Người Vợ Nô Lệ - Chương 141

Tác giả: BooMew


" Haa... " Lê Bá Sâm khó chịu rên lên.
Tư Noãn Noãn nhếch mép.
" Nhanh nhanh ra trong tay em... không thôi anh sẽ bị BẤT LỰC. "
" Em... " Lê Bá Sâm nghiến răng nghiến lợi gầm nhẹ một tiếng.
Lê Bá Sâm hít sâu thở ra đều đầu nhưng cơn ham muốn của anh vẫn không bị dập tắt.
Hai mắt anh đỏ ngầu nhìn cô, giọng khàn khàn nhiễm dục hỏi.
" Bây giờ em có buông nó ra hay không? "
Tư Noãn Noãn cười khẽ, lắc đầu nói.
" Không buông đâu nha! "
" Được... Noãn Noãn đừng hối hận... "

Lê Bá Sâm nói dứt câu, không đợi Tư Noãn Noãn phản ứng liền kéo mạnh cô xuống, vì sợ cô bị động thai, nên anh cẩn thận đỡ lấy lưng cô.
" Tôi bảo rồi... em đừng lấy giấy đùa với lửa. "
Tư Noãn Noãn sửng sốt, hai mắt trừng to.
" Anh... anh muốn... muốn làm... làm gì? " cô chỉ là đùa giỡn anh thôi.
Không lẽ anh định...
Lê Bá Sâm nhếch mép.
" Làm gì? Noãn Noãn, em phải biết chứ. "
Tư Noãn Noãn nuốt một ngụm nước bọt nói.
" Bá... Bá Sâm... chúng ta ngủ đi. "
" Không buồn ngủ. "
>>>TOP 20 TRUYỆN NGÔN TÌNH HOT NHẤT


Đôi tay dài rộng của anh khẽ nâng lên gỡ từng cúc áo trước ngực cô, giọng Lê Bá Sâm khàn khàn nói.
Tư Noãn Noãn muốn giữ chặt lấy tay anh nhưng không được, cô biết làm sao đây... anh nhất định ăn tươi nuốt sống cô vào bụng mất.
" Sâm... ưm... " đang muốn nói gì đó, nhưng Tư Noãn Noãn còn chưa kịp nói liền bị nụ hôn dồn dập của anh chặn lại.
Lê Bá Sâm cúi xuống, hung hăng hôn sâu cô, nhân lúc cô mở miệng, lưỡi anh liền luồn vào trong mà quét một vòng trong khoang miệng cô.
" Ưm... " Tư Noãn Noãn yếu ớt chống cự, chính là cái chống cự nho nhỏ của cô càng làm Lê Bá Sâm khó nhịn hơn.
Cúc áo bị mở ra hết, Tư Noãn Noãn khẽ run nhẹ vì lạnh, Lê Bá Sâm dồn dập thở dốc, hai mắt anh đỏ ngầu nhìn cô lại cúi đầu nhìn chằm chằm hai đồi núi căng tròn của cô.
Lê Bá Sâm nuốt một ngụm nước bọt nhíu mày nói.
" Chẳng hiểu em đang nghĩ gì. " Lê Bá Sâm nói xong, cúi xuống mút nhẹ hạt đậu của cô.
" Ưm... " Tư Noãn Noãn bật lên tiếng rên rỉ to một tiếng, như nhớ ra gì đó, cô vội vàng che miệng lại.
Cô nhìn về hướng cửa một cái lại nhìn cái đầu to trước ngực khó khăn nói.

" Ưm... sẽ bị nhìn... hmm... thấy... "
Lê Bá Sâm mút hạt đậu đến nó cương cứng nhô cao lên, anh buông ra nhíu mày nhìn cô.
" Nghe? Sẽ không. " nói xong anh lại mút bên còn lại.
Tư Noãn Noãn ngẩng đầu lên.
" Hmm... Sâm... đừng mà... "
- ---
Bên ngoài phòng bệnh.
Bốn người áo đen đỏ mặt nhìn nhau.
Người áo đen số một.
" Có nên gọi cho Phu Nhân không? "

Người áo đen số hai.
" Mợ chủ đang thai. "
Ý tứ của câu nói vô cùng rõ ràng, đang mang thai thì không thể...
Người áo đen số ba nhíu chặt mày cầm điện thoại.
Bản thân đang rất rối rắm vì không biết nên gọi hay không.
Cả bốn bọn anh tuy không phải làm việc cho Lê Bá Sâm, nhưng Lê Bá Sâm có sức ảnh hưởng với các anh rất nhiều. Nếu như bọn anh không may mắn mà phá vỡ chuyện tốt của Lê Bá Sâm thì nhất định...
Chỉ cần nghĩ đến hậu quả thôi thì anh cũng cảm thấy sợ.
Người áo đen số bốn nhìn một vòng, trong lòng thầm niệm " cầu trời " tay nhanh chóng gọi cho Lưu Hà Mi.
- --
Lưu Hà Mi vì lo lắng nên không ngủ được, bà đành ngồi trong phòng uống trà cùng ảnh thờ của Lê Bá Lâm.

Uống một ngụm trà, Lưu Hà Mi lại nói chuyện cùng ảnh thờ thì điện thoại của bà reo lên.
" Alo? "
" Có chuyện gì? "
" Cái gì? "
" Được rồi để tôi đến đó. " dừng một chút bà lại nói.
" Cả bốn tránh mặt đi. "
Lưu Hà Mi tắt máy đùng đùng lửa giận thay vội bộ đồ ra khỏi nhà.
- ---
" Sâm... anh định làm thật sao? Ưm... " Tư Noãn Noãn nắm chặt lấy cổ Lê Bá Sâm hỏi.
" Chứ em nghĩ tôi đang đùa? " Lê Bá Sâm chạm nhẹ vào cơ thể của Tư Noãn Noãn.


