Người Phụ Nữ Của Tổng Giám Đốc - Chương 116 (18+)

Tác giả: Đang cập nhật

Cô vẫn như cũ không nhúc nhích ngủ nặng nề, anh thở dài một tiếng đem cánh tay cô đang buông thõng ra ngoài tém vào trong chăn, sau đó đi đến bên cửa sổ, gió thổi ào ạt hình như trời sắp mưa, anh đóng cửa sổ lại, đáy lòng bị đè nén nặng nề giống như mây đen đang che kín phủ bầu trời. Anh hy vọng Văn Tĩnh đang ở Singapore nơi xa kia sắp xếp xong công việc ngày mai sẽ đến đây, hy vọng cô có thể ở đây thật lâu an ủi, trợ giúp tinh thần cho Nhan Nhan.

Nhẹ nhàng ra khỏi phòng bệnh, đóng cửa lại, anh nghĩ nghĩ một chút liền xoay người đi xuống tầng dưới đến phòng bệnh trẻ sơ sinh, y tá dẫn anh đi tới một phòng điều hòa, cách cánh cửa thủy tinh nhìn thấy một đứa bé vừa mới sinh không lâu đang mút ngón tay ngủ, trong lòng anh thật đau xót quay mặt đi không muốn nhìn nữa.

Đứa bé trai này vừa mới sinh ra đã bị vứt bỏ, là Thân Tống Hạo nhận nuôi mang tới đây, ở thành phố này mỗi ngày không biết có bao nhiêu sinh mệnh bé bỏng chào đời, có người vì đứa bé này mà cảm thấy vui vẻ, nhưng cũng có người coi đứa bé mới sanh ra là một phiền phức liên lụy đến họ. Đối với Thân Tống Hạo việc muốn tìm một đứa bé bị bỏ rơi như vậy không phải là chuyện khó khăn gì, anh chỉ hy vọng Nhan Nhan được dễ chịu hơn mà thôi. ( Bạn đang xem truyện trên diễn đàn lê quý dôn.)

“Thân tiên sinh, ngài đến xem con trai ngài sao?” Y tà thấy anh đứng bất động liền hỏi thăm anh.

“Ừ, bé khỏe chưa?” Thân Tống Hạo cách cửa thủy tinh nhẹ nhàng nhìn một chút khuôn mặt nhỏ nhắn của đứa bé, phải chi là đứa con do Nhan Nhan sinh ra.

Anh không dám nghĩ tới đứa bé nằm trong bụng mẹ đã tám tháng nay lại mất đi, khi anh chạy tới bệnh viện chỉ nhìn thấy cô người đầy máu tươi, ngay cả Á Hi cũng đã bất tỉnh nhân sự, anh thật sự rất bối rối.

Cô chỉ là mất đi một đứa bé, may mắn vẫn còn sống sót.

“Hiện tại sức khỏe của bé khôi phục rất tốt, ngày mai có thể ôm ra ngoài.” Y tá mỉm cười mở miệng nói lập tức cắt đứt suy nghĩ của Thân Tống Hạo, anh gật đầu xoay người đi ra ngoài.

Còn chưa đi tới phòng bệnh điện thoại của anh vang lên, nhìn thấy số gọi đến anh lập tức nhận cuộc gọi: “Xin chào, thế nào rồi?”

“Thật tệ, anh trước chuẩn bị tâm lý thật tốt đi, tôi sẽ cố hết sức.”

“Cám ơn anh, cám ơn anh.” Nỗi sợ hãi trong anh ngày càng dâng cao, nghe bác sĩ đầu dây bên kia thao thao bất tuyệt, mãi sau mới cúp máy.

Sống hay chết đều tùy theo ý trời!

Hoan Nhan cảm giác mình mơ một giấc mơ rất dài, giấc mơ kia quá mức đau thương, quá mức kinh khủng, làm cho cô ngay cả trong cơn ngủ say cũng khóc không biết bao nhiêu lần, cô mơ thấy Á Hi chết, mơ thấy đứa con của bọn họ cũng mất đi.

Trong mơ hình bóng Á Hi trước mắt cô dần dần biến mất, cô đưa tay muốn nắm lấy anh nhưng bắt được chỉ là không khí mà thôi.

“Nhan Nhi.” Văn Tĩnh nắm chặt tay, cô khóc đến sưng đỏ cả hai mắt, Ka Ka năm trước đi làm ăn xa, bây giờ cùng Văn Tĩnh quay trở về, cô đứng ở một bên cũng cắn chặt răng vành mắt đỏ hoe.

