Người Con Gái Đáng Thương! - Chương 11

Tác giả: Tanh Tanh Chirikamo

Đánh dấu

Vyvy vẫn đứng bên ngoài đợi nó nhưng vừa lúc đó Gin và Ken cùng Conan lại đang tiến tới. Gin nhìn Vyvy.
- Em đứng ở đây làm gì vậy Vyvy?
- À...thực ra là.......
"Cạch...." cánh cửa ở căn phòng bí mật hé mở, nó bước ra làm mọi người ngạc nhiên. Vyvy cũng không cần giải thích nữa thì mọi người đã hiểu. Ai cũng nhìn nó.
- Có chuyện gì sao?
Bạn đang đọc truyện tại ThíchTruyện.VN
Nó nhìn mọi người rồi bước đi thì Gin hỏi nó.
- Em đã thấy gì đằng sau cánh cửa đó?
- Sự thật.....
Nó không nhìn họ lấy một cái mà bỏ đi ngay. Gin, Conan và Ken đi vào bên trong thì con Broken vẫn ngồi đó canh cánh cửa.
- Broken bọn ta có thể đi vào bên trong.
- "Không ai đk phép vào bên trong."
Con Broken ko cho phép bất kì ai vào bên trong vì Broken đã hứa với nó. Trong khi đó, Lin đang ngồi ở quán cafe đợi Suri.
- Bắt đầu chứ?
- Ừ.....
Nụ cười nham hiểm nở trên môi hai cô gái này. Nó đang đi thì bị một nhóm người bắt cóc. Có lẽ nó có thể phản kháng lại nhưng nó không muốn thế và nó cứ tiếp tục để họ muốn làm gì thì làm. Tại một khu nhà máy thực phẩm bị bỏ hoang.


- Là hai con nhỏ đó sai các người sao?
Nó nhìn lũ côn đồ đang thèm khát nó. Chẳng ai nói gì thì hai nhân vật chính đã đến. Nó mỉm cười nhìn họ.
- Oh....Rồi sao định khiế cho tôi không còn nhìn ai được nữa sao?
Tay nó bị chói vòng ra sau, nó đã rút trong túi áo ra một quả hình tròn nhỏ và thả xuống, quả đó lăn đến chỗ bọn chúng và hai cô gái.
- Hôm nay tôi sẽ khiến cô không thể nhìn ai được....
- Vậy ak thử đi.....3...2..1.
Và "bùm...." một vụ nổ nhân tạo, khói bay mịt mù khi khói tan thì nó đã biến mất.
- Con quỷ cái....
Nó đã biến mất và tiến đến nhà của Ohechi để hỏi về má nó. Lúc này nó đang ngồi trước mặt Ohechi.
- Có chuyện gì mà con đến đây vậy?
- Bà ta đang ở đâu?
- Bà ta?
Ohechi đoán được nó nhắc đến ai, nhưng không ngờ nó vô tình với mẹ nó vậy. Trước đây nó yêu mẹ nó nhất trên đời hơn hẳn người anh sinh đôi và ohechi vậy mà bây giờ khi biết được sự thật lại tàn nhẫn đến vậy. Ohechi mỉm cười.
- Mẹ của con hiện tại đag tiến đến NHDĐ của con.
- Bà ta ko phải mẹ của tôi và ông cũng vậy không phải ba của tôi. Nếu bà ta đến NHDĐ thì tôi sẽ tiếp đón bà ta một cách tử tế nhất có thể.
Nó dơi đi và được Lily đến đón quay trở về NHDĐ. Ohechi gọi điện cho Gin.
- Gin....
- "Dạ thưa Ohechi."
- Tiểu Anh đã đi vào căn phòng bí mật rồi sao?
- "Vâng...con đoán là vì lí do nào đó con Broken đã cho Tiểu Anh qua đó."

- Ừ....con hãy canh phòng nghiêm ngặt đừng để bất kì ai vào căn phòng đó nữa.
- "Vâng."
Ohechi cúp máy xong ông thở dài. Vẻ lạnh lùng đáng sợh thường ngày đã dần tan biến. Ông triệu tập một cuộc họp gấp để buộc nó không đi đâu mà phải đến căn cứ. Họ đã ngồi đợi Ohechi suốt nửa ngày mà không ai được phép rời khỏi. Nó cũng không đến.
- Tiểu Anh đâu?
Ohechi vừa đến là hỏi ngay. Gin lên tiếng.
- Con bé đã nhượng quyền cho con nên....
- Có bắt được sóng của NHDĐ ko vậy? Tìm con bé đi.
- Vâng.
Người của Ohechi đi tìm nó thì mọi người khá thắc mắc. Will nhìn Ohechi.
- Đã có chuyện gì sao?
- Sẽ lại có chiến tranh bùng nổ mất. Gin, Conan, Ken ba đứa đã thỏa thuận gì với Tiểu Anh chưa?
- Thực ra là có chuyện gì vậy Ohechi?
Mọi người đang thấy lo lắng bất an chẳng lành. Ohechi nhìn Gin.
- Mẹ của con và Tiểu Anh vẫn sống. Bà ta đang tiến đến chỗ của Tiểu Anh và con bé đang có ý định giết mẹ của con.
- Cái gì?
