Minh Tinh Kiêm Tổng Giám Đốc - Chương 26

Tác giả: Đạm Mạc Đích Tử Sắc

Ngày hai mươi tám tháng năm.
Người chưa từng có thói quen viết nhật ký như mình hôm nay lại mua một quyển nhật ký để ghi chép, chuẩn bị viết lại những ngày tháng mình sống cùng Thác bởi mình hy vọng đến tương lai, khi mà hai chúng tôi đều tóc bạc trắng xóa thì có thể cùng nhau đọc lại, cùng nhau cảm nhận lại những dư vị cùng nhau nếm trải ngọt bùi đắng cay này.
Lần đầu tiên bước vào căn phòng này cảm giác thật lạnh lẽo, u ám dày đặc. Nhưng hôm qua lúc anh gặp lại mình, mình đã phát hiện Thác không còn là người tựa như ánh mặt trời trước kia nữa, anh đã trở nên lạnh lũng, thậm chí còn vô tình, mình biết tất cả đều do hận mình mà nên, vì sáu năm trước bất đắc dĩ đã khiến anh trở nên như vậy. Vì thế, ngay từ lúc bắt đầu mình đã tự thề với bản thân mình rằng những ngày tiếp theo dù có vất vả như thế nào, dù có nhiều uất ức như thế nào mình cũng sẽ nhẫn nhịn, mình muốn mang anh ôn nhu trở lại là một Trạc Thác tràn ngập yêu thương.
Vẫn là ngày Hai mươi chín tháng năm.
Nắng đang chiếu vào nhưng tâm tình của mình đang rất phiền muộn, bất liaanj là bữa sáng hay bữa tối mình đều lấy hết tâm tư để bày tỏ nhưng đổi lại chỉ là sự lãng phí của anh. Nhưng, mình sẽ không bỏ cuộc, bữa nào cũng sẽ nấu những món mà anh thích nhất, mình tin cuối cùng có một ngày anh sẽ cùng mình thưởng thức, hơn nữa, ngày đó sẽ không còn lâu nữa.
Đêm nay lại rất khuya anh mới về, người toàn mùi rượu làm mình rất đau lòng. Để anh được ngủ thoải mái mình đã thay anh cởi hết quần áo, nhìn thân hình cường tráng làm mình trong nháy mắt đã bị mê hoặc và kích động.
Ngay từ lúc bắt đầu đến nơi này mình đã chuẩn bị sẵn tinh thần sẽ cùng anh hoan ái một lần nữa, nhưng không thể ngờ rằng lần đầu tiên lại là hôm nay. Không có mong muốn và sợ hãi, chỉ có sự chờ đợi. Khi anh tiến vào, phủ kín sáu năm trời cô độc của mình thật là thỏa mãn chờ đợi và mộng tưởng. Lúc này mình thật sự hạnh phúc, thật vui vẻ, thật kích động, hy vọng hạnh phúc và khoái hoạt này có thể là mãi mãi. Yêu anh, kể cả việc thỏa mãn anh đều là vì anh mà trả giá.
Ngày ba mươi tháng năm.
Hôm nay thời tiết râm mát, tâm tư mình như ánh mặt trời sáng lạn, nhưng lại làm mình chán ghét hình ảnh dâm ues, khiến mình như bước từ Thiên đường xuống Địa ngục vậy. Đọc trên tạp chí mình biết anh ấy đã từng có không ít tình nhân, mình cho rằng mình không bận tâm nhưng thật sự khi tận mắt chứng kiến lại phát hiện mình đang đố kỵ đến điên cuồng, thật sự rất muốn ૮ɦếƭ.
Tối qua mới cùng mình hoan ái, hôm nay anh lại cùng người phụ nữ khác hoan ái khiến mình rất đau lòng.
Lúc mình đau khổ nhất ông trời đã an bài cho mình gặp một tri kỷ - Mục Thuần, một chàng trai ôn nhu. Sự xuất hiện của anh ấy làm tương lai của mình càng tràn đầy hy vọng, để cho mình đang thêm hy vọng và chờ đợi vào Thác.
………………………………………………………..
Ánh nắng tươi sáng ngày mười sáu.
Những ngày tiếp theo đều là chìm trong bi thương, mỗi khi mình cho rằng Thác đã bắt đầu thay đổi thì lại phát hiện anh vẫn tàn khốc và vô tình như vậy, mình càng ngày càng không đoán được những gì anh đang nghĩ. Nhưng mình sẽ không buông xuôi, mình quyết định sẽ cho anh thêm một cơ hội nữa, cho anh thêm ít thời gian nữa.
