Người Vợ Nô Lệ - Chương 137

Tác giả: BooMew


" Cái gì? Phá thai? " Lê Bá Sâm nhíu chặt mày gầm nhẹ.
Mẹ anh đòi phá bỏ đứa con của anh???
Lưu Hà Mi không nhanh không chậm nói.
" Chứ không lẽ để con bé vì mang thai mà nôn nghén chịu khổ còn con thì nằm im bất động? " dừng một chút bà lại nói.
" Con không xót cho con bé nhưng mẹ xót. Mỗi ngày nó không ăn được món gì chỉ biết nôn và nôn thôi, con nói xem những gì mà con bé phải chịu có đáng không? "
Lê Bá Sâm im lặng một lúc lại nhìn Tư Noãn Noãn.
Lưu Hà Mi nhìn nhìn hai người một cái lại nói.
" Một lát gọi Noãn Noãn dậy ăn táo đi. "
Lê Bá Sâm gật đầu.
Lưu Hà Mi lại hỏi.

" Có muốn ăn hay uống gì không? "
" Để lát cô ấy tỉnh rồi ăn chung. "
Lưu Hà Mi gật đầu đi ra ngoài. Bà nhìn đồng hồ rồi sau đó lại ra khỏi bệnh viện mà về lại Lê Gia.
- ---
Lưu Minh Vân bước vào, bước chân anh cũng khựng lại khi nhìn thấy Tư Noãn Noãn đang được Lê Bá Sâm ôm ở trong lòng.
" Anh không thấy đau sao? "
Lê Bá Sâm lắc đầu.
" Không có! Anh đến có chuyện gì nhau. " như nhớ ra chuyện gì đó.
Lê Bá Sâm lại nói.
" Nói nhỏ một chút, cô ấy còn đang ngủ. "
>>>TOP 20 TRUYỆN NGÔN TÌNH HOT NHẤT


Lưu Minh Vân " A " một tiếng gật đầu nói nhỏ.
" Một lát anh đi cùng tôi kiểm tra nhé! "
Lê Bá Sâm gật đầu.
" Anh có thu thập thông tin gì không? "
Lưu Minh Vân nhướng mày gật đầu.
" Khi nào cần cũng có thể lấy từ tôi. Nhưng tôi chỉ muốn là anh cứ bình tĩnh tiếp xúc với vợ anh đi, vài tháng sau rồi biết. "
Thứ tình cảm thiêng liêng và đẹp nhất chính là thật lòng yêu thương nhau chứ không phải tình cảm tình yêu xuất phát từ những cái sai lầm của mình.
Nhiều người họ thấy người đó quá đáng thương, từ thương xót dần dần thành tình yêu nhưng cho dù họ trân trọng nhau thì thứ tình yêu đấy không đẹp...
Còn nếu tình cảm theo dần năm tháng tạo nên sẽ có ý nghĩa hơn.
Lê Bá Sâm gật đầu, anh hiểu ý tứ của Lưu Minh Vân chứ... chỉ là anh thật tò mò... vì sao bản thân lại không giống như bản thân anh? Vì sao lại luôn nhẫn nhịn và cũng vì sao lại luôn muốn ôm người phụ nữ này.

Tư Noãn Noãn ngủ một giật " ưm " khẽ một tiếng.
Hai mắt dần dần mở ra.
Đập vào mắt cô không phải những thứ xa lạ mà là gương mặt quen thuộc của Lê Bá Sâm.
Tư Noãn Noãn dịu dàng gọi.
" Sâm Sâm... "
Lê Bá Sâm nhíu nhíu mày.
" Ngủ đủ? "
Tư Noãn Noãn gật đầu, lại dụi dụi vào lòng Lê Bá Sâm.
Lê Bá Sâm không đẩy, chỉ vỗ nhẹ lưng cô.
" Xuống! Tôi đói. "

Tư Noãn Noãn không xuống, ôm chặt lấy hông Lê Bá Sâm mếu máo.
" Em cũng đói nha. "
Lê Bá Sâm hít một hơi sâu.
" Ngồi dậy. Đi rửa mặt đi. "
Tư Noãn Noãn ngẩng đầu nhìn Lê Bá Sâm, hai mắt phiếm hồng.
" Anh đang chê em dơ sao? "
" Có đâu! " Lê Bá Sâm mím môi nói.
" Thế hết bắt em mang dép lại bắt em đi rửa mặt là sao? Không chê còn gì? "
Lê Bá Sâm vỗ vỗ lưng cô.
" Thế ôm chặt như vậy làm sao ăn? "

Tư Noãn Noãn bĩu môi nhỏ giọng nói.
" Gọi vợ thì sẽ buông ra nha. "
" Ừ hử? " Lê Bá Sâm khó hiểu.
Tư Noãn Noãn nhếch mép cười gian.
" Gọi em là vợ đi. "
Nói xong cô liền ôm chặt anh.
Lê Bá Sâm nhìn nhìn cô anh nhíu mày gọi một tiếng.
" Vợ. "
" Buông ra có được chưa? "
Tư Noãn Noãn lắc đầu.


