Minh Hôn Cái Đầu Anh Á - Chương 09

Tác giả: Mị Tinh Nhân

"Thiếu phu nhân, cô gọi tôi là thần côn hình như có chút không lễ phép lắm!" Người đàn ông mặc áo kiểu Tôn Trung Sơn cười nói.
Lương Ý bĩu môi, hừ lạnh một tiếng, "Không gọi ông là thần côn, chẳng lẽ gọi ông là Giáo chủ tà giáo?"
Khuôn mặt tươi cười của người đàn ông mặc áo kiểu Tôn Trung Sơn cứng ngắc, "Thiếu phu nhân vẫn nên gọi tôi là thần côn thì hơn. Nghe vậy còn đỡ hơn chút."
"Tôi có nên cảm ơn ông không?" Lương Ý cười từ tốn, nói.
"Phu nhân không cần khách khí." Người đàn ông mặc áo kiểu Tôn Trung Sơn mỉm cười lễ phép, bỗng nhiên ngồi xổm người xuống, nhặt đồ thiêu đốt thành giấy trên mặt đất lên, bỏ vào trong bình nhỏ.
"Đại sư Cố."
Không biết mẹ Sở đi xuống từ khi nào, đứng ở đầu cầu thang trước phòng khách biệt thự, quản gia đuổi theo sau lưng bà.
"Phu nhân." Người đàn ông mặc áo kiểu Tôn Trung Sơn đứng lên, gật đầu hướng mẹ Sở.
Mẹ Sở liếc mắt nhìn người đàn ông mặc áo kiểu Tôn Trung Sơn xong, tầm mắt chuyển dời đến trên người Lương Ý thỉnh thoảng liếc trộm bên ngoài sân.
"Không phải tôi bảo các người mang thiếu phu nhân đến phòng dưới đất à? Tại sao thiếu phu nhân vẫn còn ở nơi này?" Giọng mẹ Sở mang theo ý trách cứ, chất vấn cô gái cương thi số 2 "may mắn sống sót".

Chú ý: 1 Tháng Giảm 3-5kg Với Slimatic. 


Cô gái cương thi số 2 vẫn không nói chuyện, ngược lại người đàn ông mặc áo kiểu Tôn Trung Sơn bên cạnh giải thích, "Phu nhân, vừa mới xảy ra một chút chuyện ngoài ý muốn. Người giấy tiểu Trát bị thiêu cháy."
"Thiêu?" Mẹ Sở hơi nhíu lông mày.
"Người giấy tiểu Trát?" Lương Ý kêu lên.
"Việc rất nhỏ thôi." Người đàn ông mặc áo kiểu Tôn Trung Sơn dường như không muốn giải thích quá nhiều.
Mẹ Sở cũng không muốn làm khó ông ta, "Mang phu nhân tới phòng dưới đất." Bà hướng về phía cô gái cương thi số 2 phân phó.
Cô gái cương thi số 2 nghe vậy, lập tức đi lên trước nắm lấy tay Lương Ý, chuẩn bị mang cô rời đi. Lương Ý không chịu đi vào khuôn khổ, liều mạng giãy giụa, đám người hầu bên cạnh thấy thế, đi lên trước, hợp lực bắt lấy cô.
"Buông tôi ra! Tôi không muốn đi phòng dưới đất!" Lương Ý giãy dụa thân thể, muốn tránh thoát trói buộc của mọi người.
Người đàn ông mặc áo kiểu Tôn Trung Sơn nhìn tất cả xảy ra trước mắt không nói, phía sau ông ta còn có người đàn ông lưng gù hình như là bị cố định, động cũng không dám động.
"Phu nhân! Không xong rồi, thiếu gia, thiếu gia nổi điên!"
Một người đàn ông tóc tai rối bời, bộ mặt kinh hoảng vóc dáng thấp lùn lảo đảo chạy từ hành lang đến, trên mặt anh ta còn có vài vết máu, vết máu kéo dài từ gò má phải đến gò má bên trái xuống tận dưới cổ, máu tươi vẫn còn chảy róc rách.
Mẹ Sở cả kinh, lập tức xoay người lại, hỏi, "Rốt cuộc thiếu gia thế nào?"
"Thiếu gia, thiếu gia tỉnh lại sau đó không thấy thiếu phu nhân đâu, liền, liền nổi giận, còn làm mặt tôi. . . . . ." Người đàn ông thấp bé nói chuyện đứt quãng, dường như còn chưa phục hồi tinh thần lại từ trong kinh sợ.
