Ngẫm - Chương 29

Tác giả: BELoster

_Ừm…
_Em buồn lắm…
_Anh cũng vậy, nhưng có sao đâu, đi vài ba năm rồi lại về mà.- hít một hơi dài, cố gắng ra vẻ như chẳng có gì to tát.
_Anh…
_Thôi, đừng có nói chuyện đó nữa. Bây giờ anh không muốn phí phạm giây phút nào khi còn ở bên em. Cho nên…đừng buồn, mọi chuyện gác qua một bên đi.
_Dạ…- Linh nói khe khẽ
_Hè, cái này giống đi tuần trăng mật ha.- tui cố gắng phá tan bầu không khí nặng nề
_Tuần trăng mặt gì chứ, ai thèm lấy anh đâu.- Linh bĩu môi
_Anh cưới người khác vậy.
_Anh dám?!- Linh véo hông tui
Vậy đó, hai đứa chọc ghẹo nhau đủ trò.
Cuối cùng cũng tới nhà Bóng biển, thấy tướng đứng thì biết ngay là nó.
_Hế lô, Ajinomoto!- thấy tui tới, nó nhào ra tay bắt mặt mừng.
_Tụi nó tới hết chưa?- tui dừng xe lại
_Gần hết rồi, còn vài đứa nữa. Vô nhà đi.- nó hất hàm
Trong nhà nó được bốn năm nhân, thằng Lân, Năm nổ với thằng Tín thì lại ngủ ở nhà nó từ hôm qua. Gọi điện cho thằng Qúi thì nó nói đang đợi Vi sửa soạn. Nhỏ Châu thì đang trên đường tới.
_Mấy giờ đi vậy mày?- tui hỏi
_Bốn giờ rưỡi xe tới.- Bóng biển nói
_Oánh bài đê! Oánh bài đê lão đại!- Thằng Tín lôi trong balô ra bộ bài rồi chào mời tui.
Ngó đồng hồ, vẫn còn sớm, tui bay vào sòng luôn.
_Chơi gì đây? Chơi nhiêu đây?- Năm nổ vồn vã
_Tiến lên đi.- thằng Tín nói
_Tao không biết chơi.- Bóng biển nhăn nhó
_Lớn già đầu mà không biết, đi ૮ɦếƭ đi mày.- Năm nổ sút Bóng biển cái “Bép!”
_Xì dách đi.- tui nói
_Lão đại chí phải!- Bóng biển hớn hở ôm bàn tọa lăn lông lốc lại chỗ tui
_Linh biết chơi không?- thằng Tín hỏi
_Cũng chút chút.- Linh nói
_Ôkê, bàn năm ngàn nha.- thằng Tín bắt đầu chia bài.
Kết quả sau năm bàn là….Linh thằng hết, xì dách tuyệt đối năm bàn. Thằng Tín làm cái, hai mắt nó trợn trắng.
“Tin! Tin!”, tiếng còi xe, thằng Qúi với Vi tới. Đúng lúc này nhỏ Châu tới, ấy da, có thêm bà Đào nữa. Sở dĩ tui gọi nó là “bà” vì cái gì nó cũng trên cơ tui, cãi lộn cũng hơn, đánh lộn cũng hơn, bằng chứng là hễ mở miệng ra cãi nó thì sớm muộn gì cũng bị tát nổ đom đóm mắt. Bốn giờ, chiếc xe khách từ từ trờ tới trước cổng nhà Bóng biển. Tui với mấy thằng con trai phụ Bóng biển với mấy ông anh của nó khiêng thùng đựng đá lên xe. Xong xuôi, mọi người lên xe, ổn định chỗ ngồi. Đương nhiên là tui ngồi kế Linh. Bóng biển thì xề xòa tìm cách ngồi gần nhỏ Châu, thằng Qúi ngồi kế Vi, nó nhìn mấy thằng tụi tui bằng cặp mắt “Thằng nào ᴆụng gấu ông, ông thiến!”. Năm nổ với thằng Tín thì nói cười luyên thuyên. Rồi xe từ từ lăn bánh, chuyến đi bắt đầu. 73
Nói là đi với gia đình nhưngmà chỉ có hai ông anh với mấy bà chị họ của Bóng biển thôi. Mới ở Sài Gòn về.
“Năm anh em trên một chiếc xe tăng!!! Ẳng ẳng…!!!” – Giọng của Năm nổ rống trong đêm.
Thằng Qúi với Vi thì thầm nhỏ to cái gì đấy, có vẻ bí mật. Bóng biển cứ đưa mắt qua nhìn nhỏ Châu, nhìn cái bản mặt của nó là tui biết nó muốn làm bạn trai nhỏ Châu lắm rồi. Thằng Lân ngồi với bà Đào, bị văn vẹo suốt, nào là chuyện cây viết, cục tẩy rồi tới việc bả cứu nó hôm Tết, thím này kiệt xỉ dữ. Nhốn nháo như cái chợ nhưng mà vui.Nhìn qua Linh, hai mắt em hướng ra cửa sổ, đăm chiêu.