Gin mất bình tĩnh, cậu không thể tin được và gọi Vyvy ngay lập tức.
- Vyvy em biết cách đến NHDĐ?
- Thực ra thì toàn chị ấy đưa em đi. Nhưng hình như phải đi trực thăng để đến. Có lẽ là vì cái đó.
- Cái đó?
Ken nhìn Vyvy thì cô bé lưỡng lự nhưng rồi cũng nói.
- Thực ra đằng sau cánh cửa mà con Broken bảo vệ chính là một cô gái đang được duy trì sự sống bằng phương pháp đặc biệt. Cô ấy là.......
- Dừng lại đi Vyvy....
Nó bỗng dưng xuất hiện và chặn đứng lời của Vyvy. Nó ngồi xuống, vẫn cái thái độ nhăn nhở không nghiêm túc thường ngày.
- Chị.....
- Đằng sau cánh cửa đó ngoài vũ khí chả có gì cả. Việc con Broken canh gác là do vũ khí tối tân thế thôi. Còn nữa đừng có tự tiện mà nói về tôi như vậy. Vyvy chị cấm em nói lung tung đấy.
- Vâng ạ.
Nó đã cảm thấy bất an thì mẹ nó-người đàn bà đó xuất hiện. Bà ta ngồi đối diện với nó.
- Để xem nào không gặp được con ở NHDĐ thì buộc phải gặp con ở đây thôi.
- Nếu bà đã đến đây thì cho tôi hỏi ai là người tạo ra căn phòng đó?
- À...thì ra là vậy. Được rồi để ta kể chuyện cho các vị nghe cũng được. Người tạo ra căn phòng đó là một thiên tài, ông ta đã chết ngay sau khi tạo ra nó không lâu. Nhưng ông ta có một đứa con trai hiện vẫn đang sống ở đâu đó. Người con trai của ông ta tên là Nguyễn Hoàng Phi Nam.
*Nguyễn Hoàng Phi Nam là người con trai bí ẩn đó, cậu chính là người nắm giữ con bài cuối cùng, người có thể khống chế được nó.*
Nó khá ngạc nhiên nhưng rồi lại thôi.
- Tại sao bà lại biết về họ?
- Nói thế nào nhỉ vì ta cùng ông ta tạo ra mà.
- Cái gì? TẠI SAO BÀ CÓ THỂ LÀM VẬY CHỨ?
Nó hét ầm lên làm mọi người giật mình, ngạc nhiên. Mẹ nó vẫn mỉm cười, bà ta biết vì sao nó nổi giận mà.
- Đem mạng sống của con gái mỉnh rá làm trò đùa sao? Bà đúng là đáng sợ mà. Ohechi giết bà đúng là không sai.
- Vậy là con đã biết thứ gì đằng sau cánh cửa đó sao?
- Bà đã mang cả con gái mình ra thí nghiệm cho cái trò chơi vô vị của mình sao?
- Chẳng phải vì thế mà con có mặt trên đời này sao?
- BÀ......Tôi sẽ bảo vệ người đó...tôi sẽ không để bà động vào người đó cho dù là một sợi tóc. Việc hít thở không khí chung với bà làm tôi phát tởm.
Nó bỏ đi, mọi người đều rất tò mò về việc này.Nó đang tiến tới chỗ đó để tìm cách chữa trị cho Lâm Trình Anh thật. Với tình trạng hiện tại nó biết Lâm Trình Anh đang nguy kịch và khó mà sống sọt được. Liệu nó có thể cứu được Lâm Trình Anh hay không? Mời các bạn đón đọc tiếp.
@
Nó nhanh chóng đến chỗ căn phòng bí mật đó mà không biết có người theo dõi mình.
- Broken hãy làm cho tốt đấy.
- "Tôi biết rồi cô không cần phải lo..."
Nó đi vào bên trong, nhìn cô gái đang ở trong cột trụ kia nó thấy buồn.
- Tôi sẽ cứu cô...tôi đã luôn sống cuộc sống của cô. Cô mới là Lâm Trình Anh chứ không phải tôi. Xin lỗi cô rất nhiều....
Và Rin đang có phản ứng lại với nó, bọt nước cứ ngày một nhiều, cơ thể Rin đang phản ứng và cựa quậy. Bỗng đôi mắt đó mở ra nhìn nó chằm chằm rồi nhắm lại. Thật khó hiểu, nó nhìn Rin rồi tìm bảng điều khiển.
- Cố lên tôi sẽ đưa cô quay trở lại thế giới này. Tôi không thể ngờ mẹ cô lại là người như vậy.
Nó cứ vừa làm vừa luyên thuyên một mình. Nó nhận được tín hiệu từ Lily và Nich. Có vẻ RS0000 đã hoàn thành nhiệm vụ.
- Sẽ nhanh thôi...tôi tìm cách cứu được cô rồi Lâm Trình Anh....
Nó rời đi thì ngay lúc đó trong ống trụ đó Rin mở mắt, cô cựa quậy và đạp vỡ ống trụ đó. Cô mặc chiếc áo sơ mi xanh dương, quần short đen, tất cả đều ướt hết. Cô gái đó nhìn bàn tay mình rồi nhìn về phía cánh cửa.
- Broken.....
- "Có chuyện gì sao? Cô đã tỉnh lại rồi ak?"
