Nếu Em Là Truyền Thuyết Của Anh - Chương 46

Tác giả: Diệp Tử

Thời gian trôi đi thật nhanh, Đinh Thần thi thoảng nhìn đồng hồ nhưng tiếng mưa rơi bên ngoài không hề có dấu hiệu ngơi ngớt.
“Xem ra tối nay em không về được rồi.”Bùi Tử Mặc cong môi nói. Đến cả trời cũng trợ giúp cho anh, cảm tạ ông trời đã ưu đãi.
Đinh Thần lườm anh. Hai người từng là vợ chồng nhưng chính vì đã từng có mối quan hệ này mà khiến hai người cô nam quả nữ như hiện tại ở bên nhau sẽ càng thêm chật vật.
Bùi Tử Mặc chớp mắt vô tội, lạy trời thương xót, anh hoàn toàn không hề có ý niệm này trong đầu.
Mưa to gió lớn, sấm chớp đùng đùng, Đinh Thần chẳng có lý do gì để coi rẻ mạng sống của mình, cô bất đắc dĩ nói: “Em ngủ ở sofa ngoài phòng khách, anh tìm giúp em ga trải.”
Bùi Tử Mặc trải ga lên sofa cho cô, rồi trải đệm ngay dưới đất phòng khách, thản nhiên mỉm cười.
“Anh làm gì vậy?” Đinh Thần kinh ngạc.
“Mở điều hòa tiết kiệm điện nhé?” Bùi Tử Mặc cây ngay không sợ ૮ɦếƭ đứng nói.
Đinh Thần bị anh làm cho tức đến nỗi chẳng biết nên cười hay nên khóc: “Trước kia có bao giờ thấy anh tiết kiệm thế này đâu!”.
“Trước kia chúng ta không hề ngủ hai giường.” Bùi Tử Mặc không chịu yếu thế.
Đinh Thần nói giọng thỏa hiệp: “Coi như em sợ anh rồi, anh là người bệnh, mau về phòng nghỉ đi!”.
“Vậy còn em?” Bùi Tử Mặc không chịu nhường bước.
“Em trải đệm nằm trong phòng ngủ là được chứ gì?” Đinh Thần bất đắc dĩ đưa ra giải pháp.
Bùi Tử Mặc lộ nụ cười gian xảo mưu mô.
Đinh Thần nhanh tay trải xong đệm, Bùi Tử Mặc rút bộ bàn chải khăn mặt mới, cố tình nói: “Mới tinh đó, chưa từng dùng qua!”.
“Ờ.” Đinh Thần gật đầu.
Bùi Tử Mặc lại đưa sang cho cô chiếc áo ngủ: “Lúc em đi quên mang theo cái này”.
“Ờ.”
“Toilet và vòi hoa sen em đều biết cách sử dụng, anh không hướng dẫn em nữa!” Bùi Tử Mặc nhướng mày.
Đinh Thần mím môi mỉm cười.
“Còn nữa, đèn phòng tắm…”
Đinh Thần ngắt lời: “Anh trở nên dông dài từ bao giờ vậy?”.
Bùi Tử Mặc vờ ra vẻ không vui: “Em để anh nói hết đã!”.
Đinh Thần chẳng còn cách nào khác đành nói: “Vậy anh nói đi!”.
“Anh muốn nói là…” Bùi Tử Mặc cố tình nhấn mạnh, ngừng trong giây lát anh nói: “Nút công tắc đèn phòng tắm vẫn đặt ở vị trí cũ”.
Đinh Thần: “…”.
Bùi Tử Mặc nằm trên giường xem ảnh, thấy Đinh Thần bước ra, anh vội vàng luống cuống nhét bức ảnh vào trong hộc tủ.
Đinh Thần thản nhiên nói: “Đừng giấu nữa, em xem rồi!”.
Bùi Tử Mặc ngẩng đầu, vẻ hoài nghi ngập tràn trong đôi mắt anh.
“Lần trước đến đây lấy hợp đồngb ảo hiểm em đã vô tình nhìn thấy!” Đinh Thần nói một mạch.