Hoan Nhan vừa mở mắt ra bị ánh sáng chói chang kích thích đôi mắt đau đớn, khiến cô theo bản năng quay mặt sang chổ khác nhắm mắt lại, nước mắt tràn ra mí mắt.

“Nhan nhi, cậu tỉnh rồi, thật cám ơn trời đất, cậu còn không tỉnh nữa thì mình và Ka Ka sẽ đi dỡ cái bệnh viện này.” Văn Tĩnh cao hứng, nhảy dựng lên còn thiếu chút nữa là hoan hô luôn.

“Tánh tình vẫn như xưa không chút thay đổi vậy?” Hoan Nhan bị cô ấy làm vui lây, trên gương mặt không chút sinh khí nhàn nhạt ý cười, Cô thử thăm dò muốn ngồi dậy lại phát hiện có gì đó không thích hợp, ngớ người một chút sau đó theo bản năng cô đưa tay sờ lên bụng mình.

“Đứa con, đứa con của tôi đâu? “ Hoan Nhan hốt hoảng nước mắt từng giọt từng giọt thi nhau rơi xuống, cô run rẫy nắm chặt tay Văn Tĩnh, ,trợn to mắt lớn tiếng la lên.

Văn Tĩnh còn chưa kịp trả lời, cô lập tức xốc chăn lên chân không nhảy xuống giường: “Ai đã ôm con tôi đi? Tĩnh cậu biết không? Ka Ka cậu nhìn thấy không?”

Cô lạt tung chăn lên tìm, lại chạy đi kéo ngăn kéo, Văn Tĩnh và Ka Ka nhìn bộ dạng tinh thần hốt hoảng của cô trong lòng họ dâng lên nỗi chua xót, các cô đều biết đứa bé đã mất nhưng không thể biểu lộ nỗi bi thương ra ngoài.

“Nhan nhi, đứa bé đang nằm ở phòng kế bên, Thân Tống Hạo đang chăm sóc nó.” Văn Tĩnh kéo cô, Ka Ka đở cô ngồi xuống giường nhẹ nhàng mà nói.

Vừa dứt lời cửa phòng bệnh bị đẩy ra, Thân Tống Hạo chân tay vụng về ôm một đứa trẻ nhỏ sơ sinh vào, khuôn mặt vui sướng đi tới: “Nhan Nhi, đứa nhỏ đói bụng sắp khóc rồi.”

“Đưa tôi, mau đưa cho tôi.” Vẻ mặt Hoan Nhan gấp gáp, duỗi dài cánh tay muốn ôm lấy đứa nhỏ, Thân Tống Hạo cuống quít đến gần vài bước đưa đứa nhỏ được quấn trong tã lót đến trong tay cô, Hoan Nhan thuần thục ôm đứa bé mềm mại vào trong lòng, nôn nóng muốn nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn của bé, cô run run mở tã lót che khuất nữa khuôn mặt đứa bé liền nhìn thấy một đôi mắt to mà đen nhánh.

Trong lòng cô thật vui sướng, nước mắt vừa mới ngưng chảy, nhịn không được bây giờ lại rơi tiếp, đây là đứa con của cô và Á Hi sao? Như vậy đôi mắt đứa nhỏ giống Á Hi.

“Đứa bé có việc gì không? Bác sĩ nói thế nào?” Cô vẫn còn nhớ lúc đó bị vấp ngã nặng nề trước khi bất tỉnh.

‘Rất khỏe mạnh.” Thân Tống Hạo dịu dàng nhìn cô, không dám tiết lộ, đáy mắt đau thương.

Hoan Nhan liền nở nụ cười, cô sờ vào khuôn mặt nhỏ nhắn của đứa bé, đáy mắt dịu dàng ấm áp: “Tĩnh, cậu nhìn xem đứa nhỏ này rất ngoan, ở trong lòng mình không khóc không nháo, so với Noãn Noãn kia nghe lời hơn.”

“Tĩnh?” Không nghe tiếng trả lời, Hoan Nhan ngạc nhiên ngẩng đầu lên vừa hay nhìn thấy Văn Tĩnh và Ka Ka hai người bọn họ đang nhìn mình với ánh mắt kỳ quái, thấy cô thình lình ngẩng đầu lên, không khỏi ngẩn ra cuống quít nặn ra nụ cười, gật đầu liên tục: “Đúng rồi, thật biết nghe lời, Nhan Nhan cậu xem sóng mũi dài chưa, đích thực giống Á Hi vừa cao vừa thẳng.”

“Phải, phải, miệng nhỏ xinh giống cậu, khuôn mặt cũng giống cậu, đôi mắt đích thực giống Á Hi, thật là một đứa bé xinh đẹp.”

