Người Vợ Bí Mật - Chương 31

Tác giả: Mạc Oanh

“Nghiêm Hạo!”.
Mễ Giai hoảng sợ vội vàng chạy vào phòng tắm, chỉ thấy Nghiêm Hạo cởi trần đứng trước gương, khuôn mặt đầy đau khổ, bàn tay nắm chặt vương vài giọt máu, giữa tấm gương lớn có vết nứt vỡ, trên đó còn lưu lại vết máu trên tay Nghiêm Hạo.
Chứng kiến việc này khiến lòng Mễ Giai gắt gao đau đớn, lo lắng và sợ hãi bỗng chốc hóa thành nước mắt, không ngừng dâng lên trong hốc mắt cô, không quan tâm đến những chuyện khác, cũng bất chấp tất cả, Mễ Giai vội tiến lên, nắm chặt tay anh, hiện tại Mễ Giai có thể cảm giác được toàn thân anh vô cùng căng thẳng, nhìn miệng vết thương vẫn đang chảy máu, tim Mễ Giai như bị cào xé đến đau đớn, cầm tay anh, lệ đầy trong mắt, giọng điệu khẩn cầu, “Nghiêm Hạo, xin anh, đừng như vậy, thả lỏng một chút được không”. Cơ thể C*ng c*ng khiến máu tươi trên tay anh không ngừng chảy ra, thế nào cũng không ngừng được.
Nghiêm Hạo phục hồi lại tinh thần, sững người nhìn Mễ Giai, trong mắt là vẻ cô đơn và đau khổ chưa từng có, Mễ Giai vẫn không thôi nhìn anh, nhẹ giọng thử gọi anh “Nghiêm Hạo. . . .”.
Không có tiếng đáp lại, Nghiêm Hạo đột nhiên cúi mạnh đầu, môi theo đó áp xuống, tay nhanh chóng ôm lấy eo cô, hai người dán vào nhau chặt chẽ. Lực đạo mạnh mẽ khiến Mễ Giai không có cách nào đẩy ra và ngăn cản.
Không có dịu dàng và thương tiếc như ngày thường, lúc này Nghiêm Hạo giống như con mãnh thú bị trêu vào, dữ dội hôn Mễ Giai, cắn cắn, hôn đến điên cuồng, hôn đến khắc sâu. Mễ Giai bị bị nụ hôn bất ngờ của anh dọa sợ, hiện tại trong mắt cô Nghiêm Hạo dường như không phải là người chồng ngày thường mà cô biết, anh cắn môi cô đến phát đau, hai tay Mễ Giai để trước *** anh muốn đẩy anh ra, miệng nức nở phát ra âm thanh, “Hạo. . . Đừng, đừng như vậy. . A. . .”.
Toàn bộ lời kháng nghị và cự tuyệt của Mễ Giai đều bị Nghiêm Hạo nuốt vào trong bụng, lúc này anh sớm đã không còn lý trí hay có thể tự kiềm chế như bình thường, hiện tại anh cần phát tiết, một loại phát tiết theo bản năng.
Hôm nay anh đã phải cực kì đè nén đau đớn, tuy rằng anh sớm đã khẳng định Nghiêm Nhiên không có khả năng là con mình, nhưng có thế nào anh cũng không thể ngờ rằng Nghiêm Nhiên lại là em trai mình, chuyện này thật nực cười, thật vớ vẩn, nhưng đáng buồn nó lại là sự thật. Bạn gái cũ của mình có con với cha mình, bây giờ đứa trẻ kia lại tìm đến gọi mình là cha, đây là loại quan hệ dị dạng và Biến th' đến mức nào chứ, tất cả những chuyện này anh thật sự không có cách nào chấp nhận.
Kìm nén và phẫn nộ khiến con người Nghiêm Hạo trở nên thô lỗ, đầu óc không thể khống chế được hành động, những động tác hoàn toàn vô thức, thô lỗ và dã man, dùng sức hung hăng xé rách áo cô, “A. . .”. Bởi vì đau đớn, Mễ Giai không khỏi than nhẹ ra tiếng.
