Minh Hôn Cái Đầu Anh Á - Chương 07

Tác giả: Mị Tinh Nhân

Một thân một mình ở trong phòng, Lương Ý không ngừng đi qua đi lại giữa giường và ghế salon, có vẻ như đang suy nghĩ rất đau đầu, thỉnh thoảng nét mặt lại thoáng hiện lên khổ sở, sầu lo, nóng nảy. Một lúc sau, cô quay đầu lại nhìn đồng hồ báo thức, bây giờ đã là một giờ sáng, Sở Du ra khỏi phòng cũng được nửa tiếng rồi.
Cuối cùng, Lương Ý cắn môi, thở dài một tiếng, ủ rũ cúi đầu ngồi phịch xuống ghế salon. Cô thực sự không nghĩ ra được biện pháp chạy trốn khả thi nào cả.
Lúc này, cánh cửa truyền đến âm thanh mở khóa, trái tim Lương Ý đập lỡ mất một nhịp, trong nháy mắt toàn thân cứng ngắc, cả người rơi vào trạng thái phòng bị cao độ.
"Tiểu Ý."
Cửa phòng được mở ra, Sở Du mặc áo sơ mi trắng đi vào, thấy Lương Ý đang ngồi ở trên ghế sa lon thì gọi một tiếng. Sau đó anh đóng chặt cửa, bước nhanh đi tới trước mặt cô, vòng tay ôm cô thật chặt.
Lương Ý bị Sở Du ôm chặt thì chết lặng, thân thể lạnh lẽo của anh khiến cô bất giác rùng mình một cái. Hình như cô còn cảm nhận được một mùi giống như rỉ sắt từ trên người anh.
"Tiểu Ý, mệt lắm sao?" Sở Du ngẩng đầu, khóe miệng khẽ nhếch, ánh mắt tràn đầy nhu tình.
Lương Ý cố gắng lắc lắc cái cổ cứng ngắc. Sở Du trước mắt khiến cô cảm thấy thực xa lạ, à không, phải nói là vô cùng xa lạ. Trong trí nhớ của cô, Sở Du vĩnh viễn đều bày ra vẻ mặt như pocker, tuyệt đối không giống với hiện tại, ôn hòa lại dịu dàng thế này.
"Anh. . . . . . vừa đi đâu vậy?" Lương Ý hơi chần chừ hỏi.
Cô vừa dứt lời thì chợt phát hiện ra ánh mắt của Sở Du sáng bừng lên, anh đưa tay lên, vuốt ve khuôn mặt cô, có chút hưng phấn hỏi, "Tiểu Ý, em quan tâm tới tôi sao?"

Chú ý: 1 Tháng Giảm 3-5kg Với Slimatic. 


Lương Ý không nói gì, không thừa nhận cũng không phủ nhận, bởi vì cô sợ chính mình chẳng may không cẩn thận nói bậy gì đó lại chọc giận anh. Nếu anh tức giận thì sẽ ăn thịt cô. tieuannhiddlqd Nếu đã thế, không bằng cứ thuận theo ý của anh đi, để cho anh vui mừng một chút, ít nhất cũng có thể giữ được mạng của mình.
Một hồi lâu sau, Lương Ý cố gắng tạo ra giọng nói mềm mại nhất có thể lên tiếng, "Sở Du, anh rất thích tôi phải không?" Nhưng ngữ điệu lại hết sức máy móc, hoàn toàn không nghe ra có chút dịu dàng nào ở trong đó cả. Có lẽ bởi vì quá mức cứng ngắc, nên ngược lại càng nghe giống như đang mặc cả giá tiền ở ngoài chợ, ngay chính bản thân cô cũng cảm thấy xấu hổ với giọng nói của mình.
Vậy mà người đang trong trạng thái hưng phấn là Sở Du lại hoàn toàn không nhận thấy vẻ miễn cưỡng trong lời nói của cô, trái lại còn cực kỳ vui vẻ thận trọng mà gật đầu, vui sướng trong mắt như muốn tràn ra.
"Vậy, anh có thể. . . . . . cho tôi về nhà thăm mẹ tôi một lát không?" Lương Ý nhẹ nhàng hỏi, cũng cẩn thận từng li từng tí quan sát vẻ mặt của anh.
