Người Vợ Nô Lệ - Chương 130

Tác giả: BooMew


Lưu Hà Mi gật đầu im lặng một lúc nhìn Lưu Minh Vân hỏi.
" Con không về gặp ba con sao? "
" Không gặp. " Lưu Minh Vân không chần chừ nói.
Đối với anh mà nói, gặp cũng vậy mà không gặp cũng vậy. Khó khăn lắm mới có thể sống tự do dại dột gì mà đến đó cho bị chửi.
Lưu Hà Mi thở hắc một hơi nhìn nhìn mà không nói.
Từ lúc Lưu Minh Vân quyết định công khai việc yêu người cùng giới thì cũng là lúc anh hai cô và Lưu Minh Vân sống xa nhau và mất liên lạc... haizz...
Chẳng biết làm gì giúp cho hai cha con họ đây.
Lưu Minh Vân ở lại nói chuyện vài bà câu thì cũng nhanh chóng rời đi.
Lưu Hà Mi ngồi ngay vị trí của Tư Noãn Noãn lúc nãy mày cô nhíu chặt khẽ nói.
" Bá Sâm, vì sao con còn chưa tỉnh dậy? Con ngủ hai ngày thế không cảm thấy mệt sao? Mẹ lại thấy mệt giúp con. "

" Mẹ lại không nghĩ đến con yêu Noãn Noãn như vậy thế mà lại đành lòng ngủ say để vợ con một mình chịu đựng biết bao nhiêu là khổ cực. "
" Bá Sâm, còn vẫn còn muốn ngủ đến bao giờ nữa? Không lẽ ngày nào con cũng muốn mẹ đến đây trách mắng con? Vợ con đang nôn nghén, thay vì ở nhà nghỉ ngơi thì lại phải vào bệnh viện để chăm sóc con? "
" Bá Sâm, con không đau lòng hay sao? "
Lưu Hà Mi đỏ mắt nói.
" Ngày nào mẹ cũng thấy vợ con khóc... và ngày nào mẹ cũng thấy nó nôn nghén, hiện tại mới hai ngày trôi qua thì nó cũng đã gầy đi một vòng. Con vui vẻ không? Còn không nhanh nhanh tỉnh dậy đi, đi mà chăm sóc vợ của con đi chứ đừng có mà ngủ mãi như vậy? "
- ---
Tư Noãn Noãn ngồi trong xe mày cô nhíu chặt.
Hà Sinh Khứu nhìn kính chiếu hậu thấy Tư Noãn Noãn như vậy khẽ hỏi.
" Chủ tịch Phu Nhân, cô không sao chứ? "
Tư Noãn Noãn lắc đầu nói.
>>>TOP 20 TRUYỆN NGÔN TÌNH HOT NHẤT


" Không sao... nhưng mà anh đừng có gọi tôi Phu Nhân Chủ Tịch hay Chủ Tịch Phu Nhân như thế! "
Hà Sinh Khứu cười cười nhìn Tư Noãn Noãn lại nhìn hai cục thịt Lê Noãn Thương và Lê Noãn Thiên đang không ngừng mút sữa trong bình.
" Boss, anh còn không nhanh nhanh bình an mà tỉnh lại đi. Vợ của anh và các con của anh đang đợi anh về đấy. "
- ----
Lê Gia.
Quản gia Lâm vừa nghe Tư Noãn Noãn sắp trở về liền căn dặn.
" Nhanh nhanh đi chuẩn bị nước cho Mợ chủ đi để một lát mợ chủ còn tắm. "
" Còn cô, nấu mấy món thanh đạm cho mợ chủ đi. "
" Vâng... "
" Vâng... "

Một đám người giúp việc nhanh chóng làm việc.
Tư Noãn Noãn ôm Lê Noãn Thương và Lê Noãn Thiện xuống, cẩn thận sửa lại quần áo cho hai bé xong mới dắt tay đi vào.
Tư Noãn Noãn nhìn quản gia Lâm gật nhẹ đầu một cái không nói gì.
Quản gia Lâm nhíu mày nhìn Tư Noãn Noãn một lúc khẽ hỏi.
" Mợ chủ khó chịu ở đâu sao? "
Tư Noãn Noãn cười nhẹ lắc đầu, nhỏ giọng nói.
" Không có đâu bác Lâm, bác giúp con cho bọn nhỏ ăn trưa nhé! Con lên phòng tắm một chút. "
Quản gia Lâm gật đầu.
Lê Noãn Thương và Lê Noãn Thiên ngoan ngoãn đi về hướng quản gia Lâm.
Chính là Tư Noãn Noãn vừa đi được vài bước, người cô lảo đảo, cô hít một hơi sâu cố bước lên vài bước thì mắt cô bắt đầu tối sẫm mất đi ý thức.

