Nghiêm Bên Trái Quay - Chương 01

Tác giả: Nhất Ngột

Đánh dấu

Tống Mộ Thanh cầm di động, nghe bạn thân Trần Mặc Mặc gào thét: "Cậu có biết tiêu chuẩn của một cô gái tốt bây giờ là gì không? Là trêu chọc bọn ngốc, bán manh (1), đóng giả thục nữ, diễn trò lưu manh! Tống Mộ Thanh, tuy rằng cậu không khác lắm so với mấy yêu cầu này, nhưng nếu cậu muốn lấy được một người đàn ông tốt, bây giờ phải triển khai bước đầu tiên của một cô gái tốt, diễn vai côn đồ. Đi! Hãy tiêu diệt người đàn bà không biết xấu hổ kia ngay cho mình!"
Tống Mộ Thanh ngửa mặt nhìn trời, ném điện thoại vào túi xách. Nhìn người phụ nữ xinh đẹp ngồi trong quán cà phê đối diện bên kia đường, hít sâu một hơi, sau đó hùng hổ, khí phách hiên ngang băng qua đường.
Dường như người phụ nữ ngồi bên cửa sổ phát hiện ra cái nhìn chăm chú của cô, quay đầu nhìn, sắc mặt trắng bệch ngay khi nhìn thấy cô, lấy điện thoại di động ra muốn gọi cho ai đó.
Tống Mộ Thanh cười lạnh trong lòng, trừng mắt nhìn tay bà ta, cho đến khi người phụ nữ kia run rẩy rút điện thoại ra, lúc này cô mới giẫm đôi giày cao gót bảy phân bước vào.
Người phụ nữ thấy cô sắp tới đây, theo bản năng đứng lên, lại phát hiện mình thấp hơn so với Tống Mộ Thanh, khí thế lại càng không thê so sánh.
Tống Mộ Thanh cũng không chào hỏi bà ta, ngồi xuống ghế, vẫy tay gọi phục vụ.
"Làm ơn cho tôi một ly nước trái cây." Vẻ mặt cô tự nhiên nói.
Phục vụ thiện ý nhắc nhở: "Thưa cô, chỗ chúng tôi chỉ có cà phê, không có nước trái cây."
Tống Mộ Thanh vẫn nhìn thẳng về phía trước: "Nước trái cây! Mới ép !"
Phục vụ khó xử liếc nhìn người phụ nữ ngồi đối diện, hi vọng bà ta có thể giải vây, nhưng người phụ nữ này lại đứng ngồi không yên nhìn Tống Mộ Thanh, không để ý ánh mắt cầu cứu của phục vụ. Cuối cùng phục vụ chỉ có thể rời đi, báo cáo lại cho Quản lí.



Qua tấm kính, Tống Mộ Thanh thấy Quản lí là một người phụ nữ, đang nhìn về phía này, sau đó gật đầu với phục vụ.
Cô mỉm cười, nâng mắt nhìn người phụ nữ trước mặt, nụ cười đột nhiên trở nên khinh miệt. Giống như một bông hoa hồng có gai, thừa dịp người ta trầm mê trong hương hoa ngào ngạt, những cái gai không hề lưu tình đâm xuống.
Người phụ nữ ngồi đối diện thấy cô không nói lời nào từ lúc ngồi xuống, liền cầm túi chần chờ đứng dậy, .
"Không phải bà nói rảnh thì đến Thiên Đô sao, vội vã rời đi để làm gì?" Cô thổi thổi móng tay diễm lệ, chậm rãi nhướn mày.
Khuôn mặt người phụ nữ đang chuẩn bị rời đi nháy mắt biếc sắc.
"Tại sao cô biết, cô đã đọc tin nhắn tôi gửi cho ba cô? Là cô... hẹn tôi tới đây." Giọng nói của bà ta không tự chủ được mà lớn tiếng, khi ý thức được tình huống hiện tại giọng nói lại hạ thấp. Chột dạ liếc nhìn xung quanh.