Văn Tĩnh và Ka Ka cuống lên nói luôn miệng, hai người càng cố ý che giấu thì ngược lại càng khiến Hoan Nhan không hiểu sao trong lòng mơ hồ lo lắng cùng lo sợ nghi hoặc bất an.

Cô lại cúi đầu nhìn lại đứa bé đang nằm trong lòng, chắc là đứa bé đói bụng thật sự, khẽ cử động đầu, vừa đúng lúc nhìn mặt Hoan Nhan.

Đáy lòng cô run lên, đứa bé kia nhìn thấy cô hơi sửng sốt, sau đó miệng ngoác ra oa oa khóc to lên, Hoan Nhan cuống quit ôm đứa bé đong đưa nhẹ nhàng đứng lên: “Ngoan nào đừng khóc nữa, có phải con đói bụng rồi không? Để mẹ cho con bú nhé.”

Hoan Nhan quay người đi muốn kéo áo lên, lại bị tay của Thân Tống Hạo đè xuống bả vai, anh nhìn cô dịu dàng nhưng khóe mắt ẩn chứa nỗi đau: “Hoan Nhan, bác sĩ nói ngày đó em chịu kích thích quá lớn nên hiện giờ không có sữa cho bé bú.”

Động tác Hoan Nhan khựng lại, Văn Tĩnh, Ka Ka và Thân Tống Hạo cũng đều im lặng không lên tiếng, trong lòng người nào cũng thấp thỏm lo lắng, theo như trạng thái tinh thần của Hoan Nhan hiện giờ không biết cô sẽ làm ra chuyện gì?

“Á Hi đâu?” Chốc lát sau cô đem đứa bé ở trong ngực vẫn đang khóc đưa đến trước mặt Văn Tĩnh , quay mặt sang lặng lẽ nhìn Thân Tống Hạo, đôi mắt cô vẫn to đen trong sáng như trước, nhưng trong ánh mắt ấy đã không có chỗ cho anh nữa rồi.

Nhìn anh trầm mặc, bên môi ý cười vẽ ra càng sâu hơn cô lên tiếng lần nữa: “Tôi hỏi anh, Á Hi đâu?”

Lần nữa bị cô chà đạp lên lòng kiêu ngạo, cố nén nỗi đau trong lòng anh cùi đầu cầm tay cô an ủi vỗ nhẹ: “Yên tâm, anh đã liên lạc với bác sĩ giỏi nhất không bao lâu anh ấysẽ sớm hồi phục.”

“Anh đang gạt tôi.” Trên mặt ý cười khựng lại, Hoan Nhan phun ra bốn chữ, cô rút tay lại sững sờ nhìn anh: “Anh có thể trực tiếp nói cho tôi biết anh ấy đã chết, vậy đứa bé…” Cô chợt dừng lại không nói tiếp, ngẩng đầu nhìn mấy người bọn họ: “Của tôi có đúng không?”

“Nhan nhi” Văn Tĩnh vừa muốn nói, Hoan Nhan đã nằm xuống giường kéo chăn che kín cả người, lừa gạt khập khiễng như vậy cô sao tin được?

Cô nhìn thấy máu ra nhiều như vậy, cô nhìn thấy Á Hi lăn từ trên cầu thang xuống, cô còn cảm nhận được đứa bé trong bụng cô bị bóc lìa ra.

“Ra ngoài.” Phun ra hai chữ, ai cô cũng không muốn gặp mặt, cũng không muốn nghe ai nói gì nữa, cô chỉ muốn khép chặt chính mình.

“Văn Tĩnh, Ka Ka các cô ra ngoài trước đi, tôi ở lại với cô ấy một lát.” Thân Tống Hạo đứng lên cổ họng khàn khàn nói làm cho người ta nghe xong khó chịu, Văn Tĩnh và Ka Ka nhìn anh nghĩ đến hơi thương cảm cho người nào đó, thời gian năm năm trôi qua, vốn dĩ hai người yêu nhau thế nhưng bây giờ tình cảnh hai người thành ra như vậy, không thể nào ở gần nhau được, thế nhưng người đàn ông lại nhẫn nhịn hết thảy. Các cô đã ra ngoài, trong phòng bây giờ chỉ còn anh đứng đó, trong không gian u buồn này anh nghiêm chỉnh nhìn Nhan Nhan. Anh đến bên giường ngồi xuồng cách tấm chăn nhẹ nhảng ôm lấy Hoan Nhan, tầm mắt rũ xuống che giấu tất cả đau thương: “Anh nói thật không có gạt em, ngày đó em và Á Hi cùng được đưa đến bệnh viện, bác sĩ đều nói anh ấy không thể cứu được, anh đã liên lạc với bác sĩ mà anh quen ở bên Mỹ, vị bác sĩ giỏi nhất về phương diện này, anh đã bảo a Dương mang anh ấy bay qua bên đó, ngày hôm qua bác sĩ ở đó gọi điện cho anh thông báo bệnh tình của Á Hi không tốt lắm nhưng cũng không có nghĩa là không có hy vọng, Nhan Nhan nếu em không tin thì chờ khi nào sức khỏe em tốt lên anh sẽ tự mình đưa em qua đó, được không?”