Sắc mặt mẹ Sở nhất thời trắng bệch.
"Phu nhân, mau bảo tất cả những người giúp việc này rời khỏi phòng khách. Đến lúc đó thiếu gia sẽ men theo hơi thở tìm đến chỗ thiếu phu nhân, nhưng nếu như có người khác sống ở đây, chỉ sợ đến lúc đó những người này. . . . . . Cũng không sống được." Người đàn ông mặc áo kiểu Tôn Trung Sơn lạnh lùng liếc nhìn người hầu ở phòng khách.
Đám người hầu nghe được lời này, không khỏi hai mặt nhìn nhau, trong lòng đều sợ không dứt, nhưng ngại vì phu nhân chưa ra lệnh, cũng không dám tự mình rời đi.


Mẹ Sở hé miệng, nghiêm nghị ra lệnh, "Toàn bộ rời đi."
Lương Ý bị buông ra, tất cả người giúp việc sơ tán như chim muông, phòng khách ban đầu đầy ắp cả người lúc này trở nên rỗng tuếch.
"Cậu cũng rời đi." Người đàn ông mặc áo kiểu Tôn Trung Sơn quay đầu, hướng về phía người đàn ông lưng gù sau lưng ông ta nói.
Người đàn ông lưng gù gật đầu, ngay sau đó vẻ mặt hốt hoảng đi ra khỏi phòng khách.
"Thiếu phu nhân, như thế này, cô phải an ủi thiếu gia một chút" Người đàn ông mặc áo kiểu Tôn Trung Sơn cười ôn hòa, không biết trong tay cầm thứ gì, hướng giữa không trung bung ra, năm màu lóe lên dưới ánh đèn rồi biến mất không thấy bóng dáng.
"Rốt cuộc ông đang làm gì?" Lương Ý cắn răng hỏi.
"Phu nhân, mau xuống đây. Thiếu gia sắp đến phòng khách. Bà đứng ở đó sẽ rất nguy hiểm, đứng ở sau người tôi đi." Người đàn ông mặc áo kiểu Tôn Trung Sơn không để ý tới câu hỏi của Lương Ý, ngược lại hướng về phía mẹ Sở đứng ở cầu thang nói chuyện.
Mẹ Sở và quản gia liếc mắt nhìn nhau, quyết định nghe theo lời ông ta.
Hai người mới vừa đi tới phía sau ông ta, Lương Ý lại đột nhiên phát hiện mình thế nhưng đứng ở đằng trước tất cả mọi người, cô không khỏi trợn to hai mắt, "Các người để cho tôi đứng ở đằng trước là có ý gì? Để cho tôi chết đầu tiên sao?"
"Thiếu phu nhân, thiếu gia sẽ không thương tổn cô." Người đàn ông mặc áo kiểu Tôn Trung Sơn nói tràn đầy tự tin.
"Lời này của ông cũng thật đáng yêu." Lương Ý không nhịn được chọc ông ta.
Vào lúc Lương Ý vừa dứt lời, chẳng biết lúc nào Sở Du đã tới phòng khách. Lúc này tròng mắt anh đỏ thắm mang theo đầy sát khí, toàn thân tản ra hơi thở lạnh lẽo, ngón tay nhọn thon dài vẫn còn chậm rãi nhỏ máu xuống.
"Tiểu Du. . . . . ."
Mẹ Sở muốn đi lên, nhưng bị quản gia ngăn cản.
Máu không ngừng nhỏ giọt xuống đất phát ra tiếng vang "tí tách", bốn phía yên tĩnh trừ tiếng máu rơi xuống đất ra cũng chỉ có thể nghe được tiếng tim mình đập.
Anh chậm rãi đi tới chỗ Lương Ý, Lương Ý không tự chủ được lui về phía sau một bước, lại phát hiện phía sau giống như là có đồ gì cản trở đường lui của mình, cô quay đầu nhìn lại, phía sau cũng không có cái gì gọi là "bình phong".
"Thần côn, ông đã làm gì?"
"Thiếu phu nhân, thiếu gia sẽ không làm tổn thương cô nhưng không có nghĩa là sẽ không làm tổn thương chúng tôi. Cho nên để đảm bảo an toàn, tôi tự xây cho mình một hàng rào chứ sao."
