Năm Tháng Ngọt Ngào Của Anh Và Em - Chương 48

Tác giả: Vô Ảnh Hữu Tung

“…Cậu!!!”
“Khát nước quá.” Lục Gia Diệp cầm cốc nước lên, cười híp mắt uống một ngụm.
Trịnh Bồi Bồi tức muốn nổ tung lên rồi, cô đạp một phát vào người Lục Gia Diệp, khiến cho cậu ta phải kêu gào ầm ĩ.
Hai người cứ thế đuổi bắt, tiếng hét chói cả tai, Hạ Chi Tuyển đang mơ màng ngủ bị đánh thức, hơi ngẩng đầu lên.
Cố Tư Ức nhìn cậu, lần đầu tiên thấy dáng vẻ cậu ngây ngốc đáng yêu như vậy.
Nhưng chỉ một giây sau là cậu lại đanh mặt, ngẩng đầu vuốt mi tâm, dựa vào ghế salon nói: “Ồn ૮ɦếƭ đi được.”
Tô Hàn kéo Trịnh Bồi Bồi ngồi xuống, giọng nói dịu dàng như đang dỗ dành: “Đừng nghịch nữa, cẩn thận ᴆụng bị thương, cậu muốn chơi game à? Vậy để tôi chơi cùng cậu nhé.”
Đón nhận ánh mắt sâu thẳm lại đẹp đẽ kia, Trịnh Bồi Bồi biến thành một cô gái e thẹn ngay: “không phải…Tại tên kia cứ làm phiền rồi trêu mình nên mình tức thôi.”
“Tôi làm ảo thuật cho cậu xem nhé.” Tô Hàn mỉm cười, các ngón tay thon dài đưa ra lướt một vòng bên tai cô, 乃úng tay một cái rồi thu về, lúc xòe tay ra thì xuất hiện mộtđóa hoa hồng nhỏ.
Trịnh Bồi Bồi kinh ngạc mở to mắt, mấy bạn nữ kia cũng sửng sốt.
“Tặng cậu này, đừng tức giận nữa nhé.” Tô Hàn đưa bông hồng cho Trịnh Bồi Bồi, trong đôi mắt chỉ có mỗi hình bóng của cô.
“Ừm, mình không thèm tức giận với kẻ ngốc, không tức giận không tức giận.” Trịnh Bồi Bồi nhận lấy bông hồng, miệng mỉm cười.
Lục Gia Diệp dựa vào ghế, vắt chân lên như đại gia, hô to: “Tiểu Tô Tô à, trò ảo thuật cũ rích này cậu đã chơi không biết bao nhiêu lần rồi, đừng có đem ra lừa gạt hổ cái иgự¢ to ngốc nghếch được không hả?”
Trịnh Bồi Bồi nổi trận lôi đình, đang định gào lên thì Tô Hàn đã bắt lấy tay cô, vừa quay đầu thì lại trông thấy gương mặt dịu dàng của cậu, lửa giận của Trịnh Bồi Bồi lại tan biến ngay, liếc xéo Lục Gia Diệp một cái rồi hậm hực: “Tôi mặc kệ cậu.”
Chu Kiêu nhìn đồng hồ nói: “Bọn mình quay về trường được rồi đấy, nghỉ ngơi sớmmột chút để mai thi tiếp.”
“đi thôi đi thôi đi thôi…” Lục Gia Diệp đứng dậy ngay, về trường ngủ một giấc, đỡ phải nhìn thấy mấy cảnh chướng mắt.
Chu Kiêu gọi phục vụ tính tiền, cả bọn đứng dậy ra về.
Trịnh Bồi Bồi cầm bông hoa, lòng vui sướng, về phòng ngủ liền cắm ngay vào ống đựng 乃út, nói: “Mình phải lên Taobao tìm mua một cái bình hoa nhỏ mới được, trang trí cho cái bàn học đơn sơ này.”
Cố Tư Ức nhìn bộ dạng vui vẻ của cô, trêu chọc: “Hâm mộ thật đấy, mình còn chưa được nhận hoa từ con trai bao giờ đâu.”
“Gì cơ? Học thần chưa tặng hoa cho cậu à? …Đúng là đồ nhạt nhẽo.”
