Minh Hôn Cái Đầu Anh Á - Chương 01

Tác giả: Mị Tinh Nhân

"Tiểu Ý, điện thoại di động của con kêu này, mau nghe điện thoại."
Mẹ Lương cầm điện thoại di động chạy thở hồng hộc từ lầu một đến lầu ba, thân thể mập mạp bởi vì vừa vận động dữ dội mà trên người lấm tấm một tầng mồ hôi mỏng, áo hơi ẩm ướt. Trong miệng còn không ngừng nhắc đi nhắc lại: "Lúc trước dặn không ném di động lung tung, đợi nếu có việc gấp thì xem con làm thế nào."
"Mẹ, không phải một cú điện thoại thôi à, xem mẹ chạy kìa. Con có thể có chuyện gấp gì, con gái mẹ không việc làm, cũng không phải là kẻ cướp." Lương Ý bĩu môi, từ trên bàn trà rút ra hai tờ khăn giấy đưa cho mẹ Lương, sau đó mới chậm rãi nghe điện thoại.
"Cái con nhóc này!" Mẹ Lương nhướng mày, bất mãn nhỏ giọng nói thầm.
"A lô! Hinh Hinh, gọi điện thoại tìm tớ có chuyện gì không?"
"Tiểu Ý, ngày mai cậu có rảnh không?"
Lương Ý cẩn thận nghĩ lại chương trình trong ngày mai, sau đó hồi đáp: "Có, sao vậy?"
"Sở Du, qua đời. Cậu, có đi chứ?"
Ở trong điện thoại giọng A Hinh yếu ớt đối với Lương Ý mà nói không thể nghi ngờ là sấm sét giữa trời quang, cơ hồ có thể nói đem cô chém "ngũ mã phanh thây" cũng không quá đáng.
Ngón tay Lương Ý cầm điện thoại di động chặt lại lỏng, lỏng lại chặt, lặp lại mấy lần như thế, cho đến khi tiếng hỏi đầu bên kia điện thoại vang lên lần nữa, mới phục hồi tinh thần.

"Tớ biết rồi, ngày mai tớ sẽ đi." Trán dường như hơi đau, Lương Ý nhẹ nhàng vuốt vuốt trán sau đó nói tiếp: "Hinh Hinh, không có chuyện gì, tớ cúp trước, ngày mai tớ đi đến nhà cậu đón cậu."
"Tớ biết rồi."
Một bên điện thoại hình như truyền đến một tiếng thở dài nặng nề.
Sau khi Lương Ý cúp điện thoại thì ném trên ghế sa lon, không nhúc nhích, ngơ ngác tựa như một pho tượng Phật bằng gỗ.
"Con nhóc chết tiệt kia, bày ra bộ mặt xúi quẩy như cha chết làm gì?" Mẹ Lương mập mạp nhìn chằm chằm Lương Ý, từ trên bàn trà cầm quả táo chậm rãi gọt vỏ.
"Mẹ là đang rủa mình để tang chồng sao?" Ngồi ở trên ghế sa lon dùng gối đầu che mặt mình, Lương Ý có chút mệt mỏi phản bác.
"Con tự đâm đầu vào chỗ chết rồi!"
"Mẹ, mẹ nói xem số mạng của con người có phải từ khi sinh ra đã được định trước rồi hay không?" Lương Ý vô lực hỏi.
Mẹ Lương nhìn sang Lương Ý đã cuộn chăn bông thành một đoàn, "Thế nào, không lo không việc làm, đổi làm Triết học gia rồi hả?"
"Mẹ, mẹ nói mò gì thế! Con đang nghiêm túc." Lương Ý đột nhiên ngồi dậy từ trên ghế salon, trừng mắt liếc mẹ Lương. "Con có bạn học trung học bỗng qua đời. Năm đó là hot boy trường chúng con đấy. Còn có tên tuổi, không ngờ còn trẻ như vậy đã ra đi, thật đáng tiếc."
