Người Vợ Nô Lệ - Chương 113

Tác giả: BooMew


Minh Lâm môi nhếch lên, cười như không cười nhìn Phỉ Vô Dư nói.
" Nếu như anh nghĩ tôi như vậy! Vậy thì bây giờ phải làm cho tôi sung sướng để tôi nghe lời anh đi. "
" Em... " Phỉ Vô Dư cứng họng, nhìn chằm chằm Minh Lâm.
Minh Lâm đứng dậy, tay anh nắm lấy cổ áo của Phỉ Vô Dư, giọng nói lạnh lùng vang lên.
" Nếu anh có ngon, thì làm tôi sướng để tôi nghe lời anh. Còn không anh cút khỏi nhà tôi ngay. "
" Em nghĩ là tôi không dám? " nắm chặt lấy hai đôi bàn tay đang vờn vờn cổ áo anh, Phỉ Vô Dư nhìn thẳng vào mắt của Minh Lâm hỏi.
Trong lòng Minh Lâm run lên, theo như anh hiểu, Phỉ Vô Dư sẽ tức giận và bỏ đi ngay, nhưng với tình hình này... đây là làm sao? Sao anh ta lại hỏi anh.
Môi Phỉ Vô Dư nhếch lên.
" Lâm Lâm, chắc chắn tôi sẽ khiến em ngoan ngoãn nghe lời. " lời nói vừa dứt, Phỉ Vô Dư lại như bão táp, hết hôn lại khắn.
Từ những tiếng chống cự yếu ớt, cho đến khi tiếng rên rỉ dâm mĩ sau thật lâu, lại là tiếng nức nở, tiếng vang xin.

Cũng không biết là vì sao, đến khi trời tối mịt, bên trong căn phòng vốn vang lên tiếng cót két, lại vang lên tiếng nức nở, thì lúc này đây lại hoàn toàn lặng thinh.
Phỉ Vô Dư ngồi bên ngoài sofa, mày nhíu chặt hút từng điếu thuốc lá.
Anh không biết vì sao bản thân lại hành động như vậy. Vì yêu thương, hay vì quá cô đơn, nhưng anh biết cái cảm xúc ghen tuông khó chịu ấy là thật.
- -------
Will một mình đi bộ hết một con đường dài cho đến khi đến căn nhà thuê của anh, không phải anh vì đau thương của chính mình mà không biết có người đang âm thầm đi theo sau.
Anh biết chứ sao không! Nhưng thứ đã buông bỏ thì vẫn nên không nhớ đến.
Mặc dù khi nhớ đến thì rất đau, nhưng đã đau như vậy anh vẫn muốn bỏ...
Khó khăn lắm anh mới rời khỏi anh ta và cũng khó khăn lắm anh quên đi cái thói quen thức hằng đêm để đợi anh ta về.
Nhưng vì sao... vì sao... mấy năm qua lại không đến mà lúc này anh ta lại xuất hiện?
- ----------
>>>TOP 20 TRUYỆN NGÔN TÌNH HOT NHẤT


Tư Chân Châu cố gắng thay đổi bản thân cũng chỉ vì muốn có được một cái ánh nhìn từ Lê Bá Sâm, nhưng mọi thứ cô cố gắng thay đổi lại giống như bị biến thành một trò hề.
Cô đến thật sớm, để tạo thành một chuyện vô cùng thường xuyên diễn ra chính là vô tình gặp phải, nhưng không... suốt một tuần qua, kể cả ngày hay đêm cô đều không gặp được anh ta.
Trong khách sạn.
Tư Chân Châu vừa cùng ông giám đốc của Lư Thị lăn giường xong, Tư Chân Châu mềm yếu nằm trong lồng ngực đầy thịt của giám đốc Lư nũng nịu nói.
" Anh Lư, bên Lê Thị thật lớn mạnh anh nhỉ? "
" Có chuyện gì hay sao em? " giám đốc Lư vuốt ve lưng trần của Tư Chân Châu hỏi.
Tư Chân Châu mím mím môi nói.
" Em có con nhỏ bạn, nó muốn gặp chủ tịch của Lê Thị, nhưng mà nó cố ý đến đó mà không ngày nào gặp cả. Nó cứ khóc lóc mãi, nên em mới hỏi... "
Giám đốc Lư \' à \' một tiếng.
" Chuyện bên Lư Thị anh cũng không rõ ràng, nhưng nghe đâu chủ tịch Lê Thị đưa vợ đi chơi vùng nông thôn thì phải a. "