Lương Ý tức giận đằng đằng nhìn chằm chằm "hàng rào" sau người đàn ông, phẫn hận khó tiêu.
Một cỗ lạnh lẽo thấu xương nhất thời dâng lên từ cổ tay Lương Ý, cô khó khăn giãy dụa cổ của mình, nửa hí mắt, cẩn thận từng li từng tí xem xét "người" trước mắt.


"Em đi đâu?"
Câu hỏi lạnh lẽo khiến thân thể Lương Ý không tự chủ được nổi da gà.
"Tôi. . . . . ."
"Tiểu Du." Mẹ Sở thừa dịp quản gia không chú ý, chạy ra khỏi "hàng rào".
"Phu nhân ——"
Quản gia và người đàn ông Tôn Trung Sơn kinh hãi, mà Sở Du nắm chặt tay Lương Ý, tròng mắt đỏ thắm chợt sáng lên, nhanh chóng buông Lương Ý ra, như dã thú hiện đầy cảm giác hưng phấn khi phát hiện ra con mồi. Vào lúc Lương Ý còn chưa có hồi hồn lại, năm ngón tay thon dài lớn lên bằng tốc độ kinh người, móng tay bình thường vô hại trong nháy mắt biến thành sắc bén kinh người.
"Phu nhân ——"
Nói thì chậm nhưng xảy ra rất nhanh, móng tay Sở Du dài ra chợt hướng gò má mẹ Sở vạch xuống, nổi bật ở dưới ánh đèn, móng tay sắc bén lóe ra ánh lạnh, Lương Ý nhất thời ngây người.
Máu chảy róc rách nước từ trên khuôn mặt tinh xảo của mẹ Sở xuống, bà hình như hoàn toàn không nghĩ tới con trai của mình sẽ ra tay với mình, chỉ ngây ngốc tại nguyên chỗ, hoàn toàn không biết né tránh.
Mùi máu tanh hình như kích thích giác quan của anh, anh càng trở nên hưng phấn hơn, tròng mắt đỏ thắm càng thêm sáng, lần này móng tay thế nhưng hướng cổ mẹ Sở vạch xuống, mắt thấy mẹ Sở có thể mất đi tính mạng, Lương Ý theo bản năng dùng hết toàn lực đẩy Sở Du, móng tay chụp trượt, anh tức giận ngẩng đầu, chậm rãi vươn tay hướng cô. . . . . .
Nhà họ Lương
"Anh, đây là cái gì?" Lương Tư run rẩy buông gương trong tay xuống.
Cha Lương không rõ chân tướng, "Tiểu Bân, rốt cục là xảy ra chuyện gì? Không phải nói có cảnh sát tới sao? Sao lại không mở cửa?"
"Cha, phía ngoài không phải cảnh sát." Lương Bân giải thích.
Cha Lương nhíu mày, "Không phải cảnh sát vậy là ai?" Chẳng lẽ còn có thể có thứ khác?
"Cha, đó không phải là người. Chúng ta đừng mở cửa." Lương Bân ngồi xổm người xuống trấn an Đa Đa, lúc này Đa Đa đã không còn kêu nữa, nhưng bộ dáng nhe răng trợn mắt thật là dọa người.
"Tiểu Bân, con nói không phải là người? Này, không phải là người thì sao nhấn chuông cửa. Đây rốt cuộc là thế nào?" Lúc này cái trán cha Lương toát ra một tầng mồ hôi hột thật mỏng, tuy nói chuyện này có chút không thể tưởng tượng nổi, nhưng ông vẫn quyết định tin tưởng con trai mình, dù sao gần đây nhà bọn họ không bình yên.
"Anh, anh nói đi, vật kia có phải là do thuật sĩ bắt tiểu Ý đi phái tới hay không?" Lương Tư phỏng đoán.
Lương Bân suy tư một hồi, xác thực có khả năng này, chỉ là, mục đích của kẻ đó là gì?
"Tiểu Bân, điện thoại cục công an gọi tới. . . . . . Có khả năng là giả hay không?" Cha Lương nhớ tới cuộc điện thoại kỳ hoặc đó, dù sao thời gian quá ngắn, quả thật khiến người ta hoài nghi.
Lương Bân nghe vậy, cả kinh, lấy điện thoại di động ra, nhanh chóng gọi, "Xin chào, xin hỏi đây là công an phải không?"