"Bằng không, bà nghĩ là ai? Ba tôi? Gần đây ông ấy rất bận rộn, có thể không có thời gian gặp bà." Giọng nói của cô rất chậm rãi. Thân mình lười biếng dựa vào ghế salon, như một con mèo vửa thức dậy sau giấc ngủ trưa.
Thấy sắc mặt người phụ nữ ngồi đối diện ngày càng khó coi, Tống Mộ Thanh không che dấu nụ cười trào phúng.
Quán cà phê này ở đây khá vắng vẻ, lúc này không có ai đến. Xung quanh ngoại trừ hai người bọn họ, cũng chỉ có một cô gái đang ngồi ở một góc khác.
"Cô tìm tôi để làm gì?" Người phụ nữ ngồi thẳng lưng, tỏ vẻ trấn định nói.
"Không làm gì cả. Gần đây rảnh rỗi đến mức phát điên, muốn tìm người ra ngoài tâm sự, nhưng bạn bè của tôi ai cũng bận rộn. Tự dưng nhớ tới còn một người là bà, vậy nên bây giờ bà đang ngồi ở đây." Cô dương dương tự đắc nhếch mi.
"Tôi còn có việc, không rảnh nói chuyện phiếm với cô." Nữ nhân đứng dậy phải đi.
Tống Mộ Thanh cũng không vội vã ngăn cản bà ta. Chỉ miễn cưỡng nhìn đồng hồ đeo tay, nói sâu xa: "Bây giờ là giờ tan trường của học sinh cấp1, bà vội vàng đi đón con trai?"
Bước chân người phụ nữ dừng lại, quay về chỗ ngồi.
"Cô muốn gì?"

"Tôi đã nói rồi, chỉ là ‘tâm sự’ thôi." Lúc này Tống Mộ Thanh mới thật sự đánh giá người phụ nữ đã bỏ bùa mê cho ba cô.
Tóc quăn, áo liền váy bình thường, trang sức thanh nhã. Làn da trên cổ không tì vết, khoé mắt có nếp nhăn, khóe miệng hơi trầm xuống, dáng người đã bắt đầu mập ra.
"Một phụ nữ ngoại hình bình thường, dáng người bình thường, lại đã một bó tuổi, còn có một đứa con trai của chồng trước như bà, thật không biết ba tôi thích bà ở điểm gì."
"Cô không thể biết được. Tôi cùng ba cô yêu nhau từ lúc còn đi học, nếu không phải mẹ cô..."
"Dừng lại!" Tống Mộ Thanh không kiễn nhẫn giơ tay : "Tôi không có hứng thú đối với yêu hận tình thù của mấy người. Chúng ta vẫn nên tâm sự những chuyện không liên quan đến ông ấy đi, nghe nói bà có một cô con gái, còn có một đứa con trai mới mười tuổi, nhũ danh là Thiên Thiên, phải không ?".
Phục vụ bưng một ly nước ép trái cây đến, cô nhấp một ngụm, liền ghét bỏ đặt sang một bên.
"Nó chỉ là một đứa trẻ, nó không biết cái gì cả." Người phụ nữ vội vàng nói.
Tống Mộ Thanh nở nụ cười.
"Yên tâm đi, tuy rằng con người tôi không lương thiện, nhưng cũng sẽ không vô liêm sỉ giống như bà. Nhưng mà..." Cô kéo dài giọng, ngón tay gõ lên mặt bàn, phát ra những tiếng ‘két đạt, két đạt’ đều đặn. Thỏa mản chứng kiến nỗi sợ hãi của người phụ nữ trước mắt."Hẳn là nó không biết bà dựa vào cái gì để cho nó học ở trường tiểu học dành cho con nhà giàu a, còn cô con gái của bà nữa, nghe nói cô ta đang thi văn công (văn nghệ trong quân đội). Bà nói xem nếu bạn bè của các con biết mẹ họ là bên thứ ba phá hoại hôn nhân người khác, kết quả sẽ như thế nào đây?"
Tống Mộ Thanh giương cằm, khuôn mặt đang nói chuyện từ từ ghé sát vào bà ta. Trên khuôn mặt xinh đẹp không hề mang theo ý cười, ở trong mắt người phụ nữ, lại giống như một con rắn đang phun nọc độc.
