Nghề Vương Phi - Chương 36

Tác giả: Hoa Dương Hoa Ảnh

Phúc Hắc và Nham hiểm. 
(Tên chương này tiếng Hán là Phúc hắc vs Tiếu diện hổ. Ý là một kẻ nham hiểm, khẩu phật tâm xà í.)
"Cửu ca----"
Tấn vương vừa mới bước đến, Lam Tranh đã vui vẻ chạy tới trước mặt hắn, kéo ống tay áo hắn nói: "Cửu ca, đệ nghe tin huynh đã từ Liêu Đông về mấy hôm rồi, sao giờ mới tới thăm đệ."
Độc Cô Diệp Thành cười: "Lần trước cung yến, là ai bệnh nên không thể tham gia thế, lại còn trách huynh à."
Lam Tranh che mồm, chỉ Tần Vũ Lâu nói: "Đều là do nàng, không tuân thủ nữ tắc, nửa đêm hẹn gặp người khác, hại đệ rơi xuống ao bị cảm."
Việc xấu trong nhà không nên truyền ra ngoài, Vũ Lâu lúng túng giải thích: "Đó là gặp…" Chưa kịp nói hết câu, Lam Tranh đã chen vào: "Hiểu lầm gì chứ, chính ngươi nửa đêm gặp nam nhân khác, ngươi hồng hạnh xuất tường!"
Được lắm, hắn lại nhớ rõ cả câu thơ cổ kia nữa. Nàng không nhịn được, có chút bực bội: "Có chuyện gì thì Vương gia nói với thi*p sau, đừng làm phiền Tấn vương điện hạ." Lam Tranh không nghe, quay lại trước mặt nàng, chất vấn: "Tần Vũ Lâu, trong lòng ngươi có nam nhân khác đúng không, có phải hắn tốt hơn ta không?"
Ở trước mặt Độc Cô Diệp Thành, người đã từng có hôn ước với nàng mà nói những lời này, nàng thật sự vô cùng xấu hổ, tức giận trừng mắt với Lam Tranh: "Thi*p không có."
"Được lắm, ngươi thề độc đi, nếu muốn bỏ ta, đi tìm nam nhân khác thì --- thì --- cả nhà ૮ɦếƭ hết."
"Ngài đừng quậy nữa được không?"
"Không được, không được --- ngươi mau thề đi, Cửu ca, cửu ca, huynh xem kìa, có phải nàng có tật giật mình không chứ?"
"Được ---" nhìn hắn thế kia, hôm nay nhất định không để yên cho nàng rồi: "Ta, Tần Vũ Lâu xin thề, nếu không tuân thủ nữ tắc, người nhà sẽ ૮ɦếƭ hết. Vương gia vừa lòng chưa?"
"Vẫn chưa đủ đâu." Hắn hừ lạnh, lại quay sang nói với Độc Cô Diệp Thành: "Cửu ca, huynh cũng nghe thấy rồi nhé, nếu sau này nàng không tuân thủ nữ tắc, huynh phải giúp ta Gi*t hết hơn một trăm người Tần gia, cả thủ vệ, hay con chó con mèo cũng không được tha."
"Ha ha, nhất định Cửu ca sẽ giúp đệ."
Vũ Lâu ném về phía Tấn vương một ánh mắt chán ghét. Hắn… đã từng nói những lời cợt nhả với nàng như thế, mà còn dám nói câu này à. Lam Tranh cực kỳ vừa lòng với kết quả này, cười với Vũ Lâu: "Nhớ nhé, cả nhà ngươi sẽ ૮ɦếƭ hết đấy."
"Biết rồi!" Câm miệng lại cho ta nhờ. Trước khi Vũ Lâu không thể khống chế được cảm xúc nữa, Lam Tranh vội quay sang nói với Độc Cô Diệp Thành: "Cửu ca, huynh đến chơi với ta đúng không? Chúng ta chơi cờ được không? Không thì huynh dạy ta vài chiêu đi, nữ nhân này suốt ngày động tay động chân với ta. Ta đánh không lại nàng, để nàng bắt nạt ta, hừ‼!"