"Đúng vậy. Xin hỏi ngài có việc gì cần trợ giúp sao?"
"Tôi là Lương Bân, có phải trong cục công an sẽ phái người tới điều tra về vụ án mất tích của em gái tôi phải không?"
"Đúng vậy. Bọn họ đã lên đường, sẽ tới rất nhanh."
Lương Bân cầm điện thoại di động, ánh mắt có chút ngốc trệ.
"Tiểu Bân, thế nào?" Cha Lương thấy anh ta có cái gì không đúng, vội hỏi.
Lương Bân chưa lấy lại tinh thần, cho đến khi bên kia điện thoại truyền đến câu hỏi lần nữa, "Lương tiên sinh, xin hỏi còn có chuyện gì nữa không?"
"A, không có. Cám ơn." Anh ta đần độn cúp điện thoại.
"Anh, là thật sao?" Lương Tư hỏi.
Lương Bân gật đầu nặng nề, Lương Tư ngạc nhiên, đầu ngón tay hơi run rẩy chỉ chỉ bên ngoài cánh cửa, "Anh, vậy bên ngoài thực chính là. . . . . . Cảnh sát sao?"
"Tiểu Bân. . . . . ."
Lương Bân lắc đầu, "Không thể nào, nếu như là cảnh sát, chuyện gương kia giải thích thế nào." Người sống không thể không thấy ở trong gương, chỉ có những vật kỳ quái mới có thể không thấy.
"Dinh dong! Dinh dong!"
Chuông cửa vang lên lần nữa, Lương Tư đột nhiên quay đầu, nhìn cánh cửa, lúc này cô kinh ngạc phát hiện, Đa Đa thế nhưng khôi phục bộ dáng bình thường, cũng không nhe răng trợn mắt.
"Đa Đa, mày. . . . . ."
Lương Bân cũng phát hiện Đa Đa đã khôi phục trạng thái bình thường, vẻ mặt như có điều suy nghĩ. Hồi lâu, anh lướt qua Lương Tư, dứt khoát dùng vặn tay nắm cửa!
"Anh, làm sao anh. . . . ."
"Tiểu Bân!"
Không biết ngủ mê bao lâu, lúc Lương Ý tỉnh lại đã là rạng sáng 3 giờ hơn, trên người cô quấn đầy băng gạc màu trắng, vị trí trái tim còn mơ hồ có thể thấy một mảnh đỏ thẫm, cô khó chịu hơi động đậy thân thể, trái tim như châm đâm trong nháy mắt chiếm cứ tất cả các tế bào của cô, đau đớn khiến trán cô toát ra từng giọt mồ hôi lạnh. Đoán chừng vết thương nơi trái tim hẳn là do lúc Sở Du nổi điên "vạch" ra, mình không có chết.
"Tiểu Ý."
Tiếng kinh hô hốt hoảng của Sở Du vang lên, lúc này Lương Ý mới kinh ngạc phát hiện anh nửa quỳ trước đầu giường của mình, thân thể căng thẳng, vẻ mặt hốt hoảng, sắc mặt còn tái nhợt hơn so với hai ngày trước.
Lương Ý thấy anh thì thân thể không tự chủ được dời về phía sau một chút, giữ vững khoảng cách với anh.
"Tiểu Ý, đừng sợ anh." Anh nhắm mắt lại, trong lời nói mang theo nghẹn ngào và khổ sở, lát sau, anh chợt mở mắt, trong con ngươi mang theo mong đợi cùng hưng phấn, giơ tay lên, "Anh bắt bọn nó bồi tội với em có được không?"
Lương Ý trợn to hai mắt, không thể tin, tự lẩm bẩm, "Anh điên rồi. . . . . ."
"Đều là bọn nó không tốt, bọn nó làm em bị thương, anh bỏ bọn nó đi, em sẽ không sợ anh, đúng không?" Trong giọng nói tràn đầy thận trọng và mong đợi, anh tựa như đứa bé, rất sợ mình không cẩn thận nói bậy khiến cha mẹ trách mắng.
Lương Ý yên lặng không nói, bởi vì cô thật sự theo không kịp đầu óc của anh, chỉ một thoáng cũng quên mất sợ anh.
