Món ăn riêng của bạn gái - Chương 11

Tác giả: Tạp Nhi

“Đây đâu phải là điều kiện? Đây rõ ràng là đem Tĩnh Thư đi làm con tin mà?”
Tâm Vũ hổn hển hướng về phía Cổ Việt Đàn hét lớn.
“Nếu như Văn tiểu thư nghĩ vậy, có gì là không thể? Cô hãy suy nghĩ một lát, nhìn về bốn phía xem có ai bỏ ra 2 triệu mà không nhúng tay vào việc của công ty không ? Cô xem tôi là tên ngốc hả?” Cổ Việt Đàn bình tĩnh hướng về phía Tâm Vũ nói.
“Từ trước đến nay tôi chưa bao giờ xem tiên sinh là tên ngốc, nhưng điều kiện này quả thực rất quá đáng.”
“Quá đáng ? Có sao ? Nói vậy Văn tiểu thư có nổi 2 triệu ở bên người sao?”
Đúng vậy, bên người Tâm Vũ bây giờ đương nhiên không có nổi hai triệu, nhưnng trong lòng nàng, Tĩnh Thư là bảo ngọc vô giá.
“Tôi sẽ không đem Tĩnh Thư đổi đi như vậy, chuyện hợp tác này của chúng ta coi như không thành rồi, xin mời tiên sinh về cho.” Tâm Vũ chán nản lắc đầu, ngón tay chỉ ra cửa.
“Văn tiểu thư nói vậy , hôm nay đã làm phiền.” Cổ Việt Đàn liền đứng dậy.
“Không, đợi một chút.” Tĩnh Thư từ nãy đến giờ không lên tiếng, nay đột nhiên lại cất giọng.
“Tĩnh Thư ?” Tâm Vũ ngạc nhiên nhìn em gái.

Chú ý: 1 Tháng Giảm 3-5kg Với Slimatic. 


Cổ vVệt Đàn chậm rãi xoay người đối mặt với Tĩnh Thư, trên mặt hiện ra một nụ cười, đôi mắt khiến cho người ta phải tim đập nhanh, như con sói chuẩn bị nuốt con cừu vậy, “Xin hỏi có việc gì chỉ giáo ?”
“Tôi sẽ đáp ứng điều kiện của tiên sinh, nhưng tiên sinh phải lập tức đầu tư 2 triệu.” Tĩnh Thư bình tĩnh đối diện với Cổ Việt Đàn.
Tâm Vũ nghe vậy liền hét lớn, “Tĩnh Thư em điên rồi à ? Tại sao lại đồng ý chứ?’
Cổ Việt Đàn không hề quan tâm đến phản ứng của Tâm Vũ, hai mắt nhìn chằm chặp vào Tĩnh Thư, “Được, tôi lập tức viết chi phiếu 2 triệu, ngày mai có thể lĩnh tiền bất cứ lúc nào.”
Để tỏ hết lòng muốn hợp tác của mình, Cổ Việt Đàn lập tức ngồi xuống rút chi phiếu ra viết.
“Không, chị không đồng ý. Không thể làm như vậy đuợc.” Tâm Vũ nắm lấy tay Tĩnh Thư lắc mạnh.
Kinh hoàng lẫn bi phẫn khiến trong mắt Tâm Vũ chảy ra hai hàng lệ.
Tĩnh Thư không hề để ý thấy Tâm Vũ đang khóc, hai mắt chỉ nhìn Cổ Việt Đàn đang viết chi phiếu.
Cổ Việt Đàn viết xong chi phiếu liền đưa ra truớc mặt của Tĩnh Thư “Đây là chi phiếu hai triệu.”
Tĩnh Thư liền cầm lấy chi phiếu, Tâm Vũ bị cả kinh liền lấy hai tay ôm lấy mặt Tĩnh Thư.
“Tĩnh Thư, chị không cho em làm như vậy.”
Nước mắt trào ra từ khoé mắt của Tĩnh Thư, nàng đau lòng nhìn chị gái, “Tâm Vũ, khó có dịp em có thể góp chút tài cán của mình cho Hoa Đạt, hơn nữa em chỉ là đi làm đầu bếp mà thôi.”
“ Không. Không, em không phải là đầu bếp mà là con tin.” Tâm Vũ vừa khóc vừa nói.
“Không cần biết là đầu bếp hay là con tin, chỉ cần Hoa Đạt có tiền đầu tư tiếp tục nghiên cứu sản phẩm mới, Tâm Vũ chị nhất định phải giúp Hoa Đạt thành công thì em sẽ quay về thôi mà.” Tĩnh Thư khóc nấc lên.
“Không, chị đã nói là không đồng ý.” Tâm Vũ kích đông ôm lấy cổ của Tĩnh Thư. “Từ nhỏ tới lớn chị em chúng ta không bao giờ xa nhau, huống chi hiện giờ, chỉ còn mỗi hai chị em.”


