Nghề Vương Phi - Chương 01

Tác giả: Hoa Dương Hoa Ảnh

Đêm tân hôn náo động.
Đêm động phòng của con gái Binh bộ thị lang Tần Vũ Lâu.
Ngọn nến long phượng mạ vàng trong tân phòng đã đốt được một nửa, mà tân lang Huệ Vương Độc Cô Lam Tranh vẫn không thấy đâu. Tần Vũ Lâu từ nhỏ đã được dạy dỗ cẩn thận nên nàng rất nhẫn nại, dưới lớp khăn phượng tân nương là bộ dáng khí định thần nhàn, mắt nhìn mũi, mũi nhìn tâm, ngồi ngay ngắn trên giường, lẳng lặng đợi phu quân tới.
Qua hồi lâu, tiếng nói nói cười cười ồn ào của hạ nhân Vương phủ đã vọng vào, mà phu quân của nàng thì vẫn không biết ở đâu. Nhưng trong phòng, thân mình của Tần Vũ Lâu ngồi trên giường tân hôn cũng không hề di động nửa phân, thậm chí còn chẳng mảy may nhúc nhích.
Để cứu ca ca Tần Viễn Địch của nàng, nàng nhất định phải làm thật tốt.
Huệ Vương tới hay không là chuyện của hắn, không phải là sai lầm của Vương phi nàng.
"Tiểu thư, người có mệt không? Hay là chúng ta tháo mũ phượng xuống trước, nô tỳ nghĩ tối nay Vương gia chắc không đến rồi." Nha hoàn hồi môn Phi Lục của nàng nhìn nhìn sắc trời đang dần tối nói.
"Khăn hỉ của ta phải do phu quân gỡ xuống. Hắn không đến, làm sao ta có thể tự gỡ xuống được."
"Nếu Vương gia không đến, tiểu thư cũng đâu thể đội nó cả đời được."
Tần Vũ Lâu cười nói: "Ta đây sẽ đội nó cả đời, em tin không?"



"Đương nhiên là tin, em hiểu tính cách của tiểu thư hơn bất kỳ ai khác mà." Phi Lục đứng đến nỗi cả xương sống đều đau, nhịn không được liền lấy tay xoa xoa thắt lưng: "Hôn lễ từ sớm tới giờ, chắc tiểu thư mệt muốn chết rồi, để em xoa bóp cho người nhé."
"Không cần, hôn lễ kéo dài cả ngày, so với việc đối mặt với mẫu thân ta ở nhà thì vẫn còn thoải mái hơn."
Phi Lục nhớ tới Tần phu nhân, bỗng thấy lạnh cả người, vội gật đầu: "Tiểu thư nói rất đúng."
Khuôn mặt của Tần Vũ Lâu dưới khăn hỉ lộ ra nụ cười khổ. Nàng bỗng thấy Phi Lục dựa sát vào, nhỏ giọng thì thầm nói: "Tiểu thư, Huệ Vương thật là… ma ốm sao?"
Tần Vũ Lâu nhớ tới cha đã từng nói qua với nàng, liền thấy thật ảm đạm. Phụ thân nói, Huệ Vương từ nhỏ thể chất đã yếu ớt nhiều bệnh, ru rú trong nhà, nhìn tình trạng của hắn bây giờ có lẽ không kéo dài được vài năm nữa.
Cuộc hôn nhân này với nàng đã định trước là sẽ mất đi phu quân.
"Đã là bệnh thì chắc chắn sẽ chữa được." Nàng nhất định sẽ dùng hết khả năng chữa khỏi bệnh cho hắn.
Phi Lục nghĩ tới cảnh ngộ của tiểu thư, không kìm được mà thở dài một hơi, bỗng nhiên bên ngoài vang lên tiếng tranh cãi ầm ĩ, truyền đến là tiếng nói the thé của một thái giám: "Ôi, Vương gia, người cẩn thận một chút, tuyết vừa mới rơi, đường trơn lắm."
Phi Lục mững rỡ nói: "Tiểu thư, đến rồi, đến rồi, Vương gia đến rồi."
"Ta nghe được, không cần phải ngạc nhiên như thế, em lui ra đi."