"Anh sẽ bỏ bọn nó đi, tiểu Ý, em tha thứ cho anh có được không?" Anh tự tay, nhẹ nhàng kéo kéo ống tay áo của Lương Ý, thấp thỏm lo âu cầu xin cô.
Lương Ý đột nhiên nâng tay đẩy bàn tay anh ra, thân thể run run, tiếp tục kéo thân thể yếu đuối vào sát góc tường.
Sở Du lẳng lặng nhìn cử động lui về phía sau của cô, ánh mắt đờ đẫn, thật lâu cũng không có nói, giống như pho tượng điêu khắc hoàn mỹ.
Lương Ý cảnh giác nhìn chằm chằm vào anh, rất sợ anh đột nhiên làm ra hành động điên cuồng nào đó. Vậy mà cô quan sát anh hồi lâu, anh vẫn không có bất kỳ động tác. Vào lúc cô cho là anh sẽ tiếp tục diễn vai "tượng gỗ", anh bỗng nhiên thò tay, cứng rắn kéo xuống móng tay trên ngón tay thon dài của mình.
Máu tươi nhất thời dính đầy đầu ngón tay của anh, nhìn dòng máu đỏ sẫm của mình chảy xuống, anh hài lòng hướng về phía Lương Ý cười nói, "Tiểu Ý, như vậy có được không?"
"Anh... anh bị bệnh tâm thần sao?" Lương Ý kinh ngạc kêu thành tiếng.
Nhiều máu như vậy, cứ thế kéo móng tay xuống, chẳng lẽ anh đã không có cảm giác đau rồi sao? !
"Tiểu Ý, em còn không hài lòng sao?" Giọng anh nhẹ nhàng, tựa như chào hỏi người ta. Nếu như không phải là tận mắt nhìn thấy anh kéo rơi móng tay xuống, thật không thể tưởng tượng ra anh đang làm chuyện "máu tanh" này.
Vừa dứt lời, anh thế nhưng kéo móng tay khác xuống nữa.
Đâu đâu cũng thấy máu đỏ khiến đầu Lương Ý đột nhiên có cảm giác chóng mặt, thân thể cô lay động, "Tiểu Ý." Sở Du lập tức vòng tay ôm cô vào lòng, tránh cho cô ngã xuống giường, va vào vết thương trên ngực.
Ngón tay dính máu để lại từng dấu tay máu đỏ ở trên áo ngủ trắng như tuyết của Lương Ý.
Lương Ý chuyển tầm mắt, nhìn móng tay còn đang từ từ chảy máu của anh, giọng nói run rẩy, "Anh mau bảo người cầm máu ở ngón tay của anh đi!" Tôi nhìn mà choáng váng đầu óc!
Sở Du vừa nghe, tròng mắt đen nhánh sáng lên, hưng phấn hỏi, " Tiểu Ý, em tha thứ cho anh rồi sao?"
"Không tha thứ cho anh, anh sẽ tiếp tục biểu diễn tay xé móng tay sao?" Cô phàn nàn.
Sở Du suy tư một hồi, sau đó nặng nề gật đầu, Lương Ý sắp bị hành động "Hoa tuyệt thế" của anh dọa ngất, chỉ có thể rầu rĩ gật đầu.
"Tốt." Dứt lời, anh hào hứng hôn khẽ lên mặt cô, sau đó rút ra vài tờ khăn giấy ở trên bàn trang điểm, lau máu tươi ở trên ngón tay giữa, "Nhìn xem, tốt rồi."
". . . . . ."
Nửa giờ sau
"Ngón tay của anh. . . . . . Còn đau không?" Nằm ở trên giường, Lương Ý thấp thỏm hỏi.
Sở Du nhẹ nhàng lắc đầu, ánh sáng trong mắt hơi mờ chút, "Tiểu Ý, thật xin lỗi."
Lương Ý liếc nhìn móng tay trụi lủi, hết sức áy náy, "Là tôi không tốt." Nếu như không phải là cô muốn giết anh rồi chạy trốn, chuyện sau đó cũng sẽ không xảy ra.
"Tiểu Ý, anh bảo đảm, sau này sẽ không xảy ra chuyện như vừa nãy!" Sở Du dùng lời thề son sắt nói với cô.
Lương Ý nghe vậy, chậm rãi cúi đầu, "Tại sao là tôi?" nhỏ giọng tự lẩm bẩm, cô không hiểu, dựa vào tướng mạo của anh, học thức còn có gia thế, anh có thể có vô số lựa chọn, nhưng lại cố tình lựa chọn một người bình thường nhất là cô.
