Người Láng Giềng Của Ánh Trăng - Chương 71

Tác giả: Đinh Mặc

NGOẠI TRUYỆN
CẦU HÔN
Trong lúc nửa mê, nửa tỉnh, Cẩn Trí được bế ra khỏi giường. Sau đó, cô nghe thấy tiếng hỏi nhỏ: “ Em tỉnh rồi à?”
“Vâng.” Cẩn Trí vô thức trả lời.
“Bây giờ, anh sẽ đưa em đến một nơi.”
“Ừm.”
Thân thể lướt đi, gió thổi ù ù bên tai, trời lạnh đến mức khiến Cẩn Trí hoàn toàn tỉnh táo trong chốc lát. Cô mở mắt, phát hiện Ứng Hàn Thời đang bế ngang người mình, phóng vùn vụt như tia chớp.
“Có chuyện gì thế?” Cẩn Trí hỏi.
“Tiểu Trì.” Giọng Ứng Hàn Thời đặc biệt rõ ràng trong đêm tối: “Anh muốn cầu hôn em.”
Cẩn Trì im lặng nhìn anh. Anh ngoảnh mặt đi chỗ khác, khóe miệng nở nụ cười nhàn nhạt. Cẩn Trí cũng không nhịn được cười.
Vài phút sau, Ứng Hàn Thời dừng lại, thả cô xuống đất. Nhìn thấy một chiếc giường Kingsize được trang trí nến và hoa hồng, đặt giữa bốn bề tuyết trắng. Cẩn Trí vừa cảm động vừa… không biết nói gì. Trong thâm tâm, cô hy vọng nhận được một màn cầu hôn vừa lãng mạn vừa đặc biệt. Nhưng thôi…ai bảo anh là người ngoài hành tinh, bên cạnh lại có hai chiến hữu tốt là Trang Xung và Tiêu Khung Diễn cơ chứ.
Ứng Hàn Thời cầm hoa hồng, quỳ một chân xuống trước mặt Cẩn Trì, ngẩng đầu nhìn cô. Gương mặt anh đỏ bừng, chiếc đuôi giương lên cao, từng sợi lông tựa như dựng đứng. Anh cất giọng trầm trầm: “ Tiểu Trì, em có bằng lòng…lấy anh không ?”.
Cẩn Trì nhận bó hoa, cúi xuống hôn lên má anh: “Em bằng lòng”.
Anh nắm tay cô, từ từ đứng dậy. Khóe miệng Cẩn Trì cong cong. Ứng Hàn Thời nhìn cô chăm chú. Hai người yên lặng một lúc, anh đột nhiên bế ngang người cô, đi đến bên chiếc giường.
“Anh muốn làm gì thế ?”. Trống иgự¢ Cẩn Trì đập thình thịch.
Ứng Hàn Thời cất giọng khàn khàn: “ Anh muốn…tiến hành bước tiếp theo”. Anh đặt cô xuống giường rồi ngồi ben cạnh. Cẩn Trì đỏ mặt, đẩy người anh: “Ứng Hàn Thời, chúng ta đang ở bên ngoài đấy, trời còn lạnh như vậy”.
Ứng Hàn Thời hơi ngẩn người: “ Ở bên ngời không thể trò chuyện sao?”.
Cẩn Trì: “…Có thể”.
Ứng Hàn Thời kéo cô vào lòng. Cô tựa đầu vào vai anh: “ Anh muốn nói gì?”.
“Gì cũng được”. Anh cúi xuống đặt một nụ hôn dịu dàng lên cổ cô.
Hai người vừa ôm ấp tình cảm vừa trò chuyện, thời gian dường như ngừng trôi. Những ngọn đèn nhiều màu sắc lấp lánh trên đầu họ, rùng cây kết đầy những bông hoa tuyết ở xung quanh tựa như đang đứng yên làm chứng cho giây phút trọng đại này. Sau bao thăng trầm, cuối cùng hai người cũng ở bên cạnh nhau, vĩnh viễn không bao giờ rìa xa.
BĂNG VÀ LỬA KẾT HỢP
Một hôm Trang Xung đưa ra khái niệm mới với Ứng Hàn Thời: “ Băng và lửa kết hợp”. Ban đầu Ứng Hàn Thời không hiểu lắm: “ Chuyện này…có liên quan gì đến đời sống vợ chồng của tôi và Tiểu Trì chứ ?”.
Trang Xung tỏ ra bí hiểm: “Anh thử nghĩ xem, cuộc sống vợ chồng của anh là cảm giác như thế nào ? Hừng hực như ngọn lửa đúng không ? Một khi thêm băng đá sẽ khiến ngọn lửa thêm kích thích và kịch liệt. Cảm giác này phải trải nghiệm mới biết được chứ chỉ nói miệng thì rất khó diễn tả. Quan trọng là, để người phụ nữ tận hưởng cảm giác lạnh lẽo như băng tuyết, đồng thời nóng rực như ngọn lửa, cô ấy sẽ thấy vô cùng tuyệt vời ”.
Là một người thông minh, Ứng Hàn Thời lập tức hiểu ý. Anh đỏ mặt gật đầu: “Cảm ơn cậu”.
Tiểu Khung Diễn ở bên cạnh hoàn toàn mù mờ, nhưng vẫn nhiệt tình mở miệng: “ Lão đại có cần em đi làm đá ngây bây giờ không ạ ?”.
Ứng Hàn Thời mỉm cười: “Ừ”.
Trang Xung tròn mắt: “ Woa…”.
Anh ta vốn chỉ định gợi ý Ứng Hàn Thời mua hộp bao cao su mát lạnh, trực tiếp dùng đá thì khẩu vị hơi nặng thì phải. Anh ta không khỏi gật gù tán thưởng, ngoài hành tinh đúng là ngoài hành tinh, thiên hạ chẳng theo kịp.
