Mục Tiêu Đã Định - Chương 24

Tác giả: Tâm Thường

Là tôi kìm lòng không nổi
Trong lòng Lôi Vận Trình đã từng có ý nghĩ muốn Gi*t ૮ɦếƭ Lục Tự, cô nghiến răng nghiến lợi trừng mắt nhìn anh ra, tay cô nắm chặt thành quyền. “Tại sao lần nào anh xuất hiện cũng khiến tôi chán ghét anh như vậy! Anh không thể dùng phương thức bình thường hơn một chút để chào hỏi tôi sao?”
Lục Tự tươi cười xán lạn, bàn tay để sau đầu cô vòng ra phía trước vỗ lên trán cô một cái. “Tôi và em khác nhau, mỗi lần tôi thấy em đều phát hiện bản thân ngày càng thích em, cô bé, là tôi kìm lòng không nổi, không phải cố ý chọc em mất hứng.”
Lục Tự nói xong liền buông hai tay cô ra, hơn nữa lại lui về sau vài bước. Lôi Vận Trình vừa định chuẩn bị vung tay tát anh ta một cái thì Phương Mặc Dương đẩy cửa bước vào, nhìn Lôi Vận Trình. “Có đủ kinh ngạc vui mừng chưa? Lục Tự và Phong Ấn là học viên cùng khóa phi công, các người đều đến từ một thành phố, xem như đồng hương đi.”
Kinh ngạc vui mừng em nhà anh ấy! Lôi Vận Trình giận thầm trong lòng, trên mặt lại không có bất kì biểu hiện sợ hãi nào, “Đội trưởng, tôi về trước đây.”
Phương Mặc Dương gật đầu, “Ngày mai bắt đầu huấn luyện trở lại, bài vở học tập và bài kiểm tra còn để ở chỗ Bắc Ninh, em đến đó lấy đi, tranh thủ làm rồi nộp bài cho cậu ấy.”
“Vâng.” Lôi Vận Trình không thèm nhìn Lục Tự lấy một lần, xoay người rời khỏi văn phòng, ánh mắt của Lục Tự như âm hồn bất tán dõi theo cô, khiến cô chỉ hận không thể chạy đi ngay lập tức.
Đã không còn nhìn thấy thân ảnh của cô, nhưng tầm mắt của Lục Tự vẫn luyến tiếc không chịu thu hồi.
Phương Mặc Dương âm thầm lắc đầu, thật sự đúng như Phong Ấn nói, Lục Tự không chỉ đơn giản là chú ý đến Lôi Vận Trình. “Hai người các cậu thương lượng cả rồi chứ? Chân trước Phong Ấn vừa đi thì chân sau cậu đã bước đến, cô nhóc này có lực hấp dẫn lớn như vậy sao?”
Lục Tự cười, “Đội trưởng Phương, anh đã từng gặp qua một người khiến anh lúc nào cũng muốn nhìn thấy cô ấy hay chưa?”
Miệng Phương Mặc Dương vừa hé mở thì Lục Tự đã giơ tay cắt ngang lời anh ta, “Coi như em không hỏi, nhất định là không có, nếu có anh sẽ không mang dáng vẻ đội trưởng lạnh nhạt như thế này.”
Phương Mặc Dương đấm Lục Tự một cái, “Buổi tối cậu ngủ ở đâu? Ở phòng khách của trường hay là tìm một khách sạn khác?”
Lục Tự sờ sờ cằm, “Cùng gian với ký túc xá của Lôi Vận Trình?”
Phương Mặc Dương chớp mắt, “Nếu cậu đến quấy rối học viên của tôi, thì đừng trách tôi đá cậu ra ngoài.”
“Vậy đến phòng khách đi, em cũng không ở lâu, liếc mắt một cái là đã phải về rồi.” Lục Tự chỉ mang theo hai bộ quần áo, ngoài ra không mang theo gì nữa.
Anh ta gọi điện thoại đến ký túc xá của Phong Ấn, mới biết được tin này từ miệng của Bùi Dịch, Bùi Dịch nói không rõ cho lắm nên Lục Tự hoàn toàn không biết vết thương của cô có nặng hay không, anh ta lập tức xin phép cấp trên bay đến đây. Trên đường đi, vốn dĩ anh ta muốn gọi điện thoại hỏi Phong Ấn tình hình của Lôi Vận Trình, nhưng đường dây chưa kịp chuyển thì đã bị anh ta cắt đứt.