Nghiêm Hạo không để ý đến điều đó, đôi mắt bị *** che kín hằn đầy tơ máu, xoay người đè cô lên vách tường của phòng tắm, sức lực của đàn ông và phụ nữ vốn đã có sự chênh lệch, cho dù Mễ Giai cố gắng kháng cự thế nào đi nữa, cũng không thể nào ngăn cản được Nghiêm Hạo, sau lưng truyền đến cảm giác lạnh như băng khiến Mễ Giai không khỏi run sợ, cô biết hôm nay anh đã chịu đả kích lớn, chuyện như vậy xảy ra với bất cứ ai cũng thật khó chấp nhận, cô có thể hiểu được nỗi đau trong lòng anh, nếu làm thế này có thể giảm bớt nỗi đau ấy, cô nguyện ý.
Bàn tay để trước *** anh chuyển lên ôm lấy cổ anh, đón lấy nụ hôn điên cuồng của anh, chủ động đưa lưỡi đáp lại anh, để anh cảm nhận được sự nhiệt tình và tình yêu tràn đầy của cô. Để anh biết anh không phải đối mặt một mình, bên cạnh anh còn có cô, cô sẽ cùng anh đối mặt với mọi chuyện.
Mễ Giai nhiệt tình đáp lại khiến Nghiêm Hạo càng trở nên điên cuồng, bàn tay không ngừng thăm dò trên người cô, từ trên lướt dần xuống, chỉ hôn thôi không thể thỏa mãn *** bành trướng của anh, dọc theo cằm cô, rồi đến cổ, xương quai xanh, từng chút từng chút lưu luyến đi dần xuống, một trận mưa hôn cứ thế rơi trên người cô.
*** đã dần bao trùm lấy hai người, thiêu đốt họ, nhiệt độ không khí trong phòng tắm đã tăng thêm vài độ, nóng bỏng đến mức dường như có thể đốt cháy người.
Nghiêm Hạo giống như mãnh thú phát cuồng, động tác không có lấy một chút ôn nhu, cả người cảm giác như bị *** và *** chi phối.
“Hạo. . .” Một chút lý trí cuối cùng khiến Mễ Giai lên tiếng ngăn cản sự điên cuồng của anh, “Hạo, ưm. . . Hạo, nhẹ. . . Nhẹ chút, đứa bé. . . . Đừng, đừng để ảnh hưởng đến con”.
Câu nói đứt quãng này của Mễ Giai rốt cục cũng truyền vào tai Nghiêm Hạo, đứa bé. . . Đúng vậy, Mễ Giai đang mang thai, đó là con của hai người. Sự lạnh lẽo trong mắt anh từ từ rút đi, sự dịu dàng quen thuộc dần trở lại, những động tác vốn kịch liệt bắt đầu có ý thức trở nên chậm rãi hơn, không còn gió táp mưa rào như vừa rồi, Nghiêm Hạo thong thả ra vào cơ thể Mễ Giai, bắt đầu nhịp nhàng, thương tiếc hôn lên nước mắt trên gò má cô, kế tiếp vô cùng dịu dàng đưa Mễ Giai *** *** và ***.
Sau đó, Nghiêm Hạo ôm lấy Mễ Giai cùng tắm nước nóng, rồi bế Mễ Giai đã mềm oặt như không xương lên giường, nhìn toàn thân cô bị che kín bởi những dấu đỏ, đó là minh chứng rõ nhất cho sự điên cuồng vừa rồi của anh, ôm Mễ Giai, Nghiêm Hạo có hơi xấu hổ nhẹ giọng nói bên tai cô, “Xin lỗi em. . .”. Là anh bị tức giận che lấp lý trí, thiếu chút nữa đã làm tổn thương đến cô và đứa bé, nghĩ vậy Nghiêm Hạo càng thêm tự trách.
Mễ Giai mệt mỏi, dựa vào trước *** anh, nhắm mắt lại, lắc đầu không nói. Cô không cần anh xin lỗi, cô cũng không để ý đến việc anh mất tự chủ, nếu phát tiết ra như vậy có thể khiến anh thoải mái, cho dù lại một lần nữa, cô cũng nguyện ý.