“ Cho tôi hai viên đi.” Trang Xung nói với Tiêu Khung Diễn, ánh mắt vụt qua tia ngượng ngùng.
Tiêu Khung Diễn cười ngoác miệng: “ Không thành vấn đề, sau này hai người băng và lửa kết hợp thì cứ tìm Tiểu John” .
Tối hôm đó, về đến nhà, Tiểu Trì phát giác ra bầu không khí lạ thường. Ứng Hàn Thời ở trong phòng đóng chặt cửa. Cô đẩy cửa đi vào, bất giác rùng mình vì quá lạnh.
Ứng Hàn Thời ngồi ở mép giường, cúc áo sơ mi thì cởi một nửa, chiếc đuôi ngoe nguẩy đằng sau lưng. Cẩn Trì lập tức nhận được tín hiệu muốn “ Tình cảm” từ anh. Thế nhưng… cô đảo mắt qua những chiếc khay thủy tinh đang bật ở nhiệt độ thấp nhất. Một điều kỳ lạ hơn, trong phòng xuất hiện nhiều cây nến chưa thắp, không biết để làm gì.
Cẩn Trì tiến lại gần, thắc mắc: “Anh đang làm gì thế ?”.
Vừa dứt lời, cô bị Ứng Hàn Thời kéo nằm xuống giường. Ánh mắt anh dập dềnh sóng nước, tựa như có chút xúc động: “ Tiểu Trì, anh muốn cùng em băng và lửa kết hợp”.
Cẩn Trì ngẩn người, tuy không rõ “ băng và lửa kết hợp” có nghĩa là gì nhưng cô cũng lờ mờ hiểu ra vấn đề.
“ Anh ngày càng xấu xa” . Cô hạ giọng kháng nghị.
Ứng Hàn Thời khẽ ừ một tiếng: “Vậy… anh bắt đầu nhé”.
Toàn thân Cẩn Trì có chút căng thẳng, không biết anh sẽ làm gì tiếp theo.
Ứng Hàn Thời ngẩng đầu, thần sắc trở nên nghiêm túc. Sau đó, anh vung tay. Một luồng sáng trắng phóng vào những ngọn nến. Toàn bộ nến được thắp sáng ngay tức thì, cả căn phòng chìm trong ánh nến dịu dàng. Ngọn lửa chập chờn hào quyện với khí lạnh tỏa ra từ những viên đá, khiến căn phòng trở nên ௱ôЛƓ lung.
Cẩn Trì hơi sững sờ, Ứng Hàn Thời cúi đầu: “Có phải phụ nữ Trái đất bọn em thích đều này không ? Lần sau em mà bằng lòng cùng anh đi dã ngoại, anh sẽ đốt ngọn lửa lớn hơn”.
Thì ra đây là “băng và lửa kết hợp” theo cách hiểu của anh. Cẩn Trì không nhịn được cười, giơ tay ôm cổ Ứng Hàn Thời: “ Em thích vô cùng”.
Chân mày anh giãn ra: “Vậy anh... bắt đầu nhé”
“Vâng”.
Căn phòng tràn ngập cảnh xuân, cũng tràn ngập “ băng và lửa kết hợp”.
Tại nhà của Trang Xung, trên chiếc giường Kingsize, đôi vợ chồng trẻ cũng đang kịch liệt và ngọt ngào. Vào thời khắc quan trọng, Trang Xung đột nhiên nói với vợ: “Khoan đã vợ yêu, chờ anh đi lấy một thứ”.
Anh ta nhảy xuống giường, mở tủ lạnh lấy ra vài viên đá, sau đó thủ thỉ vào tai vợ: “Chúng ta thử trò băng và lửa kết hợp nhé. Kích cỡ viên này vừa với em đấy”.
Vợ Trang Xung đạp anh ta xuống giường: “Anh đúng là đồ lưu manh ! Đồ thần kinh ! Trong vòng một tháng đừng hòng nghĩ đến chuyện này”.
CUỘC SỐNG CHUNG
Sau khi trở về từ không gian hư ảo, Ứng Hàn Thời và Cẩn Tri quay về thành phố Giang, bắt đầu cuộc sống bình lặng của họ. Đã nhiêu năm rồi qua nên tin tức liên quan đến người ngoài hành tinh đã bị rơi vào quê lẵng, bây giờ ra đường cũng không còn ai chú ý đến họ.
Hai người sống ở một khu dân cư thưa thớt, hàng xóm xung quanh tương đối chất phác và hoà nhã. Cẩn Tri ngủ suốt bảy năm trời nên không thể quay về thư viện. Cô tìm một công việc nhẹ nhàng ở phường, mỗi ngày làm vệc đơn giản nhưng ý nghĩa.
Ứng Hàn Thời không thích giao du. Bình thường anh đều ở nhà viết chương trình, kiếm tiền nuôi gia đình. Tiêu Khung Diễn tuy không phải người ngoài nhưng vợ chồng son vẫn cần không gian riêng. Thế là anh chàng người máy lại đến núi Y Lam, sống cùng mấy người Trang Xung và Nhi*p Sơ Hồng. Thỉng thoảng về thành phố Giang thăm vợ chồng boss. Tiêu Khung Diễn muốn ở lại mà không được. Vì nếu anh ta không đi, Cẩn Tri sẽ không cho Ứng Hàn Thời làm một số việc nào đó. Vì vậy, Ứng Hàn Thời chỉ còn cách đuổi anh chàng người máy đi chỗ khác.