“Sao cậu lại nhắc ngay đến Hạ Chi Tuyển thế hả!” Cố Tư Ức lầm bầm.
cô tắm rửa xong đi ra, trước khi lên giường nằm thì sờ cổ tay, nhớ là cô đã tháo cái vòng ra rồi để lên bàn.
Vốn vẫn nghĩ là nó được cất trong cái hộp nhỏ đựng đồ, nhưng tìm thì lại không thấy,cô lại lật tung cả cái bàn học để tìm kĩ lại một lần, nhưng vẫn không thấy đâu cả.
Cố Tư Ức trở nên nóng nảy, cô tìm một lượt từ giá sách cho đến ngăn bàn rồi xuống dưới chân bàn, cẩn thận quan sát từng cm, không bỏ qua một góc nhỏ nào.
Lúc cô đang rúc xuống mặt bàn, cầm đèn pin soi từng tí một thì Trịnh Bồi Bồi mới nhận ra là cô đang có vấn đề gì đó, liền hỏi: “Cậu tìm gì thế?”
“không thấy cái vòng tay đâu cả…”
“Hả?” Trịnh Bồi Bồi kinh ngạc, “Cái vòng mà Hạ Chi Tuyển tặng cậu á?”
“Ừ.” Cố Tư Ức đang cực kì lo lắng.
“Để mình tìm với cậu.” Trịnh Bồi Bồi đi tới giúp cô tìm kiếm.
Cả hai đều nhìn khắp một lượt quanh bàn học rồi, Cố Tư Ức lại tiếp tục đi sang bên kia tìm, còn hỏi Từ Lâm và Lam Hiểu Thu: “Hai cậu có nhìn thấy cái vòng tay của mìnhkhông?”
Từ Lâm ngạc nhiên mở to mắt: “không, vòng của cậu bị mất rồi à?”
Lam Hiểu Thu thì rất lạnh lùng, đầu cũng không quay lại mà đáp: “không thấy.”
Cố Tư Ức hoảng loạn vô cùng, “Hay là ở trong lớp nhỉ? Có phải mình nhớ nhầm không? Chắc không phải là để ở phòng ngủ thì sao?”
Trịnh Bồi Bồi nói: “Thế để mai lên lớp tìm xem.”
Cố Tư Ức sao mà chờ nổi đến ngày mai, cô vội vàng nói với Lam Hiểu Thu: “Cậu có chìa khóa lớp đúng không? Cho mình mượn một tí nhé?”
Lam Hiểu Thu đưa chìa khóa lớp cho cô.
“Cảm ơn.” Cố Tư Ức cầm chìa khóa rồi mặc áo khoác vào.
“Để mình đi với cậu.” Trịnh Bồi Bồi đi theo sau cô.
Từ Lâm và Lam Hiểu Thu đưa mắt nhìn nhau một cái rồi lại tiếp tục làm việc của mình.
Cố Tư Ức và Trịnh Bồi Bồi chạy nhanh đến lớp, mở cửa bật đèn lên.
Hai người tìm khắp các ngăn bàn một lượt mà không thấy, sàn nhà rất sạch sẽ, thùng rác cũng trống trơn.
Mấy nơi hay đi lại trong trường cũng không có.
Cố Tư Ức ngồi xuống ghế, đầu óc trống rỗng, “…Mình để nó ở đâu nhỉ, sao lại khôngthấy tăm hơi đâu cả.”
“Cậu đừng rối, cứ nghĩ thật kĩ xem.”
“Hay là mình chưa tháo vòng ra? Cho nên buổi chiều thi chạy đã làm mất rồi? Có nên đến sân tập tìm không nhỉ?”
“Sân vận động lớn như thế cậu tìm làm sao được, nếu mất ở đấy thật thì cũng bị người ta nhặt mất rồi, lúc thi đấu xong còn có nhân viên dọn sân nữa, chi bằng cứ lên diễn đàn trường đăng bài hỏi xem có ai nhặt được không thì hơn.”
Trịnh Bồi Bồi có ID trên diễn đàn, cô nói: “Cậu gửi cho mình ảnh cái vòng đi, mình đăng bài hỏi cho.”