Đứa bé đến đã ban cho mình một niềm tin to lớn. Đây là cơ hội của chúng ta, là hy vọng! Mình đây ông trời thương mình nên đã bù đắp cho mình một đứa bé!
Nhưng mình lại phát hiện ra một vấn đề, dường như Trạc Thác không hề mong muốn đứa bé này, có thể anh ấy vẫn còn giận chuyện đứa bé đã mất sáu năm trước. Vì vậy mình đã thầm nghĩ, ngày đứa trẻ này ra đời mình sẽ kể rõ với anh chuyện sáu năm trước, để anh hiểu rằng mình không có nhẫn tâm như vậy, mình cũng thương tâm không kém gì ai, nhưng vì anh mà mình phải làm như vậy, phải chịu đựng loại chuy tâm đau nhức.
Ngày chín tháng sáu u ám.
Hôm nay là quãng thời gian đay khổ và khó khăn nhất của mình, cả đời này mình sẽ vĩnh viễn không quên chuyện ngày hôm nay. Thấy dòng máu tươi quen thuộc chảy không ngừng, mình đau như đứt từng khúc ruột; nghe được do chính anh cố ý làm vậy mình cực kỳ đau khổ. Sáu năm trước chính mình bức ૮ɦếƭ đứa trẻ, sáu năm sau là anh tự tay Ϧóþ ૮ɦếƭ con của mình; việc này….tại sao lại như thế? Chẳng nhẽ do kiếp trước mình tội ác tày đình nên kiếp này ông trời muốn tra tấn và ђàภђ ђạ mình?
Ngày mười sáu tháng chín tâm trạng bất ổn.
Nhìn lên bầu trời xanh thăm thẳm, nhìn qua biển rộng mênh ௱ôЛƓ, lòng mình càng trở nên bàng hoàng day dứt. Tình yêu bắt đầu dao động nhưng mình không biết có nên tiếp tục kiên trì hay không. Mục Thuần nói, trong tình yêu mình quá ngốc, quá ngu ngơ, quá khờ khạo. Nhưng vì tình yêu này mà mình không ngừng cố gắng lấy lại lòng anh, mình yêu một cách hèn mọn, không hề chú ý đến tự tôn của bản thân, mình có cảm giác mình giống quái vật.
Cực kỳ bi ai, lại không rõ tại sao Trạc Thác lại ác độc như vậy, đến cả con ruột của mình cũng nhẫn tâm Gi*t hại. Nhưng khi nhìn bản tin trên TV mình mới phát hiện ra, hóa ra đều do tự mình đã tình, hóa một chút anh cũng không quan tâm đến con mình vì anh đã có một đứa con trai với Tiểu Di. Khó trách anh không hề do dự dùng con mình để báo thù.
Lúc này trong mình đã tràn đầy phẫn nộ, đau khổ và hối hận. Mình nghĩ bản thân đang phải trả giá liệu có đáng hay không. Đứa bé đã mất, nguyên nhân lại chính là do mình làm hại, do mình mềm yếu và ngu ngốc nên đã hại ૮ɦếƭ bọn trẻ. Thảo nào mà bọn trẻ cứ rời bỏ mình mà đi, là do mình không xứng làm mẹ.
Đột nhiên cảm thấy mệt mỏi quá, mệt mỏi quá, không bao giờ muốn tiếp tục nữa, nhìn mặt biển yên lặng rộng lớn, bỗng nhiên cảm thấy thật yên bình. Nếu có thể cùng ở đó với bọn trẻ để tận hưởng cuộc sống vui vẻ thì thật là tốt! Nhưng ông trời vẫn chưa trừng phạt mình đủ, ngay cả ૮ɦếƭ cũng không cho mình ૮ɦếƭ, buông lỏng cơ thể mệt mỏi mà sống lại.
Ngày hai mươi tháng chín : âm chuyển chuyện.
Khi mình quyết định sẽ cam chịu thì đột nhiên Trạc Thác lại chuyển biến. Anh đột nhiên ôn nhu và sủng nịnh làm mình cực kỳ không quen, nhưng lại có gì đó thoáng chờ mong và vui sướng. Thật sự trời sinh mình thấp hèn không có chí tiến thủ, một chút “ôn nhu”, một chút “Yêu nịnh” đã đánh đổ sự tín niệm trong lòng mình và rồi lại một lần nữa mình rơi vào tay giặc.