Lương Ý vừa nói xong, hưng phấn trên mặt Sở Du lập tức biến mất, từ từ khôi phục trở lại là thiếu niên mặt lạnh mà cô quen thuộc.
"Em muốn về nhà?" Anh rũ mắt xuống, môi mím lại thật chặt, giọng nói lạnh nhạt.
Lương Ý thấp thỏm gật gật đầu
Sở Du vuốt ve khuôn mặt Lương Ý, bàn tay bắt đầu mập mờ chậm rãi di chuyển dần xuống phía dưới, lướt qua cổ của cô, đi tới xương quai xanh thì dừng lại. Mỗi chỗ đầu ngón tay anh chạm qua, làm da của Lương Ý đều nổi lên một lớp da gà.
"Sau khi em về nhà, còn có thể quay lại đây không?" Anh lẳng lặng nhìn cô, đôi mắt đen nhánh giống như một cái động sâu không đáy, dường như muốn hút cả người cô vào trong đó.
Lương Ý nấc một cái, vẫn kiên định trả lời, "Có."
"Em nói dối!" Sở Du bực tức hét lên đẩy cô xuống ghế salon, gân xanh trên trán nổi lên giật giật, ngũ quan xinh đẹp vì tức giận mà trông có vẻ đáng sợ.
Lương Ý giật mình, ngã ở trên ghế salon, khẽ ngẩng đầu dậy .
"Tiểu Ý, hình như em không biết, mỗi lần em nói dối sẽ không tự chủ được nấc một cái." Giọng nói của Sở Du dịu dàng mà cưng chiều tựa như một lời tâm tình, nhưng kết hợp với khuôn mặt vặn vẹo hiện giờ lại tạo thành hình ảnh một ác quỷ đáng sợ đang báo thù.
"Tôi. . . . . ." Lương Ý không ngờ ngay cả thói quen nhỏ này của mình mà anh cũng biết, có chút kinh hãi.
Lúc này, Sở Du bất chợt cúi đầu xuống, ở trên cần cổ trắng noãn của cô thô lỗ cắn một cái. Lương Ý sợ hãi hét lên, cô cho là mình sẽ bị anh cắn chết ngay lúc này thì Sở Su lại bất ngờ ngừng lại, ngẩng đầu lên, nhẹ nhàng nói, "Không cho phép nói dối tôi nữa! Nếu không. . . . . ."


Dưới ánh mắt uy hiếp của Sở Du, Lương Ý lập tức gật đầu như giã tỏi.
"Tiểu Ý. . . . . ."
Tiếng gọi buồn bã thê lương làm đầu óc Lương Ý trong nháy mắt giống như bị điện giật, cả người tê dại, cảm giác sợ hãi bất giác tiêu tan.
Anh lại cúi đầu xuống một lần nữa, đưa đầu lưỡi ra, nhẹ nhàng liếm láp vết cắn trên cổ cô.
Kích thích truyền từ dưới cổ làm đại não của Lương Ý lập tức khôi phục vận hành. Cô vội vã đưa tay đẩy anh ra, vòng tay ôm chặt cơ thể, nhanh chóng bật người ngồi dậy, ánh mắt đề phòng nhìn Sở Du.
"Sao vậy?" Sở Du nghiêng đầu, đôi mắt mờ mịt, ba nút áo trên của áo sơ mi không biết bị tháo ra từ khi nào, xương quai xanh cùng da thịt trắng trẻo bày ra không sót một chút gì.
"Tôi lừa anh là tôi sai, nhưng tôi thật sự muốn về nhà. Tôi cầu xin anh, để tôi về nhà đi mà. Chuyện xảy ra đêm hôm đó, tôi thề, tuyệt đối sẽ không nói ra ." Lương Ý chắp tay ở trước ngực, điềm đạm đáng yêu khẩn cầu anh.
Sở Du thật lâu cũng không nói gì, cứ như vậy nhìn cô. Lương Ý bị anh nhìn thì kinh hồn bạt vía, mười đầu ngón tay đan vào nhau bắt đầu run rẩy, đôi mắt to tròn lóe lên bi thương.