“Ừ.” Cố Tư Ức đồng ý.
Hai người phân công nhau hành động luôn.
Xong việc, Trịnh Bồi Bồi cất điện thoại vào túi, nói: “đi thôi, cứ về phòng ngủ đã, bình tĩnh đợi tin tức.”
Cố Tư Ức gật đầu.
không vội vàng như lúc đi, trên đường quay về, Cố Tư Ức đi rất chậm, nét mặt buồn bã.
Trịnh Bồi Bồi biết bạn buồn nên khoác vai cô an ủi: “Đừng buồn, đâu thể nào mà tự dưng lại mất được chứ? Chắc là có người nhặt được rồi.”
“௱ôЛƓ lung lắm…” Cố Tư Ức nói, giọng đã có chút nghẹn ngào: “Mình không hiểu sao nó lại biến mất nữa, mình nhớ là đã cất nó vào trong cái hộp đựng đồ trên bàn học rồi mà…”
Thấy bạn như vậy, Trịnh Bồi Bồi cũng không biết phải làm sao, cô biết là Cố Tư Ức rất thích cái vòng tay đó.
Hơn nữa đó lại còn là món quà mà Hạ Chi Tuyển đã tặng.
cô chỉ còn biết an ủi: “Có khi mai sẽ có người báo tin là họ nhặt được đấy.”
Cố Tư Ức không nói gì, cố gắng đè nén sự khó chịu trong lòng, không muốn mình bật khóc.
Ngày hôm sau, việc đầu tiên Cố Tư Ức làm sau khi thức dậy là chạy tới hỏi Trịnh Bồi Bồi xem có tin tức gì chưa.
Chỉ toàn là mấy câu hỏi thăm và đùa cợt, không có ai tử tế đáp lại cả.
Mọi sự chờ mong trong thoáng chốc đã rơi xuống đáy vực.
Nhưng đại hội thể dục thể thao vẫn phải tiếp tục, hôm nay Cố Tư Ức sẽ tham gia môn chạy bền 1500m, trận chung kết chạy 400m và 100m.
Thành tích của ngày hôm qua đã làm cho mọi người kì vọng vào cô rất nhiều, xung quanh đường chạy đều là các bạn học đang đứng cổ vũ cho cô, lớp 6 và lớp 8 cùng tụ lại chung một chỗ.
Đứng ở vạch xuất phát, trạng thái của Cố Tư Ức rõ ràng không tốt như hôm qua, gương mặt không nở nụ cười, ánh mắt tỏ ra lo âu đờ đẫn.
Tiếng súng vang lên, Cố Tư Ức sửng sốt một giây rồi mới chạy.
Lục Gia Diệp đứng quan sát nói: “Em gái má lúm hôm nay sao trông yếu thế nhỉ?”
Chu Kiêu: “Chắc do hôm qua tiêu hao thể lực quá nên mệt.”
Hạ Chi Tuyển chăm chú nhìn Cố Tư Ức, không nói chuyện.
Trận chung kết chạy 400m và 100m đã kết thúc, cả hai môn cô đều đạt hạng ba.
Tuy không phải là thành tích tốt nhất, nhưng cũng đủ làm rạng danh cho trường rồi.
Giáo viên chủ nhiệm và thầy thể dục đều rất vui, cô chủ nhiệm còn tới động viên Cố Tư Ức: “Tiếp theo còn phải chạy 1500m nữa, em cứ giữ vững trạng thái nhé, cố lên.”
Cố Tư Ức gật đầu.
Trước khi thi đấu, Hạ Chi Tuyển kéo Cố Tư Ức lại, nói: “anh thấy trạng thái của emkhông được tốt lắm, lát nữa có chạy được không?”
Hôm nay Cố Tư Ức cố gắng tránh né Hạ Chi Tuyển, cứ nhìn thấy cậu là cô lại căng thẳng, lúc này nhìn ánh mắt ân cần kia, cô chỉ cúi xuống gật đầu, xong lại gật thêm lần nữa.
Quay trở lại đường chạy, Cố Tư Ức hít sâu, ổn định lại trạng thái.