"Chỉ cần anh thích thì không có tại sao cả." Sở Du ôm cô vào trong ngực, kê vào lỗ tai nhẹ giọng nói ra.
"Đại sư Cố, xử lý xong chuyện bên nhà họ Lương chưa?" Mẹ Sở nhìn sang Đại sư Cố đang bận "cắt giấy", giọng nói hơi không kiên nhẫn.
Trong tay Đại sư Cố cầm hình người được cắt chỉnh tề bày ở trên bàn, đầu ngón tay nhẹ nhàng phất qua hình người xếp ngay ngắn, hài lòng gật đầu.
"Đại sư Cố!" Thấy ông ta không trả lời câu hỏi của mình, mẹ Sở có chút không vui.
Đại sư Cố ngẩng đầu lên, cười cười nói, "Phu nhân, xin chờ một hai ngày nữa, tôi sẽ xử lý tốt chuyện này."
Mẹ Sở hừ lạnh một tiếng, khinh thường nhìn lướt qua hình người trên bàn, "Chẳng lẽ ông còn muốn lợi dụng những hình người này đi làm việc cho ông?"
"Phu nhân anh minh." Đại sư Cố vuốt vuốt chòm râu thật dài của mình, bộ mặt tự tin.
Mẹ Sở trợn mắt nhìn, giọng nói trở nên đông lạnh vô cùng, "Đại sư Cố, ông không biết thật hay là giả vờ không biết, đám hình người này của ông đã sớm bị Lương Bân lột trần rồi. Ông vẫn còn muốn tiếp tục đùa bỡn bộ xiếc này, ông không cảm thấy buồn cười à?"
"Phu nhân nói sai rồi, lần trước bị vạch trần, là bởi vì tôi bỏ quên tư tưởng của mọi người đối với cảnh giới xa lạ, hơn nữa Lương Bân không phải là người bình thường, đương nhiên cũng đề phòng hơn đối với đồ chơi này, cho nên lần này, tôi sẽ khiến cậu ta bỏ xuống tâm cảnh giới."
"Bỏ xuống tâm cảnh giới? Ông đang nói giỡn hả? Từng có vết xe đổ, làm sao có thể dễ dàng bỏ xuống tâm cảnh giới của mình." Mẹ Sở xem thường, cũng không tin tưởng lời nói của đại sư Cố.
Đại sư Cố lắc đầu một cái, "Phu nhân, xin mỏi mắt chờ xem. Đến lúc đó tự tôi sẽ dâng đầu của cậu ta để chứng minh năng lực của tôi."
Mẹ Sở cười lạnh, "Tốt. Tôi muốn nhìn xem đại sư Cố thay đổi Càn Khôn thế nào."
Nhà họ Lương
Sau khi cánh cửa bị mở ra, "Chào cậu, tôi là Lâm Tiêu phân đội ba của cục công an, cậu ấy là đồng nghiệp của tôi, Lý Bình." Hai thanh niên mặc thường phục đứng ở cửa, vươn tay, lễ phép giới thiệu mình.
Lương Tư nhìn chằm chằm hai người hồi lâu, sau đó nhìn Lương Bân, "Anh, bọn họ. . . . . . Thật sự là cảnh sát?"
Lương Bân không nói gì, ngược lại đám cảnh sát đứng ở cửa nghi ngờ liếc nhau, sau đó chần chờ hỏi, "Xin hỏi, lời này là có ý gì? Chẳng lẽ có người giả mạo cảnh sát tới tìm các người?"
Lương Bân lắc đầu, cười áy náy, "Không thể nào, chỉ là trước kia chúng tôi bị trộm, cho nên cảnh giác hơn một chút." Anh rũ mắt, đuôi mắt nhanh chóng quét một vòng đến chỗ Đa Đa, phát giác Đa Đa không có gì khác thường, vì vậy đưa đề nghị, "Vì lý do an toàn, có thể đưa ra căn cước xác nhận của hai người được không?"
"Dĩ nhiên có thể." Một người cảnh sát trong đó lập tức lấy ra căn cước từ trong túi ti, đưa cho Lương Bân.
Lương Bân nhận lấy căn cước, kiểm tra dung mạo hai người, sau khi xác nhận không nhầm khi trả lại căn cước cho anh ta.