"Cô... Ba cô sẽ không để cô làm như vậy."
"Tôi làm chuyện gì đều không cần sự đồng ý của ông ấy. Nghe nói giá phòng ở Thành Tây lại tăng lên gấp đôi không ngừng, nếu bây giờ bán có thể kiếm được rất nhiều tiền. Hoa viên Lệ Thủy, toà nhà B, tầng 5..."
Mỗi một lời nói của cô đều khiến người phụ nữ đối diện vô cùng khẩn trường. Cuối cùng cũng không thể nhịn được.
"Căn phòng đó đứng tên tôi, cô đừng uy hiếp tôi!"
"Tôi thật chẳng làm được gì, sao có thể nói là uy hiếp bà được? Thầm nghĩ nói cho bà biết tin tức mà thôi, ở thành phố này, tuy rằng tôi không thể được coi là có tiền có thế, nhưng lại có rất nhiều cách đem nhà thu hồi lại. Dùng tiền nhà họ Tống mua thứ gì đấy, đương nhiên là của nhà họ Tống."
"Tóm lại cô muốn gì?"
Người phụ nữ oán hận nói. Ngay cả nếp nhăn nơi khoé mắt cũng trở nên vặn vẹo.
"Rất đơn giản, rời khỏi đây, không còn liên quan gì đến nhà họ Tống!" Giọng điệu của cô vẫn chậm rãi như cũ, nhưng ánh mắt lại như nói cho người đối diện, những lời này tuyệt đối không phải là nói đùa.
Người phụ nữ không trả lời ngay, dường như còn đang tính toán điều gì.
Tống Mộ Thanh lại nâng tay nhìn đồng hồ, dứt khoát cầm túi đứng dậy. Trước khi đi còn không quên nhắc nhở bà ta: "Đến giờ tan học rồi, bà còn không nhanh đi đón con trai ?".


Sau khi quay người đi, Tống Mộ Thanh liền nhẹ nhàng thở phào. May mắn thủ đoạn của người phụ nữ này không cao.Tuy rằng không phải người ít kinh nghiệm, nhưng so những phụ nữ thủ đoạn cao thâm khác, còn kém xa.
Cô bước ra ngoài, nhắn tin cho Trần Mặc Mặc. Cảm giác được có bóng người in trên mặt đất, muốn nghiêng người né qua nhưng lại va phải người đó.
Không cần ngẩng đầu, cô cũng biết đó là một người đàn ông.
Quân phục chỉnh tề, áo trong sạch sẽ, khiến Tống Mộ Thanh không thể tức giận, lúc ngẩng mặt nhìn không khỏi nảy sinh một chút hảo cảm.
Cô từng thấy không ít người đàn ông đẹp trai, nhưng đẹp trai như người trước mắt này lại chưa thấy bao giờ.
"Xin lỗi."
Giọng nói trầm thấp vang lên, đồng thời người đàn ông cũng nghiêng người bước qua cô.
Tống Mộ Thanh quay đầu nhìn lại, thấy anh ta đang đi về cô gái ngồi trong góc kia, lúc này mới nhấc chân bước ra ngoài.
(1) ‘bán manh’ - 卖的了萌 [mại manh]: hành động fan-service của các anh trong ban nhạc nam khiến fan nữ phải hò hét,chảy nước miếng…=.= từ 萌 (manh) tương tự là từ "moe" (萌え) trong tiếng Nhật thường dùng cho những nv trong anime-manga, ‘moe’ có nghĩa là ‘thích quá, yêu quá…’ dùng với ai đấy.
Ma xui quỷ khiến thế nào mà Tống Mộ Thanh không vội rời đi. Cô núp sau biển quảng cáo, đánh giá hai người đang ngồi trong quán cà phê kia.