"Chẳng lẽ con thầm mến người ta à?" Mẹ Lương dùng ánh mắt hoài nghi nhìn lướt qua Lương Ý, sau đó lại nhạo báng: "Thôi đi, con vừa lùn vừa xấu xí, người ta nhìn con chướng mắt, con có thầm mến cũng không còn quan hệ."
Lương Ý tức giận bất bình nhìn mẹ Lương, cắn chặt môi dưới. "Mẹ! Nói cái gì đó?"
"Nói gì cũng không còn quan hệ, ngày mai hãy tiễn đưa người ta một đoạn đường, dù sao cũng học cùng nhau 3 năm." Mẹ Lương đem trái táo gọt xong chia làm hai nửa, một nửa đưa cho Lương Ý.
Lương Ý cắn miếng táo, cảm giác trán lại bắt đầu đau đớn lâm râm rồi. "Mẹ, hai ngày nay con luôn mơ thấy ác mộng, luôn nằm mơ thấy bị quỷ đuổi theo. Hiện tại cái trán lại bắt đầu đau rồi."
"Con quỷ nào không có thưởng thức như vậy lại đi coi trọng con hả? Thật là nghiệp chướng, sẽ không phải là trong mộng quá tối, không thấy rõ dáng vẻ mới đuổi theo con chứ. Nếu thấy rõ, tuyệt đối không đuổi theo."



Lương Ý còn chưa kịp nuốt miếng táo vào đã bị lời "an ủi" tráng lệ của mẹ Lương làm cho cắm ở trong cổ họng.
"Khụ khụ khụ. . . . . ."
Mẹ Lương bĩu môi, rót một ly nước đưa cho Lương Ý, Lương Ý uống một hơi cạn sạch, rốt cuộc mạnh mẽ nuốt xuống miếng táo trong cổ họng.
"Mẹ phải đi xuống nấu cơm, nửa giờ sau tự động cút xuống lầu ăn cơm cho mẹ. Đừng để mẹ lên kêu con đấy."
"Biết ạ."
Sương mù, bốn phía đều là sương mù dày đặc, liếc mắt nhìn qua, đập vào mi mắt trừ không khí trầm lặng màu xám tro ra, tất cả đều trống không.
Lương Ý mờ mịt không biết làm sao đứng ở trong sương mù, tứ chi giống như bị khối băng lạnh lẽo bao trùm lên, không cách nào nhúc nhích, thần kinh đầu ngón tay ở giữa có lẽ đã cứng đơ, gió lạnh chạm mặt phất qua, đưa tới một hồi lạnh cóng, trên người nổi đầy da gà. Tim đập với tần số nhanh chừng gấp đôi so với trước kia, hơn nữa càng nhảy càng có khuynh hướng nhanh.
Theo bản năng muốn hô cứu mạng, nhưng cô phát giác mình căn bản không có cách nào phát ra âm thanh, cho dù là một chút tiếng vang.
"Tới đây. . . . . ."
Giữa lúc có lúc không âm thanh mang theo oán hận thê lương bỗng nhiên nổi lên trong sương mù tuyệt đối yên tĩnh này, giữa sương mù màu xám tro bỗng nhiên xuất hiện một bàn tay trắng bệch thon dài, lòng bàn tay thon dài trắng bệch, giống như là màu sắc vách tường khiến cho Lương Ý kinh hãi không thôi. Mí mắt cô không ngừng run rẩy, tròng mắt thậm chí không dám nhìn thẳng vào lòng bàn tay trắng bệch kia.
Trong giây lát, tay phải ban đầu vốn cứng ngắc không cách nào nhúc nhích thế nhưng chợt không bị khống chế từ từ giơ lên, đem lòng bàn tay chính mình bỏ vào trong lòng bàn tay lớn hơn mình gấp đôi kia.
Lạnh quá! Đôi tay này, sao lạnh như vậy? ! Tựa như khối băng? !