Phong Ấn… Không phải là cậu ta không có ý gì với cô nhóc kia sao? Tại sao cậu ta lại ngàn dặm xa xôi đến đây gặp cô ấy?
May mắn là Lôi Vận Trình không bị tổn hại gì, giây phúc cô bị anh ta ôm vào trong иgự¢ kia, trái tim của Lục Tự như bị níu chặt, anh ta lại một lần nữa cảm thấy rằng bản thân mình không thể buông bỏ cô nhóc nhỏ này được.
Lôi Vận Trình vừa trở về ký túc xá là buông ba lô xuống, có một học viên khác đến tìm cô nói có người tìm cô ở dưới lầu. Đỗ Nghiên Thanh ghé mặt vào cửa sổ nhìn xuống, cô ấy nở nụ cười. “Là lớp phó, sao lại giống như kẹo cao su bám lấy cậu vậy, có phải có ý với cậu không?”
“Đừng nói bậy, để tớ xuống xem.” Lôi Vận Trình thay quần áo xong thì chạy xuống lầu, quả nhiên cô nhìn thấy Lệ Vũ như một anh chàng lưu manh nhỏ đang ngồi trước cửa lầu.
Cậu ta cúi đầu, trên tay cầm nửa điếu thuốc. Lôi Vận Trình nhìn thấy thì sợ đến nhảy dựng lên, cô vội vàng tiến lên giật lấy điếu thuốc, dập tắt rồi ném vào trong thùng rác. “Cậu hồ đồ đủ chưa? Đội trưởng mà thấy sẽ Gi*t ૮ɦếƭ cậu!”
Lệ Vũ ngẩng đầu lên nhìn cô thật lâu, bỗng nhiên cậu ta cười, nụ cười này khiến Lôi Vận Trình cảm thấy kỳ lạ. “Lại làm gì sai nữa rồi đúng không? Tìm tôi có việc gì sao?”
“Cũng không có gì, Lôi Vận Trình, có phải cậu rất ghét tôi không?”
Lôi Vận Trình suy nghĩ một lát, “Chỉ là không thích.”
“Cậu thích dạng người nào? Như sư huynh ư?”
Lôi Vận Trình khom lưng chống đầu gối xoay người nhìn cậu ta đến mấy lần. “Lớp phó, cậu uống nhầm thuốc hả? Đang yên đang lành lại hỏi tôi câu hỏi kỳ lạ như vậy, rốt cuộc là tìm tôi có chuyện gì?”
Lệ Vũ liếc xéo cô, “Cô nhóc xấu xa, thứ sáu kiểm tra 100 và 1000m quay vòng lăn và đánh đu thang, kiểm tra văn hóa cuối tháng.
Lôi Vận Trình cũng trả lời cậu ta bằng một cái liếc, cô đứng thẳng dậy. “Chỉ vì chuyện này à? Thật sự không dám làm phiền ngài đại giá.”
“Làm như tôi tự nguyện chạy đến vậy, Hướng Bắc Ninh bảo tôi đến đây cho cậu hay.” Lệ Vũ đứng lên, vỗ vỗ ௱ôЛƓ rồi đội mũ lên đầu. “Lôi Vận Trình, chuyện lần trước, tại sao cậu không khai tên bọn tớ ra với đội trưởng? Nếu nói ra sẽ không phải chịu đựng bị đội trường ђàภђ ђạ.”
Lôi Vận Trình nghiêng đầu. “Tôi nói ra thì cả nhóm đều bị phạt, có gì quan trọng đâu, nhiều người như vậy làm lớn chuyện cũng không có gì tốt, bản thân đội trưởng đã muốn phạt tôi, chỉ là đúng lúc tạo cơ hội cho anh ta.”
Có đôi khi Lôi Vận Trình đặc biệt chán ghét việc bản thân có thể nhìn rõ sự việc như vậy, lần đầu tiên Phương Mặc Dương phạt cô cô đã biết cái gọi là “chăm sóc” của Phong Ấn có ý gì, nói tóm lại là khiến cô tự biết đường khó mà chủ động thôi học. Chạy bộ đến mức tê chân, khi đánh đu thang muốn nôn ra cả dịch mật cũng đã khiến cô từng có ý nghĩ vứt bỏ cái ý niệm này đi, chỉ vì tình yêu, tội gì phải để bản thân chịu đựng sự tra tấn như thế này.