"Bất kỳ người nào cũng không thể đoạt em rời khỏi tôi!" Ánh mắt nóng rực nhìn Lương Ý chăm chú, vẻ mặt Sở Du dứt khoát không cho thương lượng.
Bộ dạng quyết tuyệt của Sở Du khiến Lương Ý lặng người, sắc mặt trắng bệch, từ từ buông thõng hai tay xuống, quay đầu sang hướng khác, không muốn nhìn anh nữa.
"Cốc cốc. . . . . ."
Tiếng gõ cửa đột nhiên vang lên, ánh mắt Sở Du thoáng qua một chút không kiên nhẫn, "Vào đi."
Cửa phòng nhẹ nhàng được mở ra, quản gia một thân Tây trang phẳng phiu ưu nhã bước vào.
Quản gia liếc mắt nhìn chiếc ghế salon ở đằng sau hai người một cái, rồi cúi đầu cũng kính nói với Sở Du: "Thiếu gia, phu nhân muốn cậu tới gặp bà."
Sở Du nhướn mày, tầm mắt lướt qua quản gia, lạnh lùng nói: "Đã biết." Dứt lời, anh quay đầu lại dặn dò Lương Ý “ngoan ngoãn chờ tôi quay về”, sau đó đi theo quản gia rời khỏi phòng.
Cục cảnh sát.
"Anh cảnh sát, đã xác định được vị trí của em gái tôi chưa?" Lương Bân cố gắng ẩn nhẫn, nhìn sĩ quan cảnh sát đang sắp xếp tài liệu trên mặt bàn hỏi.
Sĩ quan cảnh sát nhanh chóng sắp xếp lại hồ sơ trong tay, liếc nhìn Lương Bân cùng Lưu Na đang đứng ở phía sau, nhàn nhạt trả lời, "Anh Lương, hiện tại nhân lực của chúng tôi không đủ, người phụ trách xác định vị trí qua vệ tinh còn đang xử lý chuyện khác, cho nên chuyện này phải chờ thêm một thời gian nữa. Mọi người trước hết cứ quay về chờ tin tức của chúng tôi đi!"
Lưu Na nghiêng người về phía trước, túm lấy cổ áo của sĩ quan cảnh sát, rống giận, "Chờ thêm một thời gian nữa! Mấy người còn muốn chúng tôi đợi thêm bao lâu? Đã hai ngày rồi, ngay cả một manh mối nhỏ cũng không có, chỉ biết nói chúng tôi quay về chờ. Hiện tại chúng tôi đã cung cấp đầu mối cho mấy người, mấy người lại còn nói nhân lực không đủ? Rốt cuộc các người có ý gì hả?"
"Cô . . . cô, hành động này có thể coi là hành hung cảnh sát, buông tôi ra mau!" Sĩ quan cảnh sát kêu to, thu hút sự chú ý của những người khác. Lương Bân nháy mắt ra hiệu cho Lưu Na, Lưu Na không thể làm gì khác hơn là tức giận hất cổ áo của anh ta ra, quay người lại.


Sĩ quan cảnh sát kia phẫn hận nhìn chằm chằm Lưu Na, trong miệng còn không ngừng lẩm bẩm mắng, "Đúng là một người dã man."
"Anh nói ai là người dã man hả?" Lưu Na nghe xong thì lửa giận càng lớn, lập tức xông lên, chuẩn bị một sống một còn với anh ta nhưng lại bị Lương Bân ngăn lại.
"Anh cảnh sát, rốt cuộc tới khi nào mới cho chúng tôi biết vị trí của Lương Ý?" Lương Bân hỏi.
Sĩ quan cảnh sát khinh miệt liếc mắt lườm Lưu Na một cái, cao ngạo nói: "Phải chờ vụ án kia kết thúc mới có thể biết được." Dừng lại một chút, anh ta còn nói, "Anh Lương, sao mọi người có thể khẳng định là em gái của anh bị mất tích, mà không phải là cùng người đàn ông khác làm bậy rồi bỏ trốn?"