Lương Ý còn không kịp cảm thán, sau một khắc vô số rơm rạ chạy như điên ở trong lòng của cô lên đầu. Chân cô như bị sợi tơ không chế tựa như tượng gỗ, bắt đầu nện bước chân vô cùng nặng nề di chuyển hướng "lòng bàn tay" phía trước.
Nó rốt cuộc muốn mang mình đi đâu? Lần này không đuổi theo à?
Lương Ý cảm giác mình sắp điên rồi, cảm giác thân thể không bị khống chế còn kinh khủng hơn so với cảm giác hai ngày trước bị quỷ đuổi.
Phía trước vẫn mờ mịt như cũ, bước chân của Lương Ý nhất định duy trì tốc độ, cô không biết mình đã đi bao lâu, cảm giác đi thật lâu lại giống như vừa mới bắt đầu đi không bao lâu. Chợt, cô cảm thấy phía trước thả chậm tốc độ, không có tiếng bước chân, chỉ loáng thoáng cảm thấy sức lực tay lôi kéo mình bắt đầu từ từ chậm lại.
Lương Ý cố gắng giãy dụa cái cổ cứng ngắc, ý đồ dời tầm mắt mình đi, muốn nhìn rõ ràng hoàn cảnh chung quanh, không biết có phải cảm giác của cô sai hay không, bốn phía dầy đặc sương mù màu xám dường như có dấu hiệu tiêu tan, cô rốt cuộc có thể thấy rõ mặt đất, mặt đất như là một chiếc gương khổng lồ, chiếu rõ hình bóng cô ra ngoài, rõ ràng có thể đáng giá chung quanh không có thứ gì, trăng sáng treo thật cao giữa không trung, sương mù dày đặc màu xám tro che hơn nửa mặt trăng tròn, chỉ còn lại hình trăng lưỡi liềm.
Khi cô ý thức được ngẩng đầu nhìn hướng phía trước, cô phát hiện "người" ban đầu chỉ có thể nhìn thấy lòng bàn tay lúc này có thể thấy đủ nửa cánh tay, trên cổ tay cài cút áo sơ mi nhỏ ở dưới ánh trăng lóng lánh ra ánh sáng màu ố vàng. Có thể thấy được mơ hồ nốt ruồi đen trên lòng bàn tay đối phương.
"Gâu gâu —— Gâu gâu —— Gâu gâu ——"
Một hồi tiếng chó sủa dồn dập khiến Lương Ý thu suy nghĩ lại. Sương mù dày đặc xung quanh tản đi, cô kinh hoảng ngắm nhìn bốn phía, mặt đất giống như gương lấy cô làm trung tâm nứt vỡ vụn ra, bàn tay lôi kéo cô chợt bgâu ra, cô té vào trong bóng tối sâu không thấy đáy. . . . . .


"A ————"
Lương Ý mồ hôi đầy người thức tỉnh từ trên giường.
"Gâu gâu —— Gâu gâu ——"
Đa Đa đứng ở đầu giường chợt nhảy lên trên giường, ngồi ở trên bụng Lương Ý, mắt to cảnh giác chăm chú nhìn cô.
"Đa Đa, mau đi xuống, mày muốn mạng mẹ mày à?"
Lương Ý nhe răng trợn mắt mà đem đứa con Đa Đa nhà mình chuyển qua một bên giường, xoa xoa bụng mình.
Đa Đa ở một bên nhìn chăm chú vào tiểu Ý, thỉnh thoảng nghiêng đầu ngắm nhìn hoàn cảnh bốn phía, giống như một giây kế tiếp sẽ có thứ gì chạy vào.
"Đa Đa, mày đã 50 cân*, mày không thể giống như khi còn bé nhảy lên trên bụng tao, mày sẽ đè chết mẹ mày." Dừng một chút, Lương Ý nghiêm túc nhìn chằm chằm Đa Đa tròn mặt to: "Đa Đa, ngày mai tao dẫn mày đi vận động, mày thật sự quá béo rồi."