Broken đứng ở ngoài nói vọng vào. Rin đang thay đồ, cô vừa thay đồ vừa nói chuyện với Broken.
- Con bé đó vừa ở đây sao?
- "Đúng vậy cô ta đã chữa cho cô."
- Ta cảm thấy có lỗi với con bé. Dù sao thì chúng ta đi thôi Broken trước khi làm món thịt nướng.
Rin nhảy lên người con Broken thì con Broken mọc cánh và bay đi mất. Và ngay lúc đó Rin thả một quả bom xuống và ngôi nhà đó nổ tung đặc biệt là căn phòng bí mật đó không còn một chút dấu vết nào cả. Rin đang đứng ở quá cafe trước, cô đang nhìn đồng hồ.
- Đến rồi sao?
- Lâm tiểu thư gọi mà....
- Ngồi đi...
Họ ngồi xuống và cùng nói chuyện. Người con trai đó không ai khác chính là Nam, cậu nhìn Rin.
- Có chuyện gì sao mà lại gọi tôi ra đây?
- Cạu tính làm việc đó thật sao?
- Cô đang hỏi mớ cái gì vậy Rin?
- Tại sao cậu và bà ta lại đối xử với con bé như vậy chứ?
Rin đang kiềm chế cơn giận để nó lắng lại. Nói thật ra là cô ghét mẹ cô vô cùng, ghét đến mức không thể tha thứ được. Nam nhìn Rin.
- Cô thật là khiến người ta phải ngạc nhiên đấy. Cô hi sinh để cứu đứa em gái cùng mẹ khác cha trong khi không biết gì về nó. Để mẹ mình làm thí nghiệm lên chính cơ thể của mình thật đáng buồn đấy.
- Con bé là người đáng thương...tôi chỉ có thể làm vậy để bảo vệ con bé khỏi mẹ tôi. Nếu cậu đã muốn vậy thì....
- Cô không biết rằng mình mới là kẻ đáng thương nhất sao? Cô chỉ có mỗi cái tên Lâm Trình Anh hay cái tên thường gọi là Rin còn cô ta thì có tất cả...tất cả mọi thứ......
- Cậu im đi....đó là tất cả những gì con bé đáng có.
- Vậy sao kể cả Ken sao?
Câu nói của Nam làm cho Rin cứng họng, cô nhìn cậu ta rưng rưng, thì cậu ta nói tiếp.
- Cô đã biết rằng mẹ mình không chết và vẫn luôn tìm kiếm, lên 5 tuổi cô biết được sự thật về mẹ mình và sự có mặt của đứa em gái đó và cô đồng ý để thay thế cho đứa em tội nghiệp. Nếu cô không hi sinh bản thân mình thì cô đã có tất cả, ba mình, anh trai rồi ken....
- Cậu im đi......
"Cậu thật là ngốc...người tôi yêu không phải Ken.....Thậm chí tôi chưa gặp cậu ta bao giờ. Cậu phải nhận ra rồi chứ?" Nó đứng dậy rồi bỏ đi ngay để lại mình Nam ngồi đó.
@
Rin đã đi ra khỏi quán cafe, cô tạm rời đi chỗ khác. Lúc này tại đồi hoa bồ công anh quen thuộc.
- Alo....là cậu đấy hả?
- "Cậu đã tỉnh lại rồi? Sao lại gọi cho tôi vậy? Đã có chuyện gì sao?"
- Tôi muốn nhờ cậu lần này hãy về nước giúp tôi đi. Nam và mẹ tôi đã bắt đầu rồi nên tôi cần sự trợ giúp của cậu.
- "Con bé có biết hết mọi chuyện?"
- Nói đến con bé mới nhớ rất cảm ơn cậu đã theo sát và để ý đến con bé.
- "Ừ...tôi sẽ về ngay nên cậu đừng lo."
- Tôi không thể tưởng tượng họ sẽ ngạc nhiên thế nào khi thấy cậu đấy.
- "Ừ...tạm biệt."
- Tạm biệt Captain....
Rin cúp máy ngay. Cô huýt sáo và Broken xuất hiện, nó lại cõng cô và bay đi đến Thái Bình Dương.
- Đây rôi thả tôi xuống.
Con Broken thả Rin và cô rơi xuống nước nhưng cùng lúc đó tòa nhà nổi lên. Đó chính là NHDĐ, nó nổi lên mặt nước để đón nó quay trở về.
- Tiểu thư người đã quay lại.
- Có tin gì mới không?
- Dạ không.
- Thực ra là có đấy Lâm Trình Anh....
Rin nhìn nó, Lily và Nich thì ngạc nhiên còn nó thì không ngạc nhiên nắm. Nó và Rin ngồi trong phòng nói chuyện.
- Có chuyện gì vậy? Cô đã tỉnh rồi sao? Vậy thì tôi sẽ trả lại cô địa vị của cô.
- Tôi đến đây không phải lấy lại mấy cái đó. Lâm Trình Anh đó là tên của cô và mãi như vậy. Còn tôi chỉ là Rin......
- Nhưng......