"Anh. . . . . ." Lưu Na có kích động muốn vả vỡ cái mồm đê tiện của tên này thì lại bị Lương Bân bắt được tay, chỉ có thể bất đắc dĩ từ bỏ.
"Em gái của tôi không phải là loại người đó. Nếu các anh bận rộn như vậy thì chúng tôi xin phép đi trước." Lương Bân ôn hòa nói xong, cũng vươn tay cùng sĩ quan cảnh sát bắt tay một cái. Trong nháy mắt khi buông ra, trong móng tay dài từ ngón trỏ lặng lẽ rơi xuống một ít bột màu trắng vào trong ly trà của anh ta đặt ở trên bàn.
Đi ra khỏi Cục cảnh sát, Lưu Na tức giận chất vấn Lương Bân, "Miệng tên đó đê tiện như vậy, sao anh không để cho em dạy cho tên đó một bài học?"
"Anh đã giúp em dạy dỗ anh ta rồi." Lương Bân khóe miệng khẽ cong, tròng mắt thoáng qua một tia giễu cợt.
Lưu Na có chút khó hiểu, đang định hỏi lại thì từ trong Cục cảnh sát truyền đến một tiếng hét đau đớn thấu đến tận trời xanh. . . . . .
"Bằng Phi, có phải cậu thích Mỹ Lâm lớp bên cạnh hay không?" Thiếu niên cao to mặc đồng phục học sinh xông tới từ phía bên phải hành lang, một mình vòng quanh thiếu niên đeo mắt kính tựa vào hành lang đọc quyển sách trong tay, giọng nói cợt nhả.
"Cậu muốn làm gì?" Thiếu niên đeo mắt kính cảnh giác nhìn anh ta.
Thiếu niên cao to hé miệng cười cười, nói với anh ta như tên trộm, "Tôi theo đuổi Y Linh Lạc lớp chúng ta rồi."
"Cái gì?" Thiếu niên đeo mắt kính kinh ngạc, vội vàng hỏi anh ta: "Cậu theo đuổi cậu ấy thế nào?"
Thiếu niên cao to ngẩng đầu cao ngạo, "Cậu thật sự muốn biết?"
Thiếu niên đeo mắt kính gật đầu nặng nề.
"Hì hì. . . . . . Nhưng thật ra là như vầy. Một tuần trước, tôi len lén chọc thủng bánh xe cậu ấy, sau giờ tan học tôi liền giả bộ đi ngang qua, thuận đường chở cậu ấy về nhà, sau đó, cậu biết đó." Dứt lời, còn nháy nháy mắt.
"Loại chủ ý ti tiện thế mà cậu cũng nghĩ ra được?" Thiếu niên đeo mắt kính nhìn anh ta chằm chằm, khinh bỉ hành vi của anh ta.
Mắt thiếu niên cao to trợn trắng, "Thôi đi, cái gì mà chủ ý ti tiện! Có thể cưa được cậu ấy thì chính là ý kiến hay. Cậu giả bộ gì chứ, cứ thế này nếu như người ta bị nam sinh khác theo đuổi, cậu đừng tới tìm tôi khóc lóc kể lể!"
"Tôi mới không!" Thiếu niên đeo mắt kính khinh thường nói.
"Reng reng. . . . . ."
Tiếng chuông vào lớp vang lên, học sinh đứng ở chỗ hành lang bắt đầu trở lại phòng học. Duy chỉ có một thiếu niên cao to vẫn còn đứng ở hành lang, bộ dáng như có điều suy nghĩ.
Lúc cô giáo cầm sách giáo khoa ngang qua hành lang vẫn còn nhìn thấy anh đứng ở hành lang thì tò mò hỏi, "Bạn học Sở, sao em còn chưa trở về lớp học?"
Sở Du nghe được giọng nói thì quay đầu liếc cô một cái, lại nhìn hướng cách đó không xa một chút, nói mà không có biểu cảm gì, "Không thoải mái."
Vừa mới nói xong, anh liền nện bước chân thật dài đi tới hướng lầu dưới, lưu lại cô giáo muốn nói lại thôi.
Chắc là. . . . . . đi phòng y tế thôi. Cô giáo nghĩ thầm.