Nhưng cô vẫn đang khăng khăng giữ vững lập trường của mình.
Lệ Vũ chăm chú nhìn vào ánh mắt kiên định của cô, con ngươi cậu ta cụp xuống. “Tôi về đây, cậu nghỉ ngơi cho tốt.”
Lúc ăn cơm trưa vào ngày hôm sau, Lôi Vận Trình bưng khay thức ăn đến ngồi cùng một bàn với Hướng Bắc Ninh, Hướng Bắc Ninh lấy bài vở học tập và bài kiểm tra đưa cho cô. “Vết thương đã ổn hẳn chưa?”
“Ổn rồi.” Lôi Vận Trình vừa ăn cơm vừa lật vài trang xem, cô càng bội phục sự nghiêm túc của Hướng Bắc Ninh, dường như mỗi trang đều được cậu ấy dùng kí hiệu khác nhau đánh dấu mức độ kiến thức quan trọng. “Cám ơn lớp trưởng.”
Lôi Vận Trình cong môi cười cám ơn, cô gắp một cái đùi gà mà cô chưa hề động đến vào khay thức ăn của cậu ấy. “Thù lao đấy, xin cậu vui lòng nhận cho.”
“Chắc là đội trưởng sẽ không tra tấn cậu nữa.” Hướng Bắc Ninh cười nhạt, cậu ấy đẩy trứng gà lột sẵn đưa đến trước mặt cô.
Hành động “Có qua có lại” của Hướng Bắc Ninh khiến Lôi Vận Trình cảm thấy hơi xấu hổ, nhưng cậu ấy vẫn vô cùng tự nhiên, nếu cô từ chối thì có vẻ hẹp hòi quá . “Sao thế? Bởi vì vết thương của tôi vừa hết sao?”
Hướng Bắc Ninh lắc đầu không nói, Lôi Vận Trình cũng không nói vòng vèo nữa.
Lúc huấn luyện Lệ Vũ vì không làm đúng một động tác mà bị phạt một trăm cái hít đất, Lôi Vận Trình đã hiểu được ý của Hướng Bắc Ninh. Theo bản năng cô nhìn về phía Hướng Bắc Ninh, cậu ấy bất đắc dĩ nhún vai.
Sau khi đội giải tán, Lệ Vũ tùy tiện tìm một nơi thở dồn dập, cậu ta thở gấp vù vù, vung hai tay đang bị tê rần. Lôi Vận Trình không đi, cô nhíu mày nhìn cậu ta. “Có phải cậu đã nói gì với đội trưởng hay không?”
Lệ Vũ nhận nước mà cô vừa mang đến, nở một nụ cười rất đáng ghét, “Tôi nói tôi không đành lòng nhìn một cô nhóc xấu xa bị làm khổ, tôi đến chịu phạt, anh ta đáp ứng.”
“Lệ Vũ, cậu nghiêm túc một chút được không?” Lôi Vận Trình giận đến tái mặt.
“Tôi rất muốn nói, nhưng anh ta hoàn toàn không cho tôi cơ hội.” Lệ Vũ bĩu môi, đưa mắt liếc Phương Mặc Dương đang nói chuyện với người đàn ông kia ngoài sân thể dục. “Người đó là ai? Đến xem chúng ta huấn luyện.”
Lôi Vận Trình quay đầu, quả nhiên nhìn thấy Lục Tự đang vẫy tay với cô.
“Là một sư huynh khác, một người còn đáng ghét hơn cả cậu.”
Lệ Vũ bất mãn hừ lạnh.
Chuyện mà Lôi Vận Trình luôn lo lắng lại không xảy ra, ngoại trừ bị bỏ từ “bị” cưỡng hôn lúc đầu, sau đó Lục Tự bất ngờ không làm phiền cô nữa. Lúc bài mục huấn luyện phi hành chuyên nghiệp diễn ra anh ta cũng có mặt, Phương Mặc Dương lấy anh ta ra làm tấm gương nghiêm túc nhắc nhở mọi người. Sức mạnh của tấm gương là vô tận, thể lực của Lục Tự tốt đến mức làm người khác líu lưỡi không nói nên lời, đánh đu thang một ngàn lần, lúc xuống đến dưới động tác vẫn mạnh mẽ và nhanh nhẹn như trước, anh ta khiến Hướng Bắc Ninh – Người có thể lực tốt nhất đội bị kích động đến mức không nói nên lời.
