Nếu tình yêu nhiều hơn một chút - Chương 13

Tác giả: Nhân Gian Tiểu Khả

Bởi vì có cậu ấy, ở công ty mới không cảm thấy khó khăn như thế
Sáng sớm hôm sau, chuông báo thức kêu vài lần nhưng cả hai người không ai dậy được.
Sau đó, vẫn là Duyệt Tâm dụi mắt nhìn đồng hồ, cô vội vàng gọi Cố Nam: "Không kịp rồi, mau dậy thôi!"
Cố Nam vội vàng tỉnh dậy, vừa mặc quần áo vừa trách móc Duyệt Tâm: "Sao không gọi anh dậy sớm một tí".
Duyệt Tâm không nói gì, lấy trong tủ lạnh ra một hộp sữa nhét vào cặp đựng giấy tờ của Cố Nam.
Duyệt Tâm đi làm muộn.
Hàn Hiên tò mò nhìn vẻ thiếu ngủ của cô rồi hỏi: "Sao thế? Chị không khỏe à?"
Cô lắc đầu, vội vàng mở máy tính làm việc.
Hàn Hiên nói với cô: "Sáng nay, tổng giám đốc Viên đích thân gọi điện tìm gặp chị hai lần. Còn nói hai người không quen nhau sao, chị muốn lừa em à?"
Duyệt Tâm cảnh giác: "Tổng giám đốc Viên muốn tìm tôi có việc gì?"
Hàn Hiên thấy thái độ đề phòng của cô, không nhịn được cười: "Lần trước có CASE phản hồi tốt muốn công ty chỉ đích danh chị làm tiếp."
"Chỉ có việc này thôi sao?" Duyệt Tâm không yên tâm.
"Đương nhiên." Hàn Hiên như có tâm sự gì đó, quan sát Duyệt Tâm, thấy thái độ của cô thay đổi liên tục, cậu nói tiếp: "Còn..."
Thần kinh Duyệt Tâm vừa được thả lỏng lại trở nên căng thẳng: "Còn gì nữa?" Cô vội vàng hỏi.
"Công ty quyết định tháng sau đi chơi, tổng giám đốc hỏi nhóm chúng ta muốn đi đâu, có ý kiến gì khác không?"
Cô thở phào nhẹ nhõm nói với Hàn Hiên: "Đi đâu chơi thì để mấy thanh niên trẻ các cậu quyết định đi."
Nhóm của Duyệt Tâm ngoài Hàn Hiên còn có ba người khác.
Hàn Hiên bĩu môi: "Nói có vẻ như chị đã già lắm rồi đấy."
Duyệt Tâm bắt đầu tập trung làm việc, không để ý đến Hàn Hiên nữa.
Mặc dù nhìn mặt cô có vẻ như đang rất chuyên tâm làm việc, thật ra trong lòng Duyệt Tâm vẫn chưa bình tĩnh, cô cảm thấy sợ hãi kỳ lạ, nhưng sợ điều gì ngay cả bản thân cô cũng không rõ.
Lúc ăn cơm trưa cô không bước chân ra khỏi cửa văn phòng, chỉ điện thoại gọi một suất ăn nhanh.
Lúc Hàn Hiên về, cậu mang cho cô một nửa chiếc bánh pizza, "Buổi trưa anh Viên mời em đi ăn, em phần cho chị."
Duyệt Tâm thấy lạ, vì sao Hàn Hiên luôn gọi Viên Nhược Hồng là anh?
Cô nói: "Có vẻ như cậu rất thân với tổng giám đốc mới đến!"
Hàn Hiên bật cười, thấy xung quanh không có ai, cậu ghé tai Duyệt Tâm nói nhỏ: "Thật ra anh ấy là con trai của bác em, là anh họ của em và là cháu đằng ngoại của bố em."
Duyệt Tâm nghe xong chỉ cảm thấy đau đầu, không hiểu mối quan hệ này, nhưng ai là anh họ của ai, ai là cháu đằng ngoại của ai cũng không có gì liên quan đến cô.
Cho đến một ngày thiết kế của nhóm Duyệt Tâm xuất hiện chênh lệch so với dự toán, cô bị Viên Nhược Hồng gọi vào phòng tổng giám đốc.
Trước đây Duyệt Tâm thường xuyên đến căn phòng này, cùng các lãnh đạo khác thảo luận khả năng thực hiện các phương án kế hoạch.
Như bình thường, cô rất bình tĩnh trình bày suy nghĩ của mình với tất cả mọi người, nhưng hôm nay Duyệt Tâm không tránh khỏi cảm giác lo lắng bất an, hoang mang ngồi trước mặt Viên Nhược Hồng, không dám ngẩng đầu lên.
Theo dõi page để cập nhật truyện hay

Thử đọc