Người tình bá đạo – Chap 16

Tác giả: Tô Niệm Tình

Mắt đau
Bờ biển Úy Lam, gió biển thổi thốc vào mặt, thực thoải mái, nhắm mắt lại tận hưởng cảm giác mát lạnh kia.
Đây là lần đầu tiên tôi được tới biển, ngay từ nhỏ, tôi đã luôn mơ ước rằng, nếu có cơ hội, khi tôi lớn sẽ đến lập nghiệp ở một thành phố biển, mỗi ngày tỉnh lại đều được nhìn thấy ánh mặt trời chói chang, nhìn thấy không gian bao la rộng lớn của biển rộng, buổi chiều, lúc thủy triều rút sẽ giấu kĩ mình trong bãi cát, khua chân vẫy vùng trong nước.
Lập tức cởi giầy, chân không đi vào trong nước. Trên bờ cát vẫn còn một ít vỏ sò sót lại, trong lòng nhất thời quá mức kích động.
“ Lạo, mau đến đây, có vỏ sò này.”
Tô Ngưng kéo tay Hoa Thần, trên gương mặt nở nụ cười hạnh phúc, cho dù là ai cũng không thể tưởng tượng nổi sáng nay cô còn hoài nghi Hoa Thần phản bội mình, nhưng nụ cười hạnh phúc kia lại khiến mắt tôi rất đau. Ảm đạm quay đầu lại, không nhìn bọn họ nữa.
Chưa tới hai phút sau, Hạ Mộc Lạo cũng đi chân trần xuống nước, đi tới bên tôi:” Cho anh xem.”
“ Ở bên kia.” Nhìn sang một hướng khác, dùng đầu ngón tay chỉ chỉ.
Hạ Mộc Lạo dị thường hưng phấn, nắm tay tôi chạy sang hướng bên kia.
Hai người lẳng lặng ngồi xổm trên bờ cát tìm vỏ sò mình thích nhất, vứt Tô Ngưng và Hoa Thần sang một bên.
Đột nhiên, nghe thấy Hạ Mộc Lạo kêu lên một tiếng;” Thiển Thiển, mau đến xem mấy cái vỏ sò có đẹp không này?”
Ngẩng đầu nhìn hắn, trong tay hắn giơ lên là một con sò có vỏ trắng thuần, bên cạnh còn có rất nhiều vỏ sò khác, thế nhưng vỏ sò kia có chỗ phản quang, đâm vào mắt tôi rất đau rất đau, nước mắt không nghe lời lăn dài trên má.
Hạ Mộc Lạo một tay cầm cái vỏ sò kia, một tay kéo tôi đứng lên:” Khóc cái gì mà khóc? Không phải chỉ là một cái vỏ sò sao?”
Tôi rất muốn nói rằng mình không có khóc, chỉ là bị ánh phản quang kia chiếu vào mắt mà thôi, cúi đầu, nhỏ giọng như muỗi kêu nói:” Vì em tìm như thế nào cũng không thấy được một cái vỏ sò tốt như vậy.” Tôi cũng không biết những lời này là nói cho mình nghe, hay là cho gió nghe, đây chỉ là một cái cớ , tôi cũng không biết những giọt nước mắt của mình là vì ánh nắng chiếu vào làm đau mắt mà rơi, hay là bởi vì nhìn thấy vẻ mặt tươi cười hạnh phúc của Tô Ngưng mà rơi.
Hạ Mộc Lạo nghe xong, ngay lập tức để vỏ sò kia vào tay tôi, nghiêm túc nói:” Thiển Thiển, nếu em thích cái vỏ sò này không phải cứ nói cho anh biết là được rồi sao? Cho dù em không khóc thì anh cũng sẽ cho em mà.”
Hạ Mộc Lạo trước mặt đang bật cười thoải mái, có chút đáng yêu, nắm chặt vỏ sò trong tay, góc cạnh vỏ sò đâm vào trong thịt, đau, rất đau,” Hạ Mộc Lạo, kì thực em nhận ra anh cũng không đáng ghét lắm nha.”
Con ngươi Hạ Mộc Lạo chợt tối lại nhìn tôi, hờn giận nói:” Tô Thiển Thiển, ý của em là trước kia anh làm em cảm thấy rất đáng ghét sao?”
Ánh mắt nhìn về phía chân trời, bầu trời xanh ngắt, đám mây trắng noãn, tất cả đều rất hài hòa.
Trong lòng rung động, lắc đầu,” Ừm, kì thật cũng không phải là rất ghét, nhưng mà nếu anh không uy Hi*p em, không nói những lời ác độc với em, thì cũng có thể coi như là một đứa trẻ ngoan.”
Hắn cố ý phụng phịu, khóe miệng nở một nụ cười xấu xa:” Anh đã từng uy Hi*p em sao?”
“ Anh cố tình không nhận lỗi phải không?”
“ Anh không nhớ rõ khi nào uy Hi*p em, khi nào nói những lời độc ác với em.”
Suy nghĩ sâu xa vài giây,” Nếu anh không nhớ được thì em sẽ nhắc anh một chút. Buổi sáng hôm nay anh nói sợ mắc bệnh chó dại, hôm qua em nói muốn ngủ ở sofa anh liền ném em lên giường, buổi tối hôm trước nói em câu dẫn anh, hôm trước vì di động hết pin nên tự động tắt máy, anh liền uy Hi*p nếu không khởi động lại sẽ trừng phạt em, còn một tháng trước…”
