Người Vợ Nô Lệ - Chương 138

Tác giả: BooMew


Tư Noãn Noãn ôm Lê Bá Sâm một lúc thì buông anh ra.
" Em phải trở về nhà rồi. Anh ở lại nhớ giữ gìn sức khỏe đấy! Một lát đi kiểm tra nhớ phối hợp với Anh họ nhé! Cũng đừng tùy tiện ăn thức ăn ngoài căn tin, tầm hai ba tiếng sau em sẽ nấu cho anh ăn. "
Lê Bá Sâm gật đầu hỏi.
" Em phải đi sao? "
Tư Noãn Noãn gật đầu.
Lê Bá Sâm lại hỏi.
" Thế khi nào đến? "
" Hai ba tiếng sau. Anh không nghe em nói lúc nãy rồi hay sao? "
Lê Bá Sâm mím môi gật đầu.
Tư Noãn Noãn thở dài một hơi hôn lên trán Lê Bá Sâm một cái.

" Em đi nhé! "
" Tạm biệt. " Lê Bá Sâm gật đầu nói.
- ---
Sau khi Tư Noãn Noãn rời đi thì Lưu Minh Vân bước vào.
Thấy được gương mặt mất mát của Lê Bá Sâm, Lưu Minh Vân không khỏi trêu ghẹo.
" Người vừa đi anh lại nhớ rồi hay sao? "
Lê Bá Sâm nhướng mày nhìn Lưu Minh Vân một cái, không để ý nói.
" Có chuyện gì sao? "
Lưu Minh Vân gật đầu.
" Đi kiểm tra thôi. "
>>>TOP 20 TRUYỆN NGÔN TÌNH HOT NHẤT


Lê Bá Sâm gật đầu.
Lưu Minh Vân đỡ Lê Bá Sâm lên chiếc xe lăn rồi anh đẩy đi.
- ----
Mất hết ba mươi phút để kiểm tra toàn diện, Lưu Minh Vân nhíu chặt mày nhìn những số liệu hình ảnh thu được.
Mọi thứ có phải quá kỳ tích hay không?
Vì sao lại có thể ổn đến như vậy chỉ trong vài ngày.
Có thể thấy vết mổ đã lành, không những thế còn rất nhanh phục hồi.
Nhưng mà...
Vì sao anh cứ có cảm giác sai sai.
Một bệnh nhân được anh xem là thần thánh thì cũng mất một tháng mới khôi phục hoàn toàn nhưng Lê Bá Sâm nằm ngoài kiểm soát của anh.

Anh muốn mổ đầu của Lê Bá Sâm xem một lần nữa quá...
" Có chuyện gì hay sao? "
Lưu Minh Vân lắc đầu.
" Anh rất ổn... nhưng mà anh thật sự không thấy đau sao? "
Lê Bá Sâm lắc đầu.
" Tôi không đau như cậu nghĩ nhưng có đau theo kiểu chút chút thôi. "
Lưu Minh Vân gật đầu.
" Anh là thần thánh của thần thánh thật rồi. "
Dù mất trí nhớ nhưng tính tình không chó má như lúc xưa, cũng không khó chịu như lúc xưa hơn nữa lại không hề bài xích Tư Noãn Noãn.
Người ta nói đúng... tình yêu đẹp và thiêng liêng đến nỗi dù không nhớ nhau cũng không xa lánh nhau a.

Lê Bá Sâm im lặng nhìn chằm chằm hướng cửa phòng cho đến khi Lưu Minh Vân đẩy anh đến giường bệnh anh mới trầm giọng hỏi.
" Khi nào tôi đi được? "
" Anh có thể tập đi từ từ nha, có lẽ là vì ngủ vài ngày nên mới như vậy thôi nhưng anh cũng đứng được nên đi được trở lại cũng rất nhanh thôi. "
Lưu Minh Vân nói.
Lê Bá Sâm gật đầu.
Lưu Minh Vân và Lê Bá Sâm nói chuyện vài câu nữa thì mạnh ai nấy làm việc nấy.
Lê Bá Sâm cầm chiếc máy tính bảng được những người vệ sĩ của anh đem đến tra vài ba thứ về Lê thị.
Thì ra mọi thứ đều ổn hơn anh nghĩ...
Cũng chẳng biết bao giờ mới có thể nhớ lại đây.
Lê Bá Sâm thoát ra khẽ vào thư viện ảnh mà xem.