" Chưa nha! Còn phải hôn hôn nữa chứ. " liêm sỉ gì tầm này a... chồng cô cô hôn thôi nha.
" Sao? " Lê Bá Sâm hai mắt trừng to ra.
Tư Noãn Noãn cũng không ngại ngùng gì mà hôn lên môi anh một cái.
" Chúc mừng anh tỉnh dậy. "
Lê Bá Sâm bị hôn khẽ giật mình, nhưng môi anh khẽ nhếch lên lắc đầu.
" Thế giờ đi rửa mặt rồi ăn. "
Tư Noãn Noãn gật đầu, vừa đang định đặt chân xuống thì không cẩn thận bị trượt chân té.
Lê Bá Sâm hú hồn kéo tay cô kịp.
" Có sao không? "
Tư Noãn Noãn hoảng, môi mím lại, nếu không phải Lê Bá Sâm nắm lấy tay cô kịp thì thật sự có chuyện thật rồi.
Môi cô mếu máo đang định khóc lóc thì nhớ ra chuyện gì đó vội vàng nắm lấy góc bàn đỡ thân thể đứng vững.
" Anh có sao không? " anh mới tỉnh còn chưa nói vết mổ còn chưa lành.
Lê Bá Sâm lắc đầu nhìn Tư Noãn Noãn hỏi.
" Có sao không? "
" Không... không sao... "
Lê Bá Sâm gật đầu.
" Ngồi xuống ăn luôn đi. " đi đứng như vậy anh cũng chẳng yên tâm.
Tư Noãn Noãn hai mắt to tròn nhìn anh. Lê Bá Sâm lại nói.
" Một lát rồi đi rửa mặt đánh răng một thể luôn. "
Tư Noãn Noãn nhếch mép cười vui vẻ khẽ ngồi xuống...
Lê Bá Sâm nhìn bộ mặt mãn nguyện của Tư Noãn Noãn khẽ lắc đầu.
Hai người ngồi trên chiếc giường bệnh ăn một lúc lâu.
Tư Noãn Noãn ăn được một chút liền nhíu chặt mày, cơn buồn nôn lại ập đến làm cô không thể nào nuốt trôi.
Tư Noãn Noãn hít một hơi sâu há to miệng to nhét đồ ăn vào nhưng còn chưa được ba mươi giây cô phải bụm chặt miệng.
Lê Bá Sâm nhìn nhìn Tư Noãn Noãn, tay anh giơ lên vỗ nhẹ lưng cô.
" Muốn nôn? "
Hai mắt Tư Noãn Noãn phiếm hồng gật đầu.
Lê Bá Sâm nhíu chặt mày hơn nói.
" Thế đi nhanh vào phòng vệ sinh đi. "
Tư Noãn Noãn gật đầu đi vào, Lê Bá Sâm muốn dìu cô đi nhưng chân anh vẫn còn chưa đủ sức để đi huống chi là đỡ. Anh chỉ có thể nhíu mày khó chịu nhìn cô.
Tư Noãn Noãn vừa bước vào phòng vệ sinh liền nôn khan trong buồng rửa tay.
- --
Bên ngoài, Lê Bá Sâm nhíu chặt mày nhìn chằm chằm phòng vệ sinh, mặc dù lúc nãy nhìn thấy cô ăn ngon thì anh cũng cảm thấy ngon miệng nhưng thấy cô khó chịu như vậy anh cũng ăn không vào.
" Dọn hết đi. " nhìn người áo đen đang đứng phía bên ngoài phòng bệnh, Lê Bá Sâm trầm giọng ra lệnh.
Người áo đen vừa nghe không chần chừ bước vào dọn, lại có một người khác bước vào.
" Boss, có cần chuẩn bị thức ăn khác không? "
Lê Bá Sâm nhìn về hướng phòng vệ sinh gật nhẹ đầu.
" Chuẩn bị vài ba món thanh đạm một chút cho Noãn Noãn đi. "
" Vâng. "
Người áo đen rời đi, Lê Bá Sâm lại nhìn về phòng vệ sinh.
" Ổn không? " từ bên ngoài nói to lên.