Cô gái kia đưa lưng về phía cô, lúc ra gần cửa chỉ hơi liếc nhìn cô ấy đã cảm thấy khí chất rất tốt, cho dù không thấy rõ khuôn mặt. Nhưng người đàn ông ngồi đối diện cô ấy có vẻ mặt rất lạnh lùng. Tóc anh ta ngắn gần như sát da đầu, cô nghĩ, nếu anh ta đội mũ chắc sẽ đẹp trai hơn. Nhưng ‘tạo hình’ lúc này cũng khiến người ta phấn chấn tinh thần.
Đột nhiên người đàn ông nhìn thoáng qua phía này, Tống Mộ Thanh chột dạ rụt đầu, cảm giác mình bị thần kinh. Một nam sinh có mái tóc nhuộm xanh đỏ khoảng 17, 18 tuổi đứng bên cạnh cô đang vẫy một chiếc taxi chuẩn bị lên xe. Tống Mộ Thanh đẩy nam sinh sang một bên, giành xe nhanh gọn.
Nhìn từ trong xe, đột nhiên cô gái kia kích động cầm tay người đàn ông, mà người đàn ông tóc ngắn này lại ngồi im bất động giống như búp bê gỗ.
Tống Mộ Thanh vừa lắc đầu, vừa mở miệng ‘chậc chậc’ giống như tiếng lật sách.
Quán cà phê đúng là một nơi diễn ra các tình huống máu chó.
Trên đường về nhà cô nhận được điện thoại an ủi của Trần Mặc Mặc.
"Sao mãi không gọi cho mình, mình tưởng cậu đã chết ở đâu rồi!"
Tất nhiên con bé này mở miệng ra là nói những lời không dễ nghe.
"Tâm địa gian xảo vể mấy chuyện này của cậu chả lẽ mình lại không biết? Bát quái thì có, nhưng không thể nói cho cậu biết." Cô sửa lại vài sợi tóc toán loạn trên trán qua gương chiếu hậu, đối diện một đôi mắt tìm tòi nghiên cứu của lái xe.
"Không phải chỉ là thu phục ‘kẻ thứ ba’ nhỏ bé thôi sao, là những kẻ đến và đi không thường xuyên, cậu muốn kể nhưng mình thì không muốn nghe đâu!"
"Nếu cậu không muốn nghe thì sao phải căn thời gian gọi cho mình làm gì?"
Lái xe lại đang đánh giá cô, Tống Mộ Thanh không hề thấy thoải mái khi đối diện ánh mắt ‘muốn nói lại thôi’ của lái, dứt khoát nhoài người ra phía trước, chỉnh gương chiếu hậu xoay qua một bên, sau đó ngồi về chỗ cũ.
"Aiz, đúng rồi, mình gọi cho cậu để làm gì... Để mình nghĩ lại... Để mình nghĩ lại..."
Cô trợn trắng mắt. Biết chắc lúc này Trần Mặc Mặc đang cầm điện thoại, cắn móng tay ngón cái, đi tới đi lui chỗ cô ngồi lúc nãy.
"Mình không vội, cậu cứ từ từ mà nghĩ."
"Mình chợt nhớ ra, thằng nhóc Tam Tử kia chơi đùa đến mức phải vào bệnh viện, mình phải đi thăm, cậu đi không?"
Tống Mộ Thanh không hề kinh hãi khi nghe tin này. Nếu một ngày nào đó có người nói cho cô biết, Tam Tử đều cố gắng học tập mỗi ngày để sau này nối nghiệp ba, cô sẽ nghi ngờ không biết có phải đầu óc người đó bị Trần Mặc Mặc đá hỏng rồi không.
Lên tiếng nói địa chỉ bệnh viện, Tống Mộ Thanh bảo lái xe quay đầu. Tới bệnh viện, thanh toán tiền xe, đang muốn xuống xe lại bị lái xe gọi lại.
"Tiên sinh, dọc đường anh im lặng đánh giá tôi, còn dùng ánh mắt ‘muốn nói lại thôi’ nhìn tôi, bây giờ lại không cho tôi đi là sao?" Cô nghi hoặc hỏi anh ta.
Có vẻ lái xe là một người thành thật, khuôn mặt thật thà phúc hậu đỏ bừng khi bị Tống Mộ Thanh nhìn chằm chằm.