- Vậy là cô không biết sự thật sao? Trước đây khi lên 5 tuổi tôi phát hiện ra mẹ mình còn sống và đã đi điều tra rồi khi tìm được đến chỗ mẹ thì tôi phát hiện bà ấy định dùng thí nghiệm chết người lên chính đứa con gái ruột của bà ấy. Tôi đã đồng ysthay con bé đó và kết cục là bị rốt trong cái trụ đó. Còn cô chính là đứa bé đó, cô kém tôi một tuổi, là đứa em cùng mẹ khác ba với tôi và Gin. Xin lỗi khi phải kéo cô vào chuyện này Tiểu Anh....
- Không thể nào.....
Nó loạng choạng, nó không thể tin được. Tại sao nó thường ngày thông mình vậy mà trước lời nói của Broken lại khiến nó giao động như vậy chứ? Rin nói tiếp.
- Mẹ tôi...à không là mẹ của chúng ta sắp phản công, bà ấy sẽ giết chết tất cả chúng ta. Tôi hi sinh không phải để nhìn nhóc bị mẹ giết chết. Vì vậy lúc này tôi cần nhóc phải mạnh mẽ và thông minh lên.
- Làm sao lại có thể?
- Vậy nhóc nghĩ mình là robot lại có thể lớn lên, rồi còn có thể làm phẫu thuật sao?
- Cái đó?
Nó có vẻ đã tin Rin, cô nhìn nó rồi ôm nó vào nòng.
- Chị xin lỗi vì để em cuốn vào chuyện này. Nếu như lần này chúng ta thất bại chị nghĩ mình khó mà bảo vệ em lần nữa. Trong chuyện này càng ít người bị giết càng tốt. Vì vậy em hãy bảo Ken và Conan rút lui, ngay cả Will cũng tránh xa chuyện này. Chị đã gọi người về giúp chúng ta. CHị phải đi đây.
RIn bỏ đi nhưng nó đã cố gắng và....
- Chị....chị........
- Đừng lo không có chuyện gì đâu.
Rin mỉm cười trấn an nó. Cô bây giờ chắc có lẽ vừa phải làm mẹ, làm chị làm bạn của nó mất. Cuộc chiến này Nam là người nắm quân cờ cuối cùng nhưng Rin mới là người điều khiển và nó sẽ là người thực hiện. Ken và Conan đã được nó yêu cầu tránh xa. Will thì đồng ý vì cậu không muốn làm phiền nó nữa. Về phần của Rin thì cô đang tiến tới chỗ Gin và ba mình.
- Gin....
- Hả....Rin.......?
Gin ngạc nhiên, Ohechi cũng không kém, ba bố con họ gặp lại nhau thật thất thường.
- Thì ra mọi chuyện là vậy.
- Nhưng Rin này nói vậy thì Tiểu Anh....
- Là em gái của chúng ta. Tiểu Anh là em gái cùng bố khác mẹ với Nam....
- Thì ra là vậy.
Nó mỉm cười rồi bắt đầu vạch kế hoạch. Lần này nó chắc chắn phải thắng mẹ nó và không được phép nhượng bộ.
Người con gái đáng thương sắp full. Mình sẽ đính chính nhé, nhân vật chính của chuyện chính là nó-Lâm Trình Anh-cô em gái. Nhưng đề tên truyện là "người con gái đáng thương" thì lại chỉ Rin.
@
- Tôi sẽ bảo vệ con bé khỏi bà....
Rin nhìn lên trời và nói, cô mặc dù đã ngủ suốt 16 năm nhưng cô vẫn có thể cảm nhận mọi thứ xung quanh. Lúc này, Nam đang tiến thẳng đến chỗ Lizzi Lucian - mẹ nó và Rin.
- Cô ta đã tỉnh lại rồi có vẻ định thẳng tay tiêu diệt bà...
- Vậy sao? Rin đã tỉnh giấc ak.....Nhưng mà liệu con bé có thể làm?
Bà Lizzi mỉm cười, đúng là bà ta muốn tiêu diệt Rin trước mà. Mẹ ruột đi hại con không hỉu nổi bà này nữa.
Trong khi đó, Rin đang đứng trước cánh đồng hoa bồ công anh, cô tiến vào, tiến nữa và một căn biệt thự cổ. Nó cũng bám theo cô nhưng....
- Em đang làm gì ở đây vậy?
- Chị....em cảm thấy bất an.....Em.........
Nó ôm bụng vì thấy đau. Nó nhìn thấy cảnh tượng trước mặt, đây từng là chỗ nó được giao nhiệm vụ ám sát. Nó ngồi xuống đó, Rin chạy đến xem nó có sao không.
- Ken....Conan.....Will tôi biết các cậu cũng đi theo mà.
Vậy là ba anh chàng xuất hiện, Ken chạy đến bên nó xem nó có sao không. Rin nghe điện thoại.
- Có chuyện gì?
- "Về rồi nè...."
- Vậy sao? Thế thì địa điểm cậu biết rồi nhé.
- "Ừ....mình đến ngay...."
- Ừ...cảm ơn cậu.
Rin cúp máy, cô nhìn ba người con trai đang chăm sóc nó.
- Will cậu sẽ đi cùng tôi còn đâu Conan và Ken sẽ ở lại bảo vệ Tiểu Anh....
- Ờ....
Will đi theo Rin, thì Tiểu Anh nhìn Rin....
- Chị....chị đừng đi mà......