Sau khi đọc kết quả giám định ADN kia, cô có thể hiểu được nỗi đau khổ trong lòng anh bây giờ, chuyện hoang đường như vậy, cho dù là ai cũng đều không có cách nào chấp nhận, anh không thể khống chế được như thế cũng là chuyện bình thường, cô là vợ anh, đó là sự thật không thể thay đổi, cô không thể giúp anh xóa đi những đau đớn trong lòng, vậy nên cô muốn an ủi anh, để anh biết anh không chỉ có một mình, cô vĩnh viễn sẽ ở bên cạnh anh, cổ vũ anh, khó khăn thế nào cô cũng sẽ cùng anh đối mặt, vợ chồng chẳng phải là như vậy sao.
“Em mau ngủ đi”. Dịu dàng săn sóc nói bên tai cô, Nghiêm Hạo yêu thương ôm lấy cô, khẽ hôn lên khóe mắt ẩm ướt của cô, Mễ Giai gật gật đầu, cười nhẹ, không mở mắt, xoay người tìm một vị trí thoải mái, sau đó mỏi mệt ngủ trong lòng anh.
Nhìn khuôn mặt Mễ Giai đang say ngủ, nhẹ nhàng giúp cô vén gọn những sợi tóc lòa xòa trước trán, tâm tư của Nghiêm Hạo lại quay trở về lúc ban chiều.
“Không thể nào, chuyện này tuyệt đối không thể”. Cầm kết quả giám định ADN trong tay, Nghiêm Hạo dường như phát cuồng quát bác sĩ.
Chuyện này quá nực cười, Nghiêm Nhiên không phải con anh, mà là em trai anh, em ruột. Một người là mối tình đầu của mình với một người là người cha mình luôn tôn kính, một người từ con trai mình biến thành em trai mình, nếu là trò đùa, thì trò đùa này quả thực đã quá trớn.
Cả đời cha mặc dù không thể nói là cùng mẹ vui buồn có nhau, nhưng chuyện tình cảm luôn rất sạch sẽ, trên báo chí chưa bao giờ có mấy chuyện phong lưu, chuyện vụng trộm lại càng chưa từng có bởi vì chỉ cần một tin đồn thôi là mẹ đã làm ầm ĩ lên, một người đàn ông như vậy sao có thể vô duyên vô cớ có thêm một đứa con trai, hơn nữa đứa trẻ này còn là với. . . Tô Tuyết.
“Kết quả này nhất định là do bên các ông nhầm lẫn, thằng bé chắc chắn không thể là con của cha tôi, nó không thể có bất kì quan hệ gì với Nghiêm gia, tôi yêu cầu các ông xét nghiệm lại, nhất định là các ông đã làm sai trình tự nào đấy”. Nghiêm Hạo hung hăng ném tờ kết quả lên bàn bác sĩ, nắm chặt hai tay lạnh lùng nói.
Bác sĩ khẽ cau mày, kết quả mình đưa ra lại bị người ta nghi ngờ, đây là một sự sỉ nhục đối với bác sĩ chuyên ngành, cầm lấy kết quả AND trên bàn lên xem, giải thích, “Chúng tôi đã phải thực hiện hàng loạt nghiệm chứng khoa học, vừa làm vừa so sánh đối chiếu từng bước một, như vậy mới cho ra được kết quả cuối cùng này, tôi dám chịu trách nhiệm khi nói phiếu kết quả này chuẩn xác đến chín mươi chín phần trăm, trong y học không có khái niệm trăm phần trăm, cho nên chín mươi chín phần trăm theo lời chúng tôi tương đương với một trăm phần trăm”. Dứt lời đưa lại phiếu kết quả trong tay.
Gắt gao nắm chặt tay, Nghiêm Hạo hung hăng lườm bác sĩ, không để ý đến tờ kết quả bác sĩ đưa, căn bản anh không định nhận lấy nó.
Nhìn thái độ của Nghiêm Hạo như vậy, dĩ nhiên bác sĩ hiểu được ý anh, thở dài không đồng tình, “Nếu anh muốn tìm kiếm chân tướng sự thật, hiển nhiên là nó đã ở đây, nhưng nếu điều anh muốn chỉ là một đáp án khiến anh vừa lòng, vậy anh có thể lập tức vứt nó đi, cũng xin thứ lỗi là tôi bất lực”. Nói xong buông tờ kết quả trong tay, lấy tài liệu xoay người đi ra ngoài.