"Cái kia... khuy áo của cô bị tuột rồi." Nói xong anh ta quay đầu lại.
Tống Mộ Thanh lặng đi một lúc, mãi sau mới kịp phản ứng. Lập tức ôm túi xách che trước ngực, cố gắng trấn tĩnh ngồi phía sau cài lại khuy áo.
Hôm nay cô mặc một chiếc áo sơ mi mỏng, khuy áo kia tuột không đúng chỗ, vừa lúc có thể nhìn thấy áo lót màu đen như ẩn như hiện bên trong. Cũng không biết bị tuột lúc nào, chỉ hi vọng không phải là lúc ở quán cà phê.
Cô xấu hổ ho khan một tiếng, thấy lỗ tai lái xe hơi hồng hồng thì cố nén giận. Nhanh gọn đóng sầm cửa xe, chạy vội như trốn về phía bệnh viện.
Tới cửa phòng bệnh mà Trần Mặc Mặc nói lúc nãy, là phòng hai người, biết là ba Tam Tử đang dạy dỗ anh ta, vẻ lo lắng nháy mắt quét sạch. Tiếp tục đẩy cửa nhìn vào, một chân Tam Tử đang được bó thạch cao, bị gác lên, trên đầu còn quấn thêm cái ‘lưới rách’, trên mặt có chỗ xanh chỗ tím, lập tức cô vui vẻ bước vào.
Mười mấy năm qua, cô đều đã xem hết các loại trò hề của thiếu gia Trương Tam anh tuấn tiêu sái, phong lưu phóng khoáng hơn người, nhưng lại chưa nhìn thấy bộ dạng anh ta như bây giờ, đúng là một ‘tạo hình’ rất trẻ trung phong cách!
Cô bước vào, quét mắt nhìn xung quanh, sờ vào cái chân thạch cao kia, lại mở cửa sổ ra.
"Đúng là một nơi tuyệt vời, sao Tam thiếu gia lại tìm được một chỗ tu thân dưỡng tính tốt như thế này ?" Cô ngồi đối diện với Tam Tử đang nằm trên giường, vui vẻ cười nói.
Tam Tử nghe có tiếng bước chân liền biết ngay người đến chinh là cô ta, khuôn mặt đau khổ, trừng mắt nhìn vách tường trước mặt. Cứ tưởng rằng cô ta sẽ nói vài lời tốt đẹp như an ủi mình chẳng hạn, nói thế nào bây giờ anh cũng đang là một bệnh nhân. Hình như anh đã quên, cô gái Tống Mộ Thanh này, cô ta chính là ‘cô gái Kim Cương’, không thể dùng lối suy nghĩ khi đánh giá một người phụ nữ bình thường với cô ta được.
"Tất nhiên là không dễ tìm. Uống hết mấy chai rượu, lái xe với tốc độ gần như cao nhất, đạp chân ga hết mức, bảo đảm cô sẽ tìm ra một nơi tốt hơn thế này, sau này luôn luôn được tu thân dưỡng tính!" Anh nghiến răng nghiến lợi nói.
Tống Mộ Thanh vẫn nhìn anh, bộ dạng vui tươi hớn hở. Sau đó đột nhiên xích lại gần chân anh, gõ thật mạnh lên chỗ bó thạch cao. Ngay lập tức Tam Tử liền luống cuống.
"A! Tống Mộ Thanh, cô là một phụ nữ ác độc! Cô đừng đụng đến chân tôi... nửa đời sau này của tôi, tên tuổi anh hùng cả đời này, còn vợ con tôi sau này đều từ cái chân này mà ra cả..."
"Đây là ‘mạng sống’ của cái chân anh, liên quan gì đến vợ con sau này? Không lẽ bị thương đúng ‘chỗ ấy’?" Cô tỏ vẻ lo lắng hỏi, còn cố ý ghé sát mặt anh, liếc nhìn qua ‘chỗ giữa’.
Sắc mặt Tam Tử vô cùng khó coi, đang định gào thét thì có người bước vào, là một đám người mặc quân phục.