Mình lo lắng hỏi tại sao anh lại chuyển biến như vậy, nhưng lại chìm đắm trong nửa thật nửa giả nhu tình.
Tiêu Minh trở về làm mình trở nên vui vẻ một chút.
Tình bạn, tình thân, tình yêu đột nhiên đều xuất hiện ở bên cạnh, mình không biết khoảng thời gian tốt đẹp này sẽ duy trì được bao lâu, đối với ai đó lại lựa chọn làm một người trốn tránh “Ô quy”, thật là chìm trong mộng ảo hạnh phúc! Đến hôm nay, ông trời cuối cùng quyết định đem mình lên “Mai rùa!”
Ngày hai mươi tháng chín âm trầm.
Cái gì gọi là ngày đêm không ánh sáng, cái gì gọi là nhân sinh hắc bạch, coi như mình đều đã thử qua.
Yêu, dĩ nhiên đã chậm rãi biến mất, mình không khống chế được lòng mình nữa rồi, kiên trì sáu năm cho một tình yêu rốt cục cũng dần buông xuôi, không hề tiếc hận, không có thở dài, không có hối hận, phải chăng chỉ là thở dài một hơi. Đương nhiên đối với một người không hề lưu luyến, không hề để ý thì cuối cùng cũng hiểu được mọi chuyện rốt cục cũng đã xong.
Lúc này đây mình không bao giờ còn hoài niệm đối với tình yêu, có chăng chỉ là kết thân không bỏ nhưng mình càng nhớ ba đứa nhỏ vô duyên. Không biết bọn trẻ ở thế giới khác có được ăn no ngủ kỹ hay không, trên đời này bi thảm nhất là cô nhi, ý định đi tìm bọn trẻ càng trở nên mạnh mẽ. Bỏ bọn trẻ là do mình bất đắc dĩ buộc phải lựa chọn như vậy, trở lại bên chúng để bù đắp lại, đây có thể trong phạm vi mình có thể làm.
Hai bên đều là tình thân, cha mẹ có thể chăm sóc lẫn nhau, mình cũng yên tâm về họ. Nhưng những đứa con của mình, chúng thật đáng thương, còn nhỏ mà đã phải chịu cô độc không có người chăm sóc, vì vậy mình quyết định lựa chọn chúng, mình muốn đến Thiên đường tìm bọn trẻ. Ở đây chỉ có thể âm thầm nói tiếng xin lỗi với cha mẹ, nếu có kiếp sau chắc chắn mình sẽ báo đáp công ơn nuôi dưỡng của họ!
Đàn ông không dễ khóc, chỉ là chưa tới lúc thương tâm mà thôi. Xem hết cả quyển nhật ký, Trạc Thác vô cùng đau đớn, hai hàng nước mắt lăn dàn trên má, anh hối hận vô cùng. Lúc này anh mới phát hiện mình đã tàn nhẫn như thế nào, vô tình như thế nào; hóa ra cô ấy hoàn toàn không hề thay đổi, vẫn một mực yêu mình; là do mình lại một lần nữa tàn nhẫn đem nàng bức đến vực sâu.
“Không, Vũ nhi, em không thể vứt bỏ anh, em không thể cứ như vậy mà đi.” Anh không ngừng kêu gào, ném quyển nhật ký đi, anh lao ra phòng khách chuẩn bị chạy ra khỏi nhà thì phát hiện bà Thẩm đang đứng trước cửa ra vào, còn có cả Thẩm Lạc Chính cũng tới.
“A Thác, Tiểu Vũ rốt cuộc bị làm sao vậy?” Bà Thẩm bước vào nhà, bối rối hỏi. Mặt Thẩm Lạc Chính cũng đầy lo lắng nhìn anh.
Trạc Thác lau khô nước mắt, cầm lấy bức thư trên bàn đưa cho ông.
“Cha, mẹ, đầu tiên cho con gái gửi lời xin lỗi tới hai người. Cơ thể con là được cha mẹ ban cho nên con không có quyền phá hủy nó những xin hãy tha lỗi cho con gái bất hiếu, xin tha thứ cho sự trốn tránh và ích kỷ của con. Vì cuộc sống này con không thể nào chấp nhận được, con thật sự rất mệt mỏi, rất mệt mỏi………
Mẹ, con nhớ mẹ đã từng nói, đối với tình yêu chỉ có trả giá thì sẽ nhận được hồi đáp. Con đã dùng quãng thời gian sáu năm để trả giá nhưng dường như con không hề chiếm được bất kể hồi đáp nào, đổi lại là những lần đau khổ do bọn trẻ cứ lần lượt rời đi.