*1 cân ở Trung Quốc = 0,5 kg ở Việt Nam.
Đa Đa nghe lời Lương Ý nói, ngước đầu lên, sau đó "gâu" một tiếng, nhảy xuống giường, "hứ" một tiếng, chậm rãi lắc lắc cái mông mập ra khỏi phòng.
"Tiểu tử chết tiệt, chảnh gì chứ, sớm muộn gì cũng cắt tintin* của mày.
*Tintin: chỉ "của quý" của chó.
"Tiểu Ý, hơn nửa đêm qua sao Đa Đa lại sủa ầm ĩ lên vậy?" Mẹ Lương bày đầy đủ bữa sáng lên mặt bàn rồi thuận miệng hỏi.
Lương Ý ngồi ở trên ghế vuốt vuốt sống mũi, múc thêm một chén cháo nữa mới trả lời, "Không có gì đâu mẹ, chắc là đói bụng thôi. Mẹ cũng thấy nó mập như thế này, đói một chút cũng không chịu được rồi."
"Gâu!" Đa Đa đứng ở trên ghế, hai chân trước đặt trên mặt bàn, bất mãn kháng nghị.
Mẹ Lương trừng mắt liếc Lương Ý, "Nói bừa gì đấy, tối hôm qua Đa Đa ăn hết một bàn cơm mới đi ngủ. Sao có thể đói bụng được?" Bà vừa nói vừa vuốt vuốt đầu Đa Đa đang ngồi bên cạnh, phản bác cô, "Đa Đa không mập đâu nha."
"Gâu!" Lần này tiếng sủa của Đa Đa hết sức hài lòng.
Lương Ý trợn trắng mắt, "Mẹ, nó đã 50 cân, mập lắm rồi. Bác sỹ thú y nói, tốt nhất nên khống chế cân nặng của nó một chút. Lúc trước chẳng phải mẹ đã bảo không được cho nó ăn khuya hay sao? Thế mà bây giờ mẹ lại để nó ăn?"
"Được được được." Mẹ Lương múc chén cháo đầy, đặt ở trước mặt Đa Đa. Đa Đa lập tức vục vào ăn như hổ đói.
"Mẹ, hôm nay con ra ngoài, không cần phải phần cơm cho con đâu."
Mẹ Lương gật đầu một cái, chợt nhớ ra điều gì đó lại nói: "Tiểu Ý, không phải Hinh Hinh nhờ con mua mỹ phẩm dưỡng da ở Hongkong sao? Con nhớ mang qua đó luôn nhé. Không tới lúc quên lại trách mẹ không nhắc nhở."
"Con biết rồi ạ." Lương Ý tùy tiện ăn vài miếng cháo, liền bước lên lầu.
Mẹ Lương nhìn chằm chằm bóng dáng Lương Ý rời đi hồi lâu, mãi đến khi không còn nhìn thấy cô trên cầu thang nữa mới cúi xuống nói với Đa Đa: "Đa Đa, vẫn muốn ăn nữa hả? Nhanh lên, không con bé mà xuống thì không được ăn nữa đâu."
"Gâu!"
Đa Đa hưng phấn nhìn Mẹ Lương, cái đuôi phía sau vui vẻ vẫy liên hồi. Mẹ Lương nhẹ nhàng cười một tiếng, nhanh chóng múc một bát cháo to cho nó tiếp tục chiến đấu.
Một lát sau, "Đa Đa, ăn no chưa? Mẹ của mày xuống ngay bây giờ đấy, bà dẫn mày đi tản bộ nhé. Không được để con bé biết được mày lại ăn thêm, nếu không con bé sẽ không cho mày ăn khuya nữa đâu, rõ chưa?"
"Gâu!"
Đa Đa như hiện giờ là tốt nhất, vừa có phúc tướng lại vừa đáng yêu, mập cái gì mà mập chứ!