Cô đành phải đi đến lớp anh học, nói với thầy giáo Nhậm chỗ anh đi rồi mới đi trở về lớp mình dạy.
Bãi xe
Sở Du lái xe đi tầm vài vòng trong bãi, mới tìm được chỗ đỗ xe lớp mình. Sau khi quay một vòng anh mới phát hiện chỗ đỗ xe hôm nay đã có xe mới.
Xác định tốt mục tiêu, anh ngồi xổm người xuống, lại phát hiện mình không có dụng cụ đâm bánh xe, nhìn xung quanh, cũng không phát hiện vật bén nhọn nào cả, anh mím chặt cánh môi mỏng, tròng mắt thoáng qua một tia khổ não.
Khi ánh mắt anh chuyển dời đến kim băng trước ngực mình thì anh lập tức tháo kim băng trước ngực ra, dùng sức đâm ở trên bánh xe phía sau, lúc này bánh xe giống như khí cầu tiết khí, "Xì" một cái liền bẹp. Nhìn thấy bánh xe đã xẹp xuống, trong nháy mắt ánh mắt anh sáng lên. Lắc đầu một cái, nhìn qua lốp xe phía trước căng phồng, khóe miệng anh bứt lên một nụ cười đắc ý, tiếp tục đưa ma trảo ra, hướng về phía bánh trước dùng sức đâm, bánh trước không cách nào trốn tránh mà đi theo vết xe đổ.
Thấy mục đích của mình đã đạt được, anh hài lòng đứng lên, vỗ vỗ bàn tay của mình, khôi phục vẻ mặt lạnh lùng ban đầu, sau đó xoay người tự nhiên rời đi.
Trong lớp
Lương Ý cảm giác sau lưng mình hình như là bị một ánh mắt sáng quắc đốt cháy, cô cảm thấy cực kỳ không tự nhiên, càng không ngừng giãy dụa thân thể, muốn trốn tránh ánh mắt nóng rực sau lưng.
"Lương Ý, em cứ uốn qua uốn lại làm gì? Không muốn đi học thì đi ra ngoài cho tôi. Đừng làm ảnh hưởng tới bạn học Sở phía sau em học." Thầy giáo đang giảng giải đề thi toán, nhìn thấy cô không ngừng giãy dụa thân thể thì giận tím mặt.
Lương Ý bị thầy giáo toán trách mắng thì oan ức cúi đầu, Lưu Na ngồi ở bên cạnh cô thấy cô cúi đầu thì cũng cúi thấp đầu xuống theo, im lặng dùng hình miệng hỏi cô: cậu sao vậy?
Sở Du cứ nhìn chằm chằm sau lưng tớ. Lương Ý nghiêng đầu dùng hình miệng trả lời cô ấy.
Không phải chứ? Có phải cậu đã làm chuyện gì chọc giận cậu ấy rồi không? Lưu Na phỏng đoán.
Không có! Lương Ý phủ nhận.
Vậy cũng tốt, chỉ là nhìn không có cái gì, nếu cậu ấy đánh cậu, nhớ gọi tớ! Tớ đập bẹp cậu ấy giúp cậu! Lưu Na trượng nghĩa vỗ vỗ ngực mình, sơ ý một chút, dùng lực lớn khiến mình bị sặc.
"Lưu Na, em sao vậy! ?" Thầy giáo toán không nhịn được chất vấn cô ấy.
"Khụ khụ. . . . . . Khụ khụ khụ. . . . . . Không có việc gì, tự bị sặc, thầy cứ tiếp tục!" Lưu Na vuốt ngực của mình để mình thở thông suốt.
"Hừ!" Thầy giáo toán dùng sức lắc sách giáo khoa trong tay mình, oán hận nhìn chằm chằm hai người bọn Lương Ý, hận không thể đuổi các cô ra khỏi phòng học.
Ngồi ở sau lưng Lương Ý, ánh mắt nóng rực của Sở Du vẫn bám chặt lấy Lương Ý, tay phải nắm bút thỉnh thoảng vẽ ở trên sách giáo khoa. Hồi lâu, giống như là nghĩ tới điều gì làm anh hài lòng, lần đầu tiên khóe miệng anh kéo ra một đường cong, mắt phượng nhỏ dài rủ xuống, trong tròng mắt đen nhánh đều là dịu dàng.