Một ngày của Ứng Hàn Thời và Cẩn Tri diễn ra như sau:

Buổi sáng, Ứng Hàn Thời thức dậy trước, xuống bếp chuẩn bị bữa sáng thịnh soạn và giàu dinh dưỡng rồi đánh thức vợ yêu. Theo thông lệ, anh sẽ nhận được nụ hôn khen thưởng của cô. Nếu dậy sớm hơn một chút, hai người còn có thể làm chuyện gì đó. Vì vậy cứ mỗi ngày, Ứng Hàn Thời đều thức giấc với nụ cười mong chờ trên môi.

Ăn sáng xong, Ứng Hàn Thời lái xe đưa Cẩn Tri đi làm. Vì cô cho rằng chiếc Porsche quá nổi bật nên anh đổi sang một chiếc ô tô bình thường. Tới cơ quan, anh lại nhận được nụ hôn khen thưởng của cô. Ứng Hàn Thời sặn dò: “ Em nhớ ăn trưa tử tế, buổi chiều anh sẽ đến đón em”.

Chứng kiến cảnh vợ chồng quyến luyến tình cảm, đồng nghiệp trêu Cẩn Tri: “Chồng chị coi chị như bảo bối ấy, chẳng nỡ xa rời dù chỉ một giây phút”.

Sau khi đưa Cẩn Tri tới cơ quan, Ứng Hàn Thời lái xe đến một khu chợ gần đó, mua thức ăn tươi để nấu những món mà cô thích. Các bà bán hàng đều quen biết người đàn ông lễ phép này, lần nào cũng để dành đồ tươi ngon cho anh. Anh xách con cá vẫn còn sống, mớ rau tươi non hoặc miếng sườn giẻ nhỏ, cười nói: “ Cảm ơn các bác. Hôm nay, vợ tôi lại được ăn ngon rồi”.

Câu cảm thán chân thành và chất phác của anh khiến các bà bán hàng hết sức cảm động, tự nhiên thấy mình dương như lại làm một việc tốt.

Mang thức ăn về nhà, Ứng Hàn Thời sơ chế sạch sẽ rồi mở tivi xem phim. Sau đó, anh đứng dậy thư giãn gân cốt, lên ngọn núi gần nhà hái hoa tươi về cắm hoặc nhảy xuống hồ bơi một vòng. Tiếp theo, anh ngồi trước máy tính lập trình. Phần lớn các chương trình là anh viết miễn phí, giúp đỡ những tổ chức xã hội nào đó.

Làm việc xong cũng đến buổi trưa. Thời điểm này, Ứng Hàn Thời cảm thấy có chút cô đơn. Tuy nhiên, Cẩn Tri sẽ gọi điện cho anh. Hai người không trò chuyện nhiều, chỉ nói vài câu cũng đủ cảm thấy vui vẻ. Sau đó, Ứng Hàn Thời sẽ ra quán ăn giải quyết bữa trưa.

Cẩn Tri từng hỏi anh: “ Tại sao anh không tự nấu cơm trưa cho mình?”

Ứng Hàn Thời đáp, thật ra anh chẳng mấy hứng thú làm việc nhà. Vì cô nên anh mới có động lực. Nếu chỉ có một mình, hàng ngày anh sẽ ra ngoài ăn chứ không muốn xuống bếp tí nào.

Cẩn Tri liền xoa đầu anh: “ Em biết anh là người chồng tốt mà”. Câu tán thưởng này khiến anh phấn khởi mấy ngày liền.
Buổi chiều, Ứng Hàn Thời dọn dẹp nhà cửa. Vì có Cẩn Tri nên dù ngày nào anh cũng dọn, nhà cửa vẫn hơi bừa bộn. Sách cô vứt lung tung, quần áo cô thay ra để một nơi một cái, đồ cô dùng xong nhưng không đặt về chỗ cũ … Có lúc, Ứng Hàn Thời còn nhặt ở dưới chân giường đồ lót của cô mà tối qua anh tiện tay ném xuống, khiến anh không khỏi đỏ mặt.

Làm xong những công việc này, Ứng Hàn Thời lại ngồi trước máy tính. Trên phi thuyền của anh và con tàu của Lin để lại nhiều tài liệu về hành tinh Diệu Nhật. Anh bỏ ra nhiều thời gian và công sức xắp xếp lại đống tài liệu này. Dù Diệu Nhật vĩnh viễn không tồn tại nhưng biết đâu nhiều năm sau, tài liệu sẽ trở nên có ích với người đời.
Tầm xế chiều, Ứng Hàn Thời sẽ lái xe đi đón Cẩn Tri. Đối với anh, đây là thời khắc yên bình và vui vẻ nhất trong ngày. Hai người về nhà, cùng nấu cơm. Tất nhiên, việc nặng nhọc đều do anh đảm nhận, Cẩn Tri chỉ phụ giúp mà thôi.
Sau bữa tối, hai người đi dạo bên bờ sông hoặc ở nhà xem tivi. Đến tối muộn, anh bế cô vào phòng ngủ.

Ngày tháng trôi qua êm đềm, cả anh và cô đều mãn nguyện. Thỉng thoảng cảm thấy vô vị, cô sẽ xin nghỉ phép vài ngày, hai người đi du lịch khắp thế giới, gặp dịp thì giúp những người cần giúp đỡ. Chẳng biết tương lai có nổi cơn phong ba nào hay không, nhưng cuộc sống hiện tại đối với họ đã vô cùng viên mãn.
MÃI SAU NÀY
Hai năm sau, Cẩn Tri sinh con trai đầu lòng. Thằng bé rất ngoan, trẻ con hay khóc nhè còn nó chỉ đảo mắt xung quanh.

Con trai có hai người bố nuôi là Nhi*p Sơ Hồng và Trang Xung, Tiêu Khung Diễn đòi làm anh nuôi, Cố Tế Sinh biết được, cũng không chịu làm bố nuôi. Thế là thằng bé có hai anh nuôi là người máy và người Nano.