" Vợ? " Tư Chân Châu không kiềm được kêu lên.
Giám đốc Lư vì tiếng kêu của Tư Chân Châu mà giật mình hỏi.
" Làm sao đấy? "
Tư Chân Châu vội vàng nói.
" A... không không sao, em chỉ là hơi bất ngờ một chút, không nghĩ đến chủ tịch Lê còn trẻ như vậy lại có vợ. " Vợ đách gì chứ? Không phải con tiện nhân Tư Noãn Noãn kia và Lê Bá Sâm đã ly hôn rồi hay sao? Tự nhiên ở đâu ra liền xuất hiện vợ.
Giám đốc Lư tưởng thật liền cười nói.
" Em không biết hay sao? Anh còn nghĩ những người hâm mộ chủ tịch Lê Thị phải biết hết rồi chứ! Mặc dù tin này không được báo chí đưa tin, nhưng phía bên Lê Thị không hề che đậy chuyện vợ cũ của chủ tịch Lê Thị đã trở về, không những thế còn có một đôi song sinh. "
" Bùm... " Tư Chân Châu chỉ cầm thấy đầu của mình đang bị nổ tung.
Chuyện gì đang diễn ra thế này? Vì sao? Vì sao lại như vậy?
Con tiện nhân Tư Noãn Noãn thật sự đã trở về?

" Em làm sao thế? " giám đốc Lư nhíu mày nhìn Tư Chân Châu trong lòng ngực không ngừng há hốc mồm kia ông khẽ hỏi.
Tư Chân Châu giật mình, vội vàng thu lại gương mặt méo mó của mình mà nhìn giám đốc Lư nũng nịu nói.
" Không có sao ạ! "
Sau khi hai người lăn giường thêm vài lần nữa, giám đốc Lư vô cùng thích nên thưởng tiền cho Tư Chân Châu vô cùng nhiều, thẩm chí ông còn hứa hẹn là sẽ chu cấp cho Tư Chân Châu nhiều của cải vật chất nữa.
Tư Chân Châu gật đầu cười nũng na nũng nịu trở về khách sạn của cô thuê.
Vừa về đến phòng.
" XOẢNG. " chiếc bình hoa thủy tinh ở ngay trên bàn bị Tư Chân Châu hung hăng đẩy xuống dưới nền gạch.
Hai mắt của Tư Chân Châu đỏ bừng tức giận.
Tư Noãn Noãn ơi Tư Noãn Noãn sao mấy năm qua cô không về mà hiện tại lại về? Sao cô không bị tai nạn hay ai đó ghét bỏ giết chết đi còn sống làm gì cho chật đất? Tiện nhân... tiện nhân...
Tư Chân Châu hai tay nắm chặt lại thành nắm đấm, móng tay dài bấu sâu vào trong da thịt của mình.

Cô tuyệt đối không để con tiện nhân đó yên ổn. Hứ... định quay lại là chủ tịch phu nhân của Lê Thị, Lê Gia sao? Không có cửa đâu. Một đứa con gái bỏ cha bỏ mẹ rời đi trong khi Tư Thị bị phá sản, thì nghĩ xem một chủ tịch phu nhân tham tiền như vậy ai đâu cần!
Càng nghĩ, môi của Tư Chân Châu càng nhếch lên cao.
- -------
Lê Gia.
Lê Bá Sâm và Tư Noãn Noãn vừa lái xe vào thì hai cục thịt đứng từ xa liền hô to lên.
" Baba... mẹ... "
" Baba... mẹ... "
Tư Noãn Thương và Tư Noãn Thiên đang định chạy đến thì bị Lưu Hà Mi giữ chặt lại.
" Ngoan, một lát nữa ba và mẹ hai cháu sẽ đến đây. "
Tư Noãn Thương và Tư Noãn Thiên gật đầu đứng yên tại chỗ, nhưng hai cái chân ngắn ngủn của hai bé lại không đứng yên được, cứ nhảy nhảy lên nhìn.


