Người Vợ Nô Lệ - Chương 136

Tác giả: BooMew


Tư Noãn Noãn hai mắt trừng to ra nhìn chằm chằm người đàn ông trước mặt.
Người đàn ông gật nhẹ đầu.
Tư Noãn Noãn liền nhanh chóng bước xuống khỏi giường bệnh, chân trần chạy về phía phòng kế bên.
" Sâm... Sâm... " Tư Noãn Noãn hì hục chạy vào nghẹn ngào gọi.
Lê Bá Sâm đang suy nghĩ chợt quay đầu nhìn về hướng phát ra âm thanh.
Lê Bá Sâm nhìn Tư Noãn Noãn im lặng.
Lưu Hà Mi và Lưu Minh Vân đều nhíu mày nhìn phản ứng của Lê Bá Sâm.
Tư Noãn Noãn cũng giật mình khi thấy ánh mắt xa lạ đó của Lê Bá Sâm.
Không lẽ... không lẽ anh ấy quên cô...
" Sâm Sâm... " Tư Noãn Noãn bước vào.

Chân trần chạm trên nền gạch lạnh giá nhưng cái lạnh ấy không lạnh bằng lạnh ở trong tim.
Biết rõ là sẽ phải chứng kiến cái cảnh anh quên đi cô... cũng biết rõ anh sẽ không nhớ ra cô nhưng mà tại sao khi đối diện lại khác xa như vậy?
Cô không dám đối mặt với sự thật này...
Lê Bá Sâm nhíu nhíu mày nhìn mặt Tư Noãn Noãn, lại nhìn chân cô.
" Sâm Sâm... anh không nhớ ra em sao? " hỏi ra câu hỏi này... Tư Noãn Noãn nghẹn ngào không thôi.
Lê Bá Sâm nhìn Tư Noãn Noãn lắc đầu.
" Cô là ai? "
Tư Noãn Noãn run lên, tim cô bóp chặt lại, hơi thở cũng ngày một nặng hơn.
" Anh cứ đùa hoài. Em là Noãn Noãn là... là vợ của anh đây. "
" Vợ? " Lê Bá Sâm nhìn Tư Noãn Noãn khó chịu nói.
>>>TOP 20 TRUYỆN NGÔN TÌNH HOT NHẤT


Tư Noãn Noãn gật đầu, Lê Bá Sâm nhếch mép.
" Cô đang tập diễn kịch à? Bớt bớt lại! Ở đây không phải chỗ cô có thể diễn. " giọng lạnh lùng của anh vang lên.
Trong giọng nói chứa đựng trào phúng cùng tức giận.
Tư Noãn Noãn vừa nghe xong, hai mắt cô đỏ lên... từng giọt nước mắt đau lòng rơi xuống.
Môi cô nhếch lên cười khẽ nói.
" Diễn gì chứ Sâm! Có quên ai thì anh cũng không quên em... anh từng nói như vậy mà. "
Không sao... không sao cả... Noãn Noãn mày ổn... mày ổn mà... nhất định anh ấy sẽ nhớ ra mày... nhất định là anh ấy chỉ giả vờ...
Cho dù anh ấy có quên đi mày đi chăng nữa thì mày cũng phải mạnh mẽ... dù sao anh ấy đã tỉnh lại thì sẽ sớm nhớ mày thôi.
" Cô đứng yên ở đấy! Đừng có qua đây! " Lê Bá Sâm nhíu mày hô lên, tim anh đau thắt lại. Vì sao... vì sao thấy giọt nước mặt của cô gái trước mặt này lại đau lòng đến như vậy?
Tư Noãn Noãn vờ như không nghe thấy, cô nhếch mép đi đến.

" Sâm Sâm. " đứng kế bên giường bệnh của anh, Tư Noãn Noãn dịu dàng gọi.
Lê Bá Sâm mím chặt môi nhìn Tư Noãn Noãn, anh muốn trả lời cô nhưng rõ ràng anh không quen biết cô mà.
" Sâm Sâm, em là Noãn Noãn là vợ của anh đây. " nhìn thấy hai mắt của Lê Bá Sâm khó hiểu, Tư Noãn Noãn nói.
Cô hít một hơi sâu, cũng chẳng cần rụt rè gì nữa kéo tay của Lê Bá Sâm nhét vào bụng còn bằng phẳng của mình.
Hai mắt Lê Bá Sâm trừng to ra, không... không chỉ mỗi Lê Bá Sâm trừng to ra mà còn có Lưu Minh Vân và Lưu Hà Mi trừng to ra bất ngờ vì hành động của Tư Noãn Noãn.
Tư Noãn Noãn nắm chặt tay của Lê Bá Sâm.
" Em là Noãn Noãn, là vợ anh còn có... còn có... " nói đến đây thanh âm cô nghẹn hẳn ra.
Hít một hơi sâu giữ bình tĩnh nói tiếp.
" Ở đây... có con của chúng ta. "
Lê Bá Sâm bị nắm, anh là người cấm dục lâu năm, đặc biệt không hề thích đụng chạm bất kỳ ai nên khi bị cô nắm tay anh như vậy còn nhét vào bụng... mặc dù rất ấm rất mềm rất thích nhưng anh vẫn tức giận.