Nghiêm Hạo nắm chặt hai tay, bởi vì nội tâm phải đè nén cảm xúc mãnh liệt, trong nháy mắt hơi thở trở nên nặng nề, cuối cùng cầm lấy túi tài liệu trên bàn giận dữ xoay người rời đi.
Nghiêm Hạo thẫn thờ lái xe về bãi đỗ xe dưới tòa nhà, nhanh chóng cởi dây an toàn nhưng lại phát hiện mình không đủ dũng khí mở cửa xuống xe đi lên. Anh không biết nên đối mặt với những người trên nhà như thế nào, nhất là đứa trẻ kia. Đột nhiên bây giờ anh lại hy vọng thằng bé là con mình, chứ không phải mang một thân phận đáng xấu hổ để người ta chê cười.
Cứ ngồi như vậy qua liền mấy tiếng, đến khi Mễ Giai gọi điện anh mới đứng dậy đi lên.
Mễ Giai đang mê man trong lòng bỗng ưm một tiếng xoay người, thoải mái rúc gần vào *** anh, thu hồi suy nghĩ, Nghiêm Hạo điều chỉnh lại tư thế của hai người, giúp Mễ Giai ngủ yên giấc hơn.
Ôm Mễ Giai, Nghiêm Hạo không hề cảm thấy buồn ngủ, trừng mắt nhìn chằm chằm trần nhà tối đen, anh không rõ năm đó cuối cùng đã xảy ra chuyện gì, vì sao Tô Tuyết và cha mình lại có quan hệ như vậy? Tuy nhiên có thể xác định, năm đó Tô Tuyết quen biết cha không phải qua anh, năm đó lúc yêu Tô Tuyết, anh không cho cô ấy biết thân phận thật của mình, cũng chưa từng đưa cô đến gặp cha mẹ mình. Nghiêm Hạo nhíu chặt mày.
Ánh mặt trời xuyên qua tấm rèm cửa sổ bằng lụa mỏng chiếu vào trong phòng, khẽ cau mày, Mễ Giai chậm rãi mở mắt, bên hông đau nhức nhắc cô tối qua bọn họ đã điên cuồng tới mức nào. Mễ Giai bất giác xấu hổ đỏ mặt, từ lúc kết hôn đến nay, đêm qua là đêm nóng bỏng càn rỡ nhất. Miệng cười tủm tỉm, Mễ Giai lắc đầu, vừa định đứng dậy mới chú ý tới cánh tay đặt trên eo mình, cô phát hiện mình vẫn đang gối lên cánh tay to lớn của Nghiêm Hạo.
Lúc trước đều là khi Mễ Giai tỉnh dậy thì Nghiêm Hạo đã rời giường, dường như chưa có lần nào ngoại lệ. Mễ Giai nghiêng người nhìn anh, anh là một người đàn ông rất đẹp trai, Mễ Giai ngắm nhìn không khỏi có chút si mê. Trong lúc ngủ anh vẫn nhíu mày, có vẻ như ngủ không yên giấc, Mễ Giai đau lòng đưa tay vuốt lên nếp nhăn giữa hai mày anh.
Lại nhìn một lát, cười nhẹ, kéo tay anh ra, chuẩn bị đứng dậy, ánh mắt vừa vặn rơi xuống bàn tay để trên eo cô, các khớp ngón tay vẫn còn xước da, hơi sưng đỏ, nhớ tới cảnh tượng đã trông thấy trong phòng tắm tối hôm qua, trong lòng Mễ Giai có phần sợ hãi. Đau lòng cầm tay anh đưa lên môi thương tiếc hôn nhẹ một cái, rồi cẩn thận đặt xuống, quay đầu lại không ngờ vừa vặn đối diện với đôi mắt nhập nhèm có chút ௱o^ЛƓ lung của Nghiêm Hạo.
Nghiêm Hạo gần như cả đêm nhìn lên trần nhà, tới gần sáng sớm mới dần ngủ được, hơn nữa ngủ cũng không sâu, Mễ Giai vừa động anh liền tỉnh giấc.
Nhìn quầng thâm dưới vành mắt anh, Mễ Giai hối hận vì đã làm anh tỉnh, bèn xin lỗi, “Em đánh thức anh sao?”. Anh thoạt nhìn rất mệt mỏi, vẻ tiều tụy trên khuôn mặt so với hôm qua càng rõ hơn.