“Em có cảm tưởng thế nào?” Bùi Tử Mặc hiếm khi lãng mạn thi sĩ.
Đinh Thần mặt mày sa sầm: “Chẳng cảm tưởng gì cả, cảm thấy anh vô vị”.
Bùi Tử Mặc tủm tỉm cười phớt lờ, nếu như đến phút cuối củng anh chính là kẻ ôm trọn mỹ nhân trở về vậy thì anh chắc chắn sẽ là kẻ da mặt dày hơn cả Thẩm Dịch Trần.
“Thần Thần, hay là em ngủ trên giường đi, anh ngủ dưới đất, để phụ nữ ngủ dưới đất, anh thấy không quen.” Nét mặt Bùi Tử Mặc hết sức nghiêm túc.
Đinh Thần phản ứng cực nhanh: “Em cũng không quen để người bệnh ngủ dưới đất!”.
Bùi Tử Mặc toan nói gì đó thì Đinh Thần đã lạnh lùng lên tiếng: “Anh mà còn dông dài nữa thì em ra ngoài phòng khách ngủ đấy!”.
Khẩu khí cứng cỏi chẳng chút nhân nhượng của cô khiến Bùi Tử Mặc lập tức im bặt.
Mãi một lúc sau, Bùi Tử Mặc cất tiếng hỏi: “Thần Thần, em ngủ rồi à?”.
Đinh Thần cố tình phớt lờ anh, cô vờ tỏ vẻ mình đã ngủ say.
Bùi Tử Mặc không nói thêm lời nào.
Hồi sau, Đinh Thần nghe thấy có tiếng động vải vóc cọ xát vào nhau phát ra âm thanh sột soạt, tiếp đó là luồng gió thổi lướt qua mặt cô. Cô mở mắt nhìn, trong màn đêm, đôi mắt Bùi Tử Mặc sáng long lanh.
“Anh làm gì vậy?” Đinh Thần kinh ngạc hỏi.
“Không phải em ngủ rồi hay sao?” Bùi Tử Mặc thản nhiên hỏi.
Đinh Thần: “…”.
Bùi Tử Mặc cười vang: “Anh chẳng qua muốn đi nhà vệ sinh mà thôi, em nghĩ ngợi quá nhiều rồi!”.
“Vậy à?” Lời tuy nói vậy nhưng Đinh Thần vẫn nhích người sang một bên nhường chỗ cho anh.
“Cảm ơn em!” Bùi Tử Mặc không khỏi mỉm cười.
Đinh Thần căm phẫn bất bình: “Kẻ lười nhác lúc nào mà chẳng cứt đái nhiều!”.
Bùi Tử Mặc: “…”.
“Thần Thần, anh ngủ không được!” Khó khăn lắm mới có thể tĩnh lặng được đôi chút thì Bùi Tử Mặc lại bắt đầu nhặng xị cả lên.
Đinh Thần buồn ngủ đến nỗi không mở mắt nổi, thuận miệng nói: “Ra cửa, quẹo phải xuống tầng chạy vài vòng trong khu dân cư thì sẽ ngủ được thôi”.
Bùi Tử Mặc cười không ngớt: “Em trở nên ăn nói cay độc từ bao giờ vậy?”.
Đinh Thần trả lời vẻ không đồng tình: “Xưa nay em đều vậy mà”.
“Bất luận em hung hăng hay dịu dàng thì anh vẫn yêu em!”
Đinh Thần toan phản bác thì Bùi Tử Mặc cất tiếng suỵt: “Mau ngủ đi, mai em còn phải đi làm”.
Nét mặt anh vênh váo tự đắc, Đinh Thần căm phẫn vô cùng, rõ ràng là anh lúc thế này lúc thế khác vậy mà còn nói như thể cô muốn giở trò phá anh không bằng.
Sau trò đùa phá đám của anh, Đinh Thần không còn cảm giác buồn ngủ nữa, cô lăn qua lăn lại mãi mà chẳng chợp mắt được.