"Vâng." Phi Lục thấy Vương gia đến, cũng mừng thay cho tiểu thư, tự nhiên sẽ không quấy rầy chuyện tốt của hai người, liền xoay người đi ra, đụng phải một nam tử mặc hỷ phục đỏ thẫm, thi lễ xong lại liếc một cái, lập tức đỏ bừng mặt. Thầm nghĩ, dung mạo Vương gia tuấn mỹ như vậy, thật xứng đôi với tiểu thư.
Phi Lục đi rồi, trong lòng Tần Vũ Lâu cực kỳ khẩn trương, tuy rằng ngoài mặt vẫn trấn định tự nhiên, nhưng lòng bàn tay đầy mồ hôi thì không lừa được chính mình.
Người này là phu quân của nàng, là người để nàng nương tựa cả đời.
Người này, trông thế nào?
Lúc này nàng nghe được Độc Cô Lam Tranh phu quân của nàng nói câu nói đầu tiên: "Vương phi của bản vương ở đâu?


A?! Tần Vũ Lâu kinh hãi trong lòng.
Ngay sau đó là tiếng nói the thé của thái giám: "Kia mà, kia mà, ở bên giường. Còn không phải đang ngồi kia sao. Ai ôi điện hạ của ta, đây là ngọc như ý dùng để gạt khăn nương tử, không thể nghịch được-"
Cách cách! Là tiếng ngọc vỡ.
Thái giám lại nói: "Không thể nghịch, cũng không thể ném đi mà, để nô tài nhặt lại cho ngài, ngọc như ý này để gạt khăn voan cho tân nương, ngài mau cầm lấy hất khăn của Vương phi xuống đi, nô tài xin cáo lui."
Tiếng đóng cửa vang lên.
Im ắng.
Tần Vũ Lâu chưa bao giờ cảm thấy áp lực thế này, nghe thấy mấy lời thái giám nói, trong lòng vô cùng bối rối.
"A-" đột nhiên có tiếng hét thảm thiết: "Tay! Tay! Tay bản Vương chảy máu!"
Cuối cùng Tần Vũ Lâu cũng không nhịn được nữa, tự mình vén khăn lên, chỉ thấy một nam tử mặc hỷ phục đỏ thẫm ngồi chồm hỗm cách đó không xa, đưa lưng về phía nàng, kêu lên đau đớn. Nàng tiến lên vài bước, ân cần hỏi han: "Bị thương ở đâu? Để ta xem nào!"
Lại thấy ngọc như ý rơi trên đất, liền hiểu ngay nhất định là bị nó cắt phải rồi.
Độc Cô Lam Tranh nâng con ngươi trong suốt đẫm lệ nhìn Tần Vũ Lâu, vươn tay chỉ: "Đau quá----"
Tần Vũ Lâu ngẩn người, thì ra trên đời này thực sự có nam tử đẹp đến như vậy, dung mạo hoàn mỹ như thế, dù là vẽ cũng không vẽ nổi.
"Mau đưa ta xem nào--" Tần Vũ Lâu vội hỏi, định chạm vào tay Độc Cô Lam Tranh. Ai ngờ đối phương lại giật ngón tay đang chảy máu ra, hừ giọng: "Cho ngươi xem làm gì? Ngươi đâu phải là ngự y, biết gì chứ!"
A? Tần Vũ Lâu lại sửng sốt, hóa đá tại chỗ.
Lam Tranh đưa ngón tay vào miệng mút mút, một lát sau, quay sang hỏi Tần Vũ Lâu: "Ngươi là ai?"
"Ta… Ta là…" Bảo ta phải nói làm sao chứ: "Ta là… của điện hạ… Vương phi…"
"Ngươi nói lớn lên xem, nghe không rõ."
Tần Vũ Lâu muốn ngã gục, hít một hơi nói: "Ta là Vương phi của ngươi!"
Nói xong, cảm giác giống như rơi xuống địa ngục vậy.
Đột nhiên, hắn đưa hai tay ôm lấy mặt của nàng, kéo sát vào mặt hắn, hai chóp mũi chạm nhau, chằm chằm nhìn nàng. Tần Vũ Lâu bị hắn tới gần như thế, lại thấy mặt mày hắn như vẽ, mặt liền đỏ bừng tới mang tai, nàng chưa bao giờ gần gũi một nam tử đến như vậy.


"Đừng nhúc nhích, để bản vương nhìn ngươi cho rõ."
Đôi mắt của hắn trong suốt, sáng ngời, đẹp đến mức khiến cho người ta say mê mà hận không thể chết trong đó.