Sau đó, Tiêu Khung Diễn trúng tiếng sét ái tình. Đối tượng là một nữ người máy xinh đẹp được Cẩn Tri và Ứng Hàn Thời nhặt được trong chuyến du lịch. Cô ta đến từ một hành tinh khác, lưu lạc xuống trái đất, có vỏ ngoài giống con người. Sau năm phút gặp gỡ, Tiêu Khung Diễn đã quỳ xuống cầu hôn cô nàng người máy. Cô ta sợ quá, lập tức từ chối còn cho rằng Tiêu Khung Diễn “ là người máy kì quặc” , không phù hợp làm “ một nửa” của mình.

Tiêu Khung Diễn bắt đầu rơi vào hành trình theo đuổi khổ cực và lâu dài. Nhưng không sao, tuổi thọ của người máy vốn dài đằng đẵng, anh ta có sự kiên trì và quyết tâm, nhất định sẽ cưới được cô nàng người máy hoàn hảo đó.

Thỉng thoảng, mọi người cũng nghe nói về Lâm Tiệp. Cô ta lang thang khắp nơi trên thế giới nhưng không một lần quay về thành phố Giang.

Bảy năm sau Cẩn Tri trở về từ không gian hư ảo, vào một buổi tối tĩnh mịch, cô cùng Ứng Hàn Thời dẫn cậu con trai năm tuổi lên ngôi nhà nhỏ trên núi. Những năm qua, đó đều là nơi nghiên cứu và vận hành không gian hư ảo.

Trước một nơi hoàn toàn xa lạ, con trai tò mò ngó nghiêng: “ Mẹ, chúng ta đến đây làm gì thế?”

Cẩn Tri mỉm cười: “ Chúng ta đến để gặp một dì tôt bụng và người yêu của dì ấy”.

Thằng bé ngoan ngoãn đứng sau lưng mẹ, cùng chờ đợi.

Hơn ba giờ sáng, mọi thiết bị đều ngưng hoạt động. Thằng bé nhìn thấy người dì đang ngủ say trên giường từ từ mở mắt. Cẩn Tri dắt con trai tiến lại gần. Hai người phụ nữ đều bật khóc.

“ Nhiễm Dư, mình xin lỗi. Đã bao năm trôi qua, đến giờ mình mới có thể cứu cậu thoát ra ngoài. Quá khó khăn… thật sự quá khó. Anh ta cũng sẽ tỉnh lại, nhưng sẽ bị mất trí nhớ. Bộ não cộng sinh qua vô số lần tuần hoàn đã bị tổn thương nghiêm trọng, không có cách nào phục hồi. Anh ta sẽ quên mất cậu và tất cả mọi người. Tuy nhiên, anh ta cũng sẽ không đi phục quốc nữa. Nhiễm Dư, đừng buồn, tất cả sẽ tốt đẹp thôi. Bọn cậu cuối cùng cũng có thể bắt đầu một cuộc đời mới”.

CỐ TỀ SINH

Tôi vẫn còn nhớ ngày hôm đó, tôi và mấy người Nano đứng giữa đại sảnh trang hoàng lỗng lẫy, đợi chủ nhân lựa chọn. Bọn họ rất căng thẳng, chốc chốc lại chỉnh đốn quần áo và đầu tóc, để bản thân trông tươm tất hơn.

Tôi tỏ ra khá bình thản, bởi tôi vốn là người đẹp nhất, lại có giọng hát hay nhất Đế Đô. Ai mà không chọn tôi thì đúng là ngu ngốc hết chỗ nói.

Cuộc tuyển chọn nhanh chóng bắt đầu. Chủ nhân là một người đàn ông ngoài ba mươi tuổi, ăn mặc sang trọng, vẻ mặt lạnh nhạt. Ngài ấy nhìn chúng tôi như nhìn một loại hàng hoá. Trên thực tế, chúng tôi vốn là món đồ được dày công chế tạo.

Khi ánh mắt của ngài ấy dừng lại trên người tôi, tôi khẽ mỉm cười, sau đó ngoảnh đầu ngắm trời mây ngoài cửa sổ. Từng chùm mây trắng lững lờ trôi trên không trung, tạo thành cảnh sắc yên bình.

Chủ nhân của tôi là một trong những ngươì giù có nhất hành tinh Diệu Nhật. Dinh thự của ngài ấy xa hoa như cung điện, người hầu ngài ấy đều là những người máy hiện đại nhất dải Ngân hà, hàng ngày sải bước chân kim loại bận rộn làm việc nhà. Chủ nhân thường có những ngươì phụ nữ xinh đẹp ở bên cạnh, cùng uống rượi, ca hát, du lịch, đọc sách,… Ngài ấy có một cuộc sống thoải mái và vui vẻ, tôi cũng thế.

Thậm chí tôi còn có một ngôi nhà nhỏ độc lập. Khi nào nhớ đến, chủ nhân sẽ gọi tôi hát cho khách của ngài ấy nghe. Tôi kiêu ngạo phô bày giọng ca của mình. Chủ nhân rất hào lòng, thường ban thưởng vô số vàng bạc châu báu cho tôi.

Tôi cứ tưởng cuộc sống sẽ mãi mãi tiếp diễn như vậy. Tôi có thể tạo niềm vui cho người cao quý nhất trên thế gian này, cuộc đời của tôi có giá trị biết bao.

Ai ngờ hành tinh Diệu Nhật bỗng dưng bị huỷ diệt. Tất cả tựa như cơn ác mộng, bắt đầu từ một sáng sớm nào đó, vĩnh viễn không kết thúc. Mặt trời từ từ nở to, giống một con quái vật khổng lồ rơi xuống mặt đất, thiêu cháy mọi sự sống. Các toà nhà không ngừng sụp đổ, mặt đất bắt đầu chao đảo dữ dội.