“Anh không gạt tôi nữa chứ?” Cô chậm rãi kéo chăn xuống lộ ra đôi mắt mờ sương, yếu ớt nhìn anh đang ngồi yên.

“Trên đời này ai cũng có thể gạt tôi, nhưng riêng Á Hi thì không, Thân Tống Hạo anh cũng sẽ không gạt tôi, đúng không?” Cô nhìn anh, khóe mắt ngập tràn nước mắt chậm rãi rơi xuống, đầu ngón tay tái nhợt từ trong chăn vươn ra lạnh lẽo chạm vào tay anh.

“Hãy ôm tôi một chút, Thân Tống Hạo, tôi thật sự sợ hãi, sợ sẽ mất đi Á Hi.” Cô nức nở thì thầm cơ hồ nghe không rõ.

Ngực tựa như vừa bị người mạnh mẽ đâm một nhát dao, cô sợ mất đi Á Hi, nhưng cô có biết không? Cả đời này cô sẽ không mất đi Á Hi, bởi vì anh ta toàn tâm toàn ý yêu cô không thay đổi. Nhưng còn anh thì sao? Anh cũng vậy sợ mất đi cô, nhưng bây giờ trong mắt cô đã có hình ảnh người khác.

Anh cong người ôm chặt lấy cơ thể gầy yếu vào trong ngực, chợt có tiếng khóc, đôi tay cô quấn chặt sau lưng anh, gương mặt vùi chôn vào trong ngực anh, khóc đến sắp không thở nổi.

Anh ôm cô hàm răng cắn chặt lại, anh chợt hiểu, chợt nhớ tới trước đây khi kết hôn cô khóc là vì anh, cười bởi vì anh, mất mát bởi vì anh, vì anh mà hạnh phúc. Nhưng bây giờ tất cả đều không liên quan tới anh nữa, Thân Tống Hạo ngươi xem lại bản thân mình đi, xem ngươi đã bỏ lỡ cái gì?

“Đừng khóc, anh tất nhiên không lừa gạt em, trên đời này người em tin tưởng nhất là Á Hi, như vậy..” Anh cúi đầu nhịn không được hôn lên tóc cô, run rẩy nghẹn ngào nói tiếp: “xin đem vị trí thứ hai dành cho anh, xin em hãy bổ sung vị trí đó cho anh.”

Bỗng trên đỉnh đầu ẩm ướt lạnh, có tiếng thút thít, Hoan Nhan kinh ngạc ngẩng đầu lên vừa hay nhìn thấy anh giả bộ như không có chuyện gì xảy ra, trong ngực khẽ nhói đau, giật mình nhớ tới năm năm trước, cùng với anh trôi qua một năm trong hôn nhân, người khóc thút thít là cô, người mất mát, đau buồn là cô, trong năm năm này từng đêm nhớ lại bao nhiêu lần anh dịu dàng, anh lạnh lung, rõ mồn một như được khắc vào dá cẩm thạch.

Nếu như không có Tô Lai, vậy bây giờ hai người bọn họ ra sao?

“Anh và Tô Lai thế nào rồi?” Không nén được bật thốt lên, lại phát hiện khi nói ra hai chữ Tô Lai kia ngực cô tràn đầy nỗi chua xót.

Anh đang ôm cô, cánh tay chợt cứng lên, giọng nói cũng khàn hơn: “Anh và cô ấy đã chia tay lâu rồi.”

Kỳ thật tim của anh đi theo cô lâu rồi, kể từ khi cô ra đi anh tự nhiên bài xích Tô Lai, anh đã chung đụng qua người sạch sẽ, tốt đẹp như cô, thì làm sao lại tiếp nhận con người ô uế và lòng dạ thâm sâu như cô ta được nữa.

Thật ra thì cô rất đẹp, anh nhớ rõ ngày đó khi nhìn thấy cô bước xuống lầu, chỉ mặc bộ đồ đơn giản yên lặng đứng nơi đó, cả thân hình giống như bừng sáng, nụ cười từ đáy mắt phát ra lung linh, anh không dám nghĩ đến ngày đó đã làm cô hoàn toàn tuyệt vọng, tan vỡ.




Chương trước Chương tiếp

Thử đọc