Lời cầu xin tha thiết sao tự dưng gặp lại Rin nó lại yếu đuối đến vậy? Chẳng hiểu nổi nó nữa. Có phải đây là con người thật của nó? Rin và Will đã tiến vào trong, khi vừa đặt chân vào căn phòng đầu tiên thì cả hai đã thấy những đoạn phim được chiếu lên tường, tiếng cười nói, cả tiếng khóc....tất cả đều là quá khứ của nó.
"Á.......cứu...cứu với........"
Tiếng nói vang lên thì Rin ôm đầu, cô cảm thấy run sợ. Will khá ngạc nhiên.
- Rin....
- Tránh xa tôi ra......
Rin lí nhí làm người khác không nghe thấy gì, câu nói đó cứ lặp lại làm cho Rin cảm thấy yếu đuối. Cô cảm nhận được tử thần đang hiện diện quanh đây, toàn thân cô mềm nhũn, cô đang run rẩy. Trái tim cô vẫn run vì nó chỉ là trái tim của một đứa bé 5 tuổi. Cô lớn lên không có nghĩa đã chính chắn như người lớn. TRái tim cô đang run lên từng nhịp, như một chú chim non. Thật đau đớn khi nghĩ về nó, và người đàn bà-mẹ cô đã xuất hiện, vẫn trang phục đó, vẫn cái nụ cười ác ma đó, vẫn giọng nói khiến Rin khó chịu, nhẹ nhàng nhưng đầy uy lực.
- Rin...chuẩn bị gặp tử thần chưa vậy?
@
- Em đang lo lắng cho Rin sao Tiểu Anh?
Ken nhìn nó an ủi, Conan vẫn ngồi ở bộ bàn ghế đá và nhâm nhi tách trà như chẳng có chuyện gì cả
- Em sợ lắm anh Ken ak....Chị ấy sẽ bị mẹ giết chết mất....huhuhuhu........
Nó khóc...nó sợ....nó đang hoang mang. Nó đang sợ mất Rin, không hiểu sao nó lại yêu quý Rin và nghe lời Rin đến như vậy. Lily và Nich cũng đã đến, họ cúi đầu nhìn nó.
- Tiểu thư người không sao chứ?
- Ừ...ta không sao nhưng chị ấy........Chị ấy thật sự rất đáng thương mà......
- Vâng chúng tôi sẽ đi......
- Rin là người con gái vĩ đại.....
Một tiếng nói không phải của Ken...không phải của Conan...không phải của nó...không phải của Lily...cũng chẳng phải của Nich vậy thì là của ai đây? Liệu có phải là cô bạn mà Rin nhờ giúp không?
- Ai đang nói vậy?
Nó hét lên, nó muốn biết đó là ai thì một cô gái xuất hiện, cô ta đứng nhìn nó. Ai cũng ngỡ ngàng, ai cũng ngạc nhiên thốt không nên lời vì......
- Kiki.......
Nó cố gắng thốt lên cái tên ấy. Các bạn còn nhớ Kiki ở phần một chứ? Cô ấy đã bỏ qua Mĩ với Jum để giúp gia đình đấy. Nhưng tại sao Kiki lại ở đây? A....có phải Kiki là bạn của Rin không?
- Tại sao cậu lại ở đây?
Ken nhìn Kiki thì cô nhìn họ rồi nói.
- Vậy là Rin không nói với các người sao? Lily và Nich hai người hãy đi chuẩn bị bác sĩ và tốt nhất là đưa họ đến đây để chữa trị tại chỗ. Vì sau cuộc chiến này thì có lẽ sẽ có người cần trị thương đấy.
- Vâng.
Lily và Nich đi chuẩn bị ngay, họ thấy con Broken vẫn bay trên bầu trời không ngừng nghỉ, nó đang làm gì vậy? Kiki nhìn họ.
- Có lẽ tôi nên kể chuyện nhỉ? Trước đây Rin đã biết rằng cô ấy có thể sẽ không sống tiếp được nữa nên đã đến nhờ tôi rằng sau này hãy bảo vệ "cô ấy"
- Nhưng sao...?
- Cô ngạc nhiên sao? Chúng tôi là những thiên tài mà, cô nghĩ RS0000 là do cô tạo ra sao Tiểu Anh?
- Chẳng lẽ...?
- Đúng vậy. Rin đã ngờ tôi chuyển đến cho cô ngay sau khi cô được cô ấy cứu và bị xóa kí ức thay vào đó là kí ức của Rin. Đó chính là thí nghiệm của bố mẹ cô. Rin đã thay cô, tôi không hiểu tại sao cô ấy phải hi sinh vì đứa em gái không quen biết như cô.
- Em...em không muốn nghe nữa đâu.......
- Không muốn cũng phải nghe. Có lẽ Rin đã xác định rằng cậu ấy sẽ chết hoặc bị thương sau trận chiến này. Vì vậy cậu ấy nhờ tôi đến giúp.
- Nhưng Kiki cậu sẽ làm gì chứ?
Ken đột nhiên nhảy vô nói, nó thì đang sợ hãi. Kiki nhìn họ cô quay ra nhìn tòa biệt thự đó.
- Tôi và Rin là thiên tài mà mặc dù lại không thông minh bằng cậu. Rin thật đáng thương nhưng cô ấy thực sự...thực sự rất vĩ đại.