Mẹ Lương hết sức hài lòng vuốt đầu Đa Đa cưng chiều.
Đa Đa chậm rãi nhảy xuống khỏi ghế. Dù sao nó cũng chỉ là “mập giả” mà thôi, phải cẩn thận một chút.
——— ——————
Lương Ý vừa bước xuống lầu, điện thoại trong túi liền vang lên, móc điện thoại ra, nhìn cái tên hiển thị trên màn hình, là Hinh Hinh.
Vừa nhấn nút nghe máy đã thấy giọng nói khàn khàn của Hinh Hinh truyền tới, "Tiểu Ý? Hôm nay tớ không đi được rồi. Tớ hơi sốt, phải đi gặp bác sĩ xem thế nào. Một tớ cậu đi không sao chứ?"
"Không sao, ở số 33 đường Khôn Ninh phải không?"
"Ừ."
"Được rồi, mà cậu đi khám bệnh xong nhớ nghỉ ngơi cho tốt đấy."
Sau khi cúp điện thoại, Lương Ý đi bộ tới trạm xe buýt chờ xe.
"Số 33 đường Khôn Ninh, vẫn là địa chỉ này. Cũng đã mười năm rồi, không biết có thay đổi nhiều lắm không? Thôi không sao, đến lúc đó không tìm thấy thì gọi điện hỏi Hinh Hinh là được."
Đứng lẩm nhẩm nhắc đi nhắc lại một hồi thì xe buýt cũng đến. Sau khi lên xe, Lương Ý tùy ý tìm một chỗ ngồi xuống, lấy điện thoại di động ra bắt đầu chơi trò chơi. Theo như cô nhớ thì cũng phải đi qua mười trạm đợi xe buýt nên chắc cũng khá lâu.
Sau khi chơi vài ván cờ, Lương Ý ngẩng đầu lên nhìn khung cảnh bên ngoài một chút. Lúc này hình ảnh các cao ốc san sát nhau đã thay thế bằng hàng cây đại thụ dọc ven đường, không khí cũng trở nên an tĩnh thanh u hơn.
Cũng sắp đến nơi rồi, trạm dừng chân tiếp theo thì phải.
Sau khi xuống xe, dựa theo trí nhớ, Lương Ý đi hết mấy con đường, rốt cuộc mới tìm được tòa biệt thự sang trọng đứng sừng sững ở giữa sườn núi.
"Xem ra không tìm sai rồi."
Đi tới trước cổng lớn của biệt thự, Lương Ý nhìn thấy không ít xe limousine đỗ ở bên ngoài, cùng phơi nắng với mấy cây vừng trồng xung quanh. Người nào cũng mặc lễ phục hoặc tây trang màu đen, chỉ có một tớ cô mặc chiếc váy dài màu trắng. Khi đi qua Lương Ý, mọi người còn thỉnh thoảng quay đầu lại liếc mắt nhìn cô. Ánh mắt kia thật giống như đang nói... trong ổ Phượng Hoàng lấy đâu ra một con gà đất thế này.
Lương Ý có chút lúng túng, cúi đầu nhìn váy của tớ, cảm thán, "Đây chính là va chạm giữa văn hóa Phương Đông và văn hoá Phương Tây trong truyền thuyết sao?"
"Cô gái, xin hỏi cô là. . . . . ."
Một người đàn ông trung niên bước ra trước cửa biệt thự, một thân tây trang, vẻ mặt lạnh lùng, tóc mai hoa râm, ánh mắt giống như chim ưng sắc bén, tác phong nghiêm túc mà ưu nhã, có thể thấy được ông tuyệt đối không phải một người đàn ông trung niên bình thường.
"Tôi. . . . . . tôi tới đây tham dự lễ tang, cậu ấy là cậu học cũ của tôi."
Lương Ý không dám nhìn thẳng vào đôi mắt kia, không thể làm gì khác hơn là lúng ta lúng túng nhìn chằm chằm vào mũi giày của tớ, nhỏ giọng trả lời.