Nghiêm Hạo mơ hồ lắc đầu, dùng sức kéo cô vào trong ***, chôn mặt vào cần cổ cô, ngửi hương thơm đặc trưng trên người cô tản ra, trong lòng cảm thấy thỏa mãn.
Mễ Giai cứ như vậy lẳng lặng mặc anh ôm lấy, qua hồi lâu mới lắp bắp nói trong lòng anh, “Em. . . Em đã đọc phiếu kết quả. .”. Kết quả ghi trong đó khiến cô cũng khó có thể chấp nhận giống anh, cô tin chắc rằng anh đã rất đau khổ.
Cơ thể Nghiêm Hạo bỗng nhiên cứng đờ, hai mắt vốn lim dim vội mở ra, đau đớn theo đó bộc lộ, lực ôm cô vô thức tăng dần tăng dần thêm.
Mễ Giai bị anh làm đau, “A. . .”. Không nhịn được thở nhẹ ra tiếng, vỗ vỗ lưng anh, “Hạo. . . Anh… Anh làm đau em”.
Nghiêm Hạo lúc này mới để ý mình dùng lực hơi mạnh, buông cô ra, áy náy nói, “Anh xin lỗi. . .”.
Dường như đang trốn tránh điều gì, Nghiêm Hạo vừa buông cô ra vừa không nhìn cô, lập tức xoay người xốc chăn lên chuẩn bị xuống giường rời đi. Mễ Giai nhanh hơn anh một bước, giữ chặt tay anh, bình tĩnh nhìn anh nhưng không nói gì.
Hai người cứ đối diện như vậy, cuối cùng Nghiêm Hạo thỏa hiệp, đau khổ nhắm chặt mắt, “Anh không biết nên nói với em thế nào. . . Cũng không biết nói gì”. Sự thật đã như vậy, mọi chuyện đã được định sẵn kết quả, dù có nói cũng không thể thay đổi được gì, bọn họ chỉ có thể chấp nhận, nhưng với anh việc chấp nhận là vô cùng khó khăn.
Sao Mễ Giai lại không hiểu tâm tình của anh, chuyện này, hiện tại đến chính cô cũng không có cách nào tự thuyết phục mình tin đó là sự thật, huống chi là anh. Đau lòng nhìn anh, Mễ Giai hạ thấp người tiến lên, ôm chặt lấy anh, nếu có thể hãy mang đau đớn của anh chuyển sang cho cô, để cô gánh vác tất cả.
Dịu dàng ghé vào tai anh nói, “Bất kể chuyện gì xảy ra, hãy nói với em, cho dù em không thể gánh vác thay anh, hãy nói cho em biết tâm tình hiện tại của anh, đừng đẩy em ra xa, cũng đừng im lặng chịu đau đớn một mình”. Yêu sâu đậm mới có thể thay anh lo nghĩ, nhìn anh đau khổ mà mình cũng vạn phần khó chịu. Thật kỳ diệu, hỉ nộ ái ố của bản thân hoàn toàn chịu ảnh hưởng từ một người khác, giờ khắc này, Mễ Giai mới cảm nhận sâu sắc được.
Sau một hồi đấu tranh, Nghiêm Hạo mới đưa tay ôm lại cô, khóe miệng lộ ra một nụ cười hiếm thấy trong hai ngày nay, cưng chiều nói bên tai cô, “Đồ ngốc”. Anh thật sự không cam lòng để cô phải chịu khổ sở như mình, anh muốn dành cho cô những điều tốt đẹp nhất, không có một chút tổn thương nào.
Lúc hai người nắm tay nhau đi ra, dì quản gia đã sớm dọn bữa sáng lên bàn, Nghiêm Nhiên ngồi ngay ngắn bên cạnh Vu Phân Phương, thấy Nghiêm Hạo đi ra, trên mặt không khỏi lộ ra chút vui mừng, nhưng vừa thấy Mễ Giai bên cạnh, có phần nhăn nhó chán ghét, quay mặt đi.