Rin tiến vào trong nhưng cô vừa đi vừa nói.
- Nếu cô coi Rin là chị thì đừng có mà ngồi đó rồi khóc lóc. Rin đã phải khóc và đau nhiều hơn cô rất rất nhiều. Hãy đứng dậy mà giết chết mẹ ruột của cô đi nhưng cô có thể làm chứ? Bà ta yêu cô còn hơn cả Rin mà...ngay từ đầu bà ta đã không coi Rin là con gái của mình rồi.
Kiki lạnh lùng nói ra những lời đó, nó đang hoang mang không biết phải làm gì. Kiki đã biến mất ngay sáu cánh cửa đó. Conan nhìn họ.
- Ken có vẻ tôi và cậu phải kết thúc chuyện này thôi.
- Ờ.....
- anh Ken.......
Nó túm tay Ken lại nhưng Ken phải buông tay nó ra, cậu nhìn nó.
- Anh xin lỗi nhé Tiểu Anh....Có lẽ chuyện này cần kết thúc nhưng anh hữa sẽ quay lại.
- Ừ....vậy htif hãy cứu chị em nhé hihi....
Nó cố mỉm cười, nó cười trong nước mắt nhưng hai người con trai đang đứng trước mặt nó đều biết đó là nụ cười giả giối. Nó đang đau khổ điều đó có thể dễ dàng nhận ra.
@
Quay lại phía của RIn, cô đang run sợ nhìn Lizzi.
- Đã chuẩn bị chưa Rin....
- Có thể chuẩn bị sao..."mama".
Làm sao đây, Rin yêu quý mẹ mình vậy mà mẹ cô lại làm thế sao? Kiki cũng đã xuất hiện, cô tiến đến đỡ Rin dậy, đôi mắt ánh nên sự giận giữ tột độ vì trước đây cô và Rin tình cờ gặp nhau, cả hai cùng mỉm cười với nhau và từ đó chơi thân với nhau. Kiki đã khuyên Rin đừng đi tìm mẹ mình nhưng cô bé để ngoài tai và đã đi itmf kết cục là vậy đó Rin bị đưa vào làm thí nghiệm.
- SAO BÀ CÓ THỂ ĐỐI XỬ VỚI RIN NHƯ VẬY CHỨ? CẬU ẤY KHÔNG PHẢI CON GÁI BÀ SAO?
Kiki hét ầm lên, cả căn nhà vang vọng tiếng hét tức giận của cô. Lizzzi không có phản ứng gì cả, bà ta vẫn mỉm cười.
- Thì sao? Là con gái thì phải yêu thương nó sao?
Bà ta tuôn ra câu nói có biết là làm ai đó đau khổ không? Kiki gằn giọng.
- Trước đây cậu ấy đã phải chọn: chọn mẹ mình, chọn em gái, chọn người mình yêu. Kết cục là sao cậu ấy đồng ý làm thí nghiệm để vì bà, vì Tiểu ANh, vì Nguyễn Hoàng Phi Nam....nhưng tại sao các người lại????
Chưa bao giờ Kiki tức giận đến vậy. Một Kiki dịu dàng ngoan hiền đâu rồi mà bây giờ lại đáng sợ như vậy.
- Thì đã sao? Có ai ép buộc con bé phải chọn đâu.
- BÀ......
- Thôi đi mà Kiki....chẳng qua là tớ ngốc thôi.
- Lúc nào cũng nói vậy hết là sao? Cậu tại sao phải luôn sống vì người khác? Vì bản thân cậu không được sao?
- Bởi vì mình không muốn những người mình yêu quý bị tổn thương.
Nó cười nhạt, vẻ mặt đau đớn. Một trấn động đã xảy ra và Ken, Conan cùng Gin đã xuất hiện. Việc Gin đi cùng hai ông này là do Rin đã nhờ trước đó và tình cờ họ gặp nhau. Về phía nó thì sao? Nó đang bị bọn robot của Lizzi bao vây.
- Các người.......
- Chúng tôi cần đưa tiểu thư đi....
Nó bị bọn robot lôi đi, Vyvy đã đến chậm một bước. Lúc này Suri và Lin cũng xuất hiện, nhưng họ có lẽ không đến để gây chuyện.
- Chị ấy đâu?
- Bị đưa đi rồi.
Vậy là ba cô gái cùng đi tìm nó. Nó đã được đưa đến phòng thí nghiệm. Rin bỗng ôm ngực trái, tim cô đang đập loạn nhịp, lúc nhanh lúc chậm.
- Tại sao bà.....?
- Thí nghiệm đã thành công rồi sao? Vậy thì tính làm gì tiếp theo đây Rin?
- Tôi sẽ không để bà đạt được chuyện đó đâu. Kiki lo chuyện ở đây đi.
Rin đang vội vã, cô bỏ dày ra rồi chân chần chạy đi tìm nó. Kiki thì nhìn theo bóng Rin rồi cô nhắm mắt và thực hiện kế hoạch.
- RS phá hủy chỗ này đi.......
Một vụ nổ đã xảy ra ở phòng khách đó, mọi thứ đổ vỡ.
- RS phá hủy chỗ này đi.......
"Bùm...." một vụ nổ lớn.
- Con quỷ cái........