Tư Noãn Noãn run lên một cái, hơi thở nặng nề dồn dập phả vào gương mặt của Lê Bá Sâm.
Đôi tay của Lê Bá Sâm lần mò xuống... từ từ đi vào giữa hai chân cô...
Tư Noãn Noãn cắn chặt môi, từng cái chạm của anh làm cô run rẩy đến lợi hại.
Cơ thể của phụ nữ mang thai vốn rất nhạy cảm, vì thế khi mà bị Lê Bá Sâm chạm vào thì cô không chịu nổi.
" Sâm... " Tư Noãn Noãn thở dồn dập gọi tên anh.
Lê Bá Sâm nhếch mép, xoa nhẹ xung quanh cửa hang động.
" Sâm... đừng mà... " Tư Noãn Noãn rất muốn nhưng cô không thể làm... cô đang mang thai...
" Thả lỏng. " một ngón tay đưa vào hang, Lê Bá Sâm nặng nề nói.
Tư Noãn Noãn mím môi, hít vào thở ra liên tục.
Lê Bá Sâm như để ý nhịp thở của cô mà đưa tay vào dần dần cho đến khi cả một ngón vào sâu.
Tư Noãn Noãn phù phù thở, Lê Bá Sâm vỗ vỗ lưng cô nhè nhẹ.
" Anh sẽ nhẹ nhàng, em đừng lo lắng. "
" Em đang mang thai. " biết anh cũng đang rất nhịn, Tư Noãn Noãn nhỏ giọng nói.
Lê Bá Sâm gật đầu.
" Anh biết. "
Nói xong, anh in nhẹ một nụ hôn trên trán cô. Lại đưa vào thêm một ngón... lại một ngón nữa cho đến khi cả ba ngón tay thuận lợi ở sâu trong cô, anh mới cẩn thận đưa vào lại rút ra.
Tư Noãn Noãn nhắm mắt, nhưng cô vẫn không nhịn được mà rên rỉ.
" Ưm... Sâm... Haa... ưm... "
Lê Bá Sâm đã cả thấy cửa hang động đã ướt đẫm cùng với đã quen được sự ra vào của dị vật. Anh cẩn thận rút ba ngón tay ra.
Tư Noãn Noãn run rẩy nhìn Lê Bá Sâm.
" Sẽ không sao chứ? " cái chân anh còn chưa đi được đấy.
Lê Bá Sâm cười cười chen vào giữa hai chân của cô.
" Anh... " đi được rồi?
Lời nói còn chưa nói hết thì Lê Bá Sâm đã nhét đỉnh vật nam tính vào... khi cự vật đang định đi sâu vào thì một thanh âm tức giận vang lên.
" Đang làm cái quái gì vậy hả? " Lưu Hà Mi tức giận đẩy cửa vào, đập vào mắt bà là hình ảnh con trai và con dâu đang chuẩn bị...
Hai thân thể bán trần khẽ cứng đờ, Lê Bá Sâm nhíu chặt mày, không nghĩ ngợi nhiều, anh nhanh chóng rút đỉnh đầu vật nam tính ra, lấy chăn che kín người Tư Noãn Noãn.
Tư Noãn Noãn đỏ mặt trốn trong chăn.
Cô nên làm gì đây...
Lưu Hà Mi hai mắt đỏ ngầu lửa giận ngồi trên sofa nhìn chằm chằm giường bệnh.
Lê Bá Sâm chỉ cởi áo chứ không cởi quần xuống hết nên anh kéo lên một chút, lấy chiếc áo ở trên đầu giường mặc vào.
" Sao lại đến đây? " vừa mặc áo, Lê Bá Sâm trầm giọng hỏi.
" Con còn hỏi tại sao? Nếu không đến đây có phải hay không hai đứa đã... " Lưu Hà Mi nghiến răng nghiến lợi nói.
Lê Bá Sâm nhíu chặt mày, hai mắt anh đỏ lên không phải nhiễm dục như lúc nãy mà là tức giận.
" Đã quan hệ đấy thì như thế nào? Không lẽ quan hệ với vợ mình là sai? "
" Bá Sâm! Vợ con đang MANG THAI. " Lưu Hà Mi tức giận quát.
Lê Bá Sâm im lặng, anh nhìn về hướng cái đồi nhỏ trong chăn, khẽ lấy quần của Tư Noãn Noãn nhét vào trong chăn.
Tư Noãn Noãn vừa thấy quần liền nhanh chóng mặc vào, áo cũng cài lại.
Lưu Hà Mi nhìn Lê Bá Sâm lại nhìn cái chăn đang nhấp nhô nói.
" Từ ngày mai, Noãn Noãn không cần đến đây vào buổi tối nữa. "
" Không được. "
" Không được. "
Hai giọng nói cùng lúc vang lên.
Lê Bá Sâm nhíu chặt mày nói, Tư Noãn Noãn đỏ mặt nói.
Lưu Hà Mi nhìn hai người khó chịu hơn quát.
" Noãn Noãn, con đang mang thai. "
" Bá Sâm, Noãn Noãn đang mang thai. "
Lê Bá Sâm và Tư Noãn Noãn im lặng.
Lưu Hà Mi nhu nhu thái dương đau nhức nói.
" Mẹ không hề muốn cấm hai đứa thân mật nhưng hai đứa phải biết... hôm nay không được... à không ba tháng đầu không được. "
Tư Noãn Noãn biết, cô mím môi nói.
" Là tại con... con quyến rũ Bá Sâm. "



Có thể bạn sẽ thích:



Thử đọc