Hôm chúng tôi bỏ chạy, mặt trời như quả cầu rực lửa. Tôi được đưa lên một chiếc phi thuyền cùng vô số thùng vàng bạc châu báu. Tôi không cảm thấy sợ hãi, nhưng khi dõi mắt ra ngoài, nhìn biển người dưới mặt đất ngày càng xa dần, trong lòng đọt nhiên xuất hiện tâm tình khó tả. Họ đều là những người dân thường, không có điều kiện rời đi, chắc chắn sẽ bỏ mạng ở hành tinh này.

Cuộc hành trình vượt hàng ngàn năm ánh sáng, dài đằng đẵng như một giấc mơ lạ lùng. Khi tôi tỉnh dậy thì thế sự đã xoay vần, vật còn người mất. Nhưngc chiếc phi thuyền khác không biết đang ở đâu, chủ nhân cũng chẳng thấy bóng dáng. Tôi nằm trong phi thuyền vụn nát, bên cạnh là đám người Nano tí hon, hoảng hốt nhảy đi nhảy lại. Bên ngoài phi thuyền, bầu trời trong vắt, rừng cây xanh mướt. Đây là một hành tinh xa lại nào đó.

Tôi loạnh choạng đứng dậy, phát triển người máy phụ trách bảo vệ phi thuyền đang nằm bất động, đôi mắt đó không còn ánh sáng, tựa hồ bị thương rất nặng. Tôi vội vàng chạy đến, hỏi: “ Anh hạ sĩ, anh thế nào rồi?”.

Anh ta đã bảo vệ chúng tôi trong suốt chặng đường. Có mấy lần phi thuyền ᴆụng phải những mảnh vụn văng ra từ hành tinh nhỏ, anh ta đều vô thức dùng thân thể che chắn cho chúng tôi, để đề phòng bất trắc. Khi ấy, tôi nói: “Anh hạ sĩ, tôi cũng là đàn ông, có thể tự bảo vệ bản thân”. Anh ta đáp lại: “ Người Nano, tôi là quân nhân Đế quốc. Ngài chỉ huy Tinh Lưu đưa ra quân lệnh, trừ khi toàn bộ binh lính hi sinh, bằng không dân thường không phải chiến đấu. Xin hãy để tôi làm tròn trách nhiệm của mình”.

Lần đầu tiên trong đời, tôi có ấn tượng sâu sắc về cái tên Tinh Lưu.

Người máy hạ sĩ không qua khỏi. Lúc phi thuyền rơi xuống mặt đất, toàn thân anh ta đã vỡ nát, không có cách nào khôi phục, năng lượng cũng cạn kiệt. Tôi ngồi cạnh anh ta, hát suốt một đêm, sau đó cùng đám người máy Nano tí hon chôn anh ta trên sườn núi. Nếu người máy cũng có linh hồn, vậy thì anh ta vẫn có cơ hội ngước nhìn bầu trời bao la.

Tôi đóng gói những thứ đáng giá nhất ở trên phi thuyền, bao gồm cả con chíp quí hiếm. Tôi để người Nano tí hon ẩn náu trong rừng sâu rồi một mình xuống núi trong tâm trạng khó diễn tả.

Tôi đã được tự do. Chẳng biết hành tinh xa lạ này liệu có quái vật hay một kẻ mạnh nào đó bắt tôi làm nô lệ hay không? Tuy nhiên tôi thật sự muốn xem bộ mặt của thế giới mới mẻ này nên quyết định dấn thân.

Tôi đi bộ rất lâu, khát thì uống nước suối, đói thì ăn hoa quả rừng. Tôi dần dần nhận ra một điều, hành tinh này vẫn còn lạc hậu, bằng không tại sao vùng đất phì nhiêu dưới chân tôi lại không được khai thác, cũng chẳng thấy một bóng người?

Hừm… Tôi đến từ một nền văn minh tiến tiến hơn nơi này nhiều. Sau đó tôi tình cờ nhìn thấy một thằng bé đứng bên bờ suối. Thằng bé cầm sợi dây nối với một con vật to khoẻ, có sừng, lỗ mũi nở to, mắt lờ đờ. Sau này tôi mới biết, đó là con trâu ở Trái đất.

Đứa trẻ và con trâu nhìn tôi chằm chằm, tôi cũng quan sát nó. Lúc bấy giờ, tôi vác một cái túi to đùng, quần áo rách rưới tả tơi, trông tươi đối thảm hại. Tôi lo lắng nghĩ thầm, liệu nó có phải là quái vật, có bắt tôi trở thành nô lệ của nó hay không?

“XX#Y%&...” Thằng bé lên tiếng.

Tôi hoàn toàn chẳng hiểu nó nói gì. Nó gãi gãi đầu, lặp lại câu vừa rồi. Tôi lùi lại phía sau một bước.

Khoảng cách giữa hai nền văn minh đúng là rõ như ban ngày. Trên cổ tôi đeo một dây chuyền là thiết bị phiên dịch. Vài dây sau, nó bắt đầu hoạt động. Dòng điện rất nhẹ nhập vào đại não của tôi. Tôi nghe thấy thằng bé hỏi: “Anh bị lạc đường à?”.

Nó gọi tôi là “anh”, một đứa trẻ nhân loại gọi tôi là “anh”. Trước kia, tất cả mọi người đều gọi tôi là “ người Nano”.

Tôi ngồi xổm xuống trước mặt nó: “ Đúng thế, tôi đã bị lạc đường”.