- Sẽ không còn điểm dừng nữa rồi....
Kiki nhìn Lizzi, đôi mắt sắc lạnh. Trong khi đó Rin đang đi itmf nó, cô đi vào một căn phòng giống với căn phòng bí mật đó.
- Tiểu Anh em ở đâu?
- Ở đây.....
Giọng một người con trai nói thẳng ra đó là Nam, cậu đang ngồi ở chiếc ghế bên cạnh ống trụ nơi nó đang bị nhốt trong cái ống trụ đó, may là các dây nói chưa cắm vào người đó. Rin chạy đến, có lẽ cô định phá hủy nó.
- Dừng lại đi cô không thể phá hủy nó đâu.
- Làm ơn....làm ơn dừng lại đi dừng làm vậy với con bé mà.......
Rin khuỵu xuống đó, cô đang đau khổ, nói vậy mọi việc cô làm từ trước đến giờ đều vô nghĩa sao? Các đoạn kí ức của nó đang được tua lại cho cô xem. Kí ức chỉ có nụ cười và nụ cười, thật hạnh phúc và đôi khi nó lạnh lùng nhưng lại đáng yêu.
- Nếu đã vậy thì hay để tôi vào thay con bé...cho dù ngủ suốt cũng được chỉ cần con bé được sống.
- Tại sao cô phải hi sinh vì người khác chứ?
Nam khó chịu, Rin không nói gì, cô tiến đến chỗ điều khiển rồi mở cái ống trụ đó ra. Cứu được nó ra ngoài nhưng....
"đoàng............" tiếng súng....
@
"đoàng...." tiếng súng, chính xác người bắn là Lizzi và người chịu viên đạn đó là Rin.....
- Tại sao....?
Rin nhìn Lizzi, máu từ cánh tay cô đang chảy ra ngoài, vì bị bắn vào tay lên cô hơi buốt và để tuột nó vào trong ống trụ. Khoogn còn cách nào Rin đã ngã vào trong ống trụ đó, cô cố đẩy nó ra khỏi đó nhưng khi nó vừa ra thì nắp ống trụ đóng lại. Rin đang gặp nguy hiểm. Máu thì vẫn cứ túa ra, nó làm đỏ ngàu nước. Bây giờ họ đã không còn nhận ra Rin có ở bên trong đó hay không nữa. Nó đã tỉnh lại nhìn vào bên tỏng ống trụ.
- Chị ak...chị....trả lời em đi...........
Nó đang hoang mang nhưng đáp lại nó chẳng một tiếng nào cả. Nó nhìn mẹ mình.
- Tại sao bà lại...Sao bà có thể thoát khỏi vụ đó chứ?
- Cái vụ nổ bom đó sao? Vốn dĩ ta đã biết từ trước nên chỉ cần chui xuống phòng trú ẩn thôi.
- Cái gì? Nam ak anh hãy cứu Rin đi.......cứu chị ấy đi......
- Tại sao tôi phải làm vậy?
Nam trả lời lạnh ngắt, trong khi đó Rin đang mất dần ý thức, thứ nước hòa lẫn máu của cô đnag vây lấy cô, kết cục của một đứa con gái như cô là đây sao? Luôn sống vì người khác mà chưa từng nghĩ đến bản thân mình. Ai đó có thể cứu Rin không?
- Lizzi Lucian trả giá đi....
Kiki đã bắn Lizzi nhưng bà ta đã né được, có lẽ chuyện này bà ta đều đoán được trước. Nó đã để ý đến thanh sắt nhọn ở phái sau mình. Nó định làm gì đây.
"Ohechi đã đúng, mẹ không khác gì một con quỷ mà...."
Nó đã xông đến và đâm chết mẹ mình, nó nhìn hàn tay đầy máu của mình nhưng mẹ nó đã dơ súng lên bắn nó khi nó quay lưng lại với bà ta. Kết cục nó nhận một phát đạn từ mẹ mình. Họ nhanh chóng đưa bác sĩ đến, họ nhìn quanh nhưng không thấy Rin đâu, chỉ có Nam đang ngồi đó ung dung, cậu ấn cái nút dưới chân mình thì mặt đất dung chuyển, cái biệt thự đang thay đổi, thật sự biệt thự này chỉ là cỗ máy thôi sao.
- Nguyễn Hoàng Phi Nam cậu hãy dừng lại đi...Rin đang ở đâu?
- Sao các người không đi mà tìm.......
- Rin...chị ấy.......đang ở đó..........
Nó cố nói và chỉ cho họ thì ai cũng ngạc nhiên, Gin chạy đến đầu tiên và phá cái ống trụ nhưng không được. Nó chỉ tay lên cái nắp.
- Đã quá muộn rồi...cô ta đã mất máu quá nhiều.
- Tại sao ngươi?
Nam đã nhận hẳn một cú đấm của Gin, Vyvy cùng Suri và Lin chạy đến nhưng tất cả đã quá muộn rồi, bác sĩ đã đến muộn nhưng mà mà nó được cứu. Còn về Rin thì sao đây?
Hôm nay trời đang mưa....mưa....lại mưa.......Ông trời cũng khóc cho tang lễ này sao?
- Chúng ta có cần?-Vyvy
- Rin đã yêu cầu như vậy.