Đối mặt với Nghiêm Nhiên, Nghiêm Hạo mất tự nhiên chỉ liếc thoáng qua, đưa Mễ Giai tới gần bàn ăn, nói, “Hôm nay dậy hơi muộn, bữa sáng con không ăn đâu”. Nói xong xoay người muốn đi.
Vu Phân Phương đột nhiên nghĩ đến điều gì, mở miệng hỏi, “Chuyện kia có kết quả chưa, cũng đã mấy ngày rồi phải không?”.
Vừa đi vài bước liền khựng lại, bàn tay cầm túi công văn bỗng tăng thêm lực. Mễ Giai có chút lo lắng nhìn anh, mở miệng đáp, “Đã có rồi ạ, lúc trước quên chưa nói với mẹ”.
“Kết quả đâu? Kết quả thế nào?”. Nhìn Mễ Giai, Vu Phân Phương vội vã hỏi.
Nghiêm Hạo nhìn Mễ Giai, tay lại nắm chặt hơn.
Mễ Giai nhìn Nghiêm Hạo, lại nhìn Vu Phân Phương và đứa trẻ, gật đầu nói, “Đương nhiên… Đương nhiên, Nghiêm Nhiên là đứa trẻ của Nghiêm gia”.
Nghe vậy, Vu Phân Phương vui mừng nhướn mày, cưng chiều xoa đầu Nghiêm Nhiên, mặt mày hớn hở, “Mẹ đã bảo mà, nó rất giống Nghiêm Hạo, nhất định là con của Nghiêm Hạo, là cháu của mẹ”.
Khóe miệng Mễ Giai giật giật, không thể mỉm cười.
Nghiêm Hạo đứng gần đó nắm chặt tay, “Con đi làm trước”. Ngữ khí căng thẳng, nói xong vội xoay người rời đi.
Mễ Giai nhìn bóng lưng Nghiêm Hạo rời đi, rồi nhìn cảnh ‘bà cháu’ cười vui trước mắt, đột nhiên mất hết khẩu vị.
Nghiêm Hạo lạnh lùng đi vào công ty, cả ngày anh không có một chút tâm tình nào, tài liệu báo cáo đọc không nổi một chữ, suốt đêm không ngủ càng khiến đầu anh đau như muốn nứt ra, hình ảnh của cha, của Tô Tuyết, của Nghiêm Nhiên như một bộ phim được trình chiếu trong đầu anh.
Gầm lên một tiếng, vung tay một cái làm đồ đạc trên bàn rơi xuống phân nửa, văn kiện báo cáo bay tứ tung, Nghiêm Hạo suy sụp ngồi tê liệt trên ghế tựa, đau khổ từ từ nhắm hai mắt, ngửa người ra dựa vào ghế.
Tiếng động lớn bên trong làm kinh động đến thư kí ngồi bên ngoài, vội vàng đứng dậy chạy vào, thấy mọi thứ hỗn độn, kinh ngạc hỏi, “Đây là. . . Sao lại thế này?”. Vội tiến lên, xoay người thu dọn lại.
“Đi ra ngoài. . .”. Từ từ nhắm hai mắt, Nghiêm Hạo mở miệng nói.
“Á. . . Tôi, tôi thu dọn lại đã. . .”.
“Tôi bảo ra ngoài”. Nghiêm Hạo lớn tiếng quát.
Bình thường tuy rằng anh luôn lạnh lùng, nhưng chưa bao giờ thấy một Nghiêm Hạo tức giận như thế. Thư kí bị dọa sợ, run rẩy bỏ lại mấy thứ trong tay, nơm nớp rời khỏi văn phòng.
Nghiêm Hạo đau đớn nhắm chặt mắt, anh chưa từng quá đáng như vậy, nhưng hôm nay anh không thể khống chế được, anh muốn phát tiết, cũng cần phát tiết. Sự kiêu ngạo, có thể tự kiềm chế anh luôn thể hiện lúc trước hôm nay hoàn toàn không có tác dụng, chuyện về Nghiêm Nhiên anh thật sự không thể chấp nhận, một người có thể là con mình cuối cùng lại là em trai mình, lại do bạn gái đầu tiên của mình sinh ra, chuyện nực cười và mỉa mai nhất trên thế giới chắc hẳn cũng không thể hơn được chuyện này.