Tần Vũ Lâu tim đập dồn dập: "Điện hạ…"
Lúc này Độc Cô Lam Tranh mới đẩy nàng ra, nhíu mày nói: "Nhìn ngươi, chẳng thú vị chút nào!"
Thú vị? Bộ dạng như thế nào mới được coi là thú vị chứ? Tần Vũ Lâu hỏi: "Điện hạ có ý gì?"
"Mẫu hậu gạt người, còn nói động phòng chơi rất vui!" Độc Cô Lam Tranh vẻ mặt như đưa đám, hờn dỗi nhìn nàng: "Rốt cuộc là nhìn ngươi một chút thú vị cũng chẳng có."
Hắn… sao lại thành cái dạng này… Là cố ý giả bộ đến hù dọa nàng sao…
"Điện hạ…"
Độc Cô Lam Tranh tức giận dậm chân: "Chơi không vui, chơi không vui, bản Vương buồn ngủ!"
Phu mệnh như thiên (Ý của chồng là ý trời). Tần Vũ Lâu vội nói: "Để ta hầu Vương gia nghỉ ngơi." Sự tình quá bất ngờ, khiến cho nàng nhất thời thấy rối loạn, không thể hiểu nổi Độc Cô Lam Tranh thực ra là dạng người gì.
Trước khi xuất giá, mẫu thân đã dạy cho nàng việc cần phải làm trong đêm động phòng, còn lấy xuân cung đồ ra giảng giải cho nàng. Đây là việc phải làm, nội tâm của nàng thật bất an, đối phương lại là người như vậy… Nhưng dù sao, cũng là phu quân của mình, chỉ có thể phục tùng.
"Mau cởi y phục cho bản Vương."
"Vâng."
Tần Vũ Lâu giúp hắn tháo thắt lưng, cởi bỏ hỷ phục, gấp lại để sang một bên. Chợt nhớ ra còn chưa uống rượu hợp cẩn: "Điện hạ, chúng ta còn chưa uống rượu hợp cẩn mà, chưa đi ngủ được."
"Ngươi thật phiền phức, bản Vương nói không uống là không uống!"
Nhẫn nhịn.
Không uống thì không uống.
Tần Vũ Lâu trải rộng chăn uyên ương, thấy trên nệm gấm đã có một tấm lụa trắng, để nghiệm chứng sự trong sạch của nàng. Trong lòng bỗng dâng lên một cảm giác bi thương, khiến nàng không khỏi xoay người lại nhìn phu quân.
"Ô hô --- mệt chết bản Vương rồi!" Độc Cô Lam Tranh đẩy Tần Vũ Lâu ra, lăn lên giường. Chui vào trong chăn, hắn nhanh chóng thấy là lạ, với tay lấy mảnh lụa trắng ra, nhíu mày, chăm chú nhìn: "Đây là thứ quái quỷ gì!" Rồi vứt xuống đất.
Tần Vũ Lâu nhìn mảnh lụa rơi xuống đất, giống như lòng của nàng lúc này vậy.
Tiếp tục nhẫn.
Hắn là một tên ngốc, giờ nàng đã hoàn toàn hiểu rõ.
Tần Vũ Lâu, ngươi đường đường là một thiên kim tiểu thư hiền lương thục đức, không thể có dáng vẻ thất thố được. Tính mạng của ca ca ngươi còn đang bị phụ thân của đồ ngốc này nắm trong tay.
Độc Cô Lam Tranh bỗng như nhớ ra gì đó, đột nhiên ngồi dậy: "Ngươi nhanh lên, cởi y phục ra, sau đó…"
Tần Vũ Lâu cảnh giác nhìn hắn: "Sau đó thì sao?"
"Sau đó… mẫu hậu nói là ngươi sẽ biết." Hắn hiếu kỳ cười hỏi: "Cuối cùng là chuyện gì? Bản Vương thật muốn biết."
Tiếp tục nhẫn lần nữa.
Tần Vũ Lâu cứng ngắc tự gỡ mũ phượng xuống, tháo dải lụa, cởi giá y tùy tiện ném trên mặt đất. Bò lên giường, ngồi xuống bên cạnh Độc Cô Lam Tranh, nói: "Để ta nói cho điện hạ biết nhé, sau đó ấy à, ta sẽ kể cho người một câu chuyện xưa, rồi chúng ta sẽ ngủ say cho đến bình minh."