Thằng bé nhoẻn miệng cười, dè dặt cầm tay tôi: “ Để em dẫn anh về thôn”.

Tôi và nó dắt tây nhau đi dưới ánh hoàng hôn, đằng sau là con trâu ục ịch. Tôi nheo mắt, ngắm bầu trời. Quá nhiều bầu trời xanh biếc , mây trắng lững lờ trôi, tất cả vừa quen thuộc lại vừa xa lạ.

Khi ấy là năm 1869 sau Công nguyên, tôi sống ở vùng núi hẻo lánh này hai mươi năm. Thời đó, tuổi thọ của con người không dài. Thằng bé chăn trâu tên Nhị Dũng bị bệnh từ trong bụng mẹ, hồi nhỏ bị suy dinh dưỡng nên chưa đầy ba mươi tuổi đã qua đời. Trước lúc lâm chung, nó gọi tôi đến bên giường, nói : “ Anh mau rời khỏi nơi này. Còn không đi, dân làng sẽ nghĩ anh là yêu quái rồi bắt anh đấy”.

Tôi gật đầu, Nhị Dũng thuề thào: “ Anh có phải là yêu quái thật không? Đã hai mươi năm trôi qua… mà anh chẳng già đi chút nào?”.

Bỗng dưng tôi cảm thấy trong lòng trào dâng nỗi buồn: “ Anh không phải là yêu quái. Anh đến từ một hành tinh rất xa mà thôi”.

Nhị Dũng chảy nước mắt, khẽ gật đầu. Một lúc sau cậu ta nhắm mắt, cánh tay thõng xuống. Trước ánh mắt kinh ngạc của dân làng, tôi cõng câu ta lên núi, chôn ở sườn bên kia.

Tôi đột nhiên cảm thấy chản ghét việc bản thân ngưòi máy Nano bất lão và bất tử. Tỏi cũng dự cảm ít được trong tương lai sẽ còn xây ra nhiều cuộc chia ly tưong tự.