Đang định hất cô ra thì cứng đờ lại.
" Con của chúng ta??? " Lê Bá Sâm không dám động.
Anh nhìn Tư Noãn Noãn xem cô có đang đóng kịch hay không?
Sau lại nhìn phản ứng của hai người thân của mình, Lê Bá Sâm lại nhìn Tư Noãn Noãn.
Nếu như người phụ nữ trước mặt này là giả... thì người phản ứng đầu tiên chính là Lưu Hà Mi và Lưu Minh Vân, nhưng họ không hề phản ứng gay gắt gì...
Tư Noãn Noãn cảm thấy chính mình có hy vọng.
Cô di chuyển tay anh trên bụng nhỏ của mình nói.
" Sâm... "
Lê Bá Sâm chỉ nhíu mày nói.
" Buông tay tôi ra. "

Tư Noãn Noãn ngoan ngoãn nghe lời " A " một tiếng buông ra.
Lưu Hà Mi và Lưu Minh Vân như hiểu chuyện gì đó cười khẽ bước ra khỏi phòng.
- --
Lưu Hà Mi nhìn Lưu Minh Vân hỏi.
" Thế thì khi nào nó nhớ? "
" Con không biết nhưng mà xem ra mọi thứ cũng không quá tiêu cực. "
Lưu Hà Mi gật đầu.
" Đúng vậy! Cũng may mắn! Nếu như lúc nãy nó thật sự đẩy Tư Noãn Noãn ra thì sau này nó cũng hối hận như mấy năm trước. "
- ---
Tư Noãn Noãn hai mắt ngập nước nhìn Lê Bá Sâm. Lê Bá Sâm cũng nhìn cô, anh cố nhớ cô nhưng không hề nhớ... chỉ thêm đau đầu...


