Người Vợ Nô Lệ - Chương 135

Tác giả: BooMew


" Ba à... người có nghe con nói không? " Tư Noãn Noãn cúi đầu xuống, hai mắt cô lúc này đã đỏ ửng lên vì khóc.
Tư Noãn Noãn hít một hơi sâu khẽ nói.
" Con biết rõ con đang đi quá giới hạn của mình, cũng biết rõ bản thân không nên xin xỏ bất cứ điều gì khi chính mình không làm được thứ gì nhưng mà... ba à ba có thể vì cháu trai hay gái sắp ra đời của ba mà giúp Bá Sâm không? "
" Con biết anh ấy cũng rất muốn tỉnh... muốn nhìn thấy con... cho dù là quên đi con... anh ấy cũng muốn tỉnh vì chỉ có như vậy anh ấy mới từ từ yêu lại con và sống vui vẻ... "
" Ba... ba ơi... "
- ---
" Tôi muốn tỉnh lại. " Lê Bá Sâm trầm giọng nói.
Cho dù quên đi cô, thì anh vẫn có thể học cách yêu cô lại, và trong thời gian đấy vừa có thể bên cạnh cô, nhìn cô yêu thương cô... còn hơn là cứ nằm yên bất động nghe thấy tiếng nức nở của cô hàng đêm hàng ngày... anh không đành lòng càng không nỡ.
Cô là tất cả những gì anh có... cho dù quên đi cô quên đi mọi thứ thì nhất định vẫn còn cảm giác...
Lê Bá Lâm nhìn Lê Bá Sâm một lúc khẽ nói.

" Nếu đã đưa ra quyết định thì sẽ không được rút lại, con nên nhớ... một khi đã tỉnh thì tất cả những gì vui vẻ của hai đứa đều biến mất. "
" Tôi biết! " Lê Bá Sâm nhếch mép cười khổ.
" Nhưng tôi vẫn muốn tỉnh, tôi yêu cô ấy và cô ấy cũng yêu tôi... cho dù quên đi cô ấy thì cái cảm giác quen thuộc đấy cận kề đấy cũng sẽ không biến mất. "
" Và tôi tin... trong vòng một thời gian ngắn... tôi sẽ nhớ cô ấy. "
Lê Bá Lâm nhìn Lê Bá Sâm... ông nhìn Lê Bá Sâm thật lâu, tay ông giơ lên chạm vào đầu của Lê Bá Sâm.
Trước lúc Lê Bá Sâm mất đi ý thức thì có nghe rất rõ câu nói của Lê Bá Lâm.
" Con phải sống thật hạnh phúc, đừng bỏ lỡ người con gái ấy! Cô ấy vì con... mà cái gì cũng có thể làm... phải trân trọng cho dù có quên đi cô ấy... ba xin lỗi về những gì mà ở quá khứ đã gây ra cho con nhưng... ba cũng rất vui vì rốt cuộc con cũng có thể hạnh phúc... "
- ---
Nhà chính.
Tư Noãn Noãn quỳ trước tủ thờ khóc lóc nức nở, tim cô đau quá... thật là đau...
>>>TOP 20 TRUYỆN NGÔN TÌNH HOT NHẤT


Vì sao hết lần này đến lần khác... ông trời đều muốn cô và anh chia cắt... vì sao... vì sao lại như vậy chứ?
Tư Noãn Noãn khóc đủ... đang đứng dậy thì chợt cơn say sẫm mặt mày ập đến cô ngất đi.
Lê lão gia tử đang định bước vào gọi Tư Noãn Noãn xuống, chính là ông vừa mở cửa thì hết hồn gọi người đến.
Tư Noãn Noãn được đưa đến bệnh viện, Lưu Hà Mi và Lưu Minh Vân đang ngồi bên ngoài phòng của Lê Bá Sâm nói chuyện vừa nhận được điện thoại liền vội vàng đi.
" Noãn Noãn làm sao vậy? " Lưu Hà Mi nhíu chặt mày nhìn Tư Noãn Noãn hai mắt nhắm chặt trên giường bệnh.
Bác sĩ đi đến nhìn sơ qua Tư Noãn Noãn, lại làm vài ba kiểm tra cho cô rồi nói.
" Người nhà bệnh nhân đâu? "
Lưu Hà Mi và Lưu Minh Vân liền lên tiếng.
" Tôi là mẹ chồng của cô ấy. "
" Tôi là anh họ của em ấy. "