_Nè cô ngốc,nghĩ cái gì trong đầu đó?- tui hỏi
_Nghĩ gì đâu.- Linh nhìn tui cười
_Nghe nhạc không?- tui cười, đưa cái mp3 lên trước mặt Linh
_Ừ.-Linh đeo tai nghe vào.
“How did I fall in love with you?
What can I do to make you smile?”
….Chiếc xe vẫn lăn bánh, bài hát vẫn tiếp tục vang lên. Trời bắt đầu sáng. Tui nhìn qua một lượt đám bạn, ai cũng ngủ hết, thằng Nổ với thằng Tín ôm nhau rất tình tứ. Linh cũng dựa vào vai tui ngủ tự khi nào. Chờ đợi gì nữa? Tui cũng nhắm mắt lại, đánh một giấc.
Đang ngủ thì xe dừng xịch lại, tiếng người nói oang oang như trong chợ, mở một con mắt ngó ra ngoài, mấy người anh của Bóng biển với bác tài đang mua đồ biển. Hai tiệm Năm Cua với Chín Ghẹ kế bên nhau luôn, bó tay. Cũng gần trưa rồi, “Oáp!” tui ngáp một cái thật lớn, sảng khoái quá đi! Mấy đứa kia vẫn ngủ say như ૮ɦếƭ. Năm nổ với thằng Tín ngồi đằng trước tui với Linh. He he, có trò chơi rồi. Để Linh nằm qua một bên, tui chui xuống pía dưới ghế của Năm nổ, thò tay lấy mấy cọng dây balô của nó cột vô đằng sau ghế, nó đang đeo balô ngược.
_Rồi mấy đứa! Dậy đi! Sáng rồi! Ra ngoài cho tỉnh đi!- Bác tài nói như hét vào trong xe làm tui giật mình, mấy đứa kia cũng mở mắt ra, mặt nhăn nhó như khỉ.
_Cho ngủ xíu nữa bác tài ơi!- Năm nổ càu nhàu
Mọi người ra ngoài hết rồi, nó vẫn nằm đó.
_Ế Nổ ơi, ra đây coi biển mày ơi!- Bóng biển đột nhiên la lớn
_Đâu?! Đâu?!- Năm nổ bật dậy, nó phóng vèo ra ngoài cùng với…cái balô đứt một quai.
_Đâu?! Biển đâu?!- nó sấn sổ
_Biển gì?Chưa tới, mà balô mày đứt hết một quai rồi kìa.- tui chỉ nó
_Thằng nào?! Balô mới của tao? Thằng nào?!- nó thất thần nhìn cái balô.
_Thôi mấy đứa, lên xe đi, sắp tới rồi!- anh của Bóng biển nói
Lại lục ᴆục lên xe, ai về chỗ nấy và…ngủ tiếp. Lần này tui dựa vào vai Linh ngủ ngon lành.
_T, dậy anh, tới rồi kìa.- Linh đẩy đẩy đầu tui
_Hở?- tui mở một con mắt nhìn em
Tui nghe tiếng mấy ông anh của Bóng biển bàn việc mướn khách sạn, kệ, cái nào ở không được.
Cuối cùng chiếc xe dừng lại trước cửa một khách sạn. Lại xuống xe, ngáp lên ngáp xuống. Không nhớ cái tên cái gì nữa. Xách balô với đồ đạc theo vô bên trong, đợi anh của Bóng biển lấy chìa khóa phòng rồi tui với thằng Tín khiêng cái thùng nước lên, tuy không có đá nhưng mà nó bự kinh khủng, phải hai người vác mới được. Lấy hai phòng, mỗi phòng ba giường, nam nữ ở riêng nhau. Hai phòng đối diện. Sắp xếp đồ đạc xong, cả đám dắt nhau đi ăn, ăn xong rồi trở về khách sạn nghỉ.
_Anh hai, sao không đi tắm giờ luôn? Đợi gì nữa?- Bóng biển hỏi anh nó
_Tao mệt, mày muốn thì đi đi.
_Mày đi không T?- nó quay qua tui
_Để chiều đi, giờ tao buồn ngủ.
_Còn tụi mày?- nó hỏi thằng Tín với thằng Lân
_Tụi tao cũng muốn ngủ.- hia thằng nó cười đểu Bóng biển
_Hay mày rủ Châu đi với đi.- tui đưa ra cao kiến.