Đám người này thấy tư thế của hai người họ, xấu hổ ‘tiến thoái lưỡng nan’ (1). Lúc này Tống Mộ Thanh mới ý thức được tư thế của cô rất mờ ám, người khác có thể hiểu nhầm bây giờ họ định làm gì, hoặc cô đã làm cái gì mà phải bật dậy ngay.
Cô ho nhẹ một tiếng, tự dưng lại mất mặt trước các đồng chí Giải phóng quân, thật đúng là... duy nhất có một trong đời người a! Sau đó này đám người khiêng một ‘nhân tài’ đặt trên giường bệnh.
Nhất thời trong phòng bệnh liền náo loạn. Tống Mộ Thanh không nói gì thêm, Tam Tử thấy rõ ràng cô xấu hổ lại phải làm bộ vui vẻ như không có việc gì, miệng cười toe toét.
Không biết từ lúc nào Trần Mặc Mặc từ trong đám người rời khỏi phòng bệnh xông tới. Vừa nhìn thấy chân của Tam Tử, liền tấm tắc cảm thán.
"Lúc này bốn cái chân cóc chỉ còn ba cái chân, để xem anh định nhảy bật kiểu gì."
"Nếu tôi mà là cóc, cô cũng không phải thiên nga!" Tam Tử cãi lại.
"Thiên nga không phải là con vịt sao, có cái gì lạ đâu !"
Đối với bản lĩnh đủ mạnh mẽ để tiêu diệt mọi chủ nghĩa lãng mạn của cô gái này, suy nghĩ của Tam Tử dường như là một mảnh trống không không thể nói được gì, người đàn ông tốt không tranh cãi cùng phụ nữ, phải ngậm miệng thôi. Anh đã xem rất nhiều bộ phim được chiếu trước đây có những nhân vật giống cái người tên Trần Mặc Mặc này, nên biết rõ đạo lý "địch lùi ta tiến", vì thế mọi lời lải nhải của cô ta chỉ giống như một bài phân tích chi tiết ‘bài ca XX’ danh chấn khắp Đại Giang Nam Bắc năm nào.
Đám người mặc quân phục kia rời đi rất nhanh, chỉ để lại một người chăm sóc người đang bị thương kia. Vì không có ai để ý nên Trần Mặc Mặc đã trò chuyện rất nhanh cùng anh lính trẻ.
"Vì sao người này lại bị thương?"
"Bị gạch đập."
"Không phải các anh có áo chống đạn sao? Ừ, phải rồi, áo chống đạn không thể chống được gạch!" Đột nhiên cô quay người hỏi Tam Tử, "Cái xe kia của anh không phải có túi khí an toàn (2) sao, không lẽ bị rò rỉ? Nếu không sao anh lại thê thảm thế này."
Sớm đã thành thói quen với cảnh tượng như lúc này, đột nhiên Tống Mộ Thanh đang một mực yên lặng không nói lại chỉ vào Tam Tử, lại chỉ vào Trần Mặc Mặc, nói: "Biết không? Hai người các cậu ở gần nhau giống như một loại bánh bích quy."
"Bánh quy gì?" Trần Mặc Mặc mở to mắt hỏi.
"Ba thêm hai!" (3)
...
Tam Tử không nhịn được liền bật cười "phì" một tiếng. Tiếp theo đồng chí Giải phóng quân đang nén cười kia cũng phải bật cười.
"Tống Mộ Thanh! Cậu đang mắng mình?" Trần Mặc Mặc hai tay chống nạnh.
"Không, mình khen cậu! Bây giờ \'Hai\' là lời ca ngợi, phù hợp khi nói về cậu."
(1)‘Tiến thoái lưỡng nan’ – rút lui hay ở lại đều khó xử.
(2) túi khí an toàn - airbag
(3)Bánh quy ‘ba thêm hai’ (三加二): sau khi điên cuồng tra baidu thì theo ngu ý của tớ bánh này là một loại bánh quy ở Tung Của nhưng là hàng nhái bánh Oreo =.=
hai – nhị (二): còn có ý chỉ những kẻ ngốc nghếch.



Thử đọc