Tĩnh Thư hai mắt đã đầy lệ, “Chị cứ coi như em xuất ngoại.”
“Không… không … không… ô ô ô”
Hai chị em đột nhiên cùng nhau lên tiếng khóc lớn.
Cổ Việt Đàn nhìn thấy hai chị em khóc như vậy liền không kiên nhẫn nói, “Cũng không phải sinh ly tử biệt, cũng không phải từ nay không gặp mặt nhau nữa, có cần khóc lớn như vậy không?”
Văn Tĩnh Thư trong mắt có vài tia tức giận “Tiên sinh không hiểu tình cảm của chị em chúng tôi.” Nói xong Tĩnh Thư lại ôm Tâm Vũ khóc tiếp.
Cổ Việt Đàn từ từ thở ra, “Tôi biết hai chị em cô tình cảm rất tốt. Nhà của tôi cũng không cách xa nơi này lắm, lúc rảnh cô có thể trở về thăm chị của mình.”
Văn Tĩnh Thư bỗng ngưng tiếng khóc, ngẩnh đầu lên nhìn Cổ Việt Đàn.
“Tôi có thể trở về nhà thăm Tâm Vũ?”
“Vì sao lại không thể ? Tôi đâu phải sẽ ăn thịt cô đâu?” Cổ Việt Đàn gật đầu.
“Sao không nói sớm.” Tĩnh Thư lẩm bẩm vài tiếng, liền buông Tâm Vũ ra, khẽ cười, “Chị nghe rõ không? Em có thể trở về nhà mà.”
Tâm Vũ đương nhiên nghe thấy rõ, nhưng trong lòng vẫn cảm thấy ly biệt, vì trước đây khi trở về nhà có thể nhìn thấy Tĩnh Thư, nhưng bây giờ…..
Tâm Vũ nhìn Tĩnh Thư hỏi “Suy nghĩ kỹ chưa ?”
Văn Tĩnh Thư thật lòng cũng không muốn xa Tâm Vũ, nhưng lại nhìn vào tờ chi phiếu hai triệu, tự nói với lòng mình không thể thay đổi.
Tĩnh Thư trong lòng đã quyết, nhìn Tâm vũ cười, “Chị yên tâm, em sẽ không có chuyện gì đâu, em chỉ là một đầu bếp nhỏ, đối với Hoa Đạt lại không biết chuyện gì. Hoa Đạt phải trông cậy hết vào chị đó.”
Tâm Vũ thấy Tĩnh Thư đã quyết định liền nói, “Tĩnh Thư nếu hắn có ý xấu gì với em, hãy nói ngay với chị nha, cho dù phải bán Hoa Đạt chị cũng không để hắn có ý đồ xấu với em.”
“Được, nếu em bị khinh bỉ, em sẽ lập tức trở về nhà.” Tĩnh Thư lấy hai tay lau nước mắt trên mặt, rồi miệng lại nở một nụ cười.
“Xin hỏi hai vị tiểu thư, màn đưa tiễn này đến bao giờ mới chấm dứt đây?” Cổ Việt Đàn đứng ở bên cạnh, trong lòng đã hết kiên nhẫn rồi.
“Không cần anh quản.” Hai chị em đồng thời lên tiếng, hai người lập tức nín khóc mỉm cười.
Cổ Việt Đàn đã nói, lúc nào cũng có thể trở về nhà nên Tĩnh Thư chỉ cầm theo mấy bộ quần áo, theo Cổ Việt Đàn trở về nhà hắn.