Bùi Tử Mặc lắng nghe động tĩnh bên tai, anh chớp thời cơ nói: “Thần Thần, em cũng không ngủ được sao?”.
Đinh Thần gật đầu: “Ờ”.
Bùi Tử Mặc trở mình ngồi dậy, phấn khởi nói: “Vậy tụi mình trò chuyện đi”.
“Nói chuyện gì?”
Bùi Tử Mặc đắn đo một lúc rồi nói: “Kể chuyện lúc còn nhỏ”.
Đinh Thần ngỡ ngàng: “Chuyện lúc nhỏ có gì để nói đâu!”.
“Chẳng hạn lúc nhỏ em có từng làm chuyện gì xấu xa hay không?” Bùi Tử Mặc mỉm cười trầm ngâm nói.
Đinh Thần lườm anh: “Em có thể làm chuyện xấu xa gì chứ!”.
“Vậy thì để anh nói trước nhé, em có thể từ từ hồi tưởng lại.” Bùi Tử Mặc mím môi: “Anh từng nhét sâu róm vào cặp sách của bạn nữ”.
“Tội anh vậy xá gì chứ?” Đinh Thần nói giọng khinh khỉnh: “Em còn rút hết hơi bánh xe của giáo viên dạy môn Toán nữa cơ.”
Bùi Tử Mặc không nhịn được bật cười: “Anh còn dán miếng giấy ghi “Tôi là heo” lên lưng bạn học nữ”.
“Em từng đổ nước rửa chân từ trên ký túc xá xuống dưới tầng, đổ ngay vào đầu giáo viên chủ nhiệm.” Đinh Thần kể những việc quậy phá nghịch ngợm của mình trước kia với vẻ mặt hết sức vô tội.
Bùi Tử Mặc mỉm cười: “Anh còn cố tình kẹp mái tóc bạn học nữ vào giữa bàn ghế, đến khi cô bạn đứng dậy, đau đến phát khóc”.
Đinh Thần đắc ý nói: “Những trò của anh so với em chỉ là trò của nít ranh, em còn nhân lúc cô giáo dạy ngữ văn vừa quay đầu lên bảng viết bài, tay cầm viên phấn ném ngay vào người cô. Buồn cười là, chẳng lần nào cô bắt được em cả!”.
Hai người càng nói càng hăng say, cả hai ôm bụng cười vang.
Bùi Tử Mặc chợt hỏi: “Sao em lúc nào cũng làm khó dễ thầy cô giáo vậy?”.
Đinh Thần ngoác mồm chế nhạo: “Sao anh lúc nào cũng làm khó các bạn nữ sinh thế?”.
Cả hai cùng phơi bày tật xấu của mình, châm chọc chế giễu nhau rồi cùng nhau chìm đắm trong tiếng cười điên loạn.
Bùi Tử Mặc lắc đầu, cất giọng chế giễu nói: “Lúc nhỏ em nghịch ngợm ngang bướng như vậy mà không ngờ khi lớn lên trở thành con người hoàn toàn khác”.
Đinh Thần không khỏi bật cười: “Trước kia có người láng giềng nói rằng em rất hiếu động nhưng hình như đến khi bắt đầu bước vào cấp ba thì cá tính em thay đổi dần”.
Bùi Tử Mặc lặng lẽ nhìn cô, ánh mắt anh nhìn cô dịu dàng mà ôn hòa: “Thần Thần, việc sai lầm nghiêm trọng nhất mà em từng làm là gì?”.
Đinh Thần cúi đầu do dự, hồi sau, cô lên tiếng: “Có lần sau khi bị ăn mắng, tâm trạng của em không vui, bèn lén đến nhà thầy giáo. Vì nhà thầy năm ở tầng trệt nên em bèn chụp lấy nắm cát từ cửa sổ nhà bếp néo vào nồi thuốc của thầy đang sắc trên bếp. Sau này em mới biết là thầy giáo bị ốm, phải uống thuốc đông y quanh năm để trị bệnh. Haiz, đây có lẽ là việc xấu xa khiến em cảm thấy hối hận nhất!”.