Trở lại chỗ ngồi, trong lòng thư kí Lưu vẫn còn sợ hãi vỗ vỗ ***, sau đó thở dài một hơi. Hôm nay Nghiêm Hạo rất khác thường, theo lý mà nói thì gần đây mọi chuyện trong công ty đều ổn định, không có chuyện gì phiền phức, cho dù lúc trước công ty gặp khó khăn cực điểm cũng chưa từng thấy anh nổi giận khủng khiếp như hôm nay. Công ty không có việc gì, hay là chuyện gia đình, thư kí của Nghiêm Hạo đoán thầm trong lòng.
“Thư kí Lưu?”. Không biết từ khi nào, Bạch Lâm đã cầm văn kiện đi tới, thấy cô ta như thế, nghi hoặc hỏi.
“A. .”. Thư kí của Nghiêm Hạo giật mình hoảng hốt, “Trưởng… Trưởng phòng Bạch”.
Bạch Lâm nhíu mày nhìn cô ta, “Nghiêm tổng ở bên trong?”.
Thư kí Lưu gật gật, sau đó quay đầu nhìn về phía cửa văn phòng đóng chặt, vẫy Bạch Lâm ghé sát vào, nhỏ giọng nói, “Tốt nhất bây giờ chị đừng đi vào, hôm nay Nghiêm tổng cực kì tức giận, vừa rồi ở bên trong suýt chút nữa là lật cả bàn”. Thật ra, cũng có thể xem như đã lật.
Bạch Lâm nhíu mày hỏi, “Gần đây công ty có vấn đề quan trọng gì à? Hay là bên công trình xảy ra chuyện?”.
Thư kí Lưu lắc đầu, thần bí nói, “Công ty và tiến độ công trình đều không có vấn đề, tôi nghĩ có khả năng là gia đình ngài ấy xảy ra chuyện, hoặc là mâu thuẫn với bà xã. Có điều, lần trước Nghiêm phu nhân đến công ty, trông hai người còn rất *** mà”. Nói xong lời cuối, thư kí Lưu vẫn còn lẩm bẩm độc thoại.
Nghe vậy, khóe miệng Bạch Lâm cười nhẹ, trong mắt lóe lên ánh lửa, cầm tài liệu đi vào văn phòng Nghiêm Hạo.
“Này. . . Trưởng phòng Bạch, sao chị không đợi lát nữa hẵng vào?”. Thấy Bạch Lâm vẫn định đi vào trong đó, thư kí Lưu ở đằng sau tốt bụng nhắc nhở.
“Không được, đây là tài liệu quan trọng, cần Nghiêm tổng ký tên đóng dấu ngay”. Nói xong liền đi về phía văn phòng.
Cốc cốc cốc. . . Bạch Lâm cười nhẹ chờ phản ứng bên trong.
“Cút. . .”. Bên trong truyền ra giọng nói tức giận của Nghiêm Hạo.
Bạch Lâm trực tiếp đẩy cửa tiến vào, nhìn đống tài liệu, đầu tiên là sửng sốt, sau đó xoay người cúi xuống thu thập lại từng tờ từng tờ một.
Nghiêm Hạo nhìn cô ta, đáy mắt toàn băng giá, lạnh lùng mở miệng, “Cô vào đây để thu dọn giúp tôi sao? Nếu đúng vậy, bây giờ cút ngay ra ngoài cho tôi”.
Nghe vậy, Bạch Lâm khựng lại, bỏ giấy tờ trong tay xuống, đứng dậy, để tập tài liệu mình vừa mang vào lên bàn anh, “Bộ phận xây dựng đang giục, bảo tôi cấp nốt khoản tiền cuối cùng, cho nên làm phiền Nghiêm tổng ký một chữ”.
Giờ phút này Nghiêm Hạo sớm đã không còn giữ được bình tĩnh và nhẫn nại, cầm tài liệu Bạch Lâm đưa, lấy Pu't kí luôn tên mình lên đó, xong quăng lại trước mặt cô ta, lạnh lùng nhìn cô ta, “Bây giờ thì đi ra ngoài”.
Bạch Lâm nhún vai không nói gì, cầm lấy tài liệu anh đã kí, lập tức đi ra ngoài.
Theo dõi page để cập nhật truyện hay

Thử đọc