Người Vợ Nô Lệ - Chương 129

Tác giả: BooMew


Nhìn thấy người mình yêu nằm đó... ngoài gọi thật nhiều lần ra thì anh ta cũng như cô đều không thể làm gì khác. Chỉ có thể gọi...
" Chồng... chồng ơi... chồng à... "
Đáp lại cô là sự im lặng của đối phương.
Tư Noãn Noãn hít một hơi sâu lại đọc.
" Tỉnh lại đi.... Có bắt anh làm trâu hay làm ngựa anh đều làm hết có được không? Chỉ cần vợ mở mắt ra nhìn anh thôi... vợ.... vợ... "
Hoắc Tư Danh như kẻ điên ngồi dưới đất ôm Hứa Doãn Hạ một thân đầy máu mà gào thét... nhìn như một người vui buồn luôn thể hiện bên ngoài chứ không phải là Hoắc Tư Danh lạnh lùng trước kia.
Tư Noãn Noãn ngồi bên cạnh Lê Bá Sâm đọc từng câu từng chữ trong câu chuyện nước mắt khẽ rơi xuống...
Tư Noãn Noãn khựng lại, tay giơ lên dụi dụi mắt.
Cô làm sao thế này...
Tự nhiên lại khóc à...

" Haha... chắc chồng đang thấy em rất buồn cười có đúng không? " Tư Noãn Noãn vừa nói vừa lau nước mắt, mắt quét vài trang của chương khẽ nói.
" Thôi, bộ này buồn quá! Em đọc bộ khác cho anh nhé! "
Tư Noãn Noãn lấy vài cuốn sách còn lại ra nhìn thử mục lục, mày cô nhíu lại.
" Toàn là sách vớ vẫn. "
" Thôi để em kể chuyện cho anh nghe nhé! "
" Im lặng là đồng ý đấy Sâm! "
Tư Noãn Noãn vừa nói vừa cười khẽ.
Cô hít hít mũi, bắt đầu kể một câu chuyện.
Kể đông kể tây một lúc Tư Noãn Noãn im lặng.
" Ngày xửa ngày xưa... có một cô gái nhỏ vừa sinh ra đã mang danh là nghiệt chủng... cô có cha nhưng người cha đấy lại không thương yêu cô.
>>>TOP 20 TRUYỆN NGÔN TÌNH HOT NHẤT


Từ lúc cô vừa mới ra đời, ông ta liền trách cô... nói là vì cô mà mẹ cô mới chết! Khiến ông mất đi người vợ... ông ấy không nuôi dưỡng cô ấy! Để cô ấy sống với ông bà nội... ông bà nội cũng chẳng yêu thương cô... cô còn rất nhỏ đã để cô đói... những gì mà cô phải chịu có lẽ không ai chịu nổi.
Đến một ngày, người cha của cô ấy đón cô ấy về... cô ấy rất vui... bản thân không thể biểu đạt rõ vui buồn nên cô chỉ có thể làm mặt lạnh... chính là nào như cô ấy nghĩ... ông ta đón cô về là vì tài sản có được khi nuôi cô.
Người ta thường nói... có mẹ ghẻ sẽ có cha dượng. Và ông ấy chính là người cha dượng ác độc với con gái ruột của mình nhất.
Ông ta tin lời vợ mình mà không quan tâm con gái mình, ông ta có thể cho chó ăn ngon nhưng ông ta tiếc cho con gái ăn ngon.
Hơn mười mấy hai chục năm cô ấy phải chịu cảnh đó...
Bị đánh đập, bị xem như cỏ rác nhưng vào một ngày nọ cô ấy vô tình được giải thoát bởi người con trai.
Tưởng đâu cuộc sống sẽ như những truyện ngôn tình... sẽ có một kết thúc đẹp... thì không... anh ấy xem cô như cỏ rác... anh ấy chỉ nghĩ cho bản thân mình mà không nghĩ gì đến cô...
Nhưng không bao lâu anh ta nhận ra bản thân sai và cầu xin tha thứ...
Cô ấy cũng mất khá nhiều thời gian để quên để chấp nhận... thấy được sự xuất hiện của anh ấy... cô chỉ cảm thấy chán ghét nhưng không lâu sao hai người cũng về lại với nhau.
Anh ấy luôn lo lắng... đến tận bây giờ cô ấy biết anh ấy vẫn lo lắng cô sẽ bỏ anh ấy...

Chính là anh ấy không biết... cô yêu anh ấy nhiều thật nhiều... yêu đến không thể nào quay về nữa. "
Hít một hơi sâu...
" Sâm Sâm... em yêu anh... vĩnh viễn yêu anh... "
Tư Noãn Noãn ngồi đấy... vừa nói lại vừa cười sau đó lại khóc...
Mãi cho đến khi Lưu Hà Mi mở cửa bước vào.
" Noãn Noãn... sao con khóc? "
" Xảy ra chuyện gì sao con? "
Lưu Hà Mi vừa hỏi xong thì có hai giọng non nớt vang lên.
" Mẹ... sao mẹ khóc... "
" Mẹ.. Thiên Thiên thật nhớ mẹ. "

Nghe thấy giọng nói của Lê Noãn Thương và Lê Noãn Thiên, Tư Noãn Noãn giật mình.
" Sao hai con lại đến đây? " Tư Noãn Noãn vừa hỏi xong lại nhìn Lưu Hà Mi.
Lưu Hà Mi cười nói.
" Bọn nhỏ đêm qua khóc nháo không ngủ đấy! Sáng không chịu đi học nên mẹ phải đưa hai đứa đến đây.:
Tư Noãn Noãn mím mím môi.
" Nhưng mà Bá Sâm... "
" Không sao. Mẹ đã hỏi Minh Vân rồi nó bảo trong thời gian này phải để nhiều người nói chuyện với Bá Sâm mới tốt. "
" A... dạ... "
" Con ăn chưa? Đến đây ăn với mẹ nè. "
" Con không đói. Mẹ ăn đi. " Tư Noãn Noãn lắc đầu.

Không phải không muốn ăn mà là không thể ăn.
Từ sáng giờ cô đã rất muốn buồn nôn cũng vì thế mới chỉ uống nước suối.
Lưu Hà Mi không nói hai lời kéo tay Tư Noãn Noãn đi về sofa.
" Cái này hoàn toàn sẽ không làm con khó chịu. "
Tư Noãn Noãn mím mím môi một cái.
Lê Noãn Thương và Lê Noãn Thiên nhìn thấy Tư Noãn Noãn như vậy, cả hai bé ngồi bên cạnh cô nói.
" Mẹ, ăn ăn, em mới khỏe. "
" Mẹ ăn đi như vậy khi baba tỉnh dậy sẽ không mắng bọn con không biết chăm sóc mẹ. "
Tư Noãn Noãn đỏ mắt, cầm từng muỗng từng muỗng cháo trắng lên ăn.
Lại ăn thêm một chút rau và hoa quả.


Lưu Hà Mi nhìn Tư Noãn Noãn ăn không khỏi thấy yên lòng.
Bà cũng không biết nên để Tư Noãn Noãn ăn gì, quản gia Lâm thấy vậy mới nói chuyện Tư Noãn Noãn được Lê Bá Sâm nấu cháo cho ăn.
Vì lần này ốm nghén quá nhiều nên ngoài cháo ra Tư Noãn Noãn cũng chẳng thể ăn gì. Thì thoảng thì ăn được thịt cá nhưng chỉ một hai lần thôi những lần sau đều nôn.
Tư Noãn Noãn ăn xong, còn chưa kịp nói gì thì Lưu Hà Mi liền đuổi về.
" Mẹ... con muốn ở lại đây chăm sóc Bá Sâm. "
" Không được, con về nhà nghỉ ngơi đi ngày mai lại đến. "
" Mẹ. "
" Noãn Noãn, Bá Sâm còn cần con. " Lưu Hà Mi nhìn Tư Noãn Noãn nghiêm túc nói.
Tư Noãn Noãn còn đang muốn nói gì đó thì cứng họng.
Đúng vậy... Lê Bá Sâm còn cần cô...
Tư Noãn Noãn cười nhẹ nói.
" Vâng... con về. Sáng mai con đến. "
" Ừ! "
" Nội, Thiên Thiên về. "
" Nội Thương Thương về ạ. "
" Ờ! Cục cưng của bà về nhớ phải ăn thật nhiều nha. "
" Dạ. "
Tư Noãn Noãn lấy mấy cái túi xách lại nói.
" Đi chào ba một cái rồi về nè. "
Hai cục thịt chạy ục ịch về phía chiếc giường non nớt nói.
" Baba con về. "
" Baba bọn con về. "
Tư Noãn Noãn cười dắt hai cục thịt đi ra khỏi bệnh viện.
Lưu Hà Mi nhìn bóng lưng của Tư Noãn Noãn, bà khẽ lắc đầu nhìn về hướng con trai.
Bà bước đến nhìn chằm chằm Lê Bá Sâm một lúc quát.
" Con muốn ngủ bao lâu nữa? Vì con mà Noãn Noãn ăn uống không ngon đấy! "
Quát xong, bà thở hắc một hơi.
Bà nên làm gì đây? Con trai bà...
Lưu Minh Vân đi đến.
" Cô? Sao đến sớm thế? "
" À là đến thay Noãn Noãn chăm Bá Sâm thôi. "
" Bệnh viện có y tá mà cô. "
" Noãn Noãn và Bá Sâm đều mắc bệnh sạch sẽ. "
" A? "
" Nó không thích ai chạm vào người đàn bà, đàn ông của nó... đại loại vậy đấy! "
" Em dâu về rồi sao? "
" Ừm... cũng không biết nó có vui vẻ như vẻ bề ngoài của nó không. "
" Haizz... hai người cứ suy nghĩ đâu đâu... phải nghĩ thoáng lên... Bá Sâm không sao đâu. "
Bây giờ mới sang ngày thứ hai sau phẫu thuật, cho dù Lê Bá Sâm có khỏe cũng không thể nào tỉnh lại ngay, ít nhất cũng một tuần chỉ là... một tuần đối với anh ngắn nhưng đối với những người đang lo lắng là nhiều.
Hiện tại, Lưu Minh Vân chỉ hy vọng có kỳ tích xuất hiện để Lê Bá Sâm tỉnh dậy mà không có một di chứng nào nếu không... thật sự không chỉ riêng anh mà cả cô anh cũng lo lắng a.



Có thể bạn sẽ thích:



Thử đọc