Bác sĩ biết nhưng vẫn phải hỏi như vậy vì theo thói quen.
Khi nhìn thấy hai người cao cao tại thượng nói, ông khẽ run lên, nhưng với bổn phận là bác sĩ ông khẽ nói.
" Bệnh nhân đang mang thai, chắc bà Lê và bác sĩ Lưu cũng biết? "
Thấy cả hai gật đầu, ông bác sĩ lại nói.
" Tôi biết rõ gia đình đang có chuyện buồn, nhưng bà Lê và bác sĩ Lưu cũng phải biết phụ nữ có thai không nên suy nghĩ quá nhiều. "
" Tư tiểu thư... à không Lê phu nhân đây đang mang thai ở giai đoạn trọng yếu, nói chính xác là rất dễ xảy thai mà từ sáng đến tối đều đau buồn, suy nghĩ linh ta linh tinh thì đứa bé trong bụng làm sao có thể ổn? "
" Con dâu tôi... có sao không? " Lưu Hà Mi tuy rất thương cháu trai cháu gái sắp ra đời kia nhưng sức khỏe của Tư Noãn Noãn vẫn trọng yếu hơn.
Bác sĩ vừa lòng với câu hỏi này của Lưu Hà Mi, ông tiếp xúc rất nhiều bà mẹ chồng giàu có tuy không bằng Lê Gia, nhưng khi hỏi thì mẹ chồng nào cũng chỉ nghĩ đến đứa cháu.
Ông bác sĩ cũng dịu đi phần nào cơn tức giận nói.
" May mắn là cả mẹ và bé đều ổn, nhưng tôi nói thật... Lê phu nhân rất yếu, nên đừng để cô ấy suy nghĩ quá nhiều. "

Lưu Hà Mi vừa nghe không khỏi thở phào nhẹ nhõm mà gật đầu...
Bác sĩ trước khi rời đi chỉ có căn dặn là để Tư Noãn Noãn nghỉ ngơi thật tốt.
Lưu Hà Mi vuốt nhẹ tóc của Tư Noãn Noãn.
Lưu Minh Vân nhìn Tư Noãn Noãn một lúc nói.
" Nếu như em dâu cứ như vậy sẽ không tốt cho mẹ và bé! Hay là đừng để em ấy đến đây nữa... "
Lưu Hà Mi lắc đầu.
" Cô có nói mà nó có chịu nghe đâu... " dừng một chút Lưu Hà Mi lại nói.
" Bây giờ cô cũng không biết làm sao... nếu đứa bé có xảy ra chuyện gì cũng xem như do nó không có duyên với cái nhà này chứ biết làm sao bây giờ... nó đến cũng vui nhưng không đúng lúc. "
" Cô... " Lưu Minh Vân đang định nói gì đó thì Lưu Hà Mi lại nói.
" Cô có nói với Noãn Noãn là phá thai đi nhưng con bé không chịu. Nhìn con bé cứ như vậy... không phải chỉ mỗi Bá Sâm xót mà chính cô cũng xót. "

Lưu Hà Mi nói xong khôn kiềm được nước mắt.
Có lẽ không ai hiểu được mà nói bà yêu con dâu đến khóc nhưng thật sự không phải như vậy... bà xem cô như con ruột chứ không phải con dâu... bà xót cho cô... xót cho cả con trai của bà.
Ông trời thật sự rất tàn nhẫn...
Lưu Minh Vân im lặng.
Anh phải nhanh chóng chuẩn bị gì đó để khiến Lê Bá Sâm tỉnh dậy thôi, hơn nữa phải thu thập thật thật nhiều giấy tờ.
Khi cả hai đang rơi vào trầm tư thì bên ngoài có một y tá hì hục chạy vào.
" Bà... bà Lê... bác... bác sĩ Lưu... chủ tịch Lê đã tỉnh lại. "
Lưu Hà Mi và Lưu Minh Vân vừa nghe, hai mắt của cả hai trừng to ra vội vàng chạy sang phòng bên cạnh.
Lưu Hà Mi bước vào... chỉ thấy được bóng lưng của Lê Bá Sâm, hai mắt bà đỏ ửng nghẹn ngào gọi.
" Bá... Bá Sâm... " con trai bà tỉnh... tỉnh thật rồi...


