Món ăn riêng của bạn gái - Chương 24

Tác giả: Tạp Nhi

Văn Tĩnh Thư trong tay mang theo canh gà, thừa dịp Cổ Việt Đàn còn chưa tan tầm về nhà, về nhà thăm Văn Tâm Vũ.
Nàng đã ở nhà họ Cổ đã hơn nửa năm, trong khoảng thời gian này Cổ Việt Đàn đối nàng luôn luôn che chở, trước mặt mọi người hai người không để lộ ra gì cả , nhưng khi có hai người thì cả hai đều rất ngọt ngào.
Văn Tĩnh Thư vừa đi vào nhà, Văn Tâm Vũ mừng rỡ tiến đến gắt gao ôm lấy nàng.
“Tĩnh Thư.”
Văn Tĩnh Thư cũng vui mừng ôm lấy Văn Tâm Vũ, khi hai người buông nhau ra nàng giơ lên bình đựng canh gà, “Em có làm canh gà cho chị nè.”
Văn Tâm Vũ liếc canh gà trong tay nàng, trên mặt lộ vẻ vui vẻ. “Em nấu canh gà?”
“Vâng.” Văn Tĩnh Thư cười hì hì nhìn Văn Tâm Vũ,“Chị thích ăn canh gà nhất còn gì.” Nàng mở nắp ra, hương vị của canh gà bay khắp phòng.
Văn Tâm Vũ hít vào một hơi, “Thơm quá .”
“Nước miếng của chị chảy hết cả ra rồi kìa.” Văn Tĩnh Thư cười cười, múc một chén canh gà đưa cho Văn Tâm Vũ.
Văn Tâm Vũ cầm chén canh từ tay Văn Tĩnh Thư, dùng sức hít tán thưởng nói: “Thật sự thơm quá.”
Văn Tĩnh Thư lại đưa thìa cho chị gái, “Uống nhanh đi.”

Văn Tâm Vũ vội vã cầm thìa nhấm nháp canh gà, một ngụm ở trong miệng, chậm rãi nuốt xuống,“Tuyệt quá! Đã lâu không uống được canh gà ngon lành rồi.”
Văn Tĩnh Thư không nói, chỉ mỉm cười.
Văn Tâm Vũ lại uống mấy ngụm canh gà, xuôi xuôi mới nói: “Tĩnh Thư vài ngày nữa, sản phẩm công ty chúng ta sẽ ra thị trường.”
“Thật sự?” Nghĩ đến công ty có sản phẩm mới sắp tung ra thị trường, lòng vui sướng Văn Tĩnh Thư biểu hiện trên mặt.
Văn Tâm Vũ buông bát trong tay: “Tin tưởng chị, không quá ba tháng, là chúng ta có thể trả tiền cho Cổ Việt Đàn.”
“Trả tiền cho Cổ Việt Đàn ? Không phải hắn là cổ đông của công ty chúng ta sao, sao lại trả tiền cho hắn?” Tĩnh Thư không hiểu ý của chị mình là gì.
Nhắc tới đây, Văn Tâm Vũ trong lòng liền một phen phát hỏa.
“Không!” Nàng căm giận gầm nhẹ: “Hắn không phải là cổ đông của công ty chúng ta, hắn thật đáng ghét, sợ chị không có tiền trả cho hắn, hắn liền bắt em làm con tin.”
Con tin? Nàng không phải con tin!
“Không không không không không?! Chị hiểu lầm!” Văn Tĩnh Thư nhất thời lo lắng, lắp bắp phản bác lời nói của Văn Tâm Vũ.
“Chị hiểu lầm?” Văn Tâm Vũ khinh thường xuy hừ một tiếng,“Tình hình lúc ấy em cũng thấy rồi đó, nếu không phải vì công ty em có đi theo hắn hay không?”
Văn Tĩnh Thư nhất thời á khẩu không trả lời được. Lúc ấy ở ngoài mặt nàng nguyện ý đi cùng hắn, trong lòng quả thật có bất đắc dĩ, nhưng là hôm nay tình hình hoàn toàn không giống.
Nàng không muốn xa hắn!
“Chỉ cần sản phẩm mới đưa ra thị trường, chị nắm chắc không quá ba tháng, có thể trả tiền cho hắn.” Văn Tâm Vũ nhìn Văn Tĩnh Thư với vẻ mặt áy náy,“Tin tưởng chị, chị sẽ không để em tiếp tục ở cạnh bên hắn nữa.”
“Tâm Vũ……” Nàng muốn nói với chị gái rằng nàng không muốn xa hắn nhưng lời nói trong miệng không thốt ra được.
“Nhà họ Cổ đối xử với em có tốt không?”



