Người Vợ Nô Lệ - Chương 133

Tác giả: BooMew


Minh Lâm im lặng đưa lưng về phía Phỉ Vô Dư.
Phỉ Vô Dư lại nói.
" Anh sợ mất em... sợ em sẽ thật sự rời đi nên mới ép em... "
" Anh... anh ghen với bạn em... anh cảm thấy thật khó chịu khi em cứ muốn gặp người bạn đó. "
" Có lẽ lúc trước là do anh yêu đơn phương Tư Noãn Noãn nên không nhận ra tình cảm của em nhưng đến bây giờ hồi tưởng lại quá khứ anh chợt thấy được những lần chúng ta bốn mặt chạm nhau, cái ánh mắt của em cũng như bây giờ chứa chan một chút gì đó đau lòng và nhớ thương. "
" Minh Lâm, chúng ta bắt đầu một mối quan hệ nghiêm túc đi có được không? "
Minh Lâm nằm đó im lặng một lúc lâu, khi Phỉ Vô Dư cảm thấy bản thân đã hết cơ hội đang định đứng dậy rời đi thì giọng nói khàn khàn của Minh Lâm vang lên.
" Được. " giọng nói khàn khàn do kịch liệt quá độ làm Minh Lâm vừa nói xong liền đỏ mặt.
Phỉ Vô Dư hai mắt trừng to ra.
" Thật... thật sự? "

Minh Lâm ho khan " khụ " một tiếng gật đầu.
" Ừ! "
Phỉ Vô Dư mím môi nhịn cười nhưng vẫn không thể giấu được sự vui sướng ở trong mắt.
Anh nhào đến ôm Minh Lâm.
" Á... " bị động vào chỗ còn đang đau, Minh Lâm la lên một tiếng.
Phỉ Vô Dư hết hồn mà lùi lại.
" Anh xin... xin lỗi. "
Minh Lâm quay mặt qua cười nói.
" Không... không sao. "
Hai người bốn mắt nhìn nhau cười... đây là tình yêu... là kết thúc đẹp của một cuộc tình đồng giới có đúng không?
>>>TOP 20 TRUYỆN NGÔN TÌNH HOT NHẤT


Minh Lâm không ước gì nhiều, chỉ mong rằng sau này cả hai đều sẽ như vậy mà ở bên nhau.
- --
Tư Noãn Noãn vừa ngủ dậy, mày cô nhíu lại chặt ho khan vài tiếng.
Cảm giác buồn nôn lại ập đến làm cô không thể nào có gương mặt vui vẻ vào lúc sáng khi tỉnh dậy.
Tư Noãn Noãn ngồi trên giường một lúc mới đứng dậy đi về hướng phòng tắm vệ sinh cá nhân.
Thay bộ quần áo xong, Tư Noãn Noãn đi xuống dưới phòng bếp.
Ngồi ăn một tô cháo to thì đứng dậy rời đi.
Lê Noãn Thương và Lê Noãn Thiên đã đi học từ sáng nên Tư Noãn Noãn không cần đến nhìn hai bé.
Hà Sinh Khứu dạo này lại có công việc mới, đó chính là làm tài xế đưa đón Tư Noãn Noãn.
Vừa xuống xe, Hà Sinh Khứu lú đầu ra nói.

" Tư tiểu thư, nếu như cô muốn trở về thì gọi cho tôi nhé! Cô đừng tùy tiện đi xe người khác. "
Tư Noãn Noãn gật đầu đi vào trong bệnh viện.
- --
Lúc này bên ngoài hàng lang bệnh viện có một người phụ nữ ăn mặc xốc xếch, mặt mày nhợt nhạt đang đứng đó đợi người.
Vừa thấy Tư Noãn Noãn đang một mình đi vào, người phụ nữ khẽ nhếch môi, nhưng rất nhanh biến thành gương mặt lo lắng sợ hãi.
Người phụ nữ đi vội về hướng Tư Noãn Noãn.
Tư Noãn Noãn như phát hiện liền tránh kịp.
Người phụ nữ mất đà nên té, hai tay cô ta nắm chặt tức giận nhưng vẫn cố bình tĩnh lại mà sợ hãi nhìn về hướng Tư Noãn Noãn.
" Chị hai... vì sao chị lại làm như vậy? "
Tư Noãn Noãn lúc đầu còn nghĩ người phụ nữ bị khùng nhưng khi nghe giọng nói quen thuộc này thì cũng có thể nhìn ra chuyện gì đó.