Bạn ngồi cùng bàn ở bên cạnh anh, bạn học Lâm Cường lại bị nụ cười "dịu dàng như mật" bỗng nhiên xuất hiện trên khóe miệng anh dọa cho đến bệnh tim gần như phát tác. Phải biết rằng, anh ta ngồi cùng bàn với Sở Du gần 3 tháng, trong 3 tháng này, đừng bảo là nụ cười, ngay cả vẻ mặt, anh ta cũng chưa từng thấy anh thay đổi. Có lúc ngay cả anh ta cũng hoài nghi, ngồi ở bên cạnh mình không phải là người sống sờ sờ, mà là một tượng gỗ hình người tinh sảo. Hiện tại, tượng gỗ rõ ràng đã nở nụ cười, nói xem, có hù dọa người không? Tình hình này căn bản là phim kịnh dị!
Sau khi tan học
Sở Du dựa vào trước cổng trường ồn ào ầm ĩ, dư âm ánh trời chiều đều hắt lên trên ngũ quan của anh, gương mặt tuấn tú trắng nõn dát lên một tầng màu vàng kim nhàn nhạt. Thân hình cao ngất càng làm cho anh đang đứng trong đám học sinh trung học như hạc đứng trong bầy gà, đưa tới không ít ánh mắt nam sinh nữ sinh.
Các thiếu nữ đứng ở cách đó không xa, sắc mặt ửng hồng nhỏ giọng thảo luận với bạn mình.
"Chúng ta có nên đi lên bắt chuyện với anh ấy hay không?" Một thiếu nữ tóc dài trong đó nói vô cùng hưng phấn.
"Không tốt đâu. Anh ấy không thích người khác quấy rầy anh ấy." Cô gái tóc ngắn e sợ nhìn trộm anh một cái, rất nhanh liền cúi đầu.
Thiếu nữ tóc dài không vui chu miệng lên, "Tớ không giống, dáng người tớ xinh đẹp như vậy, anh ấy mới không cảm thấy tớ quấy rầy anh ấy!" Tràn đầy tự tin đá lông nheo, người nào đó lại quay mặt qua.
"Hừ! Tớ mới không tin. Tớ muốn đi lên nói chuyện với anh ấy." Dứt lời, bước tới.
"Lâm Lâm. . . . . ."
Các thiếu nữ cùng một phe với thiếu nữ tóc dài nhìn thấy cô ta đi tới, cũng vội vàng đi theo, hy vọng thiếu nữ tóc dài có thể bắt chuyện khiến mình cũng có thể nói với anh mấy câu.
"Hắc, tớ tên là Lâm Lâm, nữ sinh lớp 6/12, chúng ta có thể kết giao làm bạn không?" Thiếu nữ tóc dài ỏn ẻn nói.
Tròng mắt Sở Du thoáng qua một tia không kiên nhẫn, giơ tay lên, nhìn đồng hồ trên cổ tay một chút.
"Bạn học Sở, cậu không nghe thấy tôi đang nói chuyện với cậu à? Cậu có biết cậu làm vậy là rất không có lễ phép hay không?" Thiếu nữ tóc dài giận dữ ngút trời lớn tiếng chất vấn anh.
Cô gái tóc ngắn kéo kéo cánh tay cô ta, nhỏ giọng khuyên lơn cô ta, "Lâm Lâm, thôi đi. Chúng ta không nên quấy rầy cậu ấy."
Sở Du vẫn không nói chuyện, mắt phượng thon dài chứa đầy tức giận, cả người tản mát ra hơi thở lạnh lẽo, thiếu nữ tóc dài bị ánh mắt đáng sợ của anh dọa sợ hết hồn, lui lại phía sau mấy bước.
Thiếu nữ bên cạnh thấy thế, liền tranh thủ kéo cô ta ra.
"Đúng , đúng, thôi đi, chúng tớ không phải cố ý quấy rầy cậu, bây giờ chúng tớ đi." Cô gái tóc ngắn vội vàng cúi thấp đầu nói xin lỗi.