"Được, được, bản Vương thích nhất là nghe chuyện xưa!"
Đúng là tên ngốc. Trong lòng Tần Vũ Lâu lệ rơi thành sông, cắn răng nói: "Thuở xưa, có một bé gái, từ nhỏ đã bị thân mẫu của mình đặc biệt huấn luyện, để đủ tư cách trở thành một Vương phi. Ban đầu, nàng muốn được gả cho một Vương gia thông minh cơ trí, nhưng vì nhiều nguyên nhân, mà không thể không gả cho một người khác…"
"Sau đó thì sao?"
"Cô bé này rất buồn bực, phiền muộn, buồn bực đến mức hận không thể tự sát ngay trong đêm động phòng…"
Hắn nghe đến đó, lập tức hứng thú, liền hỏi: "Nàng kia đã chết rồi à?"
"Ngươi thật sự nghe mà không hiểu ta nói gì à?"
"Mau kể cho ta, nàng ta chết rồi sao?"
Tần Vũ Lâu hận không thể chết luôn cho xong: "Đã chết."
"Rồi sau đó?"
"Không có sau đó, đã chết rồi."
"Thật nhàm chán."
"Đúng vậy… Cuộc đời của ta đúng thật nhàm chán." Ngoại trừ bốn chữ "tâm như tro tàn", nàng thật sự tìm không ra tính từ khác.
Độc Cô Lam Tranh hừ một tiếng, nằm thẳng trên giường. Kéo hết chăn sang bên người mình. Tần Vũ Lâu sầu não ngồi yên một lúc, đau thương dần biến thành phẫn nộ, tức giận túm lấy góc chăn, kéo qua bên mình.
"Ngươi làm cái gì thế!" Độc Cô Lam Tranh gào thét: "Ngươi đi ra mau--"
"Ta là Vương phi của điện hạ, đương nhiên phải ở chỗ này!"
"Thật đáng ghét!"
"Như nhau thôi!"
"Hừ!"
Độc Cô Lam Tranh hung hăng trừng mắt nhìn Tần Vũ Lâu một lúc, rồi lại nằm xuống, quay lưng về phía nàng. Tần Vũ Lâu tức giận nắm chặt tay, một lần lại một lần tự nhủ, ngàn vạn lần không thể vì tức giận nhất thời mà đánh hắn, đánh hắn không chỉ ca ca mất mạng, mà tính mạng của cả nhà đều bị liên lụy. Kiềm chế lửa giận, nàng cũng đưa lưng về phía hắn rồi nằm xuống.
Chăn trên người bị đối phương kéo đi, làm cho thân mình Tần Vũ Lâu chỉ mặc một lớp trung y mỏng manh lộ ra.
Giằng lại.
Lại bị kéo mất.
Giằng co.
"Hừ---"
Đầu Tần Vũ Lâu bị đập một cái, nàng ngồi dậy, thấy Độc Cô Lam Tranh đang cầm gối, điệu bộ còn muốn đánh nàng tiếp, lại chít chít nói: "Ngươi ức hiếp bản Vương, bản Vương sẽ mách mẫu hậu…"
Không thể chịu nổi.
Tần Vũ Lâu cầm lấy gối, ném xuống đất, chỉ vào Độc Cô Lam Tranh nói: "Ngươi rốt cuộc có phải là nam nhân không hả?! Cái đồ ngu ngốc nhà ngươi có lý do gì mà khóc lóc om sòm chứ? Đúng vậy, ngươi là Vương gia, khắp thiên hạ ngoại trừ Hoàng Thượng và Hoàng Hậu, mọi người đều phải cung kính gọi người một tiếng điện hạ, chúc một lời vạn phúc. Nhưng xin ngươi, dù ngốc thì cũng phải có một chút khí phách chứ, ngươi có biết ta ghét nhất là điều gì không? Chính là đại nam nhân tính toán chi li, chỉ là bị ta giành mất cái chăn thôi mà, nếu gặp phải chuyện hệ trọng, có phải ngươi sẽ chết hay không? Hả? Hả?"
Mắng một trận thống khoái, Tần Vũ Lâu thở phào một cái, lại nhìn thấy Độc Cô Lam Tranh bị mình dạy dỗ đến trợn mắt há hốc mồm, bèn giật mình, nhìn bộ dáng không có tiền đồ của hắn, bực đến không thể đánh hắn một cái, lại nói: "Ngươi ngây ngốc ở đó làm gì, nói chuyện đi xem nào?!"