Lê Bá Sâm rất rất và vô cùng khó chịu nhưng anh vẫn nhịn xuống mà nói.
" Đi kiếm đôi dép mang vào. "
Tư Noãn Noãn mím môi im lặng cúi đầu nhìn chân cô một chút mới ngẩng đầu nhìn anh, dịu nhẹ ủy khuất nói.
" Anh chê em dơ? "
Lê Bá Sâm khựng lại.
Cái quái gì đây? Anh có nói cô dơ từ lúc nào cơ chứ?
Lê Bá Sâm lần đầu cảm thấy mình bất lực với một người như vậy! Cũng chẳng hiểu vì sao anh lại có thể bất lực khi anh có thể nói này nọ khó nghe nhưng... anh nguyện ý giải thích.
" Cô không thấy lạnh hay sao? "
" Có! " rất lạnh là đằng khác.
Tư Noãn Noãn đáng thương hề hề nói.
" Thế thì còn không nhanh đi lấy dép mang vào. "
Lê Bá Sâm trầm giọng nói.
Tư Noãn Noãn vờ như không nghe thấy mà leo lên giường của Lê Bá Sâm.
" Cô... cô... "
Lê Bá Sâm hai mắt trừng to ra.
Tư Noãn Noãn vờ như không nghe thấy cũng như là không để ý đến sự khó chịu đang hiện lên cả khuôn mặt Lê Bá Sâm.
Cô vừa leo lên giường anh, liền như con mèo nhỏ chui vào trong lồng ngực anh, còn không quên nắm chặt lấy eo của anh, hai mắt nhắm lại.
Từ đầu đến cuối, hai mắt Lê Bá Sâm đều mở to ra bất ngờ.
Đang xảy ra chuyện gì đây? Vì sao lại như thế này?
Lê Bá Sâm im lặng một lúc không nhịn được nữa khẽ nói.
" Cô đang làm cái gì vậy? "
Chính là đáp lại câu hỏi của Lê Bá Sâm là tiếng khò khè phát ra từ Tư Noãn Noãn.
Lê Bá Sâm mím mím môi, anh mới là bệnh nhân có được không?
Vì sao lại như thế này? Anh mới phẫu thuật vài ngày, người phụ nữ tự xưng là vợ này của anh phải biết chứ?? Không chỉ như vậy người phụ nữ này phải chăm sóc anh hỏi han anh... đằng này lại thành ra thế này?
Ngủ ngon lành trong lồng ngực anh.
Lê Bá Sâm nhíu nhíu mày cúi đầu nhìn cái đầu nhỏ trong ngực một cái khẽ nhếch mép cười.
Có lẽ anh mất trí nhớ thật rồi... và cũng có lẽ ngày tháng sau này sẽ rất thú vị đây.
Lê Bá Sâm cúi đầu nhìn Tư Noãn Noãn một lúc, tay anh giơ lên chạm nhẹ đầu cô.
" Xúc cảm cũng không tồi... "
Anh cứ ngồi dựa vào gối thật lâu thì cửa phòng mở ra.
Lưu Hà Mi tay trái tay phải xách từ bọc này đến bọc nọ.
" Bá Sâm con có... "
" Suỵt. " Lê Bá Sâm làm nhẹ động tác che miệng lại.
Lưu Hà Mi đang định nói thì im bặt, bà vốn đang định bước vào đặt đồ xuống thì bước chân chợt khựng lại, hai mắt bà mở to ra.
" Noãn... Noãn... " bà nhỏ giọng gọi.
Lê Bá Sâm gật nhẹ đầu một cái.
Lưu Hà Mi bước vào, đặt bọc lớn bọc nhỏ vừa xách lúc nãy trên bàn trong đầu loạn xạ suy nghĩ không thôi.
Mới hơn một tiếng trước... Lê Bá Sâm vẫn không biết Tư Noãn Noãn, nghi ngờ khó chịu các thứ cả lên nhưng sau một tiếng.
Bà còn đang định đến kể mọi chuyện đã xảy ra trước đó thì cũng rất bất ngờ.
À không, phải nói là vô cùng và vô cùng bất ngờ.
Tư Noãn Noãn ngủ say trong lòng của Lê Bá Sâm.
Nhìn cái cách ngủ này, lại nhìn thấy Lê Bá Sâm không hề tỏ ra khó chịu này thì cũng đủ biết Tư Noãn Noãn không hề ép buộc Lê Bá Sâm.
Lưu Hà Mi đi đến ngồi bên ghế nhỏ mép giường, bà cầm trái táo ra gọt gọt, vừa gọt bà lại không nhịn được mà hỏi.
" Con nhớ ra rồi sao? "
Lê Bá Sâm lắc đầu.
" Không nhớ! Nhưng cô ấy rất quen thuộc, cứ như đã quen biết rất lâu rồi. "
" Thì là vợ của con cơ mà. " Lưu Hà Mi bĩu môi nói.
" Có nhớ gì đâu mà vợ với không vợ. " giọng Lê Bá Sâm ẩn ẩn sự khó chịu trong đấy nhưng anh vẫn thật nhỏ giọng nói.
Nhìn thấy Tư Noãn Noãn nhăn mày, Lê Bá Sâm cũng nhăn mày.
Anh khẽ kéo chăn lên đắp lên người cô.
Lưu Hà Mi thở một hơi dài nói.
" Bá Sâm, mẹ có rất nhiều video về hai đứa có cần nói mẹ sẽ cho con xem. "
Lê Bá Sâm lắc đầu.
" Thôi, có lẽ ông trời đang thử thách tôi và cô ấy đi. "
Mặc dù không nhớ nhưng cái cảm giác quen thuộc này vẫn còn đọng lại trong anh.
Lưu Hà Mi nhìn Tư Noãn Noãn và Lê Bá Sâm một cái gật nhẹ đầu lại nói.
" Noãn Noãn ngất hết hai lần rồi đấy. "
" Sao? " Lê Bá Sâm nhíu chặt mày lại.
Lưu Hà Mi nói.
" Vì con cứ hôn mê nên Noãn Noãn mới ngất đấy! "
" Rốt cuộc là xảy ra chuyện gì? "
" Còn chuyện gì nữa đương nhiên là Noãn Noãn vì lo lắng cho con quá độ tâm trạng buộc chặt ngất đi, bác sĩ bảo phụ nữ mang thai không nên suy nghĩ tiêu cực nhưng cũng chẳng giúp được gì. "
Lê Bá Sâm cúi đầu nhìn Tư Noãn Noãn một cái khẽ nói.
" Thế sao mẹ không khuyên cô ấy? "
" Có! Mẹ bảo con bé phá thai đi! "



Có thể bạn sẽ thích:



Thử đọc