Kiki lạnh lùng, họ làm tang lễ cho mẹ nó-Lizzi Lucian. Tang lễ diễn ra không mấy ai cảm thấy có lỗi cả. Một điều mà họ nối tiếc là không thể tìm thấy Rin....
Quay lại chuyện hôm đó. Căn biệt thự đột nhiên nghiêng ngả và họ bị đẩy hết ra ngoài mà không kịp làm gì. Kết cục họ đều bị ngất hết, khi tỉnh dậy thì căn biệt thự cháy rụi, cả Nam và dấu vết của nó biến mất hoàn toàn. Vì vậy họ chỉ có thể làm đám tang cho mẹ nó. Trong bệnh viện, nó đang nằm viện vì cần theo dõi vết thương.
- Tiểu Anh em ổn chứ?
- Chị đâu rồi? Rin đi đâu rồi?
Nó vẫn luôn miệng tìm Rin nhừn họ đành bất lực. Gin đi vào phòng nhìn nó, cậu ôm nó vào lòng.
- Anh xin lỗi em Tiểu ANh...Rin đã đi đến một nơi thật xa rồi....Có lẽ Rin sẽ không quay về nữa đâu.
- Chị Rin xấu....chị Rin thật xấu xa......đi chơi có một mình mà không rủ em đi cùng.
Cái gì thế này? Có lẽ nó đã mất toàn bộ kí ức trước đó sau trận chiến. Như vẫy cũng tốt nó sẽ không cảm thấy đau khổ hay có lỗi. Ken nhìn Gin và Ohechi.
- Có lẽ tôi sẽ đưa Tiểu ANH đi khỏi đây.
- Ừ....phiền cậu chăm sóc tốt cho con bé.
Gin và Ken ôm coi như tạm biệt. Ohechi nhìn nó.
- Đừng để con bé phải khóc nhé Ken......
- Vâng cứ tin ở con đi Ohechi.......
Ken mỉm cười, họ nhìn nó. Hôm nay Will, Suri và Lin cùng đến Mĩ. Có lẽ Lin đã từ bỏ việc theo đuổi Gin vì cô biết sẽ không có kết quả gì mà.
- Cảm ơn cậu tỏng thời gian qua Will....
- Ừ...không có gì tạm biệt mọi người.
Vậy là lại có người đi. Về phía Gin và Vyvy thì họ đã thổ lộ với nhau rồi cùng phát triển tập đoàn nó giao cho họ trước đó. NHDĐ bây giờ do Lily và Nich chăm sóc, cây đàn Rigi vaaxcn nằm trong căn phòng làm việc của nó ở NHDĐ. Conan đã đến Pháp và làm việc tại đó. Miu và Mian đã nhận được tin nhắn từ Gin gửi cho họ. Ken cũng đã đưa nó đi xa khỏi VN.
- Chúng ta sẽ đi đâu em muốn.
- Đến Hokkaido nhé em thick nó.
- Ừ...ta sẽ đến đó sống.
Nó cùng Ken đến Nhật bản sống. Đây là một câu chuyện đầy bi thương nhưng cho đến bây giờ và sau này họ không thể tìm ra nó và Nam. Trong khi đó.....
- Em vẫn ngủ vậy sao?
Người con trai ngồi bên giường, nắm lấy tay cô gái và cầu nguyện.
- Xin em hãy tỉnh lại đi.......Chúng ta sẽ bắt đầu lại từ đầu.......
- ........
Đáp lại chỉ là sự im lặng kì lạ. Cô gái đó đang nằm trên giường, phải thở bằng bình Oxi đặc biệt.
- Anh sẽ làm tất cả mọi thứ mà em muốn.
- Có phải là tất cả không?
Cô gái tháo ống thở ra, người con trai mừng rỡ ôm cô gái. Họ cười hạnh phúc. Đúng vậy hai người họ không ai khác chính là Rin và Nam. Có lẽ sau trận chiến Nam đã cứu và mang Rin đi. Cả hai đang nắm tay nhau bước đi.
- Em muốn chúng ta hãy vất bỏ mọi thứ lại và tiếp tục sống cuộc đời mới.
- Ừ....
Mùa hè đã đến, bây giờ là lễ hội mùa hè ở Nhật BẢN. Nó và Ken đnag nắm tya nhau đi xem bắn pháo hoa. Nó và Ken mặc trang phục truyền thống đồ đôi với nhau, cả hai đẹp tựa thiên thần vậy nên ai cũng nhìn. Pháo hoa đã bắn, họ đều ngước lên xem, nó vui vẻ cười nói với Ken. CUngx ngang hàng nhưng từ xa một cặp đôi đang đứng đó. Người con trai xem pháo hoa còn cô gái thì nhìn nó mỉm cười. Xong cô lại ngước mắt lên xem pháo hoa.
" Em đã tìm được hạnh phúc thật sự rồi. Vậy thì hãy hạnh phúc nhé...."
Pháo hoa tren trời thật đẹp, nó tỏa sáng. Nụ cười cuối cùng cũng đã nở trên môi mỗi người nhưng sao một lỗi buồn man mác vẫn quanh quẩn đâu đây. Liệu nó có báo trước cho một sóng gió mới không? Sự đáng thương...vẫn còn...........
----The End----



Thử đọc