Bùi Tử Mặc cúi người ghé sát miệng vào tai cô, anh an ủi cô với chất giọng trầm thấp dịu dàng: “Lúc đó em tuổi còn non trẻ không hiểu chuyện, xét về tình thì có thể bỏ qua, anh tin rằng thầy giáo sẽ tha thứ cho em!”.
Đinh Thần dịch người giữ khoảng cách với anh: “Còn anh?”.
“Anh à?” Bùi Tử Mặc để lộ nét mặt có lời muốn nói nhưng chẳng dám nói, ánh mắt Bùi Tử Mặc nhìn cô đắm đuối, anh thành thật nói: “Việc khiến anh hối hận nhất chính là đã làm tổn thương em”. Anh siết chặt bàn tay Đinh Thần: “Anh hối hận đã làm tổn thương em, hối hận làm em đau khổ, khiến em phải rơi lệ, càng hối hận hơn chính là đã ly hôn với em”. Lòng bàn tay anh nóng bỏng, đôi mắt sáng rực của anh nhìn cô trân trân, anh nhẹ nhàng xoay gương mặt cô lại rồi nói: “Thần Thần, tha thứ cho anh nhé em!”.
Đinh Thần hít một hơi thật sâu, không nói lời nào.
Nét mặt Bùi Tử Mặc chẳng hề chuyển biến nhưng trong lòng anh lúc này chẳng biết phải làm thế nào. Cách mạng chưa thành công, đồng chí vẫn phải cố gắng. Bùi Tử Mặc nói tiếp: “Thần Thần, thật ra anh đã phải lòng em từ lâu, anh ngốc nghếch không nhận ra. Anh luôn ngỡ rằng mối tình đầu mới chính là mối tình hoàn mỹ nhất, đáng để anh hoàn niệm và trân trọng nhưng trên thực tế, anh đã quen với những tháng ngày có em. Những chuyện xảy ra trước kia anh chẳng thể nào thay đổi được, nhưng con tim anh lúc này, chỉ có mình em, không còn chỗ cho người khác nữa!”.
Nét mặt Đinh Thần lộ chút thay đổi nho nhỏ, lòng đau xót, cô buột miệng hỏi anh: “Bùi Tử Mặc, anh còn nhớ lần đầu tiên gặp em là vào lúc nào không?”.
Bùi Tử Mặc mỉm cười: “Chắc là em đã quên chuyện này từ lâu nhưng anh thì vẫn nhớ!”.
Đinh Thần hoài nghi nhìn anh.
“Khi anh học đại học, chúng ta có duyên gặp nhau một lần, quả bóng anh đá lệch suýt nện trúng đầu em.” Bùi Tử Mặc chăm chú nhìn cô, anh nghiêm túc nói.
“Anh còn nhớ cả chuyện đó ư?” Đinh Thần hết sức kinh ngạc.
“Dĩ nhiên, chẳng những anh nhớ mà còn có ấn tượng sâu sắc nữa, rất hiếm có nữ sinh nào có động tác bắt bóng đẹp như vậy!” Nét mặt Bùi Tử Mặc hoạt bát hẳn lên.
Đinh Thần ậm ờ trả lời anh.
Bùi Tử Mặc nở nụ cười: “Xem ra em vẫn chưa quên việc này!”.
Đinh Thần nhướng mắt, cô làm sao có thể quên được chứ. Tiếng sét ái tình, anh hoàn toàn chiếm trọn con tim cô đến tận hôm nay, giờ phút này, khoảnh khắc này.
“Thần Thần, duyên phận của chúng ta bắt đầu từ ngày hôm đó.” Đôi mắt Bùi Tử Mặc bồng bềnh gợn sóng, anh có lời muốn nói rồi lại thôi.
Đây là lần đầu tiên Bùi Tử Mặc bày tỏ nỗi lòng, thổ lộ tâm tình của mình cùng Đinh Thần.
Lòng dạ Đinh Thần hoang mang rối bời, cô vỗ tay anh, chui vào trong chăn: “Em buồn ngủ rồi!”.
Theo dõi page để cập nhật truyện hay

Thử đọc