"Xin hỏi cô tên gì?"
"Lương Ý."
Lương Ý ngẩng đầu trả lời, người đàn ông trung niên nghe vậy, lập tức xoay người, tay phải làm ra tư thế mời.
"Cô Lương, tôi là quản gia của nhà họ Sở, cảm ơn cô đã đến. Cô chỉ cần đi thẳng về phía trước là tới đại sảnh. Thứ lỗi cho tôi không có thời gian tự tớ dẫn cô đi được." Quản gia áy náy khẽ cúi đầu.
Lương Ý khoát khoát tay, cười nói: "Không sao, tôi tự tớ đi được rồi."
"Vậy tôi đi trước." Dứt lời, quản gia đứng thẳng, ngẩng cao đầu nhanh chóng rời đi.
Lương Ý cũng nhấc chân bước thẳng vào đại sảnh.
Phía trước đại sảnh đặt một cỗ quan tài lớn màu đen, hai bên xếp hàng loạt ghế dựa tạo thành một lối đi ở giữa, bên phải là một hàng hoa phúng viếng thật dài. Đám đông chật ních khiến người ta có cảm giác bị chèn ép. Người đứng niệm bên cạnh quan tài là một người phụ nữ chừng hơn 30 tuổi xinh đẹp, có chút tiều tụy.
Lương Ý nhận ra bà, bà chính là mẹ của Sở Du. Cô có ấn tượng sâu sắc với bà như vậy là vì có một lần bà đến họp phụ huynh cho Sở Du. Bởi vì ngoại hình hết sức xinh đẹp, tuyệt đối không giống như một phụ nữ đã gần 40 tuổi, hành động ưu nhã lại có phong cách; nên lần họp phụ huynh năm đó của bà có thể nói là tạo ra chấn động vang dội. Về sau, việc này đã trở thành một trong những sự kiện lớn nhất hàng năm của trường trung học. Thế mà 10 năm đã trôi qua, bộ dáng của bà vẫn không có thay đổi gì đáng kể.
"Cô gái, cô có muốn xếp hàng không?"
Một thanh niên trẻ tuổi đứng sau Lương Ý cau mày, dường như có chút không vui đối với hành động "cản đường" của cô.
Cảm thấy bốn phía phóng tới ánh mắt kỳ quái thăm dò, Lương Ý lập tức gật đầu một cái, sau đó lúng túng cúi đầu.
Rất nhanh đã đến phiên cô tặng hoa, Lương Ý nhận bông hoa hồng bạch từ tay người chuẩn bị, bước tới phía trước quan tài, dừng một chút nhìn gương mặt của cậu cậu 10 năm chưa từng gặp lại này.
So với 10 năm trước, diện mạo của cậu ta hiện giờ càng thêm dễ nhìn, ngũ quan cũng rõ nét, thành thục hơn. Tóc đen chỉnh tề chải ra sau đầu, lộ ra vầng trán thông minh. Bộ dạng của Sở Du vẫn còn linh hoạt như vậy, khiến người ta có cảm giác như chỉ một giây sau cậu ta sẽ mở mắt ra.
Cắn cắn môi dưới, đem cành hoa hồng trong tay nhẹ nhàng đặt vào trên ngực Sở Du, Lương Ý quay sang bên trái, tùy tiện tìm một cái ghế ngồi xuống.
Hơn ba tiếng sau, nghi thức lễ tang cũng đã gần như hoàn tất, cô nhìn ra ngoài cửa sổ một chút, đã tới hoàng hôn rồi. Những người tới tham dự tang lễ cũng bắt đầu lục tục rời đi.
Cũng đã đến giờ phải về nhà. Lương Ý nhìn lướt qua mẹ Sở, đứng lên đi tới trước mặt bà chuẩn bị xin phép ra về.
"Bác gái, mong bác bớt đau buồn."