Rút kinh nghiệm từ lần chạy trước, lần này cô tập trung tinh thần, chuẩn bị xuất phát.
Tiếng súng vang lên, Cố Tư Ức vùng lên ngay lập tức.
Tuy nhiên chạy cự ly dài không chú trọng vào tốc độ, mà là sức bền, 1500m tức là phải đến mấy vòng quanh sân.
Các bạn học đứng xem không ngừng phất cờ hò reo.
Trịnh Bồi Bồi nhảy nhót hô hào: “Tư Ức cố lên! Tư Ức cố lên!”
Cố Tư Ức chạy như điên về phía trước, trong đầu là những suy nghĩ rất hỗn loạn…
rõ ràng là mình để trong phòng ngủ mà, lúc thi đấu không có đeo, sao lại mất được…
Mình đãng trí đến vậy sao? một món đồ quan trọng như thế mà cũng không nhớ là để đâu? Rốt cuộc là mất ở đâu rồi…
Đầu óc càng lúc càng rối, thế là Cố Tư Ức bất ngờ giẫm phải một cái chai nước rỗng, cơ thể không đứng vững được mà nhào về phía trước…
Trịnh Bồi Bồi sợ hãi kêu lên: “Có chuyện gì vậy? Sao trên đường chạy lại có rác chứ?”
Lục Gia Diệp và Tô Hàn cũng sợ hãi đứng dậy khỏi khán đài.
Hạ Chi Tuyển đứng ngay ra khỏi ghế, chống tay lên lan can rồi nhảy ra ngoài, lao đến chỗ Cố Tư Ức.
Cố Tư Ức theo quán tính ngã xuống đất, lăn vài vòng trên đường chạy, đầu óc tự dưng trống rỗng.
Lúc hồi lại, đang định bò dậy thì có một cánh tay vững chãi đỡ cô lên, là Hạ Chi Tuyển.
Cậu nhìn cô, đôi môi trắng bệch, ngón tay khẽ run, nhỏ giọng nói: “Cố chịu một chút nhé, anh đưa em đến phòng y tế.”
“không sao…” Cố Tư Ức đứng thẳng lên, chững lại mấy giây rồi nói: “Em vẫn có thể chạy tiếp được.”
“không được chạy nữa!” Hạ Chi Tuyển nghiêm giọng.
“không, em muốn chạy tới cùng, chạy cự ly dài là thế mạnh của em, em sẽ không bỏ cuộc đâu.” Cố Tư Ức vùng ra khỏi vòng tay của Hạ Chi Tuyển, tiếp tục chạy về phía trước.
Vốn đang đứng đầu, vì cú ngã này mà bị tụt lại mấy hạng.
cô lại chạy như điên trên đường chạy, như thể cú ngã vừa rồi chỉ là một sự cố nhỏkhông đáng kể, thực ra là lúc này cô thật sự đã quên đi sự đau đớn trên vết thương rồi, tâm đã đủ khổ sở, nên vết thương nhỏ trên cơ thể lúc này chẳng có gì to tát cả.
Cố Tư Ức cố gắng hết sức, là người thứ tư chạy đến vạch đích.
Sân vận động vang lên tiếng cổ vũ rất khí thế, vốn tưởng đã bỏ cuộc rồi, nào ngờ côvẫn hoàn thành đường chạy, đã thế còn giành được thứ hạng!
Lục Minh nhìn Cố Tư Ức, cậu ta đưa đến đây một nhóm cổ động viên rất nhiệt huyết reo hò, nhưng cậu ta thì chỉ cau mày, ánh mắt tràn ngập sự đau lòng.
Chạm được đến vạch đích, Cố Tư Ức không chống đỡ nổi nữa, sức lực trong nháy mắtđã bị rút hết, lúc sắp ngã xuống, cô được một Ⱡồ₦g иgự¢ vững chãi đỡ lấy.
Hạ Chi Tuyển đỡ cô ngay ở vạch đích, lúc này Cố Tư Ức gần như đã kiệt sức, xỉu đitrong иgự¢ cậu.
“Tôi đưa Tư Ức đến phòng y tế.” Hạ Chi Tuyển báo với mọi người một tiếng rồi bế Cố Tư Ức đi.