Vừa mở vào, đập vào mắt anh là dãy mật khẩu... phải nhập mật khẩu sao?
Lê Bá Sâm nghĩ nghĩ bấm đại số đang hiện lên trong đầu.
Vào được???
Lê Bá Sâm lắc nhẹ đầu, chắc là những thứ này đều theo thói quen mà ra đây mà.
Rất nhiều album ảnh ở trong thư viện, nào là "album Cô ấy" " Các bé con" " Noãn Noãn và Tôi ".
Lê Bá Sâm nhướng mày nhấp vào album " Noãn Noãn và Tôi ", đập vào mắt anh là hình ảnh anh và cô hôn nhau.
Lê Bá Sâm lắc lắc đầu, không lẽ anh của mấy năm sau là tên biến thái? Hôn nhau cũng chụp?
Trời còn có cả video... Lê Bá Sâm run rẩy nhấp vào.
" Noãn Noãn... Noãn Noãn à... "
" Vợ ơi em đang ở đâu đấy? "


" Vợ ơi? Vợ à? "
" Hmm... em đang làm gì đấy? " trong đoạn video có quay Tư Noãn Noãn đang cúi đầu làm gì đó phía ngoài vườn.
" Vợ? "
Tư Noãn Noãn vẫn im lặng làm gì đó phát ra tiếng rột roạt.
Lê Bá Sâm đi tới.
" Vợ? " còn chưa được chạm vào cô thì cô xoay mặt lại.
" Ối trời... " Lê Bá Sâm giật mình kêu lên một tiếng.
Tư Noãn Noãn đeo một mặt nạ quỷ, váy trắng xinh đẹp ngày nào bê bết tương cà... à không là máu cơ.
" Gừ... gừ... " Tư Noãn Noãn diễn sâu gầm gừ với Lê Bá Sâm.
" Sao? " Lê Bá Sâm vờ như sợ mà lùi bước.
Tư Noãn Noãn đi đến.
" Ta muốn ăn thịt ngươi... ta muốn ăn thịt ngươi... "
" Không cho ăn nha... "
" Haha... gừ gừ... "
Tư Noãn Noãn nhào đến liền rơi vào trong lồng ngực dày rộng của Lê Bá Sâm.
Trước khi tắt máy quay, Lê Bá Sâm khàn khàn giọng nói.
" Anh phải ăn con quỷ xinh đẹp này đây... "
Lê Bá Sâm xem xong một video, mặt anh cũng đỏ bừng xấu hổ.
Anh \' khụ \' ho khan một tiếng.
Mấy năm sau anh thật... thật là không biết tiết chế là gì hay sao?
Lê Bá Sâm lướt lướt, xem hơn trăm bức ảnh.
Nào là nắm tay nhau đi con đường hoa.
Nào là hôn nhau lúc chiều tà.
Nào là cảnh ôm ấp... hơn nữa còn có cả dấu hickey...
OMG OMG OMG...
Lê Bá Sâm cố gắng giữ bình tĩnh xem từng video cùng hình ảnh. Xem xong, anh dựa vào đầu giường, hai mắt trừng to nhìn chằm chằm trần nhà.
Anh phải làm sao để đối diện với Tư Noãn Noãn???
Nhìn trong mấy hình ảnh và video thôi cũng có thể thấy rất rõ anh sủng cô nhiều như thế nào.
Bởi vậy bây giờ cái cách cô ỷ y cùng dựa dẫm vào anh cũng y như vậy.
Lê Bá Sâm hít một hơi sâu lại thở ra.
Thôi, ngủ chiều cái trước đã tối rồi tính tiếp.
- ---
Lê Gia.
" Noãn Noãn, con không cần vào bếp đâu. " Lưu Hà Mi nhíu chặt mày hô lên.
Tư Noãn Noãn bĩu môi, tay trái cầm trái cà chua, tay phải cầm dao nói.
" Không sao đâu ạ! Con rất ổn nha. "
" Nhưng mà con đang mang thai, phòng bếp toàn mùi dầu mỡ... " Lưu Hà Mi còn chưa nói xong thì Tư Noãn Noãn liền cắt ngang nói.
" Không sao đâu, con chỉ nấu hai món thôi nên rất nhanh sẽ ra khỏi phòng bếp. " Dừng một chút Tư Noãn Noãn lại cười nói.
" Bá Sâm tỉnh nên chắc khẩu vị không quá tốt nên con sẽ làm hai món thật thanh đạm cho anh ấy. "