"Tiểu Bân, là cảnh sát phải không?" Cha Lương đứng ở bên cạnh Lương Bân, đôi mắt nhìn chằm chằm đám cảnh sát ở cửa.
Lương Bân gật đầu, "Mời vào. Rất xin lỗi vì trước đó hoài nghi các người."
"Không có việc gì, cẩn thận một chút cũng tốt. Dù sao dạo này, người xấu thật là khó lòng phòng bị." Đám cảnh sát khẽ cười, nói.
Đợi đám cảnh sát bước vào phòng ốc xong, Lương Tư vội vàng đóng cửa, trong lúc cô khép cửa, cô dường như thấy một đôi mắt xanh biếc lóe ra trong đêm đen, khi cô dùng ống tay áo dụi mắt, muốn xem rõ hơn, cặp mắt kia đã sớm biến mất dạng.
Sau khi đám cảnh sát ngồi xuống, cha Lương lập tức đi vào phòng bếp chuẩn bị hai tách trà cho bọn họ. Chốc lát, ông bưng trà ngon bưng vào trong phòng khách rồi để xuống, thấp thỏm bất an hỏi thăm: "Về vụ án con gái tôi mất tích, nghe nói hiện tại các anh đã có tiến triển mới nhất, xin hỏi tiến triển gì vậy?"
Đám cảnh sát liếc mắt nhìn nhau, sau đó hơi tiếc nuối nói, "Lương tiên sinh, về tiến triển mới nhất trong vụ án con gái ông, hi vọng sau khi ông nghe xong thì đừng quá khích động, bởi vì hiện tại chúng tôi cũng không dám chắc đó có phải con gái ông hay không."
"Các anh nói như vậy là có ý gì?" Cha Lương kích động xông lên trước, níu lấy cổ áo một người cảnh sát trong đó.
"Cha! Cha đừng làm vậy!" Bân vội vàng đi lên trước, ngăn cha Lương níu lấy cổ áo người ta, trấn an, "Không phải người ta nói vẫn không thể xác nhận à."
"Lương tiên sinh, chúng tôi có thể hiểu được tâm trạng của ông, nhưng xin ông bình tĩnh một chút." Một người cảnh sát khác đi lên phía trước trấn an cha Lương.
Sau khi trấn an cha Lương một lát, cha Lương rốt cuộc tỉnh táo lại, ông hít thở sâu một hơi, hỏi: "Trước mắt rốt cuộc vụ án có tiến triển mới gì?" Mặc dù đã ra cho mình phải tỉnh táo, nhưng trong giọng nói vẫn không nhịn được xen lẫn tâm tình kích động.
"Lương tiên sinh, tối ngày hôm qua có người báo cảnh sát, ở trong một thùng rác phát hiện bộ phận cơ thể người, theo phán đoán nghiệm thi, thời gian thi thể này tử vong là mấy ngày gần đây, nhưng thi thể bị tách rời tan tác, còn có một vài bộ phận thân thể người còn chưa tìm thấy, trong thời gian ngắn chúng tôi không thể xác nhận thân phận thi thể. Căn cứ theo vụ án mất tích mấy ngày trước của Lương tiểu thư, thi thể này có thể là Lương tiểu thư . Cho nên chúng tôi hi vọng các người có thể đến bót cảnh sát làm kiểm tra ADN." Cảnh sát mới vừa bị bóp cổ đã bình tĩnh nói xong sự việc.
Cha Lương nghe xong, cả người ngồi liệt ở trên ghế sofa, ngây người như phỗng, nói cũng sẽ không nói nổi.
Lương Tư sợ run hồi lâu, phục hồi tinh thần lại, kéo ra một nụ cười miễn cưỡng, giọng nói cứng đờ trấn an Cha Lương, "Cha, còn chưa xác định đâu, chúng ta không thể sớm kết luận, không phải sao?"
"Tiểu Tư nói đúng. Cha, chúng ta không thể hoảng sợ, thi thể đó không nhất định là tiểu Ý, chỉ là thời gian trùng hợp mà thôi." Lương Bân cũng an ủi.
"Lương tiên sinh, chúng tôi nói đến thế thôi. Hi vọng ngày mai các người có thể nhanh chóng tới làm kiểm tra ADN." Sau khi đám cảnh sát nói xong thì rời khỏi nhà họ Lương.



Thử đọc