" Chị hai... huhu cho dù mẹ có không phải là mẹ ruột của chị chị cũng không nên cho người đến đánh đập mẹ... càng không nên để mọi người phỉ nhổ gia đình của chúng ta. "
" Bọn em ở quê có làm gì chị đâu vì sao chị không chừa cho em một con đường sống nào? Ahuhu... " vừa khóc to lại vừa nói, Tư Chân Châu rất nhanh thu hút không ít ánh nhìn từ xung quanh.
Tư Noãn Noãn nhíu mày nhìn Tư Chân Châu.
Tư Chân Châu cũng nhìn Tư Noãn Noãn.
Tư Noãn Noãn nhếch mép.
" Sống giả tạo như vậy cô nghĩ cô lừa được ai?! " giọng nói mềm dịu và bình tĩnh vang lên.
Tư Noãn Noãn nhìn Tư Chân Châu bằng một ánh mắt chán ghét cùng khó chịu, nhưng thay vì như trước kia cô nhịn và không thể giữ được bình tĩnh, bây giờ khác rất nhiều.
Chỉ cần đứng đó nhìn và nói ra những gì cần nói thì cũng đủ làm một người thích giá họa cho người khác nhột.
" Chị... em có làm gì đâu? Chị không thương em không thương ba mẹ cũng được nhưng vì sao lại bôi xấu em và ba mẹ... chị một mình sống tốt ai cũng vui cho chị vì sao phải ép em vào đường cùng? Vì sao... vì sao? "
Tư Noãn Noãn nhìn nhìn lại nói.

" Ồ đường cùng? Tôi nghe nói là Tư Gia và Tư Thị bị cô làm phá sản mà cô cho tiền trai cho đến nổi cả một Tư Gia và Tư Thị đều biến mất khỏi nước J bây giờ cô nói tại tôi? "
" Chị đừng có ngậm máu phun người... "
" Èo ơi, ngậm máu phun người cơ đấy a! " Tư Noãn Noãn cười như không cười, từ trên cao cúi xuống nhìn Tư Chân Châu.
Tư Chân Châu bị ánh mắt dò xét của Tư Noãn Noãn nhìn không nhịn được mà run lên.
Tư Noãn Noãn nheo mắt lại khẽ nói.
" Tư Chân Châu, người xưa có câu " giấy không gói được lửa " " lửa không thể thắng nổi nước "... cô nghĩ những gì cô bịa đặt sẽ không bị pháp luật trừng trị? Sẽ không bị người ta nắm thóp? "
" Sai rồi Tư Chân Châu, chồng tôi đã thu thập hết tất cả hình ảnh và bằng chứng về việc cô cố ý phí bán một người vô tội, lại cố ý thuê người đánh mẹ ruột mình, à không phải đánh bình thường mà là mưu sát, nếu hôm đó không phải Tuyết Sương Anh may mắn có người vào giúp thì chắc chắn chết chứ không còn sống như bây giờ. " dừng một chút Tư Noãn Noãn lại nói.
" Những gì mà tôi phải chịu từ nhỏ đến lớn ở Tư Gia chắc cô biết rõ nhất mà Tư Chân Châu vì thế bớt giả vờ là người bị hại đi khi bản thân là một người chủ mưu thực thụ. "
Tư Chân Châu vừa nghe vừa run rẩy, cô không hề nghĩ đến Tư Noãn Noãn lại có thể đáp trả lại cô khi đang đứng một mình như vậy... cô nên làm gì đây.
Nhìn xung quanh đang có vô số ánh mắt chế giễu cùng coi thường nhìn mình, Tư Chân Châu tức giận.


Không còn giả vờ bệnh tật yếu đuối ngồi bệch trên đất nữa mà đứng thẳng người lên nhìn chằm chằm Tư Noãn Noãn.
" Mày nghĩ mày là ai? Bây giờ Lê chủ tịch sống chết cũng chưa rõ đâu đừng có đắc ý quá! "
" Hứ! Cho dù tao có làm đếch gì thì còn hơn mày vĩnh viễn không có ai che chở cho mày! Đồ tiện nhân. "
" Mày đừng có mà đắc ý quá sớm cho dù tao có bị bắt thì tao tin cũng sẽ có người bảo lãnh à còn chưa nói đến việc mày phải tự tay bảo lãnh cho tao nữa. "
" Tư Noãn Noãn, mày vĩnh viễn cũng chỉ là một con chó của Tư Gia nuôi thôi, Chó còn biết thấy chủ vẫy đuôi còn mày ăn cháo đá bát. "
" Ồ thế là những gì cô nói trên video đều là giả? " Tư Noãn Noãn không hề cảm thấy đau đớn tổn thương hay tự ti như trước kia mà nhìn Tư Chân Châu hỏi.
Tư Chân Châu nhếch mép.
" Thì làm sao? Tao nói dối đấy thì làm sao? Cũng có quá trời người bênh vực tao mà chửi mày à cho dù tao có bị bắt thì mày cũng bị mang cái danh chị gái ác độc thôi con đỉ chó! "
Tư Noãn Noãn vừa lòng gật nhẹ đầu một cái trầm giọng nói.
" Tôi không có em gái cũng không có cha mẹ nên tôi không làm gì sai? Người đang làm trời đang nhìn mà! Chúng ta vì một mục đích nào đó mà cố gắng, cho dù cố gắng ít hay nhiều thì đó cũng là cố gắng của chúng ta và không một ai có quyền nói bóng nói gió, ngay cả là người nhà cũng như vậy huống chi là người dưng như cô, Tư Chân Châu. "
" Chúng ta cho dù cùng cha khác mẹ nhưng cô có từng xem tôi là chị cô mà đối xử tử tế chưa? Cô có từng khóc cho những lần tôi bị mẹ ruột của cô đánh chưa? Cô có từng giúp tôi làm hết tất cả việc nhà khi đang bệnh chưa? Chỉ khi nào tôi sắp chết họ mới cho tôi thuốc uống, chỉ khi tôi không còn sức họ mới để tôi nghỉ ngơi.
Có người cha người mẹ hay người em nào đối xử với con cái, chị gái mình như các người không? "
" Tôi không nói cũng chẳng hề muốn bới móc quá khứ đó để người ta phỉ bán các người nhưng các người lại muốn bị người ta bới móc. "
" Đem câu chuyện của tôi thành câu chuyện của cô, ôi cái video diễn như thật đấy! "
" Mày... mày... "
" Cứng họng rồi hử? Tôi còn nghĩ cô không biết cứng họng mà lật lọng đấy chứ? " Tư Noãn Noãn cho dù đã cứng rắn hơn xưa, thay đổi hơn xưa nhưng hiện tại cô cũng không thể động tay động chân, Tư Noãn Noãn lùi một bước để giữ khoảng cách an toàn.
Tư Chân Châu mím chặt môi hai mắt đỏ ngầu lửa giận.
Tư Noãn Noãn nhếch mép cười khẽ một tiếng nói.
" Hmm thật may mắn cô vẫn còn là con người đấy chứ chó sủa còn biết nghe lời chủ mà im, nếu là người bị người ta nói đến cái sai còn trả lời được thì đúng là cả chó cũng không bằng đó nha. "
" Mày... mày... tao phải giết chết mày... " Tư Chân Châu cầm con dao giấu sẵn ra định nhào lên người Tư Noãn Noãn...
" Á... "



Có thể bạn sẽ thích:



Thử đọc