Đánh đu thanh là môn huấn luyện quan trọng nhất cũng gây choáng váng nhất, nếu chỉ giảng về kiến thức cơ bản sẽ không đủ, trên không trung, để đạt được mục tiêu đã định hoặc chờ thoát khỏi máy báy địch đa phần đều yêu cầu rất cao về động tác như xoay tròn, bổ nhào, bò lên, loại động tác quay cuồng đều tạo thành lực phụ tải rất lớn cho con người, dạng tình huống này không phải ai cũng có thể chịu được, nếu không đạt được những hạng mục này thì bạn chỉ là một người vô dụng trên bầu trời, thậm chí hoàn toàn không có cơ hội được thử sức.
Xem ra đây chính là điều mà Phương Mặc Dương tự hào kiêu hãnh, đó là người anh ta đã đào tạo.
“Các em có biết cái gì được gọi là trình độ không? Còn người nào dám coi ai không ra gì nữa không?” Phương Mặc Dương giỏi nhất là chọn cơ hội giáo huấn người khác, đả kích tự tin của người khác, dường như anh ta rất hài lòng với phản ứng của mọi người, bỗng nhiên đề cao giọng nói: “Tôi hy vọng, trong tương lai mỗi người trong các em đều đạt được thành tích như thế này!”
Đương nhiên, thân làm đội trưởng cũng phải tìm thời cơ thích hợp để làm tăng sự tự tin của học viên, kích thích ý chí chiến đấu của học viên.
Lôi Vận Trình nhớ lại lời mà Phong Ấn đã từng nói với cô trước khi đi, cô không thể không nhìn Lục Tự bằng cặp mắt khác.
Lúc một nhóm bạn học bước lên huấn luyện thì Lục Tự lại thong thả bước đến chỗ cô, dùng thanh âm chỉ có hai người bọn họ mới nghe được hỏi cô: “Có ngưỡng mộ tôi một chút nào không?”
Lôi Vận Trình không nói gì, có không ít học viên nữ nhìn đến chỗ cô, vẻ mặt của Lục Tự rất nghiêm túc, nhìn cô không chớp mắt. “Thật ra, Phong Ấn đánh đu thang còn nhiều hơn tôi, nhưng có một điểm cậu ấy không bằng tôi.”
Lôi Vận Trình vảnh tai nghe, cô chỉ cảm thấy bên tai cô bỗng nhiên nóng lên, Lục Tự nhân dịp mọi người không chú ý ghé sát vào tai cô nhanh nhẹn nói rồi rời đi.
“Cậu ấy không quan tâm em bằng tôi.”
“…” Lôi Vận Trình hít sâu, cố gắng kiềm chế sự kích động muốn bốc cháy.
Tối thứ năm không có tiết học, Đỗ Nghiên Thanh đến phòng tự học ôn tập, Lôi Vận Trình đành phải một mình huấn luyện khôi phục thể lực, cô nằm viện đã lâu như vậy nên cả người đều ngẩn ngơ lười biếng. Sân thể dục to như vậy người đến chạy nước rút cho cuộc kiểm tra cũng không ít, Lục Tự liếc mắt một cái đã nhận ra động tác nhanh nhẹn nhưng thân ảnh yếu mềm kia là của ai.
Lôi Vận Trình chạy xong ba vòng ba trăm mét, cả thành tích lẫn thân thể đều khiến cô có cảm giác rất tốt.
Sắc trời đã dần dần trở tối, phần lớn nhóm bạn học đều đã lục tục rời đi, cuối cùng chỉ còn lại một mình Lôi Vận Trình. Lục Tự luôn ngồi trên khán đài dõi theo cô, đúng là một cô bé chăm chỉ hiếu thắng.
Lúc anh ta xuất hiện trước mặt Lôi Vận Trình cô không hề kinh ngạc, nhưng cô cũng không chú ý đến anh ta.
Lục Tự bị cô coi là không khí, anh ta phản đối mở miệng: “Em có biết không, em càng từ chối tôi, tôi lại càng muốn chinh phục em?”
