Món ăn riêng của bạn gái - Chương 2

Tác giả: Tạp Nhi

Cổ lão ba trong lòng thất kinh. Hiện tại Hoa Đạt đã không còn là công ty hóa chất Hoa Đạt trước kia sao?
“Con nói rõ xem nào?”
“Văn lão gia sau khi qua đời đem công ty giao cho con gái ông ta. Cô ta đã biến cả công ty thành công ty hồ đồ rồi , Cổ Việt Sâm khẽ lắc đầu, trên mặt hiện lên nụ cười khinh bỉ. “Đàn bà chính là đàn bà, Văn lão gia mà biết tình hình hiện giờ, không nhảy từ trong quan tài ra mới là lạ.”
Cổ lão cha nhìn đứa con lớn. “Thật sự tệ như vậy sao?”
“Đâu chỉ tệ? Công ty Hoa Đạt mau tuyên bố đóng cửa thì hơn.” Cổ Việt Đàn nói trào phúng.
Cổ lão ba nhìn ánh mắt cương quyết của đứa con lớn, trong lòng nổi lên chút ý khiêu chiến, xem tình hình hiện nay thì việc công ty Hoa Đạt rơi vào tay bọn họ chỉ là chuyện sớm hay muộn.
“Nếu muốn thu mua, các con có kế hoạch gì?” Đây là chỗ Cổ lão ba thấy khó hiểu nhất.
Nghe cha hỏi như vậy trong họng Cổ Việt Đàn phát ra tiếng cười.
Tiếng cười lọt vào tai Cổ lão ba khiến ông khó chịu, ông trừng mắt nhìn đứa con lớn mà quát “Câm miệng ..”
Tiếng quát của ông khiến cho Cổ Việt Đàn lẫn Cổ Việt Sâm kinh ngạc. Tính tình từ trước đến giờ của phụ thân rất tốt, sao đột nhiên lại tức giận?
“Ta cho các con tiếp quản tập đoàn nhưng không phải các con muốn làm bậy gì cũng được.”

Ba năm rồi, đây là lần đầu tiên cha phát biểu cảm tưởng, khiến hai anh em hắn vô cùng kinh ngạc.
Cổ Việt Đàn cố gắng kìm nén sự tò mò, mỉm cười với cha mình. “Ba, có phải là ba không tán thành việc chúng con thu mua Hoa Đạt không?”
Cổ lão ba thản nhiên nói : “Các con thu mua công ty gì ta cũng mặc kệ. Nhưng cũng không được khinh thường bọn họ, dù sao họ cũng có những ngày tháng huy hoàng.”
A, phụ thân lại bắt đầu phát huy tấm lòng Bồ Tát, hai người âm thầm thở hắt ra.
Cổ Việt Đàn mở miệng nói, “Ba chúng con không khinh thường công ty đó.”
“Là do công ty bọn họ làm ăn không tốt, đối với việc thu mua mà nói là đang cứu công ty bọn họ đó. Nếu chúng ta không thu mua sớm mà đợi bọn họ đóng cửa thì công nhân của Hoa Đạt sẽ bị thất nghiệp đó.” Cổ Việt Sâm lạnh lùng nói.
Cổ lão ba ném cho hắn một ánh mắt tức giận.
Cổ Việt Đàn thấy thế cũng lên tiếng : “Việt Sâm nói đúng đó ba, hiện tại nền kinh tế không tốt, rất nhiều công ty đóng cửa, chúng ta làm vậy sẽ khiến cho công nhân không bị thất nghiệp.”
Cổ Việt Đàn vừa nói, Cổ lão ba liền hết giận.
“Nói như vậy trong lòng ta rất thoải mái. Ta hy vọng đối với những người đang trong tình cảnh đáng thương này, các con không nên giậu đổ bìm leo.” (Nguyên văn là “bỏ thêm đá xuống giếng”, ý chỉ thấy người gặp nguy thì thừa cơ hãm hại.)
“Giậu đổ bìm leo?” Cổ Việt Sâm hét to một tiếng: “Ba, bọn con không làm chuyện giậu đổ bìm leo đâu!”
“Vậy sao?” Cổ lão ba cười lạnh, “Biết con không ai bằng cha mẹ. Cá tính mỗi người các con còn cần ta phải giảng rõ ra nữa sao? Ta chỉ muốn khuyên các con cần phải khoan dung độ lượng.”
Nói xong Cổ lão ba liền đứng dậy đi khỏi bàn ăn. Hai người đưa mắt ngơ ngác nhìn nhau.
Cổ Việt Sâm đột nhiên cười to : “Em cứ nghĩ ba không quản việc gì cả, hóa ra là mọi việc đều nằm trong tay ba cả.”
Cổ Việt Đàn cũng cười, “Thật không thể khinh thường lão ba được.”



“Việc thu mua công ty Hoa Đạt…” Nhìn thái độ của cha, Cổ Việt Sâm có chút do dự.
Cổ Việt Đàn cúi đầu suy nghĩ, “Việc thu mua công ty hóa chất Hoa Đạt, đột nhiên ba lại có ý kiến. Chuyện này nên tạm thời gác lại.”
“Tạm thời gác lại sao?”
Đại ca đã ngửi thấy mùi tiền, nhưng hôm nay anh ta lại vì cảm nhận của cha mà tạm hoãn dự án lại, Cổ Việt Sâm cảm thấy không thể tin nổi.
“Anh chuẩn bị khi nào thì nói lại chuyện này?” Cổ Việt Sâm hỏi anh cả.
“Theo tình hình này, để trấn an lòng lão ba, ít nhất cũng dăm ba bữa đi.” Cổ Việt Đàn khoanh chặt hai tay trước ngực, bên môi nhếch lên khẽ nở nụ cười kỳ quái.
Cổ Việt Sâm đã hiểu được ý của đại ca, cũng nhếch miệng mỉm cười quỷ quyệt.
Đã nói rồi mà!
Cổ Việt Đàn chính là Cổ Việt Đàn, làm sao anh ta bỏ qua được bất kỳ một cơ hội kiếm tiền nào! 



Có thể bạn sẽ thích:



Thử đọc