Trong nhà họ Cổ bỗng chốc nổi lên một trận xôn xao, nhìn thấy Cổ Việt Đàn dẫn theo Tĩnh Thư về nhà, trong lòng tất cả mọi người đều tò mò với thân phận của nàng.


Nàng là ai ? Là bạn gái của Cổ Việt Đàn ?
Không thể nào! Từ bao giờ Cổ Việt Đàn lại thay đổi khẩu vị thích những cô gái béo tròn như thế này ?
Cổ Việt Sâm sau một hồi nhìn Tĩnh Thư từ trên xuống dưới liền bật cười thành tiếng, “ Sao anh lại mang về một Dương Quý Phi thế này?”
Ông Cổ cũng không chịu được sự tò mò trong lòng, cũng lên tiếng hỏi “Vị tiểu thư này là ai vậy? Sao con lại mang cô gái này về nhà?”
Cổ Việt Đàn nhìn bộ mặt tò mò của cả nhà với một con mắt giễu cợt.
“Cô ấy là đầu bếp riêng của con.”
“Đầu bếp riêng?”
Mọi người trong nhà họ Cổ nghe xong nhất loạt đều kinh hô.
“Con muốn đổi đầu bếp sao không nói một tiếng? Bây giờ đầu bếp kia phải làm như thế nào? Ông Cổ rất bực vì việc làm tiền trảm hậu tấu của cậu con trai liền quát một tiếng.
“Con không muốn đuổi việc ai cả, chỉ là mời thêm một vị đầu bếp về thôi mà.”
Lại thêm một vị nữa? Trong nhà không phải đã có 3 vị đầu bếp rồi hay sao? Cần thêm một vị làm gì?
Ông Cổ nhịn không được liền trừng mắt nhìn con một cái, “Trong nhà có bốn vị đầu bếp, bộ con định mở nhà hàng ăn hay sao?”
“Cha đừng giận, cô ấy chỉ là đầu bếp của riêng con thôi.” Cổ Việt Đàn giải thích.
“Đầu bếp riêng?” Ông Cổ vừa giận vừa ngạc nhiên.
“Việc này là sao? Trong nhà còn phân biệt nhà nước với tư nhân hay sao?”
“Chị của cô ấy vay con hai triệu….”
“Tâm Vũ không phải vay của anh, đừng quên, là anh đồng ý đầu tư cho Hoa Đạt.” Tĩnh Thư không để ý đến mọi người xung quanh, nghiến răng nghiến lợi cãi lại.
Đầu tư ? Hai triệu ?
Mọi con mắt trong nhà đều dồn về phía Cổ Việt Đàn.
Ông Cổ đi đến trước mặt của Tĩnh Thư. “Tiểu thư, vừa rồi ta nghe cháu nhắc đến Hoa Đạt, cho ta hỏi có phải Công ty hoá chất Hoa Đạt hay không?”
“Đúng vậy.” Tĩnh Thư chậm rãi gật đầu, trả lời vấn đề.
“Vậy cháu với Công ty Hoa Đạt có quan hệ gì?” Ông Cổ cẩn thận hỏi lại.
“Đó là của bố chúng cháu để lại cho hai chị em.”
Ông Cổ nghe vậy trên môi nở nụ cười hài lòng. Hoá ra đây là con gái của Văn lão gia.
Nhưng sao lại là đầu bếp riêng cho Cổ Việt Đàn, xảy ra chuyện gì vậy ?
Ông Cổ nhìn chằm chặp vào Tĩnh Thư, “Cháu đến nhà ta có chuyện gì? Tại sao cháu lại đến đây làm đầu bếp riêng cho Cổ Việt Đàn?”
“Đây là một trong những điều kiện, Cổ tiên sinh sẽ đầu tư vào Hoa Đạt hai triệu, cháu phải đến nhà làm đầu bếp riêng cho Cổ tiên sinh đến khi nào Hoa Đạt làm ăn có lãi mới thôi.” Tĩnh Thư không chút giấu diếm nói ra hết toàn bộ.
Ông Cổ bây giờ đã hiểu hết, quay lại nhìn con trai lớn.



Thử đọc