Lưu Minh Vân vừa thấy Lê Bá Sâm thì anh nhíu chặt mày lại, đây là có chuyện gì? Sao anh cứ thấy có gì đó sai sai???
Lê Bá Sâm vừa nghe giọng nói của Lưu Hà Mi, mày anh nhíu chặt quay đầu lại.
Ánh mắt lẫn khuôn mặt không còn giống như lúc trước... mà ánh mắt này khuôn mặt khó chịu này là giống về năm năm trước... năm mà Lê Bá Sâm chưa biết về Tư Noãn Noãn.
Lưu Hà Mi giật mình.
" Là con sao Sâm? "
Lê Bá Sâm nhíu mày nhìn Lưu Hà Mi gật đầu.
" Là tôi. " anh nhìn quanh một vòng.
" Đây là đâu? "
Lưu Hà Mi trong lòng hô lên " chết rồi. "
" Đây là bệnh viện. " không đợi Lưu Hà Mi trả lời, Lưu Minh Vân bước vào nói.
Lê Bá Sâm thấy Lưu Minh Vân, anh nhướng nhướng mày.
" Anh họ? Anh về nước rồi sao? "
Lưu Minh Vân nhìn Lê Bá Sâm, đi đến giơ tay hai bàn tay lên hỏi.
" Số mấy? "
" Mười! " Lê Bá Sâm nhíu mày đáp, đáp xong anh lại nói.
" Anh hết thuốc à? "
Lưu Minh Vân lại hỏi.
" Có còn đau ở đâu không? "
Lê Bá Sâm gật đầu.
" Không quá đau nhưng ẩn ẩn đau ở đầu. " rốt cuộc là xảy ra chuyện gì?
Lưu Minh Vân nhìn biểu hiện này của Lê Bá Sâm cũng hiểu rõ đang xảy ra chuyện gì.
Anh nhíu mày nói.
" Anh nên nghỉ ngơi, vưa phẫu thuật xong ba ngày thôi. "
" Phẫu thuật? Vì sao lại phẫu thuật. " Lê Bá Sâm đưa vào gối nhìn Lưu Minh Vân hỏi.
Lưu Minh Vân nhìn nhìn Lê Bá Sâm, bây giờ anh ngứa tay quá... muốn một lần nữa mổ đầu của Lê Bá Sâm ra.
" Anh không nhớ gì hết? "
Lê Bá Sâm gật đầu.
Lưu Minh Vân nói.
" Anh có khối u lành tính trên não, có thể uống thuốc đều đặn sẽ tan nhưng do một số chuyện mà khối u lành tính ấy trở nên nên nguy hiểm, nó không gây cho anh bất cứ triệu chứng gì như các khối u khác nhưng nó dần dần lớn dần làm anh hay ngất đi... ít nhất một ngày mà nhiều nhất là một tuần. " dừng một chút Lưu Minh Vân lại nói.
" Cơn đau đầu ngày một nhiều vì khối u lớn dần đấy gây ra... và anh phẫu thuật. "
Lê Bá Sâm nghe xong khẽ gật đầu nói.
" Thế... bây giờ tôi đã phẫu thuật xong? "
Lưu Minh Vân gật đầu.
Lê Bá Sâm cũng gật đầu im lặng, anh cố nhớ lại xem có thật như Lưu Minh Vân nói không? Không lẽ bản thân đang phẫu thuật mà lại quên?
Căn phòng đột ngột trở nên im ắng.
Lưu Hà Mi đứng từ xa nhìn Lê Bá Sâm... bà chỉ có cảm giác đau lòng lúc này vì bà biết... rất nhanh sẽ có người vừa đau lòng vừa tổn thương hơn cả bà.
- ---
Tư Noãn Noãn nhíu mày ngồi dậy trên giường bệnh, lại ngất nữa sao?
Tay cô khẽ vuốt ve bụng chưa nhô của mình thở dài.
Cửa phòng mở ra, một người đàn ông cao to bước vào nói.
" Phu Nhân... Boss đã tỉnh. "
" Bá Sâm tỉnh? "



Có thể bạn sẽ thích:



Thử đọc