Lôi Vận Trình thay đổi hướng áp chân(1), một câu cô cũng không nói với anh ta.
(1) Áp chân
“Tôi không cảm thấy bản thân chọc giận em là đáng ghét.” Lục Tự để tay lên cổ chân cô sờ nhẹ. “Có thể chỉ bảo một chút hay không?”
Lôi Vận Trình gạt tay Lục Tự ra, hung hăng lườm anh ta một cái. “Chỗ nào cũng đáng ghét, cả người anh đều đáng ghét, tôi xin anh một lần nữa, từ nay về sau anh đừng xuất hiện trước mặt tôi nữa được không? Tôi không thích anh, vĩnh viễn sẽ không thích anh, đừng lãng phí thời gian quý giá của anh cho tôi nữa.”
So với lúc trước, cô đã cao hơn một chút, Lục Tự không kìm được mà sờ sờ đầu cô. “Trong ấn tượng của tôi, em luôn là cô bé tóc dài kia, bỗng nhiên thấy em tóc ngắn như thế này thực sự khiến tôi có chút không quen, nhưng mà vẫn rất xinh đẹp, quân trang rất thích hợp với em.”
Khóe môi Lôi Vận Trình cong lên thành một nụ cười châm biếm, “Cám ơn, dù tôi tóc dài hay tóc ngắn cũng không phải vì anh, anh không cần phải tán thưởng hay ca ngợi gì đâu, thời gian của anh nhiều quá nhỉ? Nhiều đến mức ngàn dặm xa xôi chạy đến đây tán gái?”
“Xong rồi còn phải ngàn dặm xa xôi trở về.” Lục Tự nâng cổ tay nhìn đồng hồ. “Còn hai giờ nữa, tôi phải bay về rồi.”
“Thuận buồm xuôi gió.”
Lôi Vận Trình tỏ rõ vẻ vui mừng vẫy vẫy tay với anh ta, Lục Tự giương môi nở nụ cười, sau đó lại dần dần thu lại biểu cảm, anh ta nắm lấy cằm cô, ngón tay nhẹ nhàng vuốt ve lên đó.
“Tôi có một loại dự cảm, Lôi Vận Trình, sớm muộn gì em cũng sẽ chủ động đưa ra lời đề nghị ở bên cạnh tôi, em có tin em và Phong Ấn sẽ không có kết quả hay không, tôi sẽ chờ ngày đó.”
Anh ta dùng sức thật mạnh, Lôi Vận Trình bị đau nhíu mày, không biết tại sao vì những lời nói này từ đáy lòng cô lại nảy sinh một cảm giác luống cuống hỗn loạn.
Lục Tự đi rồi, Lôi Vận Trình nằm trên giường, cô không tài nào ngủ được. Mấy ngày qua anh ta không quá làm phiền đến cô, thậm chí bọn họ không nói được mấy câu, nhưng cô biết Lục Tự đến đây vào lúc này là để gặp cô.
Trong ánh mắt của Lục Tự, cô nhận ra nó rất quen thuộc, suy ngẫm thật kỹ, đây đâu phải là lần đầu tiên cô cảm thấy anh ta giống bản thân đâu.
Cô ghét Lục Tự, hay nói cách khác là cô sợ Lục Tự. Loại cảm giác này rất khó hình dung, anh ta đối với cô, cũng giống như cô đối với Phong Ấn, thậm chí anh ta còn kiên định hơn cả cô. Dũng khí của cô là vô tận, mà ở anh ta lại thấy được một loại tự tin tràn đầy vững bền đến phút cuối.
Trước khi vào cuộc kiểm tra buổi thứ sáu, Phương Mặc Dương tuyên bố hai sự việc, việc uống rượu lần trước đã có kết quả, Lôi Vận Trình đội một cảnh cáo lần thứ nhất; Lệ Vũ đội một cảnh cáo lần thứ nhất, hủy bỏ chức vị lớp phó, thay vào đó là một học viên nam khác, nguyên nhân chính là làm trái với mệnh lệnh của đội trưởng, về phần đó là mệnh lệnh gì thì lại không đề cập đến.
Đám người Lôi Vận Trình, Đỗ Nghiên Thanh, Hướng Bắc Ninh âm thầm thở dài một hơi, đồng thời tất cả lại không hiểu vì sao Phương Mặc Dương lại không nhập vào hồ sơ của đội việc cảnh cáo cô.