"Ngươi cút đi--- ngươi khi dễ bản Vương---" Độc Cô Lam Tranh túm lấy chăn gối, ném về phía Tần Vũ Lâu.
Tần Vũ Lâu giơ tay đỡ lấy, cười lạnh: "Vậy đừng trách ta vô lễ, không hầu hạ ngài cẩn thận!" Dứt lời, nàng bước xuống giường, đi giày, mở cửa, tiêu sái bước ra ngoài. Nhưng vừa ra khỏi cửa thì một chút cũng không thể tiêu sái.
Gió lạnh tháng mười một thổi qua khiến nàng như đông cứng, hắt xì một cái, quay người lại chạy nhanh trở về tân phòng.
Độc Cô Lam Tranh thấy nàng quay lại, liền la lớn: "Ngươi mau quỳ xuống giải thích cho bản Vương, bản Vương sẽ tha thứ cho ngươi."
"Ha ha!" Tần Vũ Lâu cười lạnh, nhặt hỷ phục đỏ thẫm dưới đất lên, xoay người đi ra ngoài.
"Ngươi quay lại giải thích cho bản Vương --- Quay lại ngay ---"
Quay về cái đầu nhà ngươi, đi chết đi!
Tần Vũ Lâu khoác hỷ phục đi ra khỏi tân phòng, vừa ra đến cửa liền đụng phải Phi Lục.
"Tiểu thư, làm sao vậy? Em nghe thấy tiếng ồn nên tới đây, có chuyện gì xảy ra thế?"
"Không có gì. Chúng ta hồi phủ."
"Nhưng mà… phu nhân…"
Tần Vũ Lâu cười nói: "Mẫu thân ta làm sao? Bà có thể ăn ta sao?"
************************
Đúng là không thể ăn, nhưng lại có thể chém nàng!
Sáng sớm, Tần Vũ Lâu ngồi xe ngựa từ Phủ Huệ vương trở lại Tần phủ. Còn chưa kịp vào đến phòng khách, đã bị Chân thị, mẫu thân của nàng, lao ra chém ngay một kiếm trước mặt, Tần Vũ Lâu lách mình né tránh, hoảng hồn vội hô lên: "Mẹ --- đao kiếm không thể tùy tiện dùng được!"
Chân thị thấy một kiếm chưa trúng, lại tiếp tục chém tới: "Đứa con gái bất tài này, ngươi không ở lại Phủ Huệ vương, lại chạy về đây làm gì? Ngươi muốn Hoàng thượng giáng tội lên đầu Tần gia hay sao? Không bằng để ta quân pháp bất vị thân, chém chết ngươi đi cho đỡ gặp rắc rối!"
Vừa nghe câu này, Tần Vũ Lâu cũng nổi khùng lên: "Ai mới là người gặp rắc rối chứ? Cha?"
Tần Khải Canh đang rón ra rón rén định né tránh ánh mắt của Tần Vũ Lâu để vào triều sớm, không nghĩ tới lại bị con gái bắt gặp. Vội cười cười nói: "Con gái ngoan, sao về nhà mà không cho người thông báo trước một tiếng."
"Cha --- người! Người! Người còn nói nữa!" Tần Vũ Lâu ngữ vô luân thứ (Nói năng lộn xộn) nói: "Người nói là thân thể Huệ Vương suy nhược sao? Hắn mà yếu cái gì? Nhìn mặt hắn, dù có sống thêm một trăm tám mươi năm nữa cũng không thành vấn đề!"
Tần Khải Canh cười hắc hắc, chỉ lên đầu đội mũ ô sa của mình nói: "Ở đây ốm yếu, còn cả đây và đây nữa." Lại chỉ tiếp xuống mắt và tai.
Tần Vũ Lâu hoàn toàn choáng váng: "Thì ra cha cũng biết, lại gạt con! Huệ Vương không chỉ là tên ngốc, lại còn mù và điếc nữa!"
"Nói là ngốc cũng không hoàn toàn chính xác, Huệ Vương trước kia rất thông minh, đến năm mười ba tuổi mới trở thành như vậy. Nói là điếc và mù thì cũng không chính xác, Huệ Vương có thể nhìn mọi thứ, chỉ là hơi mờ thôi, còn tai thì so với người bình thường có khó nghe hơn một chút."



Chương tiếp

Thử đọc