"Không được rồi, hôm nay Cửu ca tới đây không phải để chơi với đệ, ta có việc muốn nhờ Huệ vương phi." Tiện thể nhìn xem ngươi qua lần kinh hãi hoảng sợ vừa rồi, có di chứng gì nặng không.
"Không biết Vương gia muốn nhờ chuyện gì?" Nàng không hữu hảo hỏi.
"Là thế này, hôm qua Thái tử điện hạ đưa cho ta một đề thơ, bản vương nghĩ suốt mà cũng vẫn không thấy vừa lòng. Lại nghe nói Huệ vương phi được mệnh danh là nữ trung Gia Cát, nên đặc biệt đến đây thỉnh giáo, mong Huệ vương phi ra tay giúp đỡ bản Vương." Nói xong, liền rút ra một tờ giấy đưa cho Vũ Lâu. Lam Tranh vụt đến đoạt lấy trước khi Vũ Lâu kịp đón lấy tờ giấy, dí sát vào chóp mũi xem: "Tứ ca thật quá nhàn rỗi, lại ra đề cổ quái trêu chọc mọi người rồi."
Vũ Lâu thấy bộ dáng nhìn còn không rõ kia của hắn, cũng không tức nổi, chỉ giật lại tờ giấy, thấy dòng chữ:
[Phong quyển tuyết bồng hàn điếu bãi, nguyệt huy sương thác lãnh xao thành. Nùng hương tửu phiếm hà bôi mãn, đạm ảnh mai hoành chỉ trướng thanh.]
Đại khái dịch nghĩa: Gió cuốn tuyết bay lạnh rồi tan, trăng sáng, sương lạnh xao xác, ly rượu đầy nồng hương mãn nguyện, hình bóng mai đạm mạc sau màn. (Vụ thơ văn này ta dịch theo ý hiểu, không chuẩn lắm đâu, cả nhà đại xá, đại xá a :D)
"Thơ đọc ngược xuôi à, đề này khó đây." Nàng nói.
"Thơ đọc xuôi ngược là gì?" Lam Tranh tò mò hỏi.
Chà, thật là ham học hỏi, nàng đáp: "Thơ đọc xuôi ngược, nghĩa là đọc xuôi, hay đọc ngược cũng đều thuận tai, ý thơ vẫn đủ."
"Ta đọc thử xem, \'thanh trướng chỉ hoành mai ảnh viêm\'."
"Từ đó đọc là \'đạm\'." Tức ૮ɦếƭ mất thôi.
"Ông đây thích đọc là \'viêm\' đấy, ai cần ngươi xen vào? viêm viêm viêm viêm----"
Vũ Lâu mặc kệ Lam Tranh kêu la om sòm, quay sang nói với Độc Cô Diệp Thành: "Ta vụng về đối lại, hy vọng có thể giúp điện hạ." Nàng đi đến bàn viết, cầm lấy 乃út lông chấm chấm mực, suy nghĩ một chút, rồi viết xuống một đoạn thơ xuôi ngược khác, Độc Cô Diệp Thành đứng bên cạnh nàng đọc, nói: "Phương thụ thổ hoa hồng quá vũ, nhập liêm phi nhứ bạch kinh phong. Hoàng thiêm hiểu sắc thanh như liễu, phấn lạc tình hương tuyết phúc tùng." (*) Liền tán thưởng: "Ý thơ thật đẹp, Huệ vương phi đúng là tài nữ."
(*) Vì mấy đoạn này toàn là thơ các bạn í tự biên, nên mình chỉ dịch nghĩa thôi, không đủ trình độ để dịch thơ xuôi ngược theo đâu ạ :D
Đại ý là: hoa hồng tỏa hương sắc trong mưa, gió thổi rèm bay bay. Liễu xanh điểm sắc vàng, tuyết phủ tán tùng hương thoảng bay. (e hèm, đa phần là chém, chém gió chém bão… chém tơi bời. Xin cả nhà nương tay, đừng chém em )
"Để điện hạ chê cười rồi." Được khích lệ, nàng cũng rất vui vẻ, liền mỉm cười. Lam Tranh liền xen vào: "Hay thế nào, sao ta không thấy?"
"May là ngươi không thấy nó hay, nếu không ta sẽ xé ngay."