_Thôi mày…ngại ૮ɦếƭ…- Bóng biển rụt rè
_Hế hế, bị lão đại bắt trúng mạch rồi nhá con trai.- thằng Tín cười lớn
_Im mày.
Nói đoạn nó đi thẳng về khách sạn. Tui với mấy người khác cũng về. Cố tình chậm lại phía sau để đi với Linh.
_Hết mệt chưa?- tui hỏi
_Hết rồi.
_Em biết chừng nào mình thi không?- tui hỏi
_Thì gì?
_Anh văn chứ gì.
_Ai nhớ đâu, em chưa có hỏi thầy.
_Ờ. Em thích hoa gì nhất vậy?- tui hỏi tiếp
_Ơ, sao nay anh hỏi em lạ vậy?- Linh bất ngờ _Thì em trả lời đi.
_Hoa hả? Ừm…hoa hồng, hì hì.
_Ừ.- tui trả lời rồi chạy vọt về phía khách sạn để Linh đi với mấy đứa con gái. Em nhìn tui ra vẻ khó hiểu. Ha ha, tui nghĩ gì thì chưa chắc ba má tui đã biết.
Bay lên phòng, lôi laptop ra. Bật wifi lên. Lướt web, google mấy cái shop hoa ship tận nhà ở Vũng Tàu. Kiếm được một trang web, may quá, bay vào ngó coi cái list hoa hồng. Cuối cùng cũng tia được một giỏ hồng, khoảng sáu trăm. Không ngoài dự tính của tui. Đặt hàng, hỏi ông anh địa chỉ khách sạn, rồi ghi vào. Nhờ người ta viết giùm tấm thiệp nữa, hè hè.
Chắc ngày mai có, tại gần mà. Xong, quăng con lap lăn quay ra đó, tui nằm xuống ngủ.Đang ngủ thì nghe tiếng cười dâm đãng của mấy thằng chiến hữu. Mở mắt ra thì thấy tụi nó đang phá lap của tui. Bà mẹ nó, ra tới đây vẫn cái tánh dâm không bỏ, thằng Lân với Bóng biển đang coi phim con hợi khí thế.
“Cha tụi bây, thèm đòn à?!”, tui nghĩ trong đầu, máy tao mà dính virus là ૮ɦếƭ bà hai thằng bây với tao. Thi*p đi một lúc, mở mắt ra, nó vần còn coi. Hai thằng khốn nạn. Tui nhè nhẹ lăn qua chỗ ông anh của Bóng biển, khều khều thằng chả.
_Gì?
_Suỵt, coi kìa anh Quang.- tui chỉ tay về phía cái lap
Bỗng dưng hai mắt ổng sáng như đèn pha, ổng bật dậy.
_Hai thằng mất dạy này! Dám coi phim heo à?!
_Hề hề, có gì đâu đại ca, chuyện thường ngày ở huyện mà.- Bóng biển cười đê tiện
_Thằng mất dạy….mà con nhỏ này Nhật à? Sao thấy nó la thấy ghê vậy?
F***k!!! Thằng anh cũng mất dạy y như thằng em, nói cái khỉ gì giờ. Bó tay, tui lấy cái gối úp lên mặt ngủ, lòng rủa thầm ba thằng mất dạy. Khò khò….ngủ tới chiều.
_Ê, dậy, đi tắm biển mày.
_Đi rồi à?- tui lồm cồm bò dậy.
_Thay đồ đi, rồi đi.
_Ờ.
Vô nhà tắm, thay đồ, mặc cái quần soóc với cái áo phông. Biển chiều đẹp thật 74
Bơi ra biển...nhầm, đi bộ ra bãi biển, gió thổi mát rượi. Sóng biển đánh ào ào lên bờ cát trắng. Vỏ ốc lát đầy cả một khoảng, ánh nắng rọi xuống, những cái vỏ dường như đã trở thành những viên ngọc....Ôi, lan man quá, chắc về học lại văn tả cảnh....
Sóng biển đánh vào bờ cát, sủi bọt trắng xóa. Đám con trai xuống phía dưới mướn chỗ ngồi, đợi đám con gái nữa, sao lâu quá. Kìa kìa, mấy em ấy cũng xuống tới. Hic...mấy bà chị của Bóng biển sao mà trắng quá...mấy nàng lớp tui cũng không kém.
_Sao tủi thân quá...- giọng của thằng nào đó vang lên
_Mắc gì mà tủi thân?- tui nói, mắt vẫn nhìn chăm chăm hội con gái....để tìm kiếm Linh của tui.
_Tại tụi nó ba vòng đầy đặn còn tao thì...- thằng mới nói trả lời
_Mày làm sao?
_Vòng hai quá cỡ..ứ..hứ...hứ...
Giật mình quay qua, thằng ôn dịch Tín ôm cái bụng bầu của nó thút thít.