Mẹ Sở mắt phượng nhỏ dài tinh tế nhìn kỹ Lương Ý một lúc lâu, cô bị bà nhìn như vậy có chút không được tự nhiên.
"Bác nghe a Quản nói cháu là cậu học cũ của tiểu Du?"
"Dạ?" A Quản?
"Chính là người đàn ông cháu gặp ngoài cửa biệt thự đó."
Ồ! Lương Ý bừng tỉnh hiểu ra.
"Cháu có thời gian không?" Mẹ Sở nhẹ nhàng hỏi cô.
Lương Ý nghe vậy thì ngẩn ra, nhìn bầu trời bên ngoài một chút, suy tư một hồi rồi gật đầu.
"Thật ra thì cũng không có chuyện gì, bác chỉ muốn hỏi cháu những chuyện về tiểu Du khi còn học trung học mà thôi. Thằng bé vẫn luôn luôn cô độc, không chia sẻ tâm sự với ai bao giờ. Trước kia do quá bận rộn với việc làm ăn mà bác không quan tâm nhiều tới nó. Thật vất vả mới có chút thời gian vậy mà hiện tại nó. . . . . ." Mẹ Sở nói xong nước mắt cũng thi nhau chảy xuống .
Lương Ý nhìn thấy bà khóc thì tay chân lập tức luống cuống, vội vàng an ủi, "Bác gái, bác đừng như vậy mà. Có lẽ Sở Du cũng không muốn nhìn thấy bác đau khổ thế này đâu."
Mẹ Sở dùng khăn tay lau nước mắt, cười khổ một tiếng, "Chúng ta đến thư phòng đi."
"Vâng."
Trong thư phòng.
"Tiểu Ý? Bác có thể gọi cháu như vậy không?"
"Có thể ạ, bác gái." Lương Ý thuận theo trả lời.
Mẹ Sở bưng một ly trà đưa cho Lương Ý, cô nói cám ơn rồi vươn tay ra nhận lấy.
"Lúc trước tiểu Du ở trường học như thế nào?" Mẹ Sở thật cẩn thận hỏi, ánh mắt nhìn chằm chằm vào Lương Ý, vẻ mặt có chút căng thẳng.
"Trước kia cháu ngồi trước cậu ấy, chẳng qua vì cậu ấy không thích nói chuyện nên hai chúng cháu cũng không tính là quá quen thuộc. Nhưng cậu ấy nghe giảng thực sự rất nghiêm túc, mỗi lần đi học mắt chỉ nhìn thẳng lên trên bảng cho đến khi kết thúc buổi học." Nhớ lại những chuyện trước kia, trong đầu Lương Ý thoáng hiện lên khuôn mặt anh tuấn đó, trong lòng có hơi phiền muộn.
Mẹ Sở nhấp một ngụm trà, ngẩng đầu lên hỏi: "Còn nữa không?"
"Dạ. . . . . . lúc trước cậu ấy được rất nhiều cậu nữ để ý, ngày nào lớp cháu cũng có rất nhiều hoa si chạy tới nhìn mặt cậu ấy." Dừng một chút, Lương Ý cảm thấy có hơi khát nước, cầm ly trà lên chuẩn bị uống một ngụm.
Mẹ Sở khẽ cười một tiếng, ánh mắt nhẹ động, ngón tay mân mê vuốt ve vòng quanh miệng ly trà.
"Nhiều cậu nữ thích nó như vậy, còn cháu thì sao?"
"Ling đing đing reng reng reng. . . . . ."
"Xin lỗi bác gái, cháu nhận điện thoại trước ạ." Lương Ý nhanh chóng đặt ly trà xuống bàn sách, lấy điện thoại di động ra nghe.
Một lúc lâu sau, cô cúp điện thoại, áy náy nói với Mẹ Sở: "Bác gái, thật ngại quá, cháu có việc cần phải đi về."
Mẹ Sở ngẩn ra, có phần không yên lòng, "Được rồi. Cháu về làm chuyện của cháu đi."