Trịnh Bồi Bồi đuổi theo: “Mình đi cùng hai cậu.”
“không cần, cậu ở lại xem mấy cậu ấy thi đấu đi.” Hạ Chi Tuyển nói, sau đó bế Cố Tư Ức rời đi.
Trịnh Bồi Bồi: “…”
cô cảm thấy là Hạ Chi Tuyển đang hơi bực bội, suy nghĩ một chút, cuối cùng quyết định sẽ không đi cùng nữa, có Hạ Chi Tuyển chăm sóc Cố Tư Ức, cô cũng thấy yên tâm.
Hạ Chi Tuyển bế Cố Tư Ức tới phòng y tế, bác sĩ vén quần thể thao của cô lên, Hạ Chi Tuyển nhìn thấy một vết thương lớn đang chảy máu trên bắp đùi trắng nõn của cô thìkhông khỏi cau chặt mày.
Lúc bôi thuốc sát trùng, Cố Tư Ức đau đến mức thở hắt ra.
Hạ Chi Tuyển cầm tay cô nói: “Đau thì bấm tay anh đi.”
“…” Cố Tư Ức cắn môi không đáp.
Sau khi bôi thuốc và băng vết thương, bác sĩ dặn Cố Tư Ức mấy việc phải chú ý, nhắccô không nên vận động mạnh.
Cố Tư Ức thả chân xuống đất, Hạ Chi Tuyển hỏi: “Em đi được không?”
cô gật đầu, ra vẻ thoải mái nói: “không sao đâu, chỉ là vết thương nhỏ thôi mà.”
“Thế này mà em bảo là vết thương nhỏ à?” Hạ Chi Tuyển nghiêm mặt dạy dỗ, “đã bảokhông được chạy nữa rồi mà vẫn cố, đạt được giải quan trọng lắm sao?”
“Đúng vậy, rất quan trọng.” Cố Tư Ức cúi đầu nói khẽ, “Từ hồi học tiểu học đến giờ năm nào em cũng tham gia đại hội thể thao, em rất thích vận động, muốn giành giải thưởng, chẳng lẽ không đúng sao?”
Dừng lại vài giây, cô lại nói nhỏ hơn nữa: “Dù sao thì đó cũng là việc mà em có thể làm tốt được.”
Hạ Chi Tuyển hít sâu một hơi, kiềm chế sự giận dữ trong lòng, đỡ vai cô nói: “đi thôi.”
“Em không sao mà, anh đừng coi em như người già thế chứ.”
“Em nghĩ mình là lực sĩ đấy à?” Hạ Chi Tuyển giơ tay gõ nhẹ lên đầu cô.
cô quay đầu lầm bầm: “Dù sao cũng không yếu ớt như anh nghĩ…Aaaa!!”
cô lại bị Hạ Chi Tuyển bế lên.
Cậu nhìn ánh mắt sửng sốt của cô, nói: “Vậy để anh nói cho em biết, em chính là mộtcô nhóc yếu đuối cần được bảo vệ.”
“…”
“Ngã thì sợ em bị thương, ᴆụng phải thì sợ em sẽ đau, không để ý một chút thôi là đãthấy không yên tâm rồi.”
Ánh mắt của cậu vừa dịu dàng lại vừa nóng bỏng, nhìn thẳng vào cô không hề kiêng kị.
Cố Tư Ức không chống cự nổi, đỏ mặt nhìn đi chỗ khác.
Hạ Chi Tuyển bế Cố Tư Ức đi ra khỏi tòa nhà, thấy cô phản kháng mãnh liệt quá thìmới chịu để cho cô xuống.
Cậu mở điện thoại ra xem, nói: “anh đưa em ra ngoài chơi nhé.”
Cố Tư Ức: “anh còn phải thi đấu mà!”
“không quan trọng.” Cậu thờ ơ nói.
“Sao lại không quan trọng?” cô phản bác.
Cậu giơ tay đặt lên đầu cô: “Cuộc thi có quan trọng bằng em không?”
“…” cô không biết phải nói gì.
“anh thấy hôm nay tâm trạng của em cũng không được tốt, đi chơi chút đi.” Cậu kéo tay cô.