“Tốt lắm.” Dựa vào tay nghề của nàng, nhà họ Cổ đối đãi nàng quả thật tốt vô cùng. Chợt nghe nhà họ Cổ đối tốt với nàng, Văn Tâm Vũ thoáng thở phào, “Cổ Việt Đàn đâu? Hắn có khắc nghiệt với em hay không?”
“Hắn……” Nàng phải nói như thế nào về việc này đây?
Nói cho Tâm Vũ, nàng cùng Cổ Việt Đàn đang yêu nhau? Không biết Tâm Vũ có chấp nhận hay không?
“Hắn thế nào? Đối xử với em không tốt có phải hay không?”
Giọng điệu với khí thế bức người của Văn Tâm Vũ làm cho nàng vô lực chống đỡ, nàng không dám nói ra tình hình thực tế, lo lắng Văn Tâm Vũ không thể chấp nhận.
“Không, hắn đối xử với em cũng tốt lắm, chưa từng lớn tiếng với em.” Văn Tĩnh Thư thấp giọng trả lời một cách mơ hồ, đồng thời khẩn trương nhìn Văn Tâm Vũ.
Văn Tâm Vũ thở dài nhẹ nhõm,“Cũng may hắn không coi em là con tin, nếu không cả đời này chị sẽ sống trong day dứt mất.”
Đối đãi nàng như con tin?
Tâm Vũ ơi Tâm Vũ, là em không muốn rời xa hắn nha!
Văn Tĩnh Thư vẻ mặt buồn rầu suy nghĩ.
“Chị suy nghĩ nhiều quá, em phải trở về đây.”
Văn Tâm Vũ ngẩn ra, nhìn Văn Tĩnh Thư, “Nhanh như vậy đã phải trở về sao?”
Thấy trong ánh mắt Văn Tâm Vũ biểu lộ ý không muốn nàng rời đi, Tĩnh Thư đành phải nói “Em phải về đây, còn phải chuẩn bị bữa tối nữa.”
“Được rồi, em đi về trước, em cố gắng nhẫn nại một chút, không quá ba tháng, chị sẽ đến đón em.”
“Ừ.” Nàng đã không còn khí lực để trả lời.
Không quá ba tháng, Tâm Vũ sẽ đến đón nàng về nhà, lời này là ý gì?

Sau khi về nhà họ Cổ, cả ngày tâm trí của Tĩnh Thư lúc nào cũng như ở trên mây. Nàng tự nhiên rất lo lắng ngày Tâm Vũ đến đón nàng sẽ không xa.
Nếu ngày đó đến, không biết nàng sẽ đối mặt với những tháng ngày không có Cổ Việt Đàn như thế nào.
Nàng thật sự không biết hắn có thích nàng thực sự hay không, nhưng còn nàng thì lại đặt hết tâm tư lên người hắn rồi.
"Tĩnh Thư, buổi tối nấu món gì vậy?"
Đột nhiên phía sau truyền đến một hơi ấm áp, Cổ Việt Đàn không biết lúc nào đã đứng đằng sau lưng của nàng.


"A" Tĩnh Thư bị giật mình, con dao trong tay vô ý cắt trúng tay mính, máu từ chỗ bị cắt trúng tuôn ra.
Cổ Việt Đàn kinh hoàng cầm lấy bàn tay bị thương của nàng, vội vã hỏi "Đau không?"
Đau! Không phải ngón tay đau, mà là tâm nàng đau.
Hắn kích động cầm tay nàng đi lại trong phòng bếp, không tóm được thứ gì có thể cầm máu cho nàng, nóng vội nói: "Đến phòng anh băng bó."
Tĩnh Thư không lên tiếng để mặc hắn kéo ra khỏi phòng bếp.
Cổ Việt Sâm mặt lộ vẻ tươi cười nghênh diện mà đến, "Tĩnh Thư, tối nay ăn cái gì?"
Cổ Việt Đàn trừng mắt Cổ Việt Sâm, "Vừa vào cửa cũng chỉ biết ăn, ngươi không thấy tay Tĩnh Thư bị thương sao?"
Cổ Việt Sâm mới phát hiện ra tay Tĩnh Thư đang bị Cổ Việt Đàn nắm lấy, ngón tay còn đang bị thương, "Tĩnh Thư, cô làm sao bị thương vậy?"
Văn Tĩnh Thư mím miệng cười khổ, "Không có gì, chỉ là không cẩn thận bị cắt trúng tay thôi."
"Không có gì?" Cổ Việt Đàn tức giận nói, "Dao rất nhiều vi khuẩn, nếu không xử lý cẩn thận sẽ rất dễ bị nhiễm trùng đó."
Văn Tĩnh Thư nhìn hắn tức giận, "Không nghiêm trọng như vậy, chẳng qua....."
"Em nhất định phải đợi cho sự tình phát sinh mới biết nghiêm trọng!" Hắn trong mắt bắn ra phẫn nộ cùng ánh mắt trách cứ, "Đi mau, băng bó xong, còn muốn đưa em đi bệnh viện tiêm phòng uốn ván."
Còn muốn đi bệnh viện? Có phải là rất khoa trương hay không?
"Không cần đi! Không tiêm đâu, đâu có nghiêm trọng như vậy."
"Không tiêm không được." Hắn lôi kéo nàng đi lên lầu hai.
Người đàn ông này khí lực vô cùng mạnh, bình thường hắn đã áp đảo nàng rồi, nay trong người lại đang nóng vội, Văn Tĩnh Thư căn bản không thể nào phản kháng, đành phải theo hắn đi lên lầu hai.



Có thể bạn sẽ thích:



Thử đọc