Phương Mặc Dương giương mắt lên, lạnh lùng nhìn lướt qua mọi người.
“Bắt đầu từ lúc tuyên thệ nhập ngũ, các em không còn là một người bình thường nữa mà là một quân nhân, bên cạnh mỗi một cá nhân đều có đồng đội. Đồng đội là gì? Là người dùng máu tươi và sinh mạng để bảo vệ em! Là người tình nguyện hy sinh bản thân cũng sẽ không bán đứng các em! Ở bất kì thời điểm nào, các em cũng phải tin tưởng đồng đội của mình vô điều kiện! Một khi bay lên bầu trời, hỗ trợ cho sự phối hợp hoàn mỹ của những cơ trưởng sẽ bắt đầu từ lòng tin! Về điểm này đã có một vài người làm rất tốt, tôi sẽ không nêu tên cụ thể, tự trong lòng các em hiểu rõ. Tôi muốn các em nhớ kỹ điều này: Người bán đứng đồng đội, không xứng với vỏ bọc bên ngoài mà các em đã mặc!”
Phần phát biểu rất trang nghiêm của Phương Mặc Dương quanh quẩn bên tai mọi người, anh ta cố ý nhìn Lôi Vận Trình, trong mắt lại không hiện lên vẻ lạnh lùng và xem thường mà thay vào đó là vẻ hài lòng và tán thưởng.
Đỗ Nghiên Thanh lén lút kéo góc áo của Lôi Vận Trình, môi Lôi Vận Trình hơi nhếch lên, không biết vì sao hốc mắt cô có chút nóng lên.
Ánh mắt khẳng định lần đầu tiên của Phương Mặc Dương khiến Lôi Vận Trình nghẹn ngào, giây phút ấy cô cảm thấy như có gì đó trong máu quay cuồng, trong lòng cô dấy lên một ngọn lửa nóng hổi. Cô yên lặng nghiền ngẫm những từ kia ở kẻ răng:
Quân nhân, đồng đội… Đồng đội, quân nhân.
Cô nhắm mắt lại, hít một hơi thật sâu, một loại cảm giác rộng mở tràn ngập trong Ⱡồ₦g иgự¢ cô.
Phong Ấn, em đã hiểu vì sao anh lại dứt khoát vứt bỏ thân phận người thừa kế Phong thị để lựa chọn con đường này, thật sự không thể diễn tả nổi sự hấp dẫn của hai chữ quân nhân.
Lúc trước đã hấp dẫn, bây giờ vẫn hấp dẫn cô như thế.

Đương nhiên sau đó những cuộc huấn luyện và học tập càng lúc càng nghiêm khắc, khoảng thời gian huấn luyện giáo dục cơ sở một năm tám tháng trôi qua rất nhanh, quân sự, chính trị, thể dục, văn hóa cộng lại có đến hơn ba mươi môn học. Điều này khiến cho Lôi Vận Trình càng hiểu biết nhiều hơn về chức nghiệp phi công. Mà trong lúc này, có rất nhiều người liên tục bị đào thải, có người vì lý do thân thể, cũng có người vì một vài lý do bí mật khác.
Mỗi một ngày đều vượt qua buổi huấn luyện hà khắc khiến cô dần dần thích ứng, nhưng cuối cùng cũng có một việc khiến Lôi Vận Trình bị lâm nạn đó chính là ---- Môn học nhảy dù.
Trước khi mô phỏng huấn luyện bật ván nhảy cao cách mặt đất mấy mét, lúc chính thức được tiếp xúc thực tế nhảy từ không trung, Lôi Vận Trình mới phát hiện việc nhảy dù không hề đơn giản như cô tưởng tượng. Nhưng Phương Mặc Dương là người nổi tiếng nghiêm khắc, cho cô đến những ba cơ hội mà cô cũng không dám nhảy, anh ta trực tiếp dứt khoát đá cô một cái ra cửa khoang máy bay.
Sự thật chứng minh mức độ giới hạn của con người là không đáy, Lôi Vận Trình chính là người điển hình, cô bị bắt buộc phải hoàn thành nhiệm vụ, đó là lần nhảy dù đầu tiên trong cuộc đời. Cả người cô ngồi run rẩy trên mặt đất, không biết phải làm gì. Mãi cho đến khi Hướng Bắc Ninh lay cô tỉnh, cô mới nhảy bật lên thét một tiếng rồi tháo chạy. Hướng Bắc Ninh không đuổi theo, cậu ấy vừa giúp cô thu ô lại vừa cảm thấy buồn cười.