Cố Tư Ức hất tay ra, “anh vẫn nên đi thi đi, em sẽ làm cổ động viên của anh.”
Hạ Chi Tuyển hai tay chống hông, liếc nhìn cô, nói gằn từng chữ: “Cố Tư Ức, em mà còn chống đối anh một lần nữa là anh sẽ bế em đi ra khỏi trường luôn đấy.”
“…” Cố Tư Ức cúi đầu cắn môi, giận dỗi nói: “Hung dữ, bá đạo.”
“Thế em có muốn để cả trường trông thấy em được anh bế công chúa không?” Hạ Chi Tuyển làm bộ muốn bế cô, Cố Tư Ức sợ hãi tránh đi.
“Được rồi được rồi…Để em tự đi.Có gọi thêm Bồi Bồi với Tô Hàn không? Cả Hướng Lê với Hân Dịch…Mấy bạn ấy đều không tham gia thi đấu…”
“không.” Hạ Chi Tuyển từ chối luôn, “anh chỉ muốn đưa em đi chơi thôi.”
“…” cô giơ tay lên vuốt mũi, mặt thấy hơi nóng.
Cố Tư Ức đi theo Hạ Chi Tuyển rời khỏi trường học.
Lên taxi, trong xe có mở nhạc, là một ca khúc nhẹ nhàng xưa cũ “Tình yêu đơn giản”*.
*một bài hát do Châu Kiệt Luân thể hiện.
“không thể nói vì sao anh lại trở nên rất chủ động, khi yêu một người thì có làm điều gì cũng đáng.
anh muốn lớn tiếng tuyên bố, nhưng khi nhìn em thì lại không dám.
Ngay cả hàng xóm cũng đoán được cảm xúc của anh lúc này…”
Hạ Chi Tuyển dựa lưng vào ghế nghe nhạc, cảm thấy rất đồng cảm.
Từ trước đến nay có rất nhiều cô gái theo đuổi cậu, nhưng cậu chẳng bao giờ bận tâm, chưa từng chủ động với một cô gái nào như bây giờ.
cô ấy càng rụt rè nhút nhát thì cậu lại càng lún sâu vào, không thể kiềm chế được.
Hạ Chi Tuyển quay sang nhìn Cố Tư Ức, cô giống như một con chim cút vùi đầu ngồimột chỗ, không nói năng gì.
Cậu khẽ bật cười, giơ tay lên xoa đầu cô, nói: “Gì mà làm như anh đang bắt cóc dân nữ thế hả?”
“Cái gì chứ…” Cố Tư Ức đập vào tay cậu, sẵng giọng nói.
Giai điệu ngọt ngào sâu lắng vẫn vang bên tai, Hạ Chi Tuyển mỉm cười, ánh mắt rất dịu dàng.
Xe dừng ở chính giữa cổng công viên, hai người đi xuống xe.
Công viên này được xây dựng dọc ven sông, là nơi mà rất nhiều người đến đi dạo ngắm cảnh.
Tuy hôm nay là thứ sáu nhưng trong công viên cũng có khá nhiều người.
Hạ Chi Tuyển nhìn thấy có chỗ bán bóng bay, liền dắt Cố Tư Ức tới, mua cho cô mộtquả rồi buộc dây vào tay cô.
Cố Tư Ức cười nói: “Này này này, em đâu phải là trẻ lên ba, sao lại mua cho em cái này?”
“Đúng là em không phải đứa trẻ 3 tuổi.” Hạ Chi Tuyển nói, “Nhiều lắm cũng phải 6 tuổi rồi.”
“anh mới 6 tuổi ý!”
“đi nào, anh dẫn em đi đạp xe hóng gió.” Cậu nắm lấy cái tay đang buộc bóng bay củacô.
Cố Tư Ức ngẩng đầu nhìn, thấy bầu trời giữa hai người có một trái bóng bay thì khôngnhịn được cười.
“Đằng kia có xe đạp đôi, ngồi cái đó vui lắm.”
“Chân em đang bị thương, đừng có đạp, ngồi ở yên sau thôi.”