Con từng nghe nói trên đỉnh Phi Hà có tiên khí ngưng tụ, chỗ đó có thể thông đến Thiên đường, nghe nói người vô tội sau khi đe về cõi tiên sẽ được lên Thiên đường, con chỉ mong rằng mình có thể qua được chỗ đó để lên Thiên đường tìm bọn trẻ của con.
Cha, mỗi lần nhìn người con lại thấy áy náy trong lòng nhưng từ trong đáy lòng con không hề khó chịu, con rất muốn nói với cha rằng con không hề hận người, nhưng không biết tại sao lời nói không thể toát ra. Năm đó, người ép con phải bỏ đi đứa nhỏ, khoảng thời gian đó con thật sự rất hận người, nhưng lúc người nhảy từ tòa nhà cao tầng xuống thì tất cả mọi uất hận đều đã tan biến.
Hôm nay, đối với cha mà nói con gái thật có lỗi. Từ nhỏ cha đã yêu thương con, luôn đặt kỳ vọng vào con, nhưng vì sự tùy ý của mình mà còn đã làm cha thất vọng, nếu như có thể giữ cho thân mình trong sạch thì Tư Đồ gia sẽ không hủy bỏ hôn lễ thì tập đoàn Thẩm thị cũng sẽ không bị phá sản, cha cũng sẽ không nhất thời nghĩ quẩn mà muốn tự sát. Mỗi khi chứng kiến cha suy sụp tinh thần không gượng dậy được, bộ dạng khập khễnh con đều cảm thấy cực kỳ áy náy. Gần đây cha cố tỏ ra bình thường để giấu đi vẻ mệt mỏi mà khi cha đã mất đi tất cả.
Cha, mẹ, xin hai người đừng đau lòng, xin hãy để con tự ý quyết định một lần nữa, xin hãy để con làm một người nhát gan. Nếu có kiếp sau, con nhất định sẽ lại làm con gái của hai người, nhất định sẽ tuyệt tình tuyệt ái, một mực phụng dưỡng hai người đến già, đem tất cả tình cảm của cả đời này để bù đắp lại cho hai người.
Từ nay về sau, nếu hai người có nhớ đến con thì hãy đến thăm con vào ngày này hàng năm, đến núi Phi Hà, ngẩng đầu lên nhìn trời, không chừng có thể nhìn thấy con và bọn trẻ ở đó.
Nhưng, xin đừng lo lắng về cuộc sống sau này, A Thụy đã đồng ý với con từ nay về sau sẽ coi hai người như cha mẹ của anh ấy, anh ấy sẽ thay con phụng dưỡng hai người. Không ngờ rằng khi còn sống con đã nợ anh ấy, sau này vẫn là nợ anh ấy! Xin anh giúp con chuyển lời với A Thụy, xin hãy tha thứ cho con vì ra đi mà không từ giã, chúc A Thụy cả đời bình an.
Còn nữa, Mục Thuần, cha mẹ cũng nói với anh ấy rằng Tư Vũ vĩnh viễn sẽ không bao giờ quên, dù có ở nơi nào thì con cũng sẽ nhớ rõ sự yên bình từ bên kia bờ biển, một bức tranh bình thường của một chàng trai đang vì tri kỉ của mình mà đau khổ.
Cuối cùng, xin hãy bảo trọng! Một lần nữa xin hãy nhận lời xin lỗi của con gái, xem như con đã tìm được sự giải thoát khỏi khổ sở, khỏi bi thương – con gái bất hiếu Tư Vũ tuyệt 乃út!”
Bà Thẩm xem hết lá thư như sét đánh ngang tai, nhất thời không chịu được mà hôn mê. Ông Thẩm vội vàng bình tĩnh lại, nhìn về phía bà Thẩm trên ghế salon hô hoán.
Trạc Thác nhặt lại bức thư, nhìn lại lần nữa, trong thư ai cô cũng nhắc đến chỉ trừ anh. Tại sao lại như vậy? Chẳng nhẽ đến ૮ɦếƭ cô ấy cũng không đồng ý nhớ đến mình nữa?
“Không, anh không muốn em ૮ɦếƭ, mạng của em là của anh, không có sự cho phép của anh, em tuyệt đối không thể ૮ɦếƭ được!” Thần sắc tuyệt vọng lập tức biến thành bi phẫn, đôi mắt đen láy nhìn chằm chằm ba chữ “Núi Phi Hà”.