" Noãn Noãn... "
" Mẹ đón hai bé con giúp con nhé! Một lát con muốn đưa hai đứa nó đi thăm baba chúng nó luôn. "
Lưu Hà Mi thở dài một hơi gật nhẹ đầu.
" Thế thì mẹ đi đây! Con nhớ phải nghỉ ngơi đấy! Thấy khó chịu thì cứ ra ngoài để người khác làm nhé. "
" Vâng! Con biết rồi ạ. " Tư Noãn Noãn cười tươi gật đầu nói.
Lưu Hà Mi chỉ có thể nhìn bóng lưng cô một lúc rồi rời đi.
Bà biết, không chỉ có mỗi mình bà mới có cảm giác vui mừng sung sướng khi Lê Bá Sâm tỉnh lại, bà biết Tư Noãn Noãn cũng như vậy! Không những thế còn rất rất là vui mừng nữa.
- ---
Phòng Bếp.
Tư Noãn Noãn tranh thủ thời gian nấu nướng, làm xong hết cũng đã một tiếng sau.
Tư Noãn Noãn tuy hơi khó chịu nhưng cô cũng không quá để ý mà đi vội lên phòng ngủ tắm rửa thay đồ.
- ----
Bệnh Viện.
Lê Bá Sâm ngủ dậy thì cũng đã gần sáu giờ tối, anh nhìn quanh một vòng không thấy ai, cảm giác hơi hơi thất vọng một chút.
Nhưng anh cũng không quá để ý nhiều mà ngồi dậy tự mình bóp bóp chân của mình.
Thật muốn nhanh chóng đi trở lại nhưng nếu muốn đi thì phải có người đỡ... chính là người có thời gian bên anh mọi lúc có thể chỉ có mỗi Tư Noãn Noãn thôi.
Haizz... Tư Noãn Noãn lại đang mang thai, anh làm sao giám để cô dìu anh? Ngay cả dựa vào cô thôi chính anh cũng không dám.
Trong lúc Lê Bá Sâm đang miên man suy nghĩ thì Tư Noãn noãn và hai bé con Lê Noãn Thương và Lê Noãn Thiên bước vào.
Hai cục thịt vừa thấy Lê Bá Sâm liền hô lên.
" Baba. "
" Baba. " giọng nói non mềm dịu nhẹ của hai cục thịt nhanh chóng thu hút ánh mắt của Lê Bá Sâm.
Lê Bá Sâm nhìn Tư Noãn Noãn một chút liền cúi đầu nhìn hai cục thịt.
Lê Noãn Thương và Lê Noãn Thiên bước đến.
" Baba... Thiên Thiên thật nhớ baba. "
" Thương Thương cũng rất nhớ baba nha. "
" A... " Lê Bá Sâm cúi đầu nhìn hai cục thịt đang ở bên mép giường, hai tay các bé đều cố nắm lấy tấm ga giường mà leo lên.
Lê Bá Sâm cẩn thận cúi xuống ôm từng bé lên đặt lên giường.
Lê Noãn Thương và Lê Noãn Thiên vừa được lên giường đang định nhào vào lòng của Lê Bá Sâm như mọi khi thì hành động ngay tức khắc khựng lại.
" Đừng có nghịch, baba các con còn đang bệnh. " Tư Noãn Noãn bước đến.
Lê Noãn Thiên và Lê Noãn Thương ngoan ngoãn ngồi yên nhìn Lê Bá Sâm.
Lê Bá Sâm nhìn khuôn mặt của hai đứa bé đang mang danh con trai và con gái anh không khỏi tò mò.
Khuôn mặt trắng trẻo mập mập, không những thế còn rất là đáng yêu a.
Lê Bá Sâm giơ tay lên véo nhẹ lên gương mặt cả hai cục thịt.
Xúc cảm không tồi.
Hai cục thịt bị véo gương mặt méo mó nhỏ giọng gọi.
" Baba.... đau. "
" Đau. "
Tư Noãn Noãn cũng nhíu chặt mày, Lê Bá Sâm giật mình buông má hai cục thịt ra.
" Có sao không? " anh quên mất, hai cục thịt còn rất nhỏ cho dù có muốn đùa giỡn, cưng nựng thì cũng không thể mạnh tay a.



Có thể bạn sẽ thích:



Thử đọc