Hạ Chi Tuyển thuê một cái xe đạp, để Cố Tư Ức ngồi lên yên sau, một mình cậu đạp xe dọc ven sông.
Gió mát thổi từng đợt, mang theo cả hương hoa, Cố Tư Ức hít sâu, cảm thấy rất thoải mái.
Hạ Chi Tuyển vừa đạp xe vừa hát: “anh muốn được nắm tay em không bao giờ buông ra, liệu tình yêu có thể mãi mãi giản đơn và không có khổ đau.anh muốn đèo em trênchiếc xe đạp, anh muốn cùng em chơi bóng chày, không phải bận tâm lo lắng, cứ hát vang bước về phía trước…”
Cố Tư Ức cũng hát cùng cậu: “Em muốn được nắm tay anh không bao giờ buông ra, liệu tình yêu có thể mãi mãi giản đơn và không có tổn thương.Em dựa vào vai anh, ngủ say trong иgự¢ anh, muốn cuộc sống mãi được như thế, anh yêu em, và em cũngyêu anh…”
Hạ Chi Tuyển nói: “Bài này rất hợp với hoàn cảnh.”
Cố Tư Ức vốn đang hưng phấn, nghe thế thì lập tức thẹn thùng.
“Sao không nói gì? Lại biến thành chim cút rồi à?” Hạ Chi Tuyển trêu cô.
Cố Tư Ức thật sự không biết nói gì, cô đỏ mặt quát khẽ: “anh mới là chim cút ý…”
“Em không phải chim cút, mà là cái máy ghi âm.”
“…anh này!”
Hạ Chi Tuyển bất ngờ tăng tốc làm Cố Tư Ức phải vội vàng ôm lấy eo cậu, mặt cũng dán chặt vào lưng cậu: “anh đi chậm thôi!”
Nghe tiếng gió vùn vụt bên tai, gương mặt nhỏ nhắn của cô thoáng ửng hồng, trong lòng ngượng ngùng và hồi hộp, cũng rất vui nữa.
Hạ Chi Tuyển đạp chậm dần lại, đỗ trước một quán nhỏ bán kẹo hồ lô, hỏi cô: “Em muốn ăn không?”
“Có ạ!” Cố Tư Ức gật đầu ngay.
cô vui vẻ ngồi đằng sau xe đạp ăn kẹo hồ lô, Hạ Chi Tuyển lại đạp với tốc độ bình thường đưa cô đi hóng gió.
Lúc dừng xe lại, cậu thấy xiên hồ lô trong tay cô vẫn còn một nửa.
cô đưa cho cậu: “Mỗi người ăn một nửa, em để lại cho anh này.”
Hạ Chi Tuyển cười: “Ngoan, đây là thói quen tốt đấy.”
Trả xe, Hạ Chi Tuyển đứng dưới tán cây đại thụ ăn kẹo hồ lô, Cố Tư Ức lùi lại mấy bước, lấy di động ra chụp ảnh lại.
Cậu để yên cho cô chụp thoải mái, chụp xong rồi lôi ra ngắm lúc rảnh rỗi là tốt nhất.
Cố Tư Ức vừa chụp vừa cười, học thần lúc này đã tháo bỏ sự lạnh lùng thường ngày rồi, rất đáng yêu.
Nhưng cậu ấy đẹp trai quá rồi, ngay cả lúc ăn kẹo nhìn cũng vừa đẹp trai vừa đángyêu.
Chụp một lúc lâu, Cố Tư Ức xem lại hình để kiểm tra thành quả, miệng vẫn cười khôngdứt được.
Hạ Chi Tuyển ném cái xiên vào thùng rác, quay đầu liền trông thấy Cố Tư Ức đangnhìn di động cười rất ngọt ngào.
thật sự là…Rất muốn cắn một cái.
Cậu yên lặng đi vòng ra sau, đột ngột ôm chầm lấy cô.
“Aaaa…” Cố Tư Ức sợ hết hồn.
Hạ Chi Tuyển ghé sát mặt vào hôn một cái lên gương mặt mềm mịn của cô.
“anh…anh làm gì thế hả…” cô bối rối luống cuống, muốn chạy trốn nhưng không thể.