Năm 1904 sau Công nguyên, cả đất nước Trung Quốc hỗn loạn. Thổ phỉ hoành hành khắp nơi, các vụ Gi*t người và ςướק bóc xảy ra như cơm bữa. Khi chúng đến thôn làng mà tôi sinh sống, tôi đã lắp con chíp vào thân thể. Lần đầu sử dụng súc mạnh của con chíp, tôi vẫn chưa thành thạo, như con nhặng không đầu đâm tứ tung. Nhưng cuối cùng, tôi vẫn giải quyết toàn bộ đám thổ phỉ, khiến ngưởi dân trong làng sợ đến mất mặt.
Sau đó tôi quay gót rời đi, giống một chiến binh dũng cảm. Vào thời khắc ấy, trong đầu tôi chợt hiện lên câu nói của người máy hạ sĩ: “Trừ khi toàn bộ binh lính hi sinh, bằng không, dân thường không cần phải chiến đâu”.
Kể từ lúc bấy giờ, khu vực rừng núi lan truyền tin đồn về yêu quái. Thế cũng tốt, vì ở thời đại ngu muội nên con người không dám đến gần nơi tôi sinh sống. Tôi có thể biến thành bất cứ hình dạng nào mà tôi mong muốn, tôi lại bắt đầu một cuộc sống mới.
Cô ấy là một chiến sĩ kháng chiến chống Nhật, còn tôi là thầy giáo ở trường tư thục. Cô ấy và đồng đội mượn trường học làm căn cứ đóng quân. Hàng ngày, tôi đều nấu cơm cho bọn họ. Đôi mắt sáng ngời của cô ấy thường vô tình mà hữu ý dừng lại trên người tôi, còn tôi luôn né tránh.
Buổi tối trước khi quân đội rời đi, cô ấy gọi tôi ra ngoài. Cô ấy mở miệng hỏi, đôi má ửng đỏ: “Tiên sinh có muốn đi theo chúng tôi không? Y thuật của tiên sinh rất giỏi, chúng tôi hy vọng tiên sinh gia nhập đội ngũ của chúng tôi.”
Tôi im lặng hồi lâu mới lên tiếng: “Thành thật xin lỗi tôi không thể rời khỏi nơi này.”
Vào thời khắc đó, tôi phát hiện đốm lửa trong mắt cô ấy lụi tàn.
Vào ngày hôm sau, khi trời còn chưa sáng, đội quân lên đường. Trong quãng đời còn lại, cô ấy không một lần quay lại thôn làng. Nhưng có một điều cô ấy không biết, tôi từng gặp cô ấy vô số lần, ở bên cô ấy nhiều năm rồi.
Tôi biến thành một anh tân binh, gia nhập đội quân của cô ấy. Thế nhưng, cô ấy chỉ một lòng thương nhớ đến thầy giáo tư thục, buổi đêm thường rơi lệ, chẳng bao giờ để ý đến tôi.
Với tư cách là một người lính, người đồng đội của cô ấy, tôi đã ở bên cô ấy suốt mười năm trời. Tôi đã chứng kiến cô ấy trải qua muôn vàn khó khăn cực khổ trong chiến tranh; chứng kiến cuối cùng cô ấy cũng quên tôi, gả cho người đàn ông khác. Tôi đã đỡ hộ cô ấy một viên đạn ςướק đi mạng sống từ phía sau mà cô ấy không hề hay biết, để cô ấy bình an đến cuối cuộc đời.
Cô ấy qua đời vào năm ngoài năm mươi tuổi. Hôm ấy, tôi đã đánh ngất tất cả mọi người trong phòng bệnh sau đó biến thành dáng vẻ ban đầu, đi đến bên giường bệnh.
Ý thức đã trở nên mơ hồ, cô ấy ngơ ngẩn nhìn tôi rồi mỉm cười: “Tôi biết mà…Lúc nào tôi cũng có cảm giác, anh luôn ở bên cạnh tôi..”
Giọt nước mắt lặng lẽ chảy xuống gò má, tôi lẩm bẩm: “Xin lỗi, tôi không thể ở bên cạnh em…”
Cô ấy giơ tay lau nước mắt trên mặt tôi, cười nói: “Đừng khóc, chàng trai ngốc
..” Cô ấy gọi tôi là “chàng trai ngốc”. “Hãy sống thật tốt trên mảnh đất mà tôi đã dùng cả sinh mệnh để bảo vệ…”
Hãy sống thật tốt trên mảnh đất mà tôi đã dùng cả sinh mệnh để bảo vệ. Bỗng dưng tôi cảm thấy thư thái và vui vẻ hẳn, tựa như có một thứ gì đó từ trước đến nay luôn ở trong trạng thái hỗn độn dần trở nên rõ ràng trong tâm trí của tôi. Sinh tử và biệt ly đều không còn quan trọng, sinh mệnh cô đơn và dài đằng đẵng cũng chẳng quang trọng, Tôi cứ sống thật tốt, không uổng phí cuộc đời là được.
Năm 2009 sau Công nguyên. Tôi đã ở trên núi một thời gian dài, hàng ngày thường cùng đám người Nano tí hon bắt dã thú , nhảy múa hát ca. Những năm gần đây, việc quản lý hộ khẩu ngày càng nghiêm ngặt, tạm thời không có thân phận thích hợp để tôi ngụy trang. Hơn nữa, ở xã hội hiện đại, mối quan hệ giữa con người với con người ngày càng xa cách. Tôi cũng rất coi thường và chẳng có hứng thú với nền văn minh hạ đẳng nhưng lại ra vẻ cao quý này.
Tôi gặp người đàn ông tên Cố Tế Sinh vào một buổi xế chiều mùa hạ. Trời mưa to mấy ngày liền nên nước lũ từ trên núi ập xuống rất dữ dội. Sợ người qua đường gặp nạn nên tôi và đám người Nano tí hon thường lượn một vòng, xem có thể cứu được những đối tượng may mắn hay không.
Lúc tôi phát hiện ra Cố Tế Sinh, cậu ta bị dìm dưới đất đá trôi, chỉ lộ nửa gương mặt. Từ trên núi cao, tôi biến thành dòng hạt màu bạc, bay đến chỗ cậu ta.
Biết cậu ta sống không nổi, tôi cất giọng thương hại: “Cậu có di nguyện gì không?”
Cố Tế Sinh thoi thóp nhìn tôi: “Anh là…ma à?”
“Không, tôi là người ngoài hành tinh. Cậu có cần tôi hát một bài hay không?”
“Không cần đâu, tôi còn phải đi làm thầy giáo nữa…” Cậu ta thều thào, nói xong liền tắt thở.
Tôi đứng yên một lúc rồi chôn cất cậu ta. Sau đó, tôi mang theo hành lý của Cố Tế Sinh, đi bộ hơn mười dặm đường rừng, tới chân núi Y Lam. Trường tiểu học trông rất đơn sơ, tôi đứng ngoài cổng, không nhịn được nên khẽ chau mày. Đúng lúc này, một thanh niên đi ra. Tôi còn chưa kịp lên tiếng, cậu ta đã mở miệng: “Cậu là Cố Tế Sinh phải không? Cậu đến muộn thế? Tôi là Nhi*p Sơ Hồng.”
Cậu ta tiến lại gần, giơ tay về phía tôi. Do dự một lát, tôi bắt tay cậu ta. Năm đó, Nhi*p Sơ Hồng mới hai mươi hai tuổi, vừa tốt nghiệp đại học.