_Ai kêu mày ăn nhiều.- Năm nổ nói
_Ăn gì nhiều...ngày ba bữa, bữa ba tô...không đủ nhét kẽ răng nữa là...
_Thôi, im đi. Mày cóc phải người.- Bóng biển chửi
_Ý mày là sao?
_Ý nó chửi mày là con cóc đó.- tui chêm vô
_Á à, thằng ếch kia, dám chửi ông à?!!!
Vậy là Bóng biển mềm xương với thằng Tín...khà khà...
_Đợi lâu chưa?- Linh hỏi tui
_Chưa mới ra à...hè...hè...
Lỗ mũi lại nồng nồng, có cảm tưởng như máu mũi sẽ phọt ra
Ngó qua Bóng biển, nó đang nói chuyện với nhỏ Châu, "kim đồng hồ" của nó đã điểm "mười hai giờ". Kì Lờ lại bị bà Đào nắm đầu vì tội nhìn trộm. Thằng Qúi thì lại tình tứ với Vi em. Không ghen tị đâu, T này đã có Linh, ૮ɦếƭ cũng cam lòng hị...hị....
_Tắm biển đê!!!! Không lát nữa lạnh lắm!!!!-Ông Quang la làng lên rồi ù té chạy ra biển, sóng tạt vào, bể mặt.
Ngu bá cháy con bọ chét, sóng lớn vậy mà chạy băng băng, đưa cái mặt nhăn nhở của ổng ra, không biết còn được bao nhiêu cái răng.
_Tắm thôi!!! Wú húúúúúú!!!!!- lần này tới lượt tui.
Nắm tay Linh chạy ra, tiếng cười rộn rã, đám chiến hữu cũng chạy theo tui. Cảm đám nghịch nước, í ới gọi tên nhau. Năm nổ chạy lên bờ, lấy mấy cái phao xuống, vậy là có trò để chơi nữa rồi. Năm nổ nằm trên phao, phơi cái thân nó ra,tui với thằng Qúi đứng đằng sau, thằng Qúi nhìn tui cười cười, đã hiểu.
_SONG "KICK" HỢP BÍCH!!!!- tui với thằng Qúi co cẳng đạp cho Năm nổ một phát, cái phao lật gọng.
_Con chị nó!!! Thằng nào?!!! Thằng nào?!!!- Năm nổ nháo nhào đứng dậy, lấy tay vuốt mặt lia lịa.
_Á há há há...há há há há há!!!- hai thằng cười điên dại.
Giằng được cái phao, thằng Qúi định lôi đi đưa cho Vi em. Dễ vậy sao? Chơi trò "đâm sau lưng chiến sĩ", vậy là nó úp mặt xuống nước, và tui trở thành chủ sở hữu của cái phao Pepsi xịt hơi. Nhảy lên nằm, cái phao lềnh bền trôi, nằm đó nhìn ngắm "tiên nữ" nghịch nước, phê phê..."chào cờ" cmnr Sao mà Linh của tui đẹp vậy không biết, tự cho mình là thằng sướng nhất Quả Đất, tui sung sướng nằm vắt vẻo trên cái phao cười một mình như tự kỉ. Vươn vai, hít một hơi gió biển thật sâu.....ôi sao mà sướng quá. Lại nghĩ ra trò mới, bì bõm lại chỗ mấy thằng chiến hữu.
_Ê bây, thấy tượng chúa không?- tui nói
_Thấy, rồi sao?
_Tao nghe nói ai bước đi được trên nước thì sẽ trở thành chúa, không thì chí ít cũng thành thánh.- thằng Nổ chêm vô.
_Ôkê, bây giờ tao để cái phao ra đó, thằng nào đứng được trên đó lâu nhất thì cả đám sẽ kêu thằng đó là thánh cộng thêm phục dịch một tuần, vô điều kiện. Chơi không?- tui nói
_Sợ mày à? Chơi luôn!- cả đám nhao nhao
Tụi nó bơi ra đằng cái phao. Còn mình thằng Tín ngồi lại đó.
_Mày sao vậy Tín?- tui hỏi
_Tao ghét thằng làm ra cái hai mảnh.
_Gì chứ?
_Tụi con gái mặc hai mảnh để khoe thân, tao thì chỉ muốn nhìn hai phần còn lại.- thằng đăm chiêu.
Đứng hình năm giây, tui đã hiểu cái sự thâm sâu của nó.
_Con chó dâm!- tui quát
_Hế hế, nhu cầu sinh lý tất yếu...hé hé...- nó lại cười đê tiện
Con lợn này, bệnh hết chỗ nói. Nhìn nó, bỗng tui nghĩ ra một ý.
_Ê, mày muốn được phục vụ miễn phí không?- tui vỗ vai nó.
Theo dõi page để cập nhật truyện hay