“Hôn em đấy.” Hai cánh tay của cậu ôm chặt cô vào lòng.
Hương vị thơm mềm ấy, đã nếm một lần rồi thì làm sao mà nhịn nổi nữa chứ.
“anh hư…” cô đỏ mặt lên án.
Cậu cúi đầu, nhẹ nhàng nói vào tai cô: “anh thích em.”
“…” Cố Tư Ức ngẩn ngơ, một lúc lâu sau mà vẫn thấy ong hết cả đầu.
Hạ Chi Tuyển ôm cô một lúc rồi mới buông ra, nhẹ nhàng nắm tay cô.
Cố Tư Ức như một cô ngốc để mặc cho cậu dắt đi.
cô chưa từng biết yêu là gì, cho nên không biết phải đối đáp hay từ chối như thế nào,không dám đi tới cũng không muốn lùi lại, cảm giác tội lỗi và không nỡ rời xa cứ đấu tranh kịch liệt trong lòng.
Hạ Chi Tuyển nắm tay cô nói: “Em đừng sợ, trước khi bọn mình tốt nghiệp, anh sẽkhông vượt quá giới hạn với em.”
Cố Tư Ức: “…”
Vượt quá…Vượt quá giới hạn…Là thế nào cơ…
cô ngơ ngác một lát, sau đó lờ mờ hiểu ra, mặt lại càng đỏ hơn.
“Em không phải lo chuyện học hành, anh thi đỗ trường nào thì cũng sẽ giúp em đỗ được trường ấy luôn.”
Cố Tư Ức nói: “anh nổ quá đấy…”
Hạ Chi Tuyển liếc cô: “Đó gọi là tự tin.”
“Em nghĩ thử đi, em vừa có một người bạn trai lại vừa thi đỗ đại học, có gì không tốt chứ?” Cậu nhẹ nhàng nói, như thể đang muốn dụ dỗ cô.
“…” Có gì không tốt nhỉ? cô cũng chẳng biết nữa.
Vậy tại sao thầy cô và bố mẹ đều luôn nói là không được yêu sớm chứ?
Hạ Chi Tuyển đưa Cố Tư Ức đi chơi cả buổi chiều, tối thì dẫn cô đến ăn ở quán lẩu Haidilao*.
*Chuỗi nhà hàng lẩu được thành lập tại Jianyang, Thành Đô, tỉnh Tứ Xuyên, Trung Quốc.
Cố Tư Ức nói: “Đông người mới vui, bọn mình gọi cả đám Bồi Bồi đến đi.”
Hạ Chi Tuyển: “Đừng có lúc nào cũng dẫn theo cả đống bóng đèn như thế, em phải làm quen với việc đi chơi riêng với anh đi.”
Cố Tư Ức: “…”
Và thế là bữa tối hôm nay cũng là bữa ăn làm cô ngượng ngùng và căng thẳng nhất từ trước đến nay.
Ăn xong, hai người cùng nhau ngồi xe bus trở về trường học.
Xe bus chậm rãi đi và dừng ở các điểm, suốt quãng đường Hạ Chi Tuyển vẫn luôn nắm tay Cố Tư Ức không chịu buông ra.
Vào trường rồi, cậu mới chủ động thả tay.
Trời đã tối, hai người sánh vai nhau đi trong sân trường.
Hạ Chi Tuyển hỏi cô: “Em chuẩn bị cho kì thi giữa kì đến đâu rồi?”
“không biết nữa…” Cố Tư Ức rất ௱ôЛƓ lung, không biết là kì thi ở trường Long Hưng khó như thế nào.
Hạ Chi Tuyển cùng cô đi đến khu kí túc, nói: “Ngày mai vẫn còn thi đấu, em mang theo giấy 乃út đi ra ngoài học với anh.”
“không cần đâu…không có môn thi đấu thì em ở trong phòng ngủ học cũng được mà.”
“Cần chứ.” Cậu đặt tay lên đầu cô, “anh không biết em học hành thế nào, nhỡ thikhông tốt lại khóc sướt mướt rồi đổ lỗi cho yêu sớm thì phải làm sao?”
Theo dõi page để cập nhật truyện hay

Thử đọc