Siêu nhân nhỏ Lôi Vận Trình ấy vậy mà bị dọa đến khóc.

Kết thúc khóa huấn luyện cơ bản về phi hành, kết quả kiểm tra cuối cùng quyết định cơ thể Lôi Vận Trình và Hướng Bắc Ninh thích hợp phi hành máy bay công diệt(2), Lệ Vũ phi hành máy bay oanh tạc, Đỗ Nghiên Thanh phi hành máy bay vận tải. Những học viên nữ cuối cùng được ở lại để chuyển sang học chuyên môn phi hành ở Học viện Phi hành cũng không nhiều lắm, phần lớn được chuyển đến khu vực học viện quân sự khác tiếp tục việc học.
(2) Công diệt: Công kích và tiêu diệt
Đến khi thành phố C bước vào mùa đông Lôi Vận Trình cuối cùng cũng có thể về nhà, đây là kỳ nghỉ đông đầu tiên mà cô có được sau mấy năm học tập. Trước khi lên máy bay cô phấn khởi gọi điện thoại quấy rầy Lôi Dật Thành vài lần, cô dặn dò anh trai nhất định phải đến đón cô.
Lúc máy bay hạ cánh xuống sân bay thành phố T thì cả trái tim Lôi Vận Trình đã bay lên phơi phới. Cô mua rất nhiều quà cho gia đình và bạn bè, chất đầy hai va ly. Lúc kéo hành lý ra, tìm trái tìm phải cũng không thấy bóng dáng Lôi Dật Thành đâu, điện thoại thì anh ta lại cố tình tắt máy.
Không còn cách nào khác, Lôi Vận Trình đành quyết định tự cô gọi xe về nhà.
Sáng sớm Phong Ấn đã nhìn thấy cô bé mặc một chiếc áo khoác ngoài đỏ chói, thân ảnh cao gầy, còn có vẻ mặt lo lắng của cô.
Tóc vẫn ngắn như vậy, giống một cậu con trai.
Dường như cô không phát hiện thấy anh, cô đứng ở ven đường nhìn xung quanh đón xe.
Đây là lần đầu tiên Lôi Vận Trình phát hiện bắt một chiếc xe lại khó đến như vậy, mỗi khi cô gọi được một chiếc xe, chuẩn bị quay đầu lấy hành lí thì đều bị người khác nhanh chân chạy đến giành mất, cuối cùng cô quyết định ngồi trên valy chờ đợi. Một chiếc xe việt dã màu đen chậm rãi dừng ở trước mặt cô, nhấn còi.
Lúc đó, Lôi Vận Trình còn đang thử gọi điện thoại cho Lôi Dật Thành, cô căn bản không hề chú ý đến người bước xuống từ trên xe. Mãi cho đến khi một đôi giày quân sĩ quan xuất hiện trong tầm mắt, cô mới tỉnh ngộ ngẩng đầu, một chiếc áo sơ mi màu xanh nhạt, thân ảnh cao to, một người đàn ông có khí thái bức người, hai tay đang để trong túi quần, đứng thong thả chăm chú nhìn cô.
Trong lòng Lôi Vận Trình bị thân ảnh màu xanh nhạt kia đâᗰ ᗰạᑎᕼ một nhát, vành mắt cô bỗng chốc ửng đỏ, cô hé miệng thở gấp nhưng lại không phát ra âm thanh nào.
Trên mặt Phong Ấn mang thêm một chiếc kính mát, gương mặt đẹp trai của anh được năm tháng mài dũa càng mang vẻ trầm ổn chững chạc hơn, anh nhếch môi mỉm cười với cô.
“Lôi Dật Thành bận việc, có để bụng chuyện anh đến đón em không đấy?”
Lôi Vận Trình nghẹn ngào nói không nên lời, cô mím môi, liên tục lắc đầu.
Phong Ấn vươn tay đến phía cô, ánh mắt ẩn núp sau cặp kính mát kia hiện lên ý cười.
“Thế đấy, hoan nghênh em về, Trình Trình.”
Theo dõi page để cập nhật truyện hay

Thử đọc