Lời nói liên hoàn của tôi đột nhiên bị hắn bẻ gãy,” Khó trách người xưa nói rằng: thà rằng đắc tội với tiểu nhân, cũng không nên kết oán với nữ nhân.”
---
Tim, chìm vào đáy biển
Nhấc đôi bàn tay trắng như phấn lên, dồn hết sức đánh thật mạnh vào иgự¢ hắn:” Hạ Mộc Lạo, anh chính là tiểu nhân.”
Hạ Mộc Lạo cầm tay tôi đặt lên иgự¢, làm bộ thống khổ:” Thiển Thiển, em mưu sát chồng nha?”
Đột nhiên có điểm hoài nghi hắn bị bệnh, lấy tay đặt trên trán hắn. Không đúng, nhiệt độ cơ thể vẫn bình thường, yếu ớt hỏi một câu:” Hạ Mộc Lạo, anh bị bệnh à?”
Hắn nhẹ nhàng gõ lên đầu tôi một cái:” Anh xem em mới bị bệnh, bảo em gọi anh là Lạo, như thế nào lại mang cả tên họ ra kêu.”
Quay đầu lại nhìn thoáng qua, Hoa Thần và Tô Ngưng đang cầm máy ảnh kĩ thuật số chụp ảnh, cách chúng tôi rất xa. Nâng cằm lên, vẻ mặt khiêu khích nhìn hắn:” Lại không ai nghe thấy, anh chỉ nói tại thời điểm có người mới gọi anh là Lạo, chưa nói tại thời điểm không có người cũng phải gọi như vậy.”
Hạ Mộc Lạo hung hăng nắm chặt cánh tay kia của tôi, mặt mày nhăn nhó, hờn giận hỏi:” Tại sao tay lại đổ máu?”
Cúi đầu nhìn xuống, góc cạnh vỏ sò đã đâm vào trong thịt, trên tay đỏ sẫm một mảnh, nhưng mà tôi lại không có lấy một chút đau đớn. Hạ Mộc Lạo rùng mình, lạnh giọng nói:” Đồ phụ nữ ngu ngốc, mau buông tay.”
Không bao lâu, liền khôi phục lại bình thường, thì ra hắn không bị bệnh, hắn như vậy tôi mới quen:” Không buông.”
Sắc mặt hắn lạnh hơn:” Tô Thiển Thiển, anh nói lại một lần nữa, buông tay.”
Hắn là ai nào? Dựa vào cái gì mà dám ra lệnh cho tôi? Tôi bây giờ không nghĩ buông tay,” Tôi không buông.”
Hắn dùng lấy tay kẹp chặt lấy tôi, giơ cánh tay đang cầm vỏ sò của tôi ra trước mặt, bóc tẽ từng ngón từng ngón tay của tôi, lấy cái vỏ sò kia trong tay tôi ra, lúc vỏ sò rời tay, một cỗ đau đớn từ tay truyền đến, nước mắt cũng không kìm được mà rơi xuống.
Hạ Mộc Lạo khoát tay, ném cái vỏ sò kia đi rất xa, lúc vỏ sò rơi vào trong nước, lòng tôi cũng theo nó chìm vào đáy biển. Tức giận hét lớn:” Hạ Mộc Lạo, anh dựa vào cái gì mà đối xử với tôi như vậy, mau bỏ tay ra.”
“ Anh không bỏ.”
Theo hàm răng rít ra một câu:” Hạ Mộc Lạo, tôi lặp lại một lần nữa, buông tay ra.”
Khóe môi hắn phiếm ra một nụ cười, gần như là một nụ cười tàn nhẫn:” Vừa nãy anh bảo em buông tay, em không buông. Bây giờ muốn anh buông tay, nằm mơ.”
Không ngừng giãy dụa, nhưng chung quy vẫn không thể thoát khỏi sự kiềm chế của hắn, lạnh lùng nhìn hắn, nói đứt quãng:” hạ Mộc Lạo, anh biết không, anh bây giờ, thực sự rất đáng ghét.”
Hạ Mộc Lạo thân mình cứng đờ, lập tức buông tay ra, ánh mắt lạnh như khối băng, tôi nhìn thấy không nhịn được rùng mình một cái.
Không quay đầu, Tô Ngưng và Hoa Thần đang bình tĩnh nhìn tôi và Hạ Mộc Lạo, không để ý đến ánh mắt của bọn họ, chạy như điên xuống biển, giờ phút này tôi chỉ muốn tìm lại vỏ sò kia, tôi không phải vì thích cái vỏ sò kia nên mới tìm lại, mà bởi vì nó khiến mắt tôi đau, một ngày nào đó tôi phải có vẻ mặt hạnh phúc tươi cười nhìn ánh mắt đau đớn của nó, khiến hạnh phúc của tôi trở thành nỗi đau trong lòng nó.
Hạ Mộc Lạo nổi giận, ở phía sau quát:” Tô Thiển Thiển, trở về ngay cho tôi.”
Đi vào trong nước, tôi đột nhiên không phân biệt được phương hướng, chỉ biết đây là hướng mà Hạ Mộc Lạo đã ném cái vỏ sò, nước ngập đến đầu gối . Quay đầu lại nhìn Hạ Mộc Lạo liếc mắt một cái, hẳn là hắn ném xa đến đây!Cúi người xuống, nhúng tay vào nước lần mò, vài sợi tóc xõa tung trong nước, đem vài sợi tóc kia khoát ra sau tai, tiếp tục tìm kiếm.
Đọc tiếp: Người tình bá đạo – Chương 17
Theo dõi page để cập nhật truyện hay

Thử đọc