày anh không tự chủ nhíu chặt.
Cô ta không đói sao? Chính anh cố ý không hỏi cô ta, thì cô ta cũng im lặng như vậy sao?
Thật sự anh cảm thấy thật nực cười, bản thân anh có phải hay không bị bệnh, đi quan tâm cô ta làm gì? Một loại gái rách nát đê tiện thích ăn nằm cùng đàn ông như cô ta biết đâu cũng chỉ giả vờ giả vịt?
Biết đâu không lên giường của anh thì cũng sẽ lên giường của ông nào đó khác thôi.
Càng nghĩ Lê Bá Sâm càng mất bình tĩnh, hai tay nắm chặt lại, hai mắt đỏ ngầu nhìn chằm chằm Tư Noãn Noãn.
" Qua đây. "
Tư Noãn Noãn vốn đang chăm chú nhìn chằm chằm máy tính bàn trước mặt, nghe tiếng Lê Bá Sâm vang, dọa cô nhảy dựng cả lên, cô ngồi yên bất động nhìn chằm chằm Lê Bá Sâm không định đi qua đó.
Chính là Lê Bá Sâm nào đâu dễ dàng cho qua như vậy! Anh không nhỏ nhẹ gọi " Qua Đây " nữa mà thành giọng hung hăng quát lên.
" Tư Noãn Noãn! "
" Cô điếc rồi hay sao? "
Tư Noãn Noãn đứng dậy, nhưng chân lại không dám tiến lên. Cô có cảm giác... chỉ cần cô tiến về phía Lê Bá Sâm kia nhất định... nhất định sẽ bị ăn tươi nuốt sống.
Lê Bá Sâm nheo mắt lại nhìn Tư Noãn Noãn, và bắt đầu đếm ngược.
" Năm... "
" Bốn... "
" Ba... "
" Hai... " dừng một chút anh liền nói.
" Cô nên biết... thú cưng không nghe lời chủ nhân thì hậu quả không lường... trước được đâu. "
" Một... "
Tư Noãn Noãn sợ hãi bước nhanh, dù có trầm tính ít nói hay có thể nói vài ba câu chọc tức Lê Bá Sâm thì cũng không có lý do hay nghĩa lý gì khiến Tư Noãn Noãn không sợ hãi Lê Bá Sâm.
Lê Bá Sâm là một con thú hoang, có thể co, cũng có thể giản... không ai có thể lường trước được bất cứ chuyện gì, anh ta là một loại người không thương hoa tiếc ngọc cũng như có xinh đẹp mà não ngắn thì cũng đừng mơ tưởng gì đến anh.
Nhìn những người phụ nữ khác mà những cô chú thím bác sắp xếp để lên giường anh đi, họ được lên giường, ngay tại phòng của anh, nhưng người ăn thịt những người phụ nó không phải anh.
Cái gì mà khóc lóc thảm thiết, cái gì mà vì nghĩ cho anh, cái gì mà vì không muốn Lê Gia tuyệt hậu, cũng không đổi lấy được một tia thương hại của anh.
Hiện tại Tư Noãn Noãn hoàn toàn chưa biết được bộ mặt độc ác nhất của Lê Bá Sâm nên vẫn còn chần chừ... nhưng một ngày không xa kia... cô sẽ nếm hết từng mùi vị đau thương tuyệt vọng mà vĩnh viễn cô cũng không quên kia.
Lê Bá Sâm nhìn chằm chằm Tư Noãn Noãn, không nhanh không chậm nói.
" Chui vô dưới gầm bàn đi. "
Tư Noãn Noãn ngơ ngác không hiểu rõ, cứ đứng đó nhìn chằm chằm Lê Bá Sâm.
Môi Lê Bá Sâm khẽ câu lên cười như không cười nói.
" Hiện tại.. tôi thật muốn ăn em, nhưng không thể ăn... " dừng một chút, kéo mạnh Tư Noãn Noãn đến gần anh, nắm chặt đôi tay bé nhỏ của cô áp sát vào đũng quần anh.
" Chui xuống dưới. " chỉ gầm bàn.
" Làm việc bản thân nên làm... "
Tư Noãn Noãn mặt tái mét... tay không kiềm được run rẩy... anh ta... anh ta đang muốn cô " Khẩu Giao... "



Có thể bạn sẽ thích:



Thử đọc