Thiếu nữ tóc dài không cam lòng, muốn tiếp tục "lấy lại công đạo" cho mình, lại bị các thiếu nữ lôi "vèo" đi.
Các thiếu nữ rời khỏi khiến cơn tức giận của Sở Du chậm rãi lắng xuống, trong ghế xe màu đen phía ngoài cổng trường có một người đàn ông trung niên đi ra, chỉ thấy người đàn ông cung kính hỏi, "Thiếu gia, chúng ta còn chưa đi à?"
"Chờ thêm chút nữa!" Anh nâng cổ tay lần nữa, trong con ngươi tràn đầy không kiên nhẫn.
Người đàn ông cẩn thận từng li từng tí liếc nhìn Sở Du, nhẹ giọng nói: "Như vậy, thiếu gia, tôi trở về trong xe chờ cậu trước."
"Ừm." Sở Du lạnh lùng đáp lại.
Người đàn ông bước nhanh ra cổng trường học, mở cửa xe, ngồi xuống, tiếp tục chờ đợi.
Hồi lâu, Sở Du rốt cuộc thấy Lương Ý đạp xe chở Lưu Na lấy tốc độ tựa như rùa chạy hướng cổng trường học.
Lúc cách cổng trường học tầm 30 mét, họ ngừng lại, kiểm tra xe, sau đó Lương Ý sầu não kiểm tra xe rồi không biết nói cái gì với Lưu Na.
Sau khi Lưu Na nghe xong tầm mắt đảo quanh cổng một vòng, phát hiện anh, vì vậy kéo Lương Ý chạy đến.
Sở Du nhìn thấy Lưu Na ngoài kế hoạch, tâm tình thật chưa ra hình dáng gì, nhưng lại không thể biểu hiện trước mặt Lương Ý, chỉ có thể rủ mắt, che giấu không vui trong con ngươi.
Lưu Na đề nghị anh giúp đỡ chở các cô một đoạn đường, anh đồng ý, nhưng trong lòng anh có kích động muốn bỏ rơi Lưu Na. Ở trong khoang xe, Lương Ý vẫn cúi thấp đầu, Lưu Na lại ríu rít khiến anh cảm thấy chán ghét, anh chỉ có thể thông qua kính quan sát Lương Ý cúi đầu.
Kế hoạch tiến hành không thuận lợi khiến trái tim Sở Du phiền muộn, ban đầu ở trên lớp học đã chuẩn bị tốt nội dung, muốn nói chuyện trời đất với cô đã bị anh gác lại sau ót, bởi vì anh thật sự không thích bị Lưu Na quấy rầy anh và Lương Ý ở chung.
Thế nhưng khi anh phát hiện Lương Ý len lén liếc trộm anh thì không thoải mái của anh biến mất trong nháy mắt, thay vào đó là cảm giác vui sướng, không tự chủ nâng khóe môi lên, Sở Du cảm thấy hôm nay là ngày kỷ niệm đáng giá nhất một năm nay của anh.
Rạng sáng 12 giờ, nhà họ Sở
Bưng thức ăn khuya vào gian phòng,quản gia liếc mắt nhìn "thi thể" xe ô tô tan tác trên đất chỉ có thế đề nghị, "Thiếu gia, nếu không thì chúng ta mua một chiếc mới nhé."
Sở Du ngẩng đầu, nhìn chằm chằm quản gia hồi lâu, mặt nghiêm túc, chậm rãi gật đầu.
Quản gia thu dọn "phần còn lại của chân tay đã bị cụt" trên đất, lại nghe Sở Du cứng rắn nói lên yêu cầu, "Giống nhau."
"Dạ. Thiếu gia!"
Quản gia gật đầu một cái, nhìn linh kiện xe tán lạc trên đất, không khỏi yên lặng nhắc đi nhắc lại ở trong lòng: aish, cũng chỉ có thiếu gia mới có năng lực vá bánh xe đã tách rời. Lại nói, đây là xe ai? Lại muốn thiếu gia tự mình sửa chữa. Thật là một chuyện lạ hiếm có.



Thử đọc