Tư Noãn Noãn rửa mặt lại súc miệng đi ra ngoài, cô cười khẽ nói.
" Không sao... "
Lê Bá Sâm nhíu mày chặt hơn khi thấy gương mặt tái nhợt của cô, anh muốn bước xuống ôm cô lên nhưng có muốn cũng làm chẳng được.
" Đến đây. " giọng anh dịu dàng nói.
Tư Noãn Noãn cười nhẹ bước đến.
Lê Bá Sâm kéo cô ngồi lên giường nhìn chằm chằm cô nói.
" Ngày nào cũng như vậy? "
Tư Noãn Noãn lắc đầu.
" Không có... thi thoảng thôi. "
Cô làm sao lại đi than vãn chuyện bản thân ốm nghén cơ chứ. Nếu là lúc trước thì nhất định nũng nịu khó chịu than vãn các thứ để Lê Bá Sâm mất ăn mất ngủ vì cô nhưng mà hiện tại thì không thể.
Dù sao anh vẫn là người bệnh, vẫn cần nghỉ ngơi.
Nũng nịu cũng phải có chừng mực.
Lê Bá Sâm nhìn Tư Noãn Noãn thôi cũng biết cô đang nói dối.
Đôi tay dài rộng của anh giơ lên đặt nhẹ lên đỉnh đầu cô xoa xoa nói.
" Đừng giả vờ. Chẳng ai nói gì đâu. "
Tư Noãn Noãn mĩm cười, dựa vào lồng ngực của Lê Bá Sâm.
" Sâm Sâm, đứa bé lần này thật hư... "
" Đứa bé lần này??? " Lê Bá Sâm khựng người lại lặp lại câu cô nói.
Lần này??? Không lẽ là có lần trước nữa.
Tư Noãn Noãn đánh nhẹ vào lồng ngực Lê Bá Sâm nói.
" Thì đây là đứa con thứ ba của chúng ta mà. "
" A! " Lê Bá Sâm " a " lên một tiếng.
Thứ ba??? Chuyện gì đang xảy ra đây?
Tư Noãn Noãn ngẩng đầu lên nhìn Lê Bá Sâm.
" Haizz... nhanh nhanh nhớ lại giúp em đi chứ không lẽ em phải nói cho anh nghe hoài? "
" Thứ ba là sao? " Lê Bá Sâm nhíu chặt mày hỏi.
Lê Bá Sâm nhìn nhìn Tư Noãn Noãn thầm nghĩ.
" Không lẽ đứa trong bụng cô là đứa con thứ ba??? "
Tư Noãn Noãn gật đầu.
" Như anh nghĩ đấy! Trong bụng em là bé thứ ba nha! Trong một tháng anh cày ra một đứa. "
" Gì cơ? " Lê Bá Sâm hai mắt trừng to.
Tư Noãn Noãn cười mà không nói, cô kéo tay anh chạm lên bụng bằng phẳng của mình.
" Ở trong đây có bé con của chúng ta. Anh có vui không Sâm Sâm? "
Tay Lê Bá Sâm hơi hơi cứng lại, anh không dám chạm mạnh vào vì sợ làm cô đau, cái cảm giác lúc này của anh... anh cũng không biết nên diễn tả như thế nào nhưng anh biết đây gọi là gì.
Là hạnh phúc, là vui vẻ và nôn nao.
Cúi đầu nhìn khuôn mặt xinh đẹp của Tư Noãn Noãn, Lê Bá Sâm lại hỏi.
" Thế hai đứa bé kia đâu? "
" Chắc tối sẽ sang đây thăm anh đấy. "
" Ừm, tụi nhỏ đã lớn chưa? "
" Rồi... được gần năm tuổi rồi đấy. " Tư Noãn Noãn cười nói.
Lê Bá Sâm gật đầu.
Mọi chuyện đến quá nhanh có phải không?
Anh vừa tỉnh dậy thì đã có vợ và hai con... à không ba con cơ.
Đã thế... nhìn nhìn Tư Noãn Noãn, Lê Bá Sâm lại nghĩ.
Cô vợ này của anh rất dính người. Nhưng anh thích thế này.



Có thể bạn sẽ thích:



Thử đọc