Thấy Vũ Lâu tỏ vẻ coi thường mình, Lam Tranh không vui tí nào, vỗ bàn một cái làm đồ rửa 乃út rung lên, nước mực đen đổ tràn ra hết bàn viết, dùng thế sét đánh không kịp bưng tai mà nuốt luôn cả tờ giấy Vũ Lâu vừa đề thơ. Chờ nàng kịp phản ứng lại thì đã muộn.
Kẻ vừa gây họa thì dùng vẻ mặt đáng thương quay sang cầu cứu Độc Cô Diệp Thành: "Cửu ca… thật xin lỗi, không phải đệ cố ý đâu."
"Không sao, không sao. Thơ của Huệ vương phi làm, Cửu ca đã ghi nhớ trong đầu rồi, không cần chép lại cũng được." Độc Cô Diệp Thành nói: "Ta quay về phủ Thái tử đã. Thập đệ, nếu có thời gian thì đi cùng với ta nhé?"
Lam Tranh lắc đầu liên tục: "Đệ không đi, mỗi lần gặp huynh ấy đều răn dạy đệ. Chỉ có Ngũ ca là tốt thôi… Ừm, đệ muốn đi tìm Ngũ ca chơi!"
Vũ Lâu vừa nghe thấy hắn muốn gặp tên Lương Vương hay bày ra mấy ý đồ bậy bạ kia liền kiên quyết ngăn cản: "Không được đi!" Lam Tranh nhướng mày: "Nữ nhân này, dám cản ta à?"
"Ngươi theo tên đó chỉ toàn học mấy lời tầm bậy tậm bạ thôi!" Từ lúc tỉnh lại đến giờ, hắn càng khó nói hơn.
"Ai thèm nói cho ngươi nghe! Đi thôi, Cửu ca, chúng ta xuất phủ, huynh đi phủ Thái tử, đệ đi tìm Ngũ ca. Hừ, để cho nữ nhân này ở lại mà trông nhà trống."
"Ngươi quay lại cho ta ----" Vũ Lâu túm chặt lấy ống tay áo hắn: "Không được đi."
Lam Tranh dừng lại: "Ngươi hôn ta một cái, ta không đi nữa."
Mặt Vũ Lâu lạnh đi: "Ngài vẫn là nên đi đi thôi, cứ đi thong thả, thi*p không tiễn." Nói xong liền quay người lại bàn viết, định thu dọn chỗ sách vở bị nhiễm bẩn kia.
Nhưng nàng còn chưa đi được mấy bước, tay đã bị người đằng sau giữ chặt, không kịp đề phòng đã bị kéo giật lại, một tiếng nói khe khẽ truyền vào tai: "Vậy ta sẽ nhượng bộ một chút, ta hôn ngươi cũng được." Não nàng còn chưa kịp phản ứng lại những lời này, đã bị hắn kéo vào trong иgự¢. Đôi môi vừa chạm, đầu lưỡi của hắn đã vội vã tiến vào trong cái miệng nhỏ xinh đang hơi mở ra của nàng, dây dưa không dứt. Hắn đưa tay giữ chặt lấy gáy nàng, kéo nàng vào sát mình hơn. Lực sát thương của nụ hôn này thật là trí mạng, sự ᴆụng chạm cơ thể này khiến Tần Vũ Lâu thấy như có lửa nóng đốt toàn thân, đến khi đẩy được hắn ra, thì cả mặt đã đỏ bừng.
Lam Tranh cười hì hì nói: "Được, ta không đến chỗ Ngũ ca nữa."
Vũ Lâu quẹt miệng, nhìn Độc Cô Diệp Thành đang khẽ nhếch môi, ngạc nhiên nhìn hai người, lại quay sang vẻ mặt vô tội của Lam Tranh, tức đến không nói được câu nào, đẩy hắn ra bỏ đi. Lam Tranh quay sang nói với Cửu ca: "Huynh nhìn nàng kìa, nhìn nàng kìa, dám đẩy đệ nữa chứ ---" nói xong cũng đuổi theo: "Tần Vũ Lâu, không được chạy!"
Ánh mắt Độc Cô Diệp Thành âm u, lạnh lẽo chăm chú nhìn theo bóng Lam Tranh một lúc, rồi phẩy tay áo rời đi.
Theo dõi page để cập nhật truyện hay

Thử đọc