Cậu ta nở nụ cười tươi với tôi, tôi cũng mỉm cười. Tốt quá, tôi đã có đồng nghiệp và bạn bè, có người ở bên cạnh trên mảnh đất này.
Tôi cố gắng nhớ lại quãng thời gian đầu tiên trong cuộc đời nhưng não bộ tựa như chiếc 乃úa ngàn cân đập mạnh, vừa hỗn độn vừa đau nhức..Tôi nhìn thấy từng gương mặt giàn giụa nước mắt, cảm thấy rất buồn nhưng không nhớ ra họ là ai.
Sau đó, vô số âm thanh vang lên trong đầu tôi:
Chính nó. Nó là người đẹp nhất, đủ điều kiện để trở thành đồ chơi của ta.
Anh lạc đường rồi có phải hay không?
Tiên sinh có muốn đi cùng tôi không?
Tôi biết mà…Lúc nào tôi cũng có cảm giác, anh luôn ở bên cạnh tôi…
Đừng đi, Tế Sinh! Anh không thể rời đi, bởi một khi rời đi, anh sẽ ૮ɦếƭ đó…
Trước khi toàn bộ bi sĩ hy sinh, người dân thường không phải chiến đấu.
Với danh nghĩa Tinh Lưu, sẽ mãi mãi giữ lời hứa.
Cô có thể nhìn thấy tương lai, nhưng không nhìn thấy trái tim của người Nano. So với sinh tử, bọn họ càng quan trọng hơn, những người Trái đất này còn quan trọng hơn.
Mặt trời lặn rồi lại mọc. Tôi mở mắt, ngoài sân vẫn hết sức yên tĩnh. Đám trẻ thân yêu của tôi vẫn chưa đến trường. Người ở phòng bên cạnh..tôi nhất thời chẳng nhớ ra tên anh ta…cũng chưa tỉnh giấc.
Tôi ngồi dậy, nỗ lực mặc quần áo, vì không hiểu tại sao giờ đây tay chân không nghe theo sự điều khiển của đại não. Sau đó, tôi đến bên cửa sổ, ngắm mặt trời đang lấp ló sau rặng núi.
Tôi cảm thấy rất vui, niềm vui xuất phát từ nội tâm, không có cách nào ngăn cản. Viền mắt tôi bất giác ươn ướt, bên tai tôi chợt vang lên tiếng nói: “Tôi đến từ một nền văn minh tiên tiến, cuối cùng cũng tìm thấy ý nghĩa của cuộc đời. Cho dù không bao giờ khôi phục sự tỉnh táo, nhưng tôi sẽ mãi mãi sống vui vẻ và hạnh phúc”.
Thổi bong bóng
Cũng như những đứa trẻ khác, lên hai tuổi, thằng nhóc bán thú nhà Cẩn Tri bắt đầu thích các loại đồ chơi. Trên đường đi làm về, cô thường mua đồ chơi nho nhỏ cho con trai.
Hôm nay, Cẩn Tri mua một lọ bong bóng bên lề đường. Ứng Hàn Thời nấu cơm ở dưới bếp, cô cùng con trai ở ngoài ban công thổi bong bóng. Một quả bong bóng trong suốt, lung linh sắc màu bay đến trước mặt thằng bé. Đây là lần đầu tiên nhìn thấy vật thể kì diệu như vậy nên nó tròn mắt, kinh ngạc hồi lâu, cho đến khi bong bóng chạm vào mặt nó, vỡ tan.
Cẩn Tri không ngờ, đồ chơi này lại khiến con trai hưng phấn đến thế. Đôi tai thú lộ ra ngoài, chiếc đuôi ngoáy tít, đập vào vô số quả bóng bay trên không trung. Bình thường, thằng bé có tính cách trầm tĩnh giống bố nhưng vào thời khắc này, hai má nó hây hây, mắt sáng long lanh. Nó hào hứng đuổi theo bong bóng, chọc vỡ hết quả này đến quả khác…trông rất giống con chó con đuổi theo quả bóng.
Tội lỗi quá! Cẩn Tri lập tức gạt bỏ ý nghĩ này. Cô nhủ thầm, rõ ràng con trai cô ngây thơ đáng yêu. Thấy thằng bé phấn khởi, cô ra sức thổi bong bóng. Hai mẹ con chơi vui quên cả thời gian.
ở một khoảng khắc nào đó, Cẩn Tri chợt nhìn thấy Ứng Hàn Thời đứng ở cửa ban công. Ánh hoàng hôn chiếu xuống người anh. Anh chắp hai tay sau lưng, không rời mắt khỏi con trai, gương mặt hơi ửng đỏ.
Cẩn Tri có chút ngượng ngùng. Bình thường con trai rất yên tĩnh, hôm nay trở nên hiếu động như vậy, Ứng Hàn Thời chắc chắn không quen.
“Bố nấu cơm xong rồi, chúng ta thôi không chơi nữa”.Cô cất giọng dịu dàng.
Ứng Hàn Thời dõi theo những quả bong bóng: “Không sao đâu”.
“Hả?” Cẩn Tri chớp chớp mắt nhìn anh.
Ứng Hàn Thời tiến lên hai bước, giơ tay chọc nhẹ, khiến quả bong bóng vỡ tan. Thấy bố ςướק mất đồ chơi của mình, con trai lộ vẻ không vui. Ứng Hàn Thời liếc Cẩn Tri, mặt càng đỏ hơn, chiếc đuôi thò ra ngoài. Sau đó, anh lại chọc hết quả bong bóng này đến quả bong bóng khác, chiếc đuôi ngoe nguẩy ở sau lưng.
“Anh thích trò này à?” Cẩn Tri hỏi.
“Tiểu Tri! Em tạo ra nhiều hình cầu như vậy…Anh thật sự…”
“Ồ, em hiểu rồi.”
Nói xong, cô tiếp tục thổi bong bóng. Hai bố con Ứng Hàn Thời chăm chú chọc vỡ. Con trai phải chạy đi chạy lạ, đuổi theo bong bóng, trong khi Ứng Hàn Thời đứng yên, chỉ giơ ngón tay chạm nhẹ. Khóe miệng anh mỉm cười, chơi rất nhập tâm.
Cẩn Tri nghĩ, đúng là không thể trách cô. Trước đó cô cảm thấy con trai giống con cún con, bây giờ thì…
Chơi đến khi trời tối hẳn, ba người mới vào nhà ăn cơm. Con trai mệt nhoài nên ăn nhanh rồi trèo lên giường đi ngủ. Cẩn Tri vừa uống canh, vừa hỏi: “Hàn Thời, có phải anh không thể kháng cự lại sức hấp dẫn của hình cầu hay không?’
Ứng Hàn Thời dừng động tác: “Có chút”.
Buổi tối, vừa về phòng ngủ, Ứng Hàn Thời liền nhìn thấy Cẩn Tri nằm trên giường, hai tay gối sau đầu, cười tủm tỉm với mình.
“Sao thế?” Anh hỏi.
Cẩn Tri không trả lời mà nhai nhai thứ gì đó trong miệng rồi từ từ thổi ra một quả bóng rất bo.
“Anh muốn chọc không?” Cô cất giọng mời gọi.
“Em đừng như vậy mà..” Ứng Hàn Thời đỏ mặt, ngoảnh đầu đi chỗ khác.
Cẩn Tri cười, khả năng kiềm chế không tồi. Nhưng cô vừa định thu kẹo cao su vào miệng, anh chợt giơ tay chọc thủng bong bóng, sau đó đè xuống người cô.
“Ưm…anh đừng liếm mà…”
“Ai bảo em chơi xấu…”
Theo dõi page để cập nhật truyện hay

Thử đọc