"Bác gái, khi nào bác có thời gian thì chúng ta lại gặp, được không ạ?"
"Ừ. Bác tiễn cháu ra ngoài." Mẹ Sở dịu dàng trả lời.
Lương Ý lắc đầu một cái, "Cháu tự ra ngoài được rồi. Bác gái, hẹn gặp lại!"
"Được, hẹn gặp lại!"
"Cốc cốc!"
Cửa khe khẽ mở ra, Hinh Hinh sắc mặt tái nhợt xuất hiện trước mặt Lương Ý.
" Hi!"
Thấy Lương Ý vẫn còn ở đây, Hinh Hinh có chút kinh ngạc.
"Làm sao cậu. . . . . ."
"Bọn họ là gia đình giàu có nên thực hiện rất nhiều nghi thức, sau đó tớ ở lại nói chuyện với mẹ của Sở Du thêm một lát nữa. Không ngờ trời tối nhanh như vậy." Lương Ý cười hì hì móc ra một hộp quà tặng nhỏ được đóng gói đẹp đẽ đưa cho Hinh Hinh.
Hinh Hinh do dự nhận lấy hộp quà tặng, "Đây là. . . . . ."
"Đây là mỹ phẩm lần trước cậu nhờ tớ mua ở Hongkong đó. Đúng rồi, sức khỏe của cậu đã khá hơn chút nào chưa?"
Vẻ mặt Hinh Hinh thoáng cứng ngắc, dừng một lúc lâu mới nói: "Khá hơn rồi, đi vào uống chén nước đã."
Lương Ý lắc đầu, "Tớ phải đi về. Na Na tìm tớ!"
"Vậy sao. . . . . ." Hinh Hinh không yên lòng nhỏ giọng đáp lại, sau đó lại nhanh chóng ngẩng đầu lên cười một tiếng: "Vậy cậu nhanh đi gặp cậu ấy đi."
Lương Ý nhìn gương mặt tái nhợt của Hinh Hinh, có chút lo lắng, "Hinh Hinh, cậu ổn thật chứ?"
"Ừ. Tốt hơn nhiều rồi. Cậu mau đi gặp Na Na đi, nếu tới trễ cậu ấy nhất định sẽ tức giận đó."
Chần chừ nhìn chằm chằm Hinh Hinh một lúc lâu, Lương Ý mới gật đầu, "Được rồi! Tớ đi trước."
"Ừ." Hinh Hinh cười nặng nề đáp lại.
Đeo tai nghe lên, Lương Ý nhẹ nhàng ngâm nga theo bài hát đang nghe, chậm rãi đi trên đường phố vắng vẻ. Bất chợt, một đôi tay lớn vòng qua cổ cô, nhanh chóng bịt kín miệng cô lại. Một luồng khí kích thích trong nháy mắt xộc thẳng vào mũi, Lương Ý đang ra sức giãy giụa dần dần mất đi sức lực, đến cuối cùng thì vô lực bất tỉnh. Điện thoại cùng tai nghe vì giằng co lôi kéo một hồi mà rơi xuống mặt đường. . . . . .
"Tiểu Khánh, đi ăn khuya đi!"
Một người đàn ông đang đi trên đường thuận chân đá một cái, "Bốp!" Nghe được tiếng động, anh ta cúi đầu xuống xem xét, "A? Điện thoại di động? Sao ở đây lại có điện thoại di động?" Quay đầu nhìn xung quanh một lát, cười hì hì vài tiếng, rồi vội vàng ngồi xổm xuống nhặt lên, "Trên mặt đất nhặt được báu vật, hỏi trời hỏi đất lấy được không."
Sau khi người đàn ông đi qua không được bao lâu thì trong con hẻm nhỏ bên cạnh có một cái bóng bị kéo thật dài, gió nhẹ lướt qua, lùm cây phát ra tiếng xào xạc. . . . . .



Có thể bạn sẽ thích:



Thử đọc