Điện thoại đột nhiên vang lên, anh vội vàng bắt máy, là Trương Thiên Minh gọi tới. Cúp điện thoại, anh vội vàng nói một câu: “Bác chăm sóc bác gái, con đi tìm Vũ nhi.”
“Đợi một chút!” Thẩm Lạc Chính đột nhiên gọi anh lại “Tiểu Vũ, cho tới giờ chưa hề phản bội con, tất cả đều là do ta…..Là ta ép nó làm như vậy, vì để con được yên bình sinh tồn ở thế giới này, con bé mới chấp nhận sự uy Hi*p của ta.” Nhớ lại năm đó mình hèn hạ, cố chấp, Thẩm Lạc Chính vô cùng hối hận.
Mặt mũi Trạc Thác đầy phức tạp nhìn ông, sau đó xoay người nhanh chóng lao ra khỏi cửa.
Ở ngoại ô thành phố G, có một tòa nhà sừng sững khí thế, có một ngọn núi cao tên là Phi hà. Núi Phi Hà chẳng những cảnh sắc đẹp đẽ, hấp dẫn người ta chính là sự thần bí nơi đây. Nghe nói, thần tiên từng xuất hiện ở nơi này; nghe nói, nơi này cũng là nơi cầu duyên phận tốt đẹp. Thất nguyệt bảy ngày hàng năm, rất nhiều nam thanh nữ tú đến đây, không ngại gian khổ leo đến đỉnh núi chỉ để cầu được tình yêu.
Vách núi Phi Hà nhìn từ xa giống như Nhiễm Hồng Hà, đến gần thì sắc thái sặc sỡ, có rất nhiều vách núi, vách đá như đao gọt phủ như chỉ trời xanh; sơn gian cao hạp u cốc, cỏ mọc tươi tốt, thanh nhã yên tĩnh, phong trần bất nhiễm.
Hôm nay Núi Phi hà không biết tại sao lại đặc biệt yên tĩnh, hơn nữa lại còn có những vết chân hiếm thấy. Chỉ có một cô gái mỹ lệ mặc chiếc váy dài màu trắng, dọc theo con đường nhỏ uốn lượn khúc chiết mà mò lên đỉnh núi. Con đường nhỏ hai bên cây cối mọc xanh tốt, không khí đặc biệt tươi tốt làm người ta cảm thấy u nhã đến yên lặng, như thể đưa bản thân mình vào thế giới không tiếng động vậy.
Cô gái xinh đẹp đến đỉnh núi đã sớm đổ mồ hôi đầm đìa, cô đứng trên đỉnh núi quan sát xuống dưới, mây trắng tràn ngập, mây mù lượn lờ, trong lúc này màu xanh điềm tĩnh làm người hướng về, các dãy núi trùng điệp như một dải lụa Phỉ Thúy đầy màu sắc đi thông đến Thiên đường.
Cô nhẹ nhàng ngửa mặt lên, từng làn gió nhè nhẹ thổi vào mặt, những đám mây trước mắt như có thể chạm vào được, trong đầu cô lại hiện lên những hình ảnh làm con người trở nên thống khổ mà ngọt ngào. Cuối cùng, cô tiến lên vài bước, nhắm chặt mắt lại, cả cơ thể hướng về phía trước, cả người rơi vào đám mây đó.
“Đừng!” Vừa leo lên đỉnh núi Trạc Thác thấy hình ảnh làm lòng người đau xót, anh tuyệt vọng kêu to chạy như bay đến, anh dùng kinh công rồi thả người nhảy theo xuống, ý muốn bắt lấy thân hình màu trắng đang rơi. Khi anh sắp bắt được cô, đột nhiên phát hiện vấn đề rất nghiêm trọng, không xong rồi, tại sao khinh công lại đột nhiên biến mất? Do trọng lực tác dụng, anh lại phát hiện mình đã lướt qua bóng dáng màu trắng, khoảng cách càng ngày càng xa, anh ngửa mặt lớn tiếng gào thét: “Vũ nhi, vũ nhi!”
Tư Vũ mở to mắt ngây ngốc nhìn anh, sau đó lại nhắm mắt lại và tiếp tục rơi.
“Vũ nhi….Vũ nhi….” Trong sơn cốc truyền đến từng đợt từng đợt tiếng gào thê lương, cuối cùng tất cả trở lại yên bình.
Theo dõi page để cập nhật truyện hay

Thử đọc