Quản gia Lâm đứng cách đó không xa vừa thấy Tư Noãn Noãn ngã ông vội vàng lao đến đỡ Tư Noãn Noãn.
" Noãn Noãn... Noãn Noãn... "
" Nhanh đi gọi bác sĩ. "
Quản gia Lâm tuy đã có tuổi nhưng ông vẫn còn đủ sức ôm Tư Noãn Noãn đến sofa.
Bác sĩ được gọi đến cả gương mặt lấm tấm mồ hôi, bác sĩ vội vàng kiểm tra cho Tư Noãn Noãn khẽ hỏi.
" Mợ chủ đang mang thai hay sao? "
Quản gia Lâm gật đầu.
Bác sĩ vừa thấy, khẽ quát.
" Người đang mang thai sao không ở nhà nghỉ ngơi đi còn đi linh ta linh tinh? Tâm trạng còn không thả lỏng cứ nghĩ đông nghĩ tây như vậy bộ không muốn có đứa bé này hay sao? "
Quản gia Lâm vừa nghe lo lắng hỏi.

" Thế bây giờ mợ chủ có sao không bác sĩ? "
Bác sĩ nhìn nhìn quản gia Lâm lại nhìn Tư Noãn Noãn khẽ nói.
" Cần đưa mợ chủ đến bệnh viện kiểm tra, chứ phụ nữ mang thai... tôi cũng không dám cho thuốc bậy bạ đâu. "
Quản gia Lâm gật đầu tiễn bác sĩ liền gọi người đưa Tư Noãn Noãn đến bệnh viện.
Lê Noãn Thương và Lê Noãn Thiên đều lo lắng, bốn mắt của hai bé đều đỏ ửng nhưng không khóc, hai bé đứng gần Tư Noãn Noãn đang được vài người giúp việc mặc thêm áo khoác.
Hai bé nhìn quản gia Lâm khẽ hỏi.
" Ông ơi... mẹ và em sẽ không sao chứ? "
Quản gia Lâm ôm một tay một bé lắc đầu nói.
" Không sao! Chúng ta cùng nhau đến bệnh viện nhìn mẹ của hai cháu có được không? "
Lê Noãn Thương và Lê Noãn Thiên ngoan ngoãn gật đầu, mặc dù rất lo cho Tư Noãn Noãn nhưng hai bé đều biết cái gì nên cái gì không nên vào lúc này.


Muốn khóc lắm đó nhưng hai bé nhịn.
Muốn gần Tư Noãn Noãn, ôm lấy Tư Noãn Noãn nhưng lại phải để quản gia Lâm ôm bản thân mình.
Hai chiếc xe từ Lê Gia nhanh chóng lăn bánh đến bệnh viện.
- --
Bệnh Viện.
Lưu Hà Mi vừa nhận được cuộc gọi từ người bên Lê Gia, mày bà khẽ nhíu chặt vội vàng đi ra khỏi phòng Lê Bá Sâm đợi người.
Tư Noãn Noãn hai mắt nhắm chặt được đẩy vào phòng bệnh VIP, vì không muốn Tư Noãn Noãn khi tỉnh dậy lo lắng nên Lưu Hà Mi liền để các bác sĩ làm những gì cần làm ở ngay phòng bệnh.
Tư Noãn Noãn đang mang thai, nên không thể uống thuốc bậy bạ, các bác sĩ chỉ có thể kiểm tra và bấm các nguyệt trên cơ thể cô để kích thích cô tỉnh dậy.
Hai mắt Tư Noãn Noãn giật giật, Lưu Hà Mi và các bác sĩ không khỏi thở phào.
Với tâm trạng của Lưu Hà Mi.
Bà không chỉ lo cho đứa cháu đang lớn lên trong bụng cô mà còn lo lắng cho cô.
Bà đã hứa với Lê Bá Sâm, không chỉ vậy bà cũng thật tâm yêu thương đứa con dâu này.
Còn tâm trạng của các Bác Sĩ.
Họ chỉ cảm thấy sinh mạng bé bỏng của họ đang bị treo lơ lửng bởi một sợi dây thừng mỏng, vì người họ đang chữa trị đây là vợ của người đàn ông đầy quyền lực ở kế bên, lại còn đang mang thai. Nên ít nhiều gì cũng khá là lo lắng.
Sau khi xác định Tư Noãn Noãn rất nhanh sẽ tỉnh lại thì các bác sĩ cũng vội vàng rời khỏi.
Trong phòng lúc này chỉ còn Lưu Hà Mi và Lê Noãn Thương cùng với Lê Noãn Thiên.
Quản gia Lâm thì đến phòng bệnh của Lê Bá Sâm canh chừng.
Tư Noãn Noãn giật giật mắt lim dim mở mắt lên.
Lưu Hà Mi vừa thấy liền gọi.
" Con có thấy mẹ không? "
Tư Noãn Noãn nhìn Lưu Hà Mi gật nhẹ đầu, nhìn quanh một vòng căn phòng, Tư Noãn Noãn khẽ hỏi.
" Đây là bệnh viện sao mẹ? "
Lưu Hà Mi gật đầu.
" Lúc nãy con hôn mê. "
Tư Noãn Noãn vừa nghe khẽ giật mình, cô vội đưa tay lên xoa bụng.
Đứa bé sẽ không... không xảy ra chuyện gì chứ?
Trong lòng Tư Noãn Noãn lo lắng, cô và anh khó khăn lắm mới có thể tạo thành đứa bé trong gần một tháng... cô không hề muốn đứa bé xảy ra chuyện gì đâu.
Lưu Hà Mi thấy Tư Noãn Noãn đang lo lắng đến nghĩ sâu xa khẽ nói.
" Noãn Noãn, đứa bé trong bụng không sao hết con đừng suy nghĩ vớ vẫn nữa sẽ rất ảnh hưởng đến sức khỏe, không chỉ như vậy ảnh hưởng cả đứa bé. "
Tư Noãn Noãn nghe hiểu chứ sao không hiểu, nhưng mà cô làm sao có thể vui vẻ được... làm sao giữ vững tâm trạng bình an?
Tư Noãn Noãn xoa xoa bụng của cô trầm tư suy nghĩ thì hai giọng nói quen thuộc vang lên.
" Mẹ... mẹ phải thật khỏe. "
" Hôm nay mẹ dọa bọn con thật rồi huhu. "
Lê Noãn Thương và Lê Noãn Thiên vừa thấy Tư Noãn Noãn, thấy được cô bình an vô sự thì hai bé lại không kiềm được nước mắt mà huhu khóc to.
Tư Noãn Noãn nhìn về hướng hai bé.
" Thương Thương, Thiên Thiên? "
" Thôi thôi ngoan ngoan đừng khóc... " Tư Noãn Noãn cẩn thận nắm tay hai bé đang bò lên giường nói.
Lê Noãn Thương và Lê Noãn Thiên vừa an toàn ở trên giường liền nhào vào lòng Tư Noãn Noãn khóc to.
Tư Noãn Noãn đau lòng vỗ về vai của hai bé một lúc, vừa vỗ về vừa nói.
" Mẹ không sao nha, Thiên Thiên và Thương Thương không được khóc nhè. "
" Ahuhu mẹ nói dối... ahuhu rõ ràng mẹ có... sao... "
" Mẹ chỉ thích giấu hai đứa bọn con thôi, mẹ mệt mẹ cũng không nói mẹ mệt... lúc trước là do mẹ không có baba bên cạnh, vì hai bọn con mẹ giả vờ mạnh mẽ thì thôi vì sao bây giờ mẹ vẫn cứ giả vờ huhu... "
" Baba xót cho mẹ mà con và Thiên Thiên cũng rất xót cho mẹ... "
" Nhìn mẹ ngã xuống như lúc nãy... cho dù con và Thiên Thiên có gọi ra sao mẹ cũng không đáp... con sợ... sợ lắm huhu... "
Tư Noãn Noãn nghe hai bé con của mình nói không khỏi đỏ mắt.
Cô quên mất... hai đứa nhà cô không phải con nít... cái gì nó cũng biết chỉ là giả vờ...
Tư Noãn Noãn ôm chặt hai cục thịt đang khóc rống vào lòng vỗ về đủ điều cho đến khi hai cục thịt khóc đến mệt mà ngủ say mới thôi.
Lưu Hà Mi nhìn ba mẹ con đang ôm nhau không khỏi thở hắc ra, bà xót cho cả ba nhưng bà chẳng làm gì được ngoài việc ngoài nhìn thôi.
" Để mẹ gọi người ôm hai đứa bé về nhà. "
Tư Noãn Noãn gật đầu nhỏ giọng nói.
" Một lát con sẽ đi kiểm tra thai nhi... mẹ dặn quản gia Lâm cho người canh bọn nhỏ nhé! Khi thức chắc chắn bọn nhỏ sẽ khóc đòi ăn ngay. "



Có thể bạn sẽ thích:



Thử đọc