Lê Bá Sâm từ xa nhìn thấy hai cục thịt, môi anh nhếch lên lại xoay mặt sang nhìn Tư Noãn Noãn lại ngủ say, anh không khỏi lắc nhẹ đầu.
Lê Bá Sâm lái xe vào đến trong, mới xuống xe.
Hai cục thịt đang định hô lên thì im bặt vì hành động lấy tay làm động tác suỵt của Lê Bá Sâm.
Lưu Hà Mi cũng nhướng nhướng mày khó hiểu, mãi cho đến khi Lê Bá Sâm cẩn thận mở cửa xe ôm lấy Tư Noãn Noãn ra thì bà mới bừng tỉnh lại.
Hai cục thịt nhẹ bước đi đến bên cạnh Lê Bá Sâm, ngẩng đầu lên gọi một tiếng.
" Baba... mẹ ngủ sao? "
Lê Bá Sâm cười cười gật nhẹ đầu không nói chuyện. Hai cục thịt hiểu chuyện nên rất là ngoan ngoãn im lặng đi theo sau.
Lê Bá Sâm đi thẳng lên phòng, giúp cô thay quần áo ngủ rồi mới đi xuống dưới phòng khách.
Hai cục thịt lúc này mỗi đứa cầm một bình sữa mút lấy mút để ngồi yên lặng ở ngay đây.
Lưu Hà Mi ngồi bên cạnh hai cục thịt, bà nhìn thấy Lê Bá Sâm bước xuống, cười như không cười nhìn anh.
Con trai của bà, ở nông trại cùng Tư Noãn Noãn một tuần về nhìn khác hẳn mọi khi a.
Lê Bá Sâm không để ý đến cái liếc nhìn cùng nụ cười của Lưu Hà Mi mà đi đến bên cạnh ngồi đối diện hai cục thịt.
Mới một tuần không gặp mà hai cái cục thịt của anh và cô như là lại tròn hơn rồi a.
Hai cục thịt nhìn thấy Lê Bá Sâm, hai mắt to tròn mở to ra sáng lấp la lấp lánh mút lấy mút để sữa trong bình, bú hết, bỏ hai bình sữa xuống, đôi chân ngắn ngủn liền vội vàng chạy đến bên Lê Bá Sâm ngọt ngào gọi.
" Baba... "
Lê Bá Sâm cúi đầu ôm Tư Noãn Thiên và Tư Noãn Thương lên đùi khẽ hỏi.
" Làm sao? Có nhớ baba và mẹ hay không nè? "
" Có ạ. Thương Thương rất nhớ. "
" Thiên Thiên cũng rất nhớ ạ. "
Lê Bá Sâm cúi đầu hôn nhẹ lên má hai cục thịt một cái.
Hai cục thịt vui vẻ hôn lại hai bên má của Lê Bá Sâm.
Lưu Hà Mi nhìn nhìn khẽ hỏi.
" Vui không? "
Lê Bá Sâm gật nhẹ đầu nói.
" Chắc thời gian tới phiền mẹ phải thường xuyên chăm Thiên Thiên và Thương Thương rồi. "
" Có chuyện gì hay sao? " Lưu Hà Mi không ngán việc chăm cháu, nhưng Lê Bá Sâm nhờ vả là lần đầu tiên.
Lê Bá Sâm nhìn Lưu Hà Mi một lúc mới nói.
" Để rồi con và Noãn Noãn sẽ nói rõ cho mẹ. "
" A! " Lưu Hà Mi " a " lên một tiếng gật nhẹ đầu không thắc mắc nữa.
" Nhưng mà hình như Noãn Noãn hơi mệt hả Bá Sâm? " bà nghĩ đến bộ dạng ngủ đến không biết trời trăng gì của Tư Noãn Noãn khẽ hỏi.
Nhắc đến Tư Noãn Noãn, Lê Bá Sâm cười cười nói.
" Chắc mẹ sắp có thêm một cháu trai hay cháu gái gì đó. "
Lưu Hà Mi hai mắt trừng to.
" Thật? "
Lê Bá Sâm vỗ nhẹ lưng hai cục thịt khẽ nói.
" Cũng không chắc nhưng dù sao cũng đã nửa tháng rồi... " anh nói đến đây thì dừng lại.
Lưu Hà Mi nhìn Lê Bá Sâm cười cười.
Cháu trai cháu gái sắp chào đời a. Cho dù có hay không thì vẫn đáng mong